Quan sát một hồi, Dương Khai đưa mắt nhìn sang chiếc bí bảo lâu thuyền của Phi Thánh Cung. Lúc này, Ninh Viễn Thành đang đứng trên boong tàu, vẻ mặt ung dung tự tại, dường như chẳng mảy may lo lắng Lưu Ích Chi sẽ bại trận. Cây quạt trong tay nhẹ nhàng phe phẩy, thỉnh thoảng lại cùng mấy người bên cạnh chỉ trỏ bàn tán về phía trước. Mấy tên đệ tử Phi Thánh Cung đương nhiên gật đầu không ngừng phụ họa. Xung quanh lâu thuyền còn có một tầng quang tráo màu xanh biếc đang lưu chuyển, bao bọc lấy toàn bộ con thuyền.
Đây hiển nhiên là cấm chế phòng hộ của lâu thuyền. Dương Khai khẽ nhíu mày. Giờ phút này, hai đại cường giả Đạo Nguyên nhị tầng cảnh đang quyết chiến sinh tử ở phương xa, chính là thời cơ tốt nhất để hắn ra tay. Thế nhưng cấm chế của lâu thuyền vừa nhìn đã biết vô cùng chắc chắn, Dương Khai thậm chí không dám chắc có thể phá vỡ nó chỉ bằng một kích, muốn thần không biết quỷ không hay đột nhập vào là chuyện hoàn toàn không thể. Dương Khai đoán chừng chỉ cần mình vừa tiếp cận lâu thuyền, hành tung tất sẽ bại lộ. Hắn cân nhắc hồi lâu, cuối cùng quyết định tạm thời án binh bất động, tiếp tục chờ đợi thời cơ. Nghĩ vậy, hắn lại đưa mắt về phía chiến trường của hai đại Đạo Nguyên Cảnh. Qua một khoảng thời gian, Lưu Ích Chi của Phi Thánh Cung và gã đàn ông họ Hàn kia vẫn giao đấu ngang tài ngang sức, bất phân thắng bại, nhưng Dương Khai lại mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu gã đàn ông họ Hàn không có chút tự tin nào mà cứ tùy tiện công kích người của Phi Thánh Cung như vậy thì cũng quá lỗ mãng rồi. Chẳng những không được lợi lộc gì, mà còn có thể vô cớ đắc tội với đại địch là Phi Thánh Cung, kẻ có chút đầu óc cũng sẽ không làm như vậy. Gã đàn ông họ Hàn đã lựa chọn ra tay ở đây, vậy nhất định là có chỗ dựa của riêng mình.
Nghĩ tới đây, trong lòng Dương Khai chấn động, bất giác có chút may mắn vì mình vừa rồi đã không hành động thiếu suy nghĩ.
- Các hạ rốt cuộc là người nào, sao không xưng tên ra, cứ lén lút như thế, có thú vị không?
Trên không trung, Lưu Ích Chi tay cầm một món trường đao bí bảo cấp Đạo Nguyên, thân đao quang hoa lưu chuyển, sau một kích liều mạng với gã đàn ông họ Hàn, ông ta lùi lại rồi lớn tiếng quát hỏi.
Đối diện cách đó không xa, gã đàn ông họ Hàn cũng bị cự lực đẩy bay ra một khoảng. Thanh trường kiếm trong tay thản nhiên xoay một vòng, chỉ thẳng vào Lưu Ích Chi, cười lạnh nói:
- Không nhận ra ta là ai, là do ngươi kiến thức nông cạn, lại còn oán người khác, thật nực cười.
Lưu Ích Chi nhướng mày, trầm giọng quát:
- Ta biết các hạ họ Hàn, nhưng trên đời này người họ Hàn nhiều không đếm xuể. Ta cũng mặc kệ các hạ rốt cuộc có lai lịch ra sao. Nếu ngươi cứ thế rút lui, chuyện hôm nay Lưu mỗ xem như chưa từng xảy ra. Nhưng nếu ngươi còn muốn tiếp tục dây dưa, vậy chính là kẻ địch của Phi Thánh Cung ta, Lưu mỗ sẽ không nương tay nữa đâu!
- Phi Thánh Cung!
Gã đàn ông họ Hàn nghe vậy thì phá lên cười, châm chọc nói:
- Thật là dọa người a! Sao nào, ngươi cho rằng một Phi Thánh Cung nhỏ nhoi có thể khiến Hàn mỗ kiêng kỵ sao? Đừng nói là Phi Thánh Cung, cho dù là Tinh Thần Cung thì đã sao? Tinh Thần Cung muốn mạng của lão tử cũng không phải một hai năm, lão tử chẳng phải vẫn sống tốt đây ư?
- Hả?
Lưu Ích Chi kinh hãi, gương mặt kinh ngạc nhìn gã đàn ông họ Hàn, hoảng sợ vì lời nói của đối phương. Trong toàn bộ Nam Vực, Tinh Thần Cung chính là bá chủ tuyệt đối. Ở Nam Vực, Tinh Thần Cung hiệu lệnh thiên hạ, không ai dám không theo. Nhưng nghe lời của gã đàn ông họ Hàn này, người này dường như có xích mích gì đó với Tinh Thần Cung, nhưng lại vẫn tiêu dao tự tại sống sót, thậm chí còn rất ung dung.
- Ngươi... ngươi là...
Sâu trong đáy lòng Lưu Ích Chi chợt dâng lên một tin đồn mà mình đã nghe được vào mười mấy năm trước, sắc mặt kinh hãi, chỉ vào nam tử họ Hàn nói:
- Ta biết ngươi là ai rồi. Thì ra ngươi chính là Hàn Lãnh bị Tinh Thần Cung trục xuất khỏi sư môn!
Mười mấy năm trước, một vị trưởng lão cấp bậc Đế Tôn Cảnh của Tinh Thần Cung có một gã đệ tử phạm phải sai lầm lớn. Vốn dĩ theo cung quy của Tinh Thần Cung là phải bị xử tử, nhưng không biết tên đó lấy được tin tức từ đâu, lại giết chết mấy sư huynh đang tạm giam hắn rồi trốn khỏi Tinh Thần Cung, từ đó về sau biệt tăm biệt tích. Năm đó, chuyện này đã gây nên sóng to gió lớn, rất nhiều đệ tử Tinh Thần Cung đã ra ngoài tìm kiếm tin tức và dấu vết của tên phản đồ đó, muốn bắt về Tinh Thần Cung để xử trí. Đáng tiếc không một ai thành công, ngược lại còn bị tên phản đồ đó tìm cơ hội giết chết không ít người. Chuyện này vẫn luôn là một vết nhơ của Tinh Thần Cung. Người của những tông môn khác căn bản không dám nhắc đến trước mặt, chỉ lúc không có ai mới dám bàn tán. Mười mấy năm qua, Tinh Thần Cung cũng chưa từng buông lỏng việc truy nã tên phản đồ đó, đáng tiếc vẫn không thể thành công. Sau đó còn có lời đồn, nói rằng tên phản đồ đó là con riêng của vị trưởng lão Đế Tôn Cảnh kia, năm đó cũng chính vị trưởng lão ấy đã thả hắn đi. Dĩ nhiên, loại tin tức này là thật hay giả thì không ai biết được.
Lưu Ích Chi thân là cao tầng của Phi Thánh Cung, đối với những bí mật dạng này đương nhiên có biết tới, cũng biết tên phản đồ đó tên là Hàn Lãnh. Vốn dĩ Lưu Ích Chi không nghĩ tới thân phận thật của gã đàn ông họ Hàn, nhưng sau khi đối phương nói ra những lời như vậy, ông ta lập tức hiểu ra.
- Ngươi quả nhiên là tên phản đồ Hàn Lãnh của Tinh Thần Cung!
- Thì đã sao?
Đối diện, Hàn Lãnh không hề e dè thừa nhận, trên mặt mang nụ cười gian kế đã thành, hắc hắc nói:
- Bây giờ mới nhận ra, đã muộn rồi!
Lưu Ích Chi nghe vậy, trong lòng chợt dâng lên dự cảm chẳng lành, theo bản năng khẽ hô:
- Không xong!
Dứt lời, ông ta liền xoay người, muốn bay về phía lâu thuyền, sắc mặt cũng trở nên hoảng hốt, dường như sắp gặp phải chuyện gì đáng sợ.
Nhưng đúng lúc này, thần sắc Hàn Lãnh trở nên nghiêm nghị, hai tay bắt đầu bấm linh quyết. Theo pháp quyết biến ảo, trên bầu trời, vầng minh nguyệt bỗng bừng lên ánh sáng chói lòa, khiến người ta gần như không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Một cột sáng trắng nõn bỗng nhiên bắn xuống từ vầng trăng sáng, trực tiếp rót vào thân thể Hàn Lãnh. Ngay sau đó, lấy thân thể Hàn Lãnh làm trung tâm, từng đạo ánh trăng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Trước sau chưa đầy ba hơi thở, phạm vi mấy chục dặm xung quanh chỉ trong nháy mắt đã bị một loại lực lượng vô danh bao phủ, tựa như bị loại lực lượng này ngăn cách với cả thế giới. Đứng trong phạm vi mấy chục dặm này, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ánh trăng màu bạc giăng đầy trời. Những vầng trăng đó hình thái không đồng nhất, có trăng tròn, có trăng khuyết, cũng có trăng lưỡi liềm, nhưng tuyệt nhiên không thấy một vì sao nào. Giờ khắc này, nơi đây dường như đã biến thành một thế giới khác.
- Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận!
Sắc mặt Lưu Ích Chi đột nhiên trở nên tái nhợt vô cùng, một hơi vạch trần nguyên nhân của sự biến hóa này.
- Ha ha ha!
Thân thể của Hàn Lãnh sớm đã biến mất không thấy, lúc này chỉ có thanh âm của gã vang vọng từ bốn phương tám hướng, khiến người ta không thể phân biệt được nơi phát ra:
- Không sai, ngươi có thể biết được trận pháp này, cũng có thể chết mà nhắm mắt.
- Ngươi bố trí nó từ khi nào?
Lưu Ích Chi mặt mày xanh mét hỏi.
- Biết các ngươi là người của Phi Thánh Cung, dĩ nhiên có thể biết được lộ trình của các ngươi. Ta bố trí trước một cái đại trận thì có gì lạ đâu? Chỉ trách vị thiếu cung chủ kia của các ngươi quá ngông cuồng, cho rằng Phi Thánh Cung không ai dám trêu vào sao?
Thanh âm của Hàn Lãnh tiếp tục bay tới.
Cách đó không xa, trên lâu thuyền, sắc mặt của Ninh Viễn Thành cũng khó coi vô cùng. Hắn tuy đang ở trên lâu thuyền, nhìn như cực kỳ an toàn, nhưng lúc này cũng đã bị Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận bao phủ. Mà nhìn thần thái như gặp đại địch của Lưu Ích Chi, hắn cũng đoán được trận pháp này có chút không tầm thường.
Ninh Viễn Thành suy nghĩ một chút, rồi bỗng nhiên nói với những đệ tử Phi Thánh Cung trên lâu thuyền:
- Các ngươi mau ra ngoài chi viện cho Lưu chấp sự, bổn công tử ở đây tiếp ứng các ngươi!
Trên lâu thuyền, ngoài hắn ra còn có hơn mười võ giả Hư Vương Cảnh, hơn nữa đa số đều là Hư Vương nhị, tam tầng cảnh, liên hợp lại cũng là một cỗ lực lượng không yếu.
Những người kia nghe vậy, cũng không dám chần chừ, vội vã thi triển thân pháp bay ra khỏi lâu thuyền, lao về phía Lưu Ích Chi.
- Không được ra!
Lưu Ích Chi theo bản năng hét lên một tiếng, nhưng đã muộn.
Trong nháy mắt mấy người kia bay ra ngoài, trên bầu trời, vô số vầng trăng bạc với hình thái khác nhau đồng loạt lóe lên, bắn ra từng đạo nguyệt quang trong suốt. Những đạo nguyệt quang đó nhìn như vô cùng ôn hòa, không hề có sát thương. Thế nhưng đám đệ tử Phi Thánh Cung đều có kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, trước khi chưa hiểu rõ uy lực của trận pháp này, dĩ nhiên sẽ không tùy tiện để nguyệt quang đánh trúng, cho nên vội vã né tránh.
Nhưng một võ giả Hư Vương nhị tầng cảnh trong đó không tránh kịp, bị một đạo nguyệt quang quét trúng nửa người.
Trong im lặng, nửa người bên trái của vị võ giả Hư Vương nhị tầng cảnh kia cứ thế tan biến. Hộ thân thánh nguyên của hắn căn bản không phát huy được chút tác dụng nào. Dường như đã nhận ra điều khác thường, hắn kinh ngạc quay đầu nhìn lại, liền thấy một màn khiến hắn hồn phi phách tán...
Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên, người này trực tiếp rơi thẳng xuống đất, còn chưa kịp chạm đất đã không còn hơi thở.
Một màn quỷ dị như vậy ập vào mắt những người khác, gần như khiến tất cả đều hít một hơi khí lạnh, toàn thân rét run.
- Các ngươi... Ai!
Lưu Ích Chi thở dài một tiếng nặng nề, trong lòng dù có chút oán thầm Ninh Viễn Thành, nhưng cũng không nói thêm gì, mà đổi lời nói:
- Nếu đã ra rồi, vậy thì cùng ta phá trận! Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận quả thật lợi hại, nhưng kẻ bố trí nó lúc này tu vi cũng không tính là quá cao thâm, chúng ta hãy liên thủ mở một đường máu!
Những Hư Vương Cảnh vốn đang hoảng hốt thất thố khi thấy đồng bạn chết thảm, được Lưu Ích Chi trấn an như vậy, tâm tình lập tức ổn định lại không ít, vội vàng chấn chỉnh tinh thần, tụ tập về phía ông ta.
Tiếng cười lạnh của Hàn Lãnh truyền đến từ bốn phương tám hướng, căn bản không để lộ thân ảnh. Dưới sự khống chế của gã, vô số vầng trăng bạc lại lần nữa lóe lên. Từng đạo nguyệt quang bắn ra ngang dọc, hội tụ về phía đám người Phi Thánh Cung.
- Trảm!
Lưu Ích Chi quát một tiếng chói tai, dẫn đầu vung trường đao trong tay. Đao mang lóe lên, tạo thành một mũi nhọn dài hơn mười trượng, chém về phía trước.
Những người khác cũng không dám sơ suất, vội vàng thi triển uy năng của bí thuật, tế ra bí bảo.
Trong thoáng chốc, hào quang đủ mọi màu sắc lóe lên, cùng đánh vào từng đạo ngân quang. Tuy nhiên sau một hồi giằng co, ngân quang liền đột phá vòng vây của đám người Phi Thánh Cung, áp chế tới trước mặt.
Mi mắt Lưu Ích Chi co rụt lại, chợt quát lớn:
- Tản ra!
Có người phản ứng nhanh nghe được, lập tức lách mình sang bên cạnh. Người phản ứng hơi chậm một chút, cũng may mắn thoát được một kiếp dưới sự nhắc nhở của Lưu Ích Chi. Nhưng như vậy, đám người Phi Thánh Cung vừa mới đoàn kết lại lập tức bị đánh cho tan tác.
Vẫn không chờ bọn họ kịp tập hợp lại, uy năng của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận lại lần nữa được thúc giục, vô số đạo nguyệt quang lại lóe lên lao đến. Lần này, các võ giả Phi Thánh Cung không có vận may như vậy nữa. Bọn họ vừa mới ổn định thân hình, thậm chí còn chưa kịp lấy hơi, trong đó có ba người căn bản không kịp né tránh công kích của nguyệt quang, trực tiếp bị đánh trúng ngay mặt.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽