Cảnh tượng thảm tử của đám đệ tử Phi Thánh Cung lại tái diễn. Ánh trăng do Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận kích phát mang theo sức sát thương kinh người, quét ngang tứ phía. Trong ánh trăng dường như còn ẩn chứa thuộc tính ăn mòn và xuyên thấu cực mạnh, những võ giả bị ánh trăng chiếu trúng đều đồng loạt kêu thảm, trơ mắt nhìn thân thể mình bị ăn mòn từng tấc, trong khoảnh khắc đã mất đi sinh khí. Thánh nguyên hộ thân của bọn họ hoàn toàn vô dụng, ngay cả bí bảo phòng ngự cũng bị ăn mòn hơn phân nửa.
- Lưu chấp sự cứu ta!
Có kẻ chưa chết ngay, bụng bị ánh trăng xuyên thủng một lỗ lớn, có thể thấy rõ lục phủ ngũ tạng đang co quắp bên trong. Hắn vừa giãy giụa bay về phía Lưu Ích Chi, vừa cất giọng kêu cứu. Mà quanh vết thương, thứ sức mạnh ăn mòn kia như giòi trong xương, dai dẳng không tan, nhanh chóng gặm nhấm phần huyết nhục còn lại.
Đến khi hắn bay tới trước mặt Lưu Ích Chi, vết thương ở bụng đã lan rộng thêm một vòng, để lộ cả xương trắng hếu.
Phập một tiếng.
Đầu gã nọ vỡ nát như quả dưa hấu.
Những đệ tử Phi Thánh Cung còn sống sót xung quanh chợt câm như hến, ai nấy đều kinh hãi nhìn về phía Lưu Ích Chi.
- Hắn không sống nổi! - Lưu Ích Chi trầm giọng quát, - Thay vì để hắn chịu khổ, chi bằng cho hắn một cái chết thống khoái.
- Ha ha ha! - Tiếng cười lớn của Hàn Lãnh truyền đến, - Người của Phi Thánh Cung các ngươi, hành sự đều tàn độc như vậy sao? Hàn mỗ hôm nay xem như đã được mở mang tầm mắt.
Lưu Ích Chi bị hắn chế nhạo, nhất thời có chút thẹn quá hóa giận, quát lên:
- Tên họ Hàn kia, có giỏi thì hiện thân đấu một trận với Lưu mỗ, mượn uy trận pháp thì có gì là bản lĩnh?
- Nực cười, thật nực cười! Hàn mỗ mượn uy trận pháp không phải bản lĩnh, vậy các ngươi cậy đông hiếp yếu thì tính là bản lĩnh gì? - Hàn Lãnh khinh khỉnh đáp.
Lưu Ích Chi biết kế khích tướng không thành, đành quay đầu về phía đám đệ tử Phi Thánh Cung còn sống sót, nói:
- Còn ngây ra đó làm gì? Muốn sống thì dốc sức công phá trận pháp đi!
Mọi người nghe vậy cũng không dám chần chừ, vội vàng thi triển những đòn công kích mạnh mẽ và thuần thục nhất của mình, oanh kích loạn xạ vào hư không. Tuy sự tàn nhẫn vừa rồi của Lưu Ích Chi khiến họ có chút sợ hãi trong lòng, nhưng họ cũng biết lời hắn nói không sai. Bị Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận vây khốn, muốn sống chỉ có một con đường là tiếp tục tấn công.
- Một lũ hề!
Hàn Lãnh châm chọc một tiếng, thân ảnh bỗng xuất hiện ở một nơi nào đó giữa không trung, pháp quyết trong tay biến đổi. Từ trong vầng trăng bạc lại bắn ra vô số luồng sáng, những luồng sáng này nhanh chóng hội tụ về một hướng, ngưng tụ thành một cột sáng khổng lồ, tỏa ra khí tức áp chế khiến tất cả mọi người đều kinh hãi.
- Đi!
Hàn Lãnh vung tay, cột sáng khổng lồ kia liền bắn về phía một đệ tử Phi Thánh Cung, tốc độ nhanh đến mức không thể phòng bị.
Gã đệ tử kia thậm chí còn không kịp né tránh đã bị ánh trăng bao phủ, trong nháy mắt tan biến giữa đất trời.
Mà Lưu Ích Chi dường như đã chờ đợi thời khắc này từ lâu. Cùng lúc thân ảnh Hàn Lãnh lộ ra, hắn liền phun một ngụm máu lên trường đao của mình. Trường đao khẽ rung lên rồi biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại đã ở ngay trước mặt Hàn Lãnh, chém thẳng xuống.
Dưới cái nhìn chăm chú của Lưu Ích Chi, thân hình Hàn Lãnh bị chém làm đôi.
Lưu Ích Chi mừng rỡ, nhưng rất nhanh đã phát hiện có điều không đúng. Thân thể Hàn Lãnh tuy bị chém đôi nhưng lại không có một giọt máu nào bắn ra, chỉ vặn vẹo một lúc rồi tan biến.
Thứ hắn chém trúng rõ ràng chỉ là một ảo ảnh, còn bản thể của Hàn Lãnh đã sớm ẩn mình lần nữa.
Lưu Ích Chi nhíu mày, cảm thấy vô cùng khó giải quyết. Luận về cảnh giới tu vi, hắn và Hàn Lãnh tương đương nhau, luận về chiến lực cũng khó phân cao thấp. Theo lý mà nói, không thể nào bị đối phương áp đảo rõ ràng như vậy. Nhưng nhờ sự trợ giúp của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận, hắn căn bản không thể nắm bắt được tung tích của Hàn Lãnh, chỉ có thể bị động chịu đòn, trong lòng nóng như lửa đốt.
Cột sáng khổng lồ không vì thế mà biến mất, ngược lại còn bắn phá khắp phạm vi trăm trượng.
Chỉ trong hơn mười hơi thở ngắn ngủi, nơi đó chỉ còn lại hai võ giả Hư Vương Cảnh. Hai người nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương ý muốn bỏ chạy, biết rằng nếu không trốn thì chắc chắn phải chết.
Vì vậy, hai người cùng lắc mình bay về phía lâu thuyền.
Ánh trăng lóe lên, bao phủ lấy một người trong số đó. Kẻ nọ không kịp hét lên một tiếng đã tan biến vào không trung. Người còn lại may mắn chạy thoát được đến trước lâu thuyền, lớn tiếng hô:
- Thiếu cung chủ, xin hãy cho thuộc hạ vào!
Trên boong thuyền, Ninh Viễn Thành đứng đó với vẻ mặt kinh hoàng, lại làm như không nghe thấy tiếng kêu cứu của gã, thậm chí còn có chút tức tối nói:
- Cút mau, đừng có dẫn cái thứ đó qua đây!
- Thiếu cung chủ, ngài…
Gã đệ tử nhìn Ninh Viễn Thành với vẻ mặt tuyệt vọng, lời còn chưa dứt, ánh trăng sau lưng đã ập tới, trực tiếp xuyên thủng một lỗ trên ngực hắn.
Ầm ầm…
Một tiếng vang thật lớn. Lực lượng còn sót lại của ánh trăng đánh lên màn chắn bảo vệ của lâu thuyền. Âm thanh xì xèo truyền đến, như có thứ gì đó đang bị ăn mòn, màn chắn của lâu thuyền điên cuồng chớp nháy không ngừng.
Ninh Viễn Thành sợ hãi lùi lại mấy bước, ngã phịch xuống boong thuyền.
Cũng may lâu thuyền này phẩm cấp không thấp, ít nhất cũng là cấp Đạo Nguyên, lực phòng ngự phi thường. Lực lượng còn sót lại của ánh trăng không thể phá hủy được màn chắn bảo vệ.
- Thì ra là vậy, cuối cùng cũng bắt được ngươi rồi!
Ngay khoảnh khắc ánh trăng biến mất, Lưu Ích Chi bỗng lao đến trước lâu thuyền, trường đao trong tay chém ra một đường, đao ảnh bao trùm hư không.
Phía trước, một bóng người đột nhiên hiện ra, chính là Hàn Lãnh với sắc mặt tái xanh. Trên trường bào của hắn xuất hiện một vết rách, hẳn là do bị Lưu Ích Chi chém trúng vừa rồi.
Hai người giằng co trước lâu thuyền, Hàn Lãnh sắc mặt âm trầm, Lưu Ích Chi cũng ngưng trọng không kém.
- Xem ra, ngươi đã nhìn ra chút manh mối. - Sắc mặt Hàn Lãnh có chút tái nhợt, dường như vì duy trì vận hành trận pháp mà tiêu hao quá lớn.
- May mắn thôi. - Lưu Ích Chi đưa trường đao chắn ngang trước người. - Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận, Lưu mỗ đã sớm nghe đại danh, hôm nay được lĩnh giáo, mới biết đây chẳng qua chỉ là một trận pháp phụ trợ mà thôi. Ngươi tưởng ẩn mình trong ánh trăng thì Lưu mỗ không nhìn ra được sao?
Hàn Lãnh cười dài một tiếng:
- Lưu chấp sự quả nhiên mắt tinh, Hàn mỗ đã cố hết sức che giấu hành tung, không ngờ vẫn bị ngươi phát hiện.
- Nếu đã để ta nhìn ra sơ hở, vậy hôm nay nơi này chính là nơi chôn thây của ngươi! - Lưu Ích Chi vung trường đao, lạnh lùng nói.
Hàn Lãnh nhếch môi:
- Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã!
Vừa nói, hắn vừa khởi động lại pháp quyết, vô số vầng trăng bạc lại khẽ lay động.
- Còn muốn giở trò cũ? - Lưu Ích Chi quát lên một tiếng, trường đao trong tay dũng mãnh chém ra bốn phía. Từng đường đao ảnh vun vút bay ra, lực lượng pháp tắc tuôn trào, khiến những vầng trăng đang lay động kia ổn định lại. Hắn ngạo nghễ nói: - Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận, cũng chỉ có thế mà thôi!
- Vậy sao? - Trên mặt Hàn Lãnh lộ ra một tia quỷ dị, toàn thân bỗng tỏa ra ánh sáng chói mắt, tựa như cả người hắn cũng biến thành một vầng trăng tròn.
- Cái gì? - Lưu Ích Chi cả kinh, theo bản năng cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, vội vàng lấy ra một tấm khiên bí bảo chắn trước mặt. Tấm khiên xoay tròn, nhanh chóng lớn bằng mặt bàn, che chắn toàn bộ thân hình Lưu Ích Chi ở phía sau.
Mà giờ khắc này, Hàn Lãnh dường như cũng đã chuẩn bị xong. Một tiếng kiếm ngân vang lên, ánh sáng chói mắt kia bỗng hóa thành một luồng kiếm quang kinh thiên, như tên rời cung bắn thẳng về phía Lưu Ích Chi.
Không chỉ vậy, dường như bị Hàn Lãnh điều khiển, những vầng trăng bạc vốn đang ổn định ở bốn phía cũng đồng loạt bắn ra từng tia sáng, rót vào luồng kiếm quang kia.
Kiếm quang bỗng nhiên phình to, trong nháy mắt đã hóa thành một vật khổng lồ dài mấy chục trượng. Uy áp kinh người từ trên trời giáng xuống, không chỉ khiến Ninh Viễn Thành đang ngồi bệt dưới đất mặt mày tái mét, mà ngay cả Lưu Ích Chi đang nấp sau tấm khiên cũng cảm nhận được một luồng khí tức tử vong ập tới.
Cho đến lúc này, hắn mới biết mình đã xem thường Hàn Lãnh và Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận.
Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận là trận pháp của Tinh Thần Cung, tông môn bá chủ Nam Vực, trận pháp trấn tông của họ tự nhiên phải có chỗ hơn người. Lưu Ích Chi tuy nhìn ra được chút manh mối, nhưng không thể nào nhìn thấu toàn bộ. Hậu quả của việc khinh địch chính là rước tử thần đến.
- Thiếu cung chủ, mau chạy!
Lưu Ích Chi nghiến răng gầm lên, đồng thời cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi về phía trước. Tấm khiên bí bảo trước người hắn tỏa sáng rực rỡ, lực phòng hộ dường như mạnh hơn một chút, còn trường đao trong tay hắn lại không ngừng rung lên ong ong, sức mạnh cuồng bạo đến mức ngay cả Lưu Ích Chi cũng mơ hồ không nắm chắc.
- Tự bạo?
Trong luồng kiếm quang kinh thiên, truyền ra tiếng hô kinh ngạc của Hàn Lãnh, mơ hồ có chút kiêng kỵ.
Trên đời này, không phải bí bảo nào cũng có thể tự bạo, chỉ có một số bí bảo đặc thù mới có năng lực này. Một khi người sở hữu để nó tự bạo, sẽ sinh ra một sức phá hoại cực lớn. Nhưng nếu làm vậy, bí bảo hư hại không nói, người sử dụng chắc chắn cũng sẽ bị thương tổn ở các mức độ khác nhau.
Trường đao của Lưu Ích Chi là bí bảo cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, uy lực sau khi tự bạo tuyệt đối không thể xem thường. Hàn Lãnh cũng không dám coi nhẹ.
- Đừng hòng!
Hàn Lãnh sắc mặt cứng lại, càng ra sức thúc giục kiếm quang, giấu mình bên trong, muốn lấy mạng Lưu Ích Chi trước khi bí bảo tự bạo.
Ánh sáng chói lòa, tiếng nổ kinh thiên động địa truyền ra.
Linh khí trong trời đất hỗn loạn, thậm chí cả một vùng pháp tắc thiên địa cũng bị xáo trộn trong chớp mắt. Nơi Lưu Ích Chi đứng, đột nhiên xuất hiện một cái hố đen. Uy lực tự bạo của bí bảo kia, không ngờ lại xé rách cả không gian, có thể thấy nó kinh khủng đến mức nào.
Từ trong hố đen truyền ra lực hút vô tận, điên cuồng cắn nuốt vạn vật xung quanh, sau một thoáng co rút lại rồi biến mất, pháp tắc thiên địa mới dần khôi phục.
Trên bầu trời, rất nhiều vầng trăng bạc trở nên ảm đạm, dường như đòn cuối cùng của Hàn Lãnh đã rút cạn sức mạnh của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận.
Thân hình của Hàn Lãnh cũng hiện ra ngay bên cạnh.
Lúc này, vẻ mặt hắn vô cùng dữ tợn, toàn thân tắm máu, vai trái bị trật theo một góc độ quỷ dị, trông thê thảm không nỡ nhìn.