Một đòn cuối cùng của hai Đạo Nguyên nhị tầng cảnh, không ngờ lại khiến Hàn Lãnh bị thương không hề nhẹ. Sau khi hắn ổn định thân hình, bèn phụt ra một ngụm máu ứ đọng màu tím đen, khí tức vốn sắc bén vô cùng bỗng nhiên trở nên suy yếu không ít. Mà Lưu Ích Chi, thoắt cái đã biến mất không dấu vết, thậm chí ngay cả trong phạm vi trăm trượng cũng không có chút khí tức nào của hắn. Duy chỉ có tấm khiên bí bảo hắn triệu hồi, giờ phút này tan nát rơi xuống từ trên trời, bề mặt ảm đạm vô quang, linh tính đã hoàn toàn mất đi. Tấm khiên bí bảo phòng ngự này, bất ngờ bị hủy hoại. Ngay cả loại bí bảo này cũng bị hủy, vậy kết cục của Lưu Ích Chi, e rằng không cần nghĩ cũng biết.
- Đáng ghét!
Hàn Lãnh mặt âm trầm, nghiến răng hừ lạnh một tiếng, lại một ngụm máu tươi phun ra, hô hấp cũng trở nên thông suốt hơn nhiều.
Cho tới tận lúc này, Ninh Viễn Thành vốn ẩn mình trong lâu thuyền mới có phản ứng, thần sắc hoảng hốt đứng bật dậy, hai tay run rẩy kết linh quyết. Chiếc lâu thuyền tinh xảo ầm ầm một tiếng, thay đổi phương hướng, muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi đây. Ngay cả Lưu Ích Chi cũng mất mạng trong tay Hàn Lãnh, Ninh Viễn Thành nào còn dám tiếp tục ở lại? Giờ phút này hắn chỉ muốn chạy càng xa càng tốt. Nhưng Hàn Lãnh sao có thể để hắn toại nguyện? Lâu thuyền vừa có động tĩnh, Hàn Lãnh liền hừ lạnh một tiếng, gượng dậy thân hình, lắc mình, thoắt cái đã biến mất ngay tại chỗ. Tức khắc sau đó, vô số vầng trăng bạc vốn đã ảm đạm kia, bỗng sáng rực trong chớp mắt, đại trận ầm ầm vận chuyển, một lần nữa hội tụ chùm tia sáng kinh người, trực tiếp công kích về phía lâu thuyền. Hàn Lãnh hiển nhiên phải truy cùng giết tận, nếu không chuyện hôm nay lan truyền ra ngoài, Phi Thánh Cung tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.
Chùm tia sáng nhanh như điện xẹt, lập tức đánh vào lồng bảo hộ của lâu thuyền. Sức mạnh khổng lồ khiến chiếc lâu thuyền không nhỏ kia bị đánh cho chao đảo, lật nghiêng lật ngửa. Ninh Viễn Thành đứng trên boong thuyền nhất thời không giữ vững, ngã lăn lông lốc trên sàn lâu thuyền. Xì xèo... Âm thanh chói tai vang lên, sức mạnh ăn mòn cực lớn ẩn chứa trong chùm tia sáng kia không ngừng bào mòn lực phòng ngự của lồng bảo hộ trên lâu thuyền. Mà Hàn Lãnh lúc này cũng đã hiển lộ một phần thân hình, hắn vậy mà ẩn mình bên trong chùm tia sáng, trường kiếm trong tay tỏa ra ánh hào quang chói mắt, phối hợp với uy năng của đại trận, muốn một đường chém rách phòng ngự của lâu thuyền.
- Hàn... Hàn tiền bối, hà tất phải truy cùng giết tận? Tiền bối tha cho ta, xin tiền bối tha cho ta, chuyện hôm nay ta sẽ coi như chưa từng xảy ra.
Ninh Viễn Thành tuy có tu vi Hư Vương cảnh tam tầng, nhưng thấy Hàn Lãnh công kích như mãnh hổ hạ sơn, trong lòng nhất thời mất đi phương hướng, bèn mở miệng cầu xin tha mạng. Căn bản không nghĩ tới phải ra sức phản kháng.
Hàn Lãnh không nói tiếng nào. Ánh mắt càng thêm lạnh lùng vô tình. Ninh Viễn Thành sợ tới mức hồn phi phách tán, càng thêm ra sức van nài. Răng rắc... Âm thanh giòn giã như tiếng chuông tử vong gõ lên, truyền vào tai Ninh Viễn Thành, khiến hắn mặt trắng bệch, ánh mắt ngưng đọng, lập tức nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn kinh hãi tột độ. Lồng phòng ngự của lâu thuyền đã nứt ra một khe hở, xem ra đã sắp không thể duy trì được nữa. Rắc... rắc... rắc... Khe hở đó càng ngày càng lớn, mà xung quanh cũng đã xuất hiện vô số vết nứt, rất nhanh, các vết nứt giống như mạng nhện đan vào nhau, trông bộ dạng như không thể trụ vững được nữa. Cuối cùng, cùng với tiếng quát lớn của Hàn Lãnh, lồng phòng ngự của lâu thuyền cuối cùng đã vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Mà cũng cùng lúc đó, chiếc lồng không gian do vô số vầng trăng bạc tạo thành, cũng tan biến.
Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận sau khi tiêu hao tia sức mạnh cuối cùng, cũng tự động phá giải. Chùm ánh sáng do đó mà tán loạn biến mất, còn Hàn Lãnh kiếm quang bao quanh, khí thế lăng lệ bắn tới trước mặt Ninh Viễn Thành. Trường kiếm trong tay chỉ vừa điểm vừa thu, hắn đã xuất hiện ở phía sau Ninh Viễn Thành không xa. Ninh Viễn Thành trong tình huống bị uy hiếp tới tính mạng, đã bày ra động tác phòng ngự tựa như bản năng, nhưng cũng chỉ có thể làm được như vậy mà thôi... Trong khoảnh khắc, trên trán của Ninh Viễn Thành xuất hiện một điểm đỏ, cả người đổ ập về phía trước, va vào boong thuyền, phát ra một tiếng bịch. Mà chiếc lâu thuyền bí bảo của Phi Thánh Cung sau khi mất đi người điều khiển, cũng chao đảo rơi từ trên trời xuống, cuối cùng chạm đất làm văng lên một trời bụi mù.
Cách đó không xa, ẩn mình thân hình, Dương Khai vẫn luôn quan sát trận chiến từ đầu tới cuối, thần sắc lạnh nhạt, híp mắt tìm kiếm thân ảnh của Hàn Lãnh. Gã này lấy sức một người, hủy diệt nhiều đệ tử Phi Thánh Cung như vậy, tuy nói rằng mượn sức mạnh của trận pháp hỗ trợ, nhưng thực lực bản thân hắn cũng tuyệt đối không thể xem thường. Bất quá, sau khi trải qua một trận chiến như thế này, hắn khẳng định là vô cùng mệt mỏi, hoặc giả ngay cả một nửa thực lực bình thường cũng không cách nào phát huy được. Dương Khai cảm thấy bản thân nếu ra tay vào lúc này, căn bản là có hơn chín thành cơ hội có thể đắc thủ, đây chính là điển hình cho chuyện trai cò tranh đấu, ngư ông đắc lợi. Nhưng, Dương Khai có một điểm kiêng kỵ chính là, Hàn Lãnh ngàn vạn lần đừng có giấu đòn sát thủ gì, hay học cái tên Lưu Ích Chi mà làm một quả bí bảo tự bạo. Nếu quả thực như vậy, hắn không chết cũng bị lột mất một lớp da.
Ngay khi Dương Khai đang suy diễn tình huống, Hàn Lãnh trong chiếc lâu thuyền trước mặt đã hiện thân. Hắn dường như đã kiểm tra thi thể của Ninh Viễn Thành, trong tay cầm một chiếc nhẫn không gian. Không lâu sau, trong lòng bàn tay lóe sáng, xuất hiện một vật tròn. Hắn nhẹ nhàng điểm một cái, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, một lần nữa đem vật tròn thu vào nhẫn không gian. Dương Khai thấy vậy, lập tức hiểu ra chuyến đi lần này của hắn, mục đích hóa ra cũng giống mình, đều là tới vì Lưu Viêm. Mà Lưu Viêm, lại chính là đang bị phong ấn trong viên bát đó.
Sau khi làm xong tất thảy, Hàn Lãnh cũng không rời đi ngay, mà bỗng nâng mí mắt, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Dương Khai, cười lạnh nói:
- Tiểu tử, xem lâu như vậy, đã đỡ nghiền chưa?
Dương Khai nhướn mày, cũng không lập tức lộ diện. Hàn Lãnh thấy vậy, cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói:
- Sao? Còn cần Hàn mỗ phải đích thân mời ngươi ra sao?
Trong khi nói, chuôi trường kiếm trong tay hắn đã lấp lánh quang mang. Dương Khai trên mặt rốt cuộc cũng lộ ra một chút ngạc nhiên, biết đối phương không phải là cố làm ra vẻ, mà thực sự biết sự tồn tại của mình. Hắn quyết định không ẩn mình nữa, mà thoải mái tán đi bí thuật Hư Vô, lộ ra thân ảnh. Hàn Lãnh nhướn mày, thốt lên lời khen:
- Phương pháp ẩn giấu quả thực cao minh, có chút thú vị.
Dương Khai nhìn hắn, toét miệng cười nói:
- Hàn tiền bối, người quá khen rồi, phương pháp ẩn giấu có cao minh hơn nữa cũng chẳng phải đã bị người nhìn thấu rồi sao? Chỉ là ta có chút không hiểu, Hàn tiền bối làm thế nào mà nhìn thấy được ta?
Hàn Lãnh thăm dò Dương Khai từ trên xuống dưới một lượt. Tựa như vì Dương Khai chỉ có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, nên không có chút tâm lý căng thẳng nào, lớn tiếng nói:
- Với bản lãnh của ta, đích thực không thể nhìn ra, nhưng... Nếu ngươi ở trong phạm vi của Phồn Nguyệt Chu Thiên Đại Trận thì lại là chuyện khác.
Dương Khai chợt hiểu, gật đầu nói:
- Thì ra là vậy!
Hàn Lãnh hờ hững nhìn Dương Khai, thản nhiên nói:
- Tiểu tử ngươi trốn ở đây là muốn làm chuyện bọ ngựa bắt ve sầu sao?
Dương Khai cười ha hả, không chút e dè nói:
- Cũng có chút suy nghĩ này. Nhưng nếu Hàn tiền bối có thể đưa viên bát này cho ta, ta có thể lập tức rời đi.
- Ngươi muốn hỏa hệ linh khí đó?
Hàn Lãnh thần sắc trầm xuống, như đang nhớ tới điều gì, gật đầu nói:
- Thì ra ngươi cũng ra giá ở hội đấu giá.
- Không sai, tiếc là tài lực không bằng người, chỉ có thể nghĩ cách khác.
- Chỉ dựa vào ngươi cũng muốn cướp đồ trong tay Hàn mỗ? Ngươi không biết chữ "chết" viết như thế nào sao?
Hàn Lãnh cười khinh bỉ.
- Ta đã dám tới, đương nhiên có chỗ để ỷ vào. Hàn tiền bối vừa mới đại chiến một trận, tiêu hao cực lớn. Giờ phút này đối địch với ta, không phải là quyết định cao minh gì đâu.
Nghe Dương Khai chậm rãi nói với vẻ mặt thản nhiên, khóe mắt Hàn Lãnh không khỏi giật giật. Một tên Hư Vương tam tầng cảnh, có tư cách gì hỗn xược trước mặt mình như vậy? Lẽ nào như lời hắn nói, hắn đã dám tới, khẳng định là có chỗ dựa, chỗ dựa này tuyệt đối đủ để hắn không sợ y. Nghĩ tới đây, trong lòng Hàn Lãnh không khỏi trầm xuống. Hắn hiện tại, cũng không muốn đánh một trận lớn nữa. Những vết thương phải chịu lúc trước tuy không phải là chí mạng, nhưng cũng không nhẹ. Điều quan trọng nhất là, nguyên lực trong cơ thể cũng không còn lại nhiều.
- Tốt, tốt, đã rất lâu rồi không có ai dám hỗn xược như vậy trước mặt Hàn mỗ. Tiểu tử, ta nhớ rõ ngươi rồi, hy vọng ngươi có thể sống lâu một chút.
Hàn Lãnh nhìn Dương Khai một lát, rồi bỗng cười lạnh nói một câu không đầu không đuôi. Dương Khai khóe miệng nhếch lên, cười nói:
- Hàn tiền bối tốt nhất đừng có ý định bỏ chạy tức thì, bởi không may là, ta rất thông thạo việc chạy trốn và truy lùng, chỉ e người chạy không thoát.
Trong khi nói, lực lượng không gian phiêu đãng quanh người Dương Khai, thân hình bỗng chốc biến mất ngay tại chỗ. Ngay sau đó, xuất hiện bên cạnh Hàn Lãnh, giống như thể vẫn luôn đứng ở cạnh hắn vậy. Cho dù là Hàn Lãnh kiến thức rộng rãi, thì lúc này cũng không tránh khỏi bị dọa cho một phen, nói:
- Đây là thân pháp gì?
Tốc độ thân pháp quỷ dị như vậy, cho dù là mình cũng có chỗ không bằng. Xem ra ban nãy hắn nói thành thạo việc chạy trốn truy bắt không phải là nói bừa. Nếu như tên tiểu tử này lợi dụng thân pháp này không ngừng tập kích, quấy nhiễu mình, mình chỉ e sẽ phải mệt mỏi ứng phó. Sắc mặt Hàn Lãnh bỗng chốc trầm xuống. Dương Khai mở miệng, khi đang muốn nói thêm điều gì đó, con ngươi bỗng nhiên trợn to, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào phía sau lưng Hàn Lãnh, giống như gặp ma giữa ban ngày, lập tức hô lớn:
- Cẩn thận sau lưng!
Hàn Lãnh không khỏi cười khẩy một tiếng:
- Chút tài mọn mà cũng dám giở ra trước mặt Hàn mỗ...
Hắn cho rằng Dương Khai muốn cố ý đánh lạc hướng sự chú ý của mình, sau đó ra tay đánh lén. Cái trò trẻ con ấu trĩ ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không lừa nổi đó, một võ giả từng trải trên chiến trường như hắn sao có thể mắc bẫy? Nếu quả thực tin lời Dương Khai mà nhìn về phía sau lưng, Hàn Lãnh tin chắc mình một khắc sau đó sẽ bị Dương Khai thừa cơ tấn công. Nhưng lời của hắn vừa mới nói ra khỏi miệng, đã cảm thấy có điều gì đó không đúng. Phía sau lưng quả thực có một động tĩnh gì đó rất quỷ dị. Hàn Lãnh trong lòng chợt giật mình, vội vàng thúc giục nguyên lực hộ thân, bảo vệ xung quanh cơ thể, đồng thời nhấc chân điểm nhẹ một cái, người đã bay về phía trước.
Nhưng động tác của hắn có nhanh cỡ nào cũng đã muộn rồi. Ở phía sau lưng hắn, một cây gai màu xanh cực kỳ sắc nhọn, khẽ khàng run lên, đâm thẳng về phía trước.
Tốc độ của chiếc gai nhọn đó nhanh cực kỳ, ngay cả không gian dường như cũng bị nó phá vỡ, hình thành những gợn sóng dao động mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay