Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2039: CHƯƠNG 2039: GẶP LẠI MỘC TIÊU

Nguyên lực hộ thể của Hàn Lãnh, hoàn toàn không cách nào ngăn cản được chiếc gai này, trực tiếp bị đâm phá, ngay sau đó, trên trán hắn xuất hiện một lỗ hổng nhỏ... Chiếc gai đó lại có thể xuyên thủng trán hắn, có thể thấy được nó mạnh mẽ đến mức nào. Hàn Lãnh thực lực cũng xem như cường hãn, dù chịu trọng thương chí mạng như vậy cũng không lập tức bỏ mạng, mà quay đầu lại với vẻ mặt khiếp sợ, đợi đến khi nhìn rõ diện mạo kẻ đánh lén, mới kinh hãi thốt lên: - Sao lại là ngươi? Không thể nào! Hắn vốn cho rằng người đánh lén sau lưng mình là tên Lưu Ích Chi có thực lực tương đương với bản thân, dù sao thì sau đòn đánh sau cùng lúc mới rồi, cả người Lưu Ích Chi đều biến mất vô tung vô ảnh. Theo như tình hình lúc đó, Lưu Ích Chi hoặc là đã tan xương nát thịt, hoặc là đã nhân cơ hội lẩn trốn. Hàn Lãnh sau khi bị đánh lén, ngỡ rằng Lưu Ích Chi biến mất là do nguyên nhân thứ hai. Nhưng sau khi hắn nhìn rõ người đánh lén mình rốt cuộc là ai, mới hay mình đã lầm to. Kẻ đánh lén đứng phía sau lưng, nở nụ cười quỷ dị về phía hắn, căn bản không phải Lưu Ích Chi, mà là tên Ninh Viễn Thành đã bị hắn giết chết. Cảnh tượng này khiến hắn tuyệt nhiên không thể tin vào mắt mình. Ninh Viễn Thành chỉ có tu vi Hư Vương Tam Tầng Cảnh, chính tay hắn dùng kiếm đâm chết, hơn nữa ban nãy khi lục soát thi thể của Ninh Viễn Thành, Hàn Lãnh đã xác nhận đối phương đã tắt thở. Người chết sao có thể hồi sinh? Bất quá, sau khi Hàn Lãnh chú ý tới đặc điểm khác người của Ninh Viễn Thành, bỗng như ngộ ra điều gì đó, lẩm bẩm: - Thì ra là vậy... Dứt lời, hắn nghiêng đầu, cứ thế mà trút hơi thở cuối cùng.

Cùng lúc đó, Dương Khai ở cách không xa chỉ cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân toát mồ hôi lạnh, nhìn về phía trước, kinh hô thất thanh: - Mộc Tiêu! Nhìn từ góc đứng của hắn, một màn phát sinh vừa rồi gần như có thể thấy rõ mồn một. Chính ngay khi hắn và Hàn Lãnh nói chuyện, tên Ninh Viễn Thành vốn dĩ đã chết không thể chết hơn được nữa bỗng nhiên quỷ dị đứng dậy không một tiếng động, mở miệng, trong miệng bắn ra một cái gai gỗ màu xanh, cứ thế nhẹ nhàng, dễ dàng đâm xuyên qua đầu Hàn Lãnh. Hàn Lãnh sở dĩ dễ dàng trúng chiêu như vậy, tất nhiên một phần là do thực lực giảm mạnh sau trận đại chiến, một phần khác cũng bởi tiếng la của Dương Khai. Hàn Lãnh tưởng lầm Dương Khai lừa gạt hắn, cho nên tuyệt nhiên không ngờ phía sau lưng thực sự ẩn chứa nguy hiểm trí mạng ập đến. Đợi đến khi phát giác, thì mọi chuyện đã quá muộn. Trong miệng của võ giả làm sao có thể bắn ra gai gỗ màu xanh? Trước đây tại Ngũ Sắc Bảo Tháp, tại Phong Lâm Thành, Dương Khai đã từng chứng kiến những thứ tương tự, nên hắn vừa nhìn đã nhận ra. Thứ này rõ ràng là Mộc Tiêu thượng cổ làm loạn tại Phong Lâm Thành trước đây. Ngày đó Mộc Tiêu là tai họa của Phong Lâm Thành, sáu cường giả Đế Tôn Cảnh tự mình ra tay, võ giả Phong Lâm Thành vì thế mà tử vong hơn mấy ngàn người. Sau một phen chấn động, Thành Chủ Phủ đã giải thích với bên ngoài rằng tai họa Mộc Tiêu đã được giải quyết, nhằm trấn an lòng người. Giờ đây xem ra, đây hiển nhiên là một thủ đoạn trấn an dân chúng của Thành Chủ Phủ. Mộc Tiêu căn bản chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, vẫn còn một số hạt giống quỷ dị ký sinh trên thân một vài võ giả. Chỉ là lần ký sinh này kín đáo vô cùng, không những sáu cường giả Đế Tôn Cảnh đều không phát giác ra, mà thậm chí ngay cả bản thân Ninh Viễn Thành và người trực tiếp bảo vệ y là Lưu Ích Chi cũng không hề hay biết. Nếu không phải lần này Ninh Viễn Thành bỗng chốc tử vong, thì hạt giống đó quyết không bạo lộ. Ký chủ chết đi, hạt giống tự nhiên không cần phải ẩn mình nữa. Tất cả đều là trùng hợp! Trong lòng Dương Khai thoáng chốc đã rõ ngọn nguồn, lòng không khỏi chùng xuống. Trong mấy ngày ở Phong Lâm Thành, hắn cũng từng tham gia săn giết phân thân Mộc Tiêu, nên biết rất rõ cái thứ đồ chơi này rất khó đối phó và khó tiêu diệt tận gốc, hơn nữa, khi đó mười mấy người, thậm chí mấy chục người cùng liên thủ cũng không tránh khỏi thương vong. Mà nay lại chỉ có một mình hắn. Ngay khi hắn đang suy tính trong lòng, thì từ miệng Ninh Viễn Thành lại truyền đến tiếng ùng ục quỷ dị, mà cùng với tiếng vang đó, nhục thể Hàn Lãnh cũng nhanh chóng khô quắt lại.

Đây chính là một trong những năng lực quỷ dị của Mộc Tiêu. Có thể nhanh chóng cắn nuốt tinh hoa máu thịt của sinh linh, từ đó phát triển bản thân. Trên người Ninh Viễn Thành vốn chỉ tản ra dao động sức mạnh Hư Vương Tam Tầng Cảnh, nhưng cùng với sự không ngừng cắn nuốt tinh hoa máu thịt Hàn Lãnh, khí tức đó dần dần tăng lên, rất nhanh đã đột phá Hư Vương Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, rồi tiếp tục tiến tới Đạo Nguyên Cảnh. Dương Khai mí mắt không ngừng giật giật, biết nếu không ra tay e rằng sẽ muộn mất, hắn không khỏi quát lớn một tiếng: - Đừng hòng! Khi nói, trong tay bỗng hiện ra một thanh trường kiếm rực lửa, đây chính là một thể năng lượng kiếm khí do hắn dùng Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí ngưng tụ thành. Thân hình hắn thoắt một cái, thúc giục lực lượng không gian, dịch chuyển đến trước mặt Ninh Viễn Thành, vung kiếm chém xuống.

Một tiếng nổ đoành vang lên, không gian trở nên nóng rực vô cùng. Mộc Tiêu là tồn tại thuộc tính mộc, mà lực lượng hỏa hệ lại là khắc tinh của nó, điểm này Mạc Tiểu Thất đã từng nói cho Dương Khai biết. Trong mấy ngày tiêu diệt phân thân của Mộc Tiêu ở Phong Lâm Thành, Dương Khai đã từng nghiệm chứng nhiều lần. Đối phó với phân thân Mộc Tiêu, lực lượng hỏa hệ còn hiệu quả hơn cả lực lượng không gian. Một kiếm này trực chỉ đầu Ninh Viễn Thành, nếu chém trúng tuyệt đối có thể bổ hắn ra làm đôi. Nhưng phân thân Mộc Tiêu nào có dễ dàng để Dương Khai đắc thủ như vậy, miệng Ninh Viễn Thành há to, gai xương màu xanh xuyên vào đầu Hàn Lãnh vẫn không ngừng cắn nuốt tinh hoa máu thịt y. Mà trong tròng mắt tinh quang chợt lóe lên, song chưởng đánh mạnh ra, trong hàng loạt tiếng nổ rầm vang và vặn vẹo, nó chợt hóa thành hai sợi dây mây thô dài, thế như giao long xuất hải, một sợi quét ngang hông Dương Khai, một sợi khác chắn ở phía trước để phòng ngự.

Xuy xuy... Hỏa kiếm chặt xuống, chỉ thấy một trong hai sợi dây mây bị chém một đường không nhỏ, nhưng không hoàn toàn bị chặt đứt. Ninh Viễn Thành bị đau, trong miệng phát ra từng đợt âm thanh quái dị. Mà cũng lúc đó, một sợi dây mây khác đã quét tới phía trước Dương Khai. Dương Khai mí mắt chợt co rút, không dám nán lại, lóe lên một cái, lập tức biến mất giữa không trung. Sợi dây mây kia đánh trật vào khoảng không! Sợi còn lại bị Dương Khai chém trúng, đang bị ngọn lửa thiêu đốt, nhưng sau một đợt ánh sáng xanh lóe lên, ngọn lửa liền bị dập tắt, sợi dây mây sắp đứt lìa cũng khôi phục như lúc ban đầu. - Sao lại như vậy?

Dương Khai lại một lần nữa hiện thân, thất kinh. Ngày đó tại Phong Lâm Thành, phân thân Mộc Tiêu chết trong tay hắn cũng phải có đến vài tên. Tuy nói rằng sức sống của những phân thân Mộc Tiêu này vô cùng ngoan cường, cũng rất khó bị đánh chết, nhưng chưa từng có phân thân Mộc Tiêu nào bền bỉ và mạnh mẽ như phân thân trước mắt này. Đòn đánh ban nãy Dương Khai không hề lưu tình chút nào, theo lẽ thường mà nói, chém vào dây mây của đối phương ắt khiến đối phương bị trọng thương. Nhưng phân thân Mộc Tiêu trước mặt lại không hề có chút thương tổn nào. Phát hiện sự bất thường này khiến Dương Khai trong lòng không khỏi có chút cảnh giác, mơ hồ cảm thấy phân thân Mộc Tiêu trước mắt này e rằng không hề tầm thường. Mà trong tích tắc khi Dương Khai ra tay không có kết quả này, Hàn Lãnh toàn thân đã bị hút thành xác khô, lúc này Ninh Viễn Thành mới thu hồi gai xương về miệng, trên khuôn mặt vặn vẹo lại lộ ra một tia biểu cảm hài lòng.

- Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh! Dương Khai cảm nhận được khí tức phát ra từ thân thể Ninh Viễn Thành, sắc mặt chợt trầm xuống. Nơi hai người đối mặt, Ninh Viễn Thành oán độc nhìn Dương Khai, tựa như đang trách hắn làm hỏng chuyện tốt của mình. Thân thể chấn động, lớp quần áo bao quanh liền bị chấn thành vô số mảnh, phát tán khắp bốn phương, mà từ bụng, lồng ngực và đùi hắn, bỗng chui ra từng sợi dây mây màu xanh, đầu mỗi sợi dây đều sắc nhọn vô cùng, thậm chí có thể sánh ngang với thanh kiếm sắc bén nhất. Thoáng chốc, Ninh Viễn Thành toàn thân liền biến lớn. Hắn lúc này nào còn chút nào giống con người? Ấn tượng chỉ còn là một Mộc Tiêu mà thôi. Duy chỉ ở vị trí thân cây là còn lưu lại dấu vết ngũ quan của Ninh Viễn Thành. Vô số dây mây bay múa quấn quanh, tựa như những con rắn độc, khiến người nhìn vào rợn cả tóc gáy.

Dây mây bay nhảy, một số bộ phận đâm về phía Dương Khai, tựa như chiếc roi thần từ cửu thiên quật xuống, khiến người sợ mất mật. Mà một bộ phận khác lại quét về tứ phía, quấn lấy thi thể các đệ tử Phi Thánh Cung đã chết, để đầu nhọn chọc vào thân thể chúng, cắn nuốt tinh hoa máu thịt của bọn chúng. Âm thanh cắn nuốt ừng ực truyền đến, thi thể đám võ giả bị hút khô nhanh đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy. - Si tâm vọng tưởng! Dương Khai thấy vậy, sắc mặt không khỏi trở nên hung tợn, trên tay ngưng tụ kiếm khí hỏa, phất tay tung ra một đòn. Xuy xuy xuy xuy... Từng tiếng phá vỡ không gian vang lên, kiếm khí hỏa nóng rực đó xuyên thủng thân thể các đệ tử Phi Thánh Cung một cách vô cùng chính xác, dùng sức nóng vô biên đốt cháy sạch sẽ những thân thể này.

Phân thân Mộc Tiêu Đạo Nguyên Cảnh đã đủ khó đối phó rồi, Dương Khai nào để nó có cơ hội tiếp tục tăng cường thực lực nữa? Mà phân thân Mộc Tiêu thấy tình hình như vậy, bèn xoay mình đối diện Dương Khai, ngũ quan của Ninh Viễn Thành trên thân cây phát ra tiếng kêu rít chói tai, bộ dạng tựa như vô cùng phẫn nộ, ngay sau đó, thân thể nó sắp xếp lại, phần gốc mọc ra vô số rễ cây, tựa như những con giun len lỏi chui xuống dưới, cứ thế mà bén rễ. Tiếp nữa, phân thân Mộc Tiêu run rẩy một hồi, vô số dây mây tựa như những mũi tên điên cuồng công kích về phía Dương Khai. Dương Khai toét miệng cười, sau khi lợi dụng lực lượng không gian tránh né đòn tấn công, liền khua tay phóng thích ra Mẫu Thể Yêu Trùng và Thanh Viêm Kinh Lôi Sài. - Tiêu diệt nó đi! Dương Khai quát lên chói tai, nhoáng lên một cái liền ập tới trước mặt Mộc Tiêu, trường kiếm rực lửa trên tay ngưng tụ từng làn khí nóng hầm hập, tựa như thái sơn áp đỉnh mạnh mẽ bổ xuống. Cùng lúc đó, Tử Thanh Song Kiếm trên tay Mẫu Thể Yêu Trùng múa thành tia sáng hai màu giao nhau, ý cảnh băng hàn tỏa ra tràn ngập, trong không trung từng đợt bông tuyết rơi xuống. Tuyết Nhược Thanh Thiên! Những bông tuyết kia xoay vòng, chầm chậm rơi xuống, nhưng mỗi một bông tuyết đều sắc bén như dao, rơi lên thân thể dây mây liền xuất hiện những vết thương nhỏ li ti. Vật chất màu xanh từ miệng vết thương chảy ra, ý cảnh băng hàn nhân cơ hội thuận theo miệng vết thương mà xâm nhập vào bên trong, mạnh mẽ ngăn cản năng lực tự phục hồi của nó. Mẫu Thể Yêu Trùng được thể đánh tới, song kiếm xuất ra, phối hợp với động tác của Dương Khai, không ngừng chặt chém tứ phía. Mà Thanh Viêm Kinh Lôi Sài lại trốn ở đằng xa, miệng khi đóng khi mở, từng đoàn cầu lửa màu xanh tựa như liều mạng oanh kích về phía Mộc Tiêu, phát ra những tiếng nổ bùm bùm. Dương Khai và hai đại huyết thú liên thủ, nhất thời khiến phân thân Mộc Tiêu bị áp chế đến mức không còn sức đánh trả, chỉ có thể bị động chịu đòn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!