Nàng tựa như tiên châu ngọc lộ, khí chất càng thêm xuất trần thoát tục, không nhiễm bụi trần, trong trắng không tì vết, bất cứ ai đứng trước mặt nàng cũng không khỏi cảm thấy tự ti mặc cảm. Băng thanh ngọc khiết, dung nhan khuynh thành tuyệt sắc, làn da tựa tuyết vô cùng mịn màng. Nàng như tiên nữ hạ phàm, toàn thân toát lên vẻ thánh khiết và cao quý không thể xâm phạm.
Tuy đã từng chiếm được nàng, cũng đã từng càn rỡ trên thân thể nàng, nhưng lần gặp lại này, Dương Khai vẫn có một cảm giác mông lung, không thật.
Thế nhưng, sự cao quý thuần khiết của Tô Nhan hiển nhiên chẳng có tác dụng gì với Dương Khai.
Dục vọng dồn nén bấy lâu nay lại cuồn cuộn trỗi dậy, Dương Khai chẳng hề khách sáo, tiến lên hai bước ôm lấy vòng eo thon gọn của Tô Nhan rồi cúi đầu hôn xuống.
Tô Nhan bối rối giơ tay ngăn lại, giọng lí nhí như muỗi kêu:
- Xuống dưới!
Vừa dứt lời, Dương Khai liền nhún người nhảy xuống khe Khốn Long, hành động vô cùng quyết đoán.
Rơi xuống trăm trượng, Dương Viêm Chi Dực sau lưng hắn triển khai, ung dung bay vào động phủ của mình.
Đôi mắt đẹp của Tô Nhan lóe lên tia kinh ngạc, ánh mắt có chút lạ lẫm nhìn đôi cánh sau lưng Dương Khai.
Vào trong động, thu lại đôi cánh, ném hai bao lớn trên tay xuống đất, Dương Khai bế ngang Tô Nhan lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý, từng bước tiến về phía giường đá.
Lồng ngực Tô Nhan như có con nai nhỏ nhảy loạn, dù đã trải qua chuyện đó hai lần, nhưng lúc này nghĩ lại vẫn khiến nàng xấu hổ khôn nguôi, bất giác vùi đầu vào lòng Dương Khai.
Đến bên giường đá, hắn mới chậm rãi đặt nàng xuống.
Tô Nhan mạnh dạn ngẩng đầu nhìn Dương Khai, gương mặt đỏ ửng.
Cùng với những nụ hôn nồng cháy, tiếng thở dốc dần trở nên nặng nề, một người thân nóng như lửa, một người lại lạnh như băng, cả hai đều vô cùng khao khát đối phương.
Một tiếng soạt nhẹ vang lên, Dương Khai nén lại dục niệm điên cuồng, nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của Tô Nhan, hai ngọn đồi tinh xảo như gốm sứ từ từ hiện ra.
Y phục bay lả tả, tóc tai rối bời, Dương Khai lật người đè lên.
Mây mưa bão bùng, Tô Nhan liên tục thở gấp, toàn thân mềm nhũn, còn Dương Khai thì càng chiến càng hăng, như một chiến mã không biết mệt mỏi. Mang theo thể lực vô tận và tinh thần sung mãn, hắn điên cuồng va chạm không ngừng.
Dù Tô Nhan có vận chuyển Băng Tâm Quyết cũng không thể dằn xuống nỗi ngượng ngùng trong lòng, da thịt toàn thân ửng hồng, mái tóc rối bù, mồ hôi đầm đìa.
- Thế này… thế này được không?
Tô Nhan cắn chặt môi, nén lại sự xấu hổ tột cùng, thuận theo ý Dương Khai, nằm trên giường đá với một tư thế khiến nàng ngượng chín cả người.
- Rất tốt!
Dương Khai gật đầu, ngón trỏ khẽ di chuyển.
Ngay trong đêm trở về Lăng Tiêu Các này, Dương Khai và Tô Nhan đã trải qua một đêm mưa gió bão bùng.
Nhớ lại bức điêu khắc ở Thiên Kim Mãi tại Hải Thành, Dương Khai liền đem ra áp dụng, từng bước thăm dò, cảm giác ngọt ngào như mật khiến hắn lưu luyến quên cả lối về, hứng trí càng thêm dâng cao.
Tô Nhan vốn không ngờ chuyện nam nữ lại có thể đa dạng đến thế, biến hóa đến thế, tựa như một chiêu võ kỹ thần kỳ, biến ảo khôn lường, mỗi một lần biến hóa lại mang đến một cảm giác khoái lạc khác nhau.
Chỉ là những biến hóa này thật khiến người ta ngượng ngùng, Tô Nhan có chút không chịu nổi.
Sau khi thử qua vô số kiểu, Dương Khai phát hiện tư thế mình thích nhất vẫn là tư thế mà hắn vô tình khám phá ra trong lần ở Truyền Thừa Động Thiên.
Để Tô Nhan quay lưng về phía mình.
Bởi vì hình xăm băng hoàng sống động sau lưng Tô Nhan đang không ngừng chuyển động, bay lượn trên làn da trắng nõn của nàng.
Nhìn hình xăm băng hoàng, nhìn tấm lưng mịn màng như lụa và vòng eo thon thả quyến rũ, Dương Khai luôn có một cảm giác hưng phấn và kích động khó tả.
Hắn biết, Tô Nhan có hình xăm băng hoàng này, vậy sau lưng mình nhất định cũng có hình xăm hỏa long, đây chính là căn nguyên truyền thừa có được từ Truyền Thừa Động Thiên.
Mây tan mưa tạnh, hai người mới bắt đầu song tu.
Thân thể quấn quýt lấy nhau, cùng vận chuyển Hoan Hợp Công, suốt một ngày trời, cả Dương Khai và Tô Nhan đều cảm nhận được công lực của mình tăng tiến, tuy không nhiều, nhưng thu hoạch lớn nhất chính là nguyên khí trong cơ thể trở nên tinh thuần hơn.
Hoan Hợp Công giúp nguyên khí của hai người hòa quyện rồi tinh luyện, số lần song tu càng nhiều, nguyên khí trong cơ thể lại càng thêm cô đọng.
Sau khi song tu, Dương Khai nhìn cảnh xuân sắc trước mắt không khỏi bị cám dỗ, lại đè Tô Nhan ra chà đạp một phen…
Nhẹ nhàng giúp Dương Khai mặc lại y phục, ánh mắt Tô Nhan chan chứa xuân tình và sự thỏa mãn, nàng thật sự có chút sợ hãi. Dương Khai lúc này giống như một cỗ máy chiến đấu không biết mệt mỏi, sự va chạm hung mãnh như thủy triều, hết lần này đến lần khác khiến nàng rã rời.
Nàng sợ nếu không mặc y phục cho Dương Khai, mình sẽ không thoát khỏi ma trảo của chàng.
Mặc quần áo xong, hai người ôm nhau nằm trên giường đá.
Không cần nói ra những lời nhớ nhung, cả hai đều có thể cảm nhận được tâm ý của đối phương.
- Đúng rồi, dự đoán của chàng đã thành sự thật.
Tô Nhan nép trong lòng Dương Khai, đột nhiên lên tiếng.
- Dự đoán gì?
Dương Khai vuốt ve mái tóc nàng, tận hưởng sự yên bình sau cơn hoan lạc.
- Mấy tháng trước, không phải chàng đã nói, vì chuyện ở Truyền Thừa Động Thiên, ba thế lực lớn kia nhất định sẽ rất muốn chiêu mộ muội, cái giá đưa ra tự nhiên sẽ không thấp sao?
- Trong vòng hai năm giúp muội đột phá đến Thần Du Cảnh, tất cả đan dược và bí bảo trong gia tộc bọn họ, muội cần cứ lấy, địa vị ngang hàng Trưởng lão!
- Đúng là một cái giá cao! - Dương Khai khẽ cười - Yêu cầu thì sao?
- Gả đi!
- Quả nhiên…
- Muội sẽ không đồng ý. - Tô Nhan nép sâu hơn vào lòng Dương Khai - Tuy bọn họ nghi ngờ muội đã đoạt được truyền thừa, nhưng không có chứng cứ xác thực. Cho nên cũng không làm gì quá đáng, chỉ là mấy ngày nay vẫn ở lại trong Lăng Tiêu Các.
- Công tử của ba thế lực này đều đến cả chứ?
Dương Khai cười lạnh một tiếng, theo đuổi mỹ nhân, đương nhiên phải để công tử trẻ tuổi ra mặt mới dễ chiếm được cảm tình. Nhưng hiển nhiên bọn họ đã tính sai, không ngờ Tô Nhan đã là người của hắn, hai người lại có mối quan hệ không thể chia cắt. Mà dù không có những lý do đó, với tính cách của Tô Nhan cũng không thể nào đồng ý.
Tu luyện Băng Tâm Quyết, lòng không vướng bận, sao có thể bị những thứ này làm động lòng.
- Ừm. - Tô Nhan khẽ gật đầu, giơ tay vuốt ve gò má Dương Khai - Chàng không cần lo lắng, muội là của một mình chàng.
- Ta không lo lắng. - Dương Khai nhếch miệng cười - Bọn họ nếu có thể lay động được nàng, cứ việc dùng thủ đoạn.
Im lặng một lát, Dương Khai cau mày nói:
- Nhưng vẫn cảm thấy khó chịu, khốn kiếp, dám động đến nữ nhân của ông!
Tô Nhan mím môi cười, trong lòng không khỏi cảm thấy ngọt ngào.
Dù vô cầu vô dục như nàng, khi thấy Dương Khai ghen cũng không khỏi cảm thấy hạnh phúc.
Sau khi trời sáng, Tô Nhan rời đi.
Dương Khai bắt đầu dọn dẹp lại đồ đạc của mình, nhìn lướt qua động phủ, không khỏi âm thầm kinh ngạc, hắn phát hiện động phủ lúc này đã có thay đổi lớn.
Lúc rời đi, nơi này chẳng qua chỉ là một thạch động lạnh lẽo, tối tăm. Nhưng hiện tại, động phủ này như một ngôi nhà mới, không những có bàn ghế, còn có rất nhiều chậu hoa, trên vách tường cũng treo không ít tranh chữ, đâu đâu cũng có vật trang trí.
Thậm chí trên giường đá cũng có một tấm nệm ấm áp, thoải mái, lúc trước mây mưa với Tô Nhan lâu như vậy mà hắn cũng không để ý.
Những thứ này… hẳn là do Hạ Ngưng Thường và Tô Nhan bài trí.
Sửa sang cũng không tệ.
Đi đến cửa động, gốc thiên địa linh vật Âm Dương Yêu Sâm kia đang ủ rũ, buồn bã, mặt nhăn mày nhó, trông như đang tức giận.
Đêm qua khi Dương Khai trở về, gốc thiên địa linh vật có linh trí này đã chào hỏi hắn, nhưng không được đáp lại, không khỏi uể oải đến tận bây giờ.
Âm Dương Yêu Sâm cũng được chăm sóc rất tốt, nơi này dương khí nồng đậm, Tô Nhan chỉ cần cách mấy ngày lại xuống độ cho nó một ít chân nguyên là được.
Dương Khai ha hả cười, ngồi xổm xuống cho nó ăn hai giọt Dương dịch, Âm Dương Yêu Sâm lập tức vui vẻ trở lại.
Khoanh chân ngồi xuống bên cạnh Âm Dương Yêu Sâm, tâm niệm vừa động, Hắc Thư Vô Tự liền xuất hiện trên tay.
Mấy ngày nay, mỗi một lần tăng cấp, bất kể là tiểu cảnh giới hay đại cảnh giới, Dương Khai đều tra xem Hắc Thư Vô Tự, mong tìm được điều huyền bí gì đó trong đó.
Nhưng lần nào cũng hứng khởi mà đến, thất vọng mà về, số lần càng nhiều, Dương Khai cũng không còn nhiệt tình như lúc ban đầu nữa.
Hắc Thư đã giúp hắn rất nhiều, dù sau này không nhận được gì thêm từ nó, Dương Khai cũng tự tin mình sẽ tiếp tục lớn mạnh. Nghĩ vậy, tâm trạng hắn tốt lên rất nhiều. Cầu người không bằng cầu mình, những thứ Hắc Thư mang đến có tốt đến đâu, nhưng nếu không tự mình cố gắng thì cũng vô dụng.
Lúc này tra xét cũng chỉ là theo thói quen, Dương Khai không trông mong có thể nhận được gì, tùy tay lật đến trang thứ năm, rót nguyên khí vào.
Không còn im lìm như đá ném xuống biển sâu như lần trước, lần này Hắc Thư lại có phản ứng.
- A?
Dương Khai không khỏi chấn động, mở to hai mắt nhìn vào Hắc Thư, đồng thời tiếp tục rót nguyên khí vào.
Từng gợn sóng khuếch tán ra, từng luồng kim quang tức khắc hiện ra, nhưng không giống trước đây, những kim quang này không hiện ra từ trong Hắc Thư mà đan vào nhau, chằng chịt như một trận pháp phức tạp.
Không bao lâu sau, một hàng chữ lớn hiện ra.
Dược Vương Cốc, Vạn Dược Đầm!
Một lát sau, những chữ to này ẩn đi, kim quang trên Hắc Thư cũng dần biến mất.
Dương Khai nhíu mày, lần này khác hẳn trước kia, Hắc Thư không mang đến cho hắn bất kỳ thứ gì, mà lại là tên của một địa danh nào đó.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang