Dược Vương Cốc! Đương nhiên Dương Khai biết rõ, đây là một thế lực vô cùng đặc biệt, trong cốc các đan sư luyện đan cực kỳ tinh thông. Người sống trong Dược Vương Cốc, thực lực không hề cường đại, bản lĩnh cũng chẳng cao siêu, có thể nói chiến lực của họ là tầm thường, chỉ mạnh hơn những kẻ bình thường một chút thôi.
Nhưng một thế lực như thế, lịch sử truyền thừa lại lâu đời hơn bất kỳ tông môn nào. Nghe nói đã tồn tại hơn nghìn năm, thời gian dài như thế, cho dù là những thế lực siêu cấp cũng sẽ suy tàn trong dòng chảy lịch sử, nhưng Dược Vương Cốc vẫn sừng sững tồn tại.
Nó giữ một vị trí vô cùng quan trọng, cho dù Trung Đô Bát Đại Gia Tộc cũng không dám khinh thường sự tồn tại của Dược Vương Cốc. Bởi vì mỗi năm đều có rất nhiều người luyện võ mang theo tài liệu, tiến về Dược Vương Cốc nhờ các cao thủ luyện đan chế tác. Vậy nên bất kỳ một thế lực nào cũng có muôn vàn mối liên hệ với Dược Vương Cốc.
Nói cách khác, nếu gây hại cho Dược Vương Cốc, sẽ bị toàn bộ thiên hạ xem là kẻ thù chung.
Có lời đồn, trước đây có một vị chưởng môn của đại môn phái nào đó, tiến vào Dược Vương Cốc thỉnh cao thủ luyện đan, không biết chuyện gì đã xảy ra, khiến vị chưởng môn này thẹn quá hóa giận, ra tay sát hại một vị đan sư.
Việc này khiến Dược Vương Cốc vô cùng giận dữ, hiệu triệu thiên hạ, chỉ sau một đêm môn phái kia đã hóa thành tro tàn.
Nghe đồn chuyện này là có thật, vì không có lửa làm sao có khói, nên sức ảnh hưởng của Dược Vương Cốc quả thực khiến người ta phải kinh hãi.
Mà Dược Vương Đầm lại là cấm địa trong cốc, nghe nói nơi đó thường xuyên có kỳ tích xuất hiện, rất nhiều luyện đan sư nhận được đan đạo cảm ngộ của vị tổ sư khai phái Dược Vương Cốc.
Vô Tự Hắc Thư hiện lên một hàng chữ, khiến Dương Khai có chút bất ngờ. Chẳng lẽ nó muốn mình tiến vào Dược Vương Đầm tìm kiếm thứ gì đó?
Mặc dù đoán được như thế, nhưng trong thời gian này Dương Khai sẽ không đi.
Thứ nhất, hắn không hề am hiểu chút nào về đan đạo, đi đến đó sẽ bị người ta đuổi đi. Thứ hai, hắn muốn nâng cao thực lực của bản thân trước đã. Sau đó mới nghĩ cách để trà trộn vào Dược Vương Cốc, chờ đợi thời cơ.
Cầm lấy Vô Tự Hắc Thư khẽ hút, một cái túi trên mặt đất liền bị hút lại.
Tất cả các túi đồ này là di vật của một thế lực hải ngoại ở ba trăm năm trước, hiện đang ở trên tay mình, nên tận dụng một phen.
Thời gian ở trên hòn đảo bí mật, Dương Khai cũng có ý định luyện hóa một món bí bảo. Nhưng lúc đó thân còn đang ở hải ngoại, e ngại chạm phải cấm chế của bí bảo, bị tông môn chủ quản của chúng cảm ứng được.
Bây giờ không còn như trước nữa, chính mình đã về tới Lăng Tiêu Các, cách hải ngoại hơn vạn dặm, cho dù động phải cấm chế, nó cũng không thể truyền đi xa đến vậy, chỉ cần sử dụng cẩn thận, hoàn toàn không cần lo lắng.
Bí bảo có ba món, ngoại trừ Thái Nhất cần có tâm pháp đặc thù để điều khiển, còn lại là một thanh kiếm và một đóa Huyết Hải Đường có thể luyện hóa.
Kiếm dài ba thước ba, toàn thân đỏ thẫm, tựa như có máu tươi đang cuộn chảy bên trong, cảm nhận một phen, Dương Khai rõ ràng nghe được tiếng kêu thảm thiết. Sát khí kinh người, nhiễu loạn tâm thần, kẻ tâm trí bất định mà nghe được thanh âm này, chỉ sợ ngay tức khắc sẽ tẩu hỏa nhập ma, sa vào tà đạo.
Thanh hung khí này chính là bí bảo trấn phái của Tu La Môn, Tu La Kiếm.
Dương Khai càng nhìn càng vui vẻ, bởi vì hắn cảm thấy bản thân có mối liên hệ thân thiết với thanh kiếm này, khí tức này vô cùng tương tự khi hắn thi triển Bất Khuất Chi Ngao. Do đó hắn với thanh kiếm có không chút ngăn cách.
Thật không tệ, ít nhất cũng là bí bảo Thiên Cấp Thượng Phẩm, kiếm ở trong tay, lực công kích bạo tăng.
Dương Khai buông Tu La Kiếm xuống, rồi cầm lấy đóa Huyết Hải Đường đỏ tươi như máu. Nó rất giống một đóa hoa Hải Đường, nhưng trông qua vô cùng yêu mị. Những cánh hoa sắc bén như đao, tỏa ra một cỗ khí tức nguy hiểm.
Ba trăm năm đã qua, nhưng sát khí trên đóa hoa vẫn không hề phai nhạt.
Lại là một món bí bảo sát phạt! Năm đó Lạc Hoa Giáo nhất định đã dùng món bí bảo này sát phạt vô số kẻ thù, mới nhuộm nên màu đỏ máu.
Hai món bí bảo đều là đồ tốt, như thể được chuẩn bị riêng cho hắn. Dương Khai nhìn chúng, có chút khó khăn trong việc lựa chọn.
Suy nghĩ trong chốc lát, Dương Khai cắn răng, quyết định luyện hóa cả hai món bí bảo, dù sao thì cũng chỉ tiêu hao một ít nguyên khí và thời gian.
Vừa hạ quyết tâm, đang định động thủ, trên đỉnh đầu lại rơi xuống một ít đá vụn.
Dương Khai ngẩng đầu nhìn lên, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười. Động phủ của mình chỉ có hai người biết, một người là Tô Nhan, một người là Hạ Ngưng Thường.
Tô Nhan vừa mới đi, chắc chắn sẽ không trở về, vậy thì người đến không cần đoán cũng biết là ai.
Quả nhiên, một lát sau Hạ Ngưng Thường bay vào trong động, Dương Khai đang đứng ở cửa động, suýt nữa đụng phải nhau.
Dương Khai nghiêng người tránh sang một bên, thuận tay kéo nàng lại, khiến nàng hạ xuống bên cạnh mình, nhìn nàng:
- Tiểu sư tỷ, ta đã trở về.
Đôi mắt Hạ Ngưng Thường ngấn nước, không thể che giấu được niềm vui sướng khi gặp lại sau thời gian dài xa cách, khuôn mặt vẫn như trước được che kín, trên trán vẫn còn treo viên ngọc bích, nghe được Dương Khai nói như vậy suýt nữa rơi lệ.
Mấy tháng trước, khi hắn rời đi không nói một lời, chỉ để lại một phong thư! Bây giờ trở về cũng không nói với mình một tiếng, quả là quá tàn nhẫn.
Dương Khai thấy mắt nàng có chút đỏ lên, cũng không dám nói bừa nữa, sợ nàng sẽ khóc.
- Sao mà sư tỷ biết đệ đã trở về?
Dương Khai đánh trống lảng.
- Tô Nhan nói cho ta biết đấy.
Hạ Ngưng Thường hít sâu một hơi, cố nén lại nỗi chua xót trong lòng, tay nắm chặt vạt áo, buồn bã nói:
- Nếu nàng không nói thì ta cũng không biết.
- Đệ đang chuẩn bị đến thăm sư tỷ mà.
Dương Khai chột dạ nói.
- Thật?
Hạ Ngưng Thường nhìn lại, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ.
- Đương nhiên.
Dương Khai gật đầu.
Tiểu sư tỷ thật dễ lừa, chỉ cần hai ba câu liền xóa tan mọi thất vọng và tủi thân của nàng, chỉ còn lại sự vui sướng và hạnh phúc.
- Coi như đệ còn có chút lương tâm.
Hạ Ngưng Thường bĩu môi.
- Đệ còn mang cả quà cho sư tỷ nữa.
Dương Khai nói dối cực kỳ trắng trợn.
- Không cần đâu.
Nói thì nói như vậy nhưng Hạ Ngưng Thường mỉm cười, ánh mắt hiện lên vẻ chờ mong, trong lòng tràn đầy ngọt ngào và thỏa mãn.
- Quà gì vậy?
Nàng lại hỏi.
Dương Khai khẽ mỉm cười, mang đến một túi vải, rồi mở ra, rồi nói:
- Một ít dược liệu.
- Nhiều như vậy!
Hạ Ngưng Thường giật mình, tiến lên phía trước nhìn thoáng qua liền nhận ra tên và cấp bậc của chúng.
- Sư tỷ không phải là luyện đan sao, cái gì cần sư tỷ hãy cầm lấy.
Dương Khai hào khí vạn trượng, nhưng trong lòng vẫn có chút áy náy, chuyến đi này trở về lại không mang cho Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường chút quà nào, thật sự là quên mất.
- Ta không cần đâu.
Hạ Ngưng Thường kiểm tra những dược liệu kia, rồi ngẩng đầu nói:
- Tỷ sẽ giúp đệ luyện chúng thành đan dược.
- Rất phiền phức sao?
Túi dược liệu lớn như thế này, luyện hết thành đan dược, cũng không biết sẽ phải mất bao nhiêu ngày.
- Không có gì đâu.
Hạ Ngưng Thường mỉm cười:
- Thời gian tỷ luyện đan cũng chính là thời gian tỷ tu luyện, hơn nữa còn nhanh hơn nhiều so với việc ngồi tu luyện bình thường, càng luyện chế dược liệu đẳng cấp càng cao, tỷ được lợi càng lớn. Sư đệ mang tài liệu về cho tỷ luyện tập, chính là món quà tốt nhất.
- Không gạt đệ chứ?
Dương Khai nghi ngờ nhìn nàng.
- Tỷ đã bao giờ gạt đệ chưa.
Hạ Ngưng Thường tức giận nói.
- Khụ khụ, đệ cũng vậy.
Vẻ mặt Dương Khai có chút xấu hổ.
- Vậy thì làm phiền sư tỷ rồi.
- Ừm, đệ đi ra ngoài đi, để tỷ luyện đan.
Hạ Ngưng Thường vui vẻ nói.
Dương Khai nhìn nàng một chút, phát hiện ra nàng dường như rất quen thuộc với những loại dược liệu này, phân loại rất nhanh chóng.
Dương Khai khẽ mỉm cười đi ra cửa động, bắt đầu bận rộn với công việc của mình.
Trong động phủ, Hạ Ngưng Thường thi triển tài nghệ của mình, luyện chế các dược liệu thành nước thuốc, sau đó ngưng tụ chúng thành đan dược.
Dương Khai tập trung dùng nguyên khí luyện hóa Tu La Kiếm.
Thời gian trôi qua, đan dược mà Hạ Ngưng Thường luyện chế ra càng ngày càng nhiều, túi dược liệu cũng dần dần ít đi. Luyện chế mệt mỏi bèn nghỉ một lát, nhìn thấy bóng hình đang ở cửa động liền thỏa mãn tiếp tục luyện đan.
Mỗi ngày, Hạ Ngưng Thường đều phải ra ngoài một lần, dù sao thì Mộng Vô Nhai coi nàng như bảo bối, chỉ cần không thấy một lát, Mộng Lão sẽ lo lắng, tìm kiếm khắp cả môn phái, gây phiền phức.
Mất bốn năm ngày, tinh thần của Dương Khai mới liên kết được với Tu La Kiếm.
Dương Khai có thể cảm nhận được sát khí mạnh mẽ của nó, không hổ là bí bảo Thiên Cấp Thượng Phẩm, có thể khiến chiến lực của Dương Khai tăng lên vài phần.
Khi thu Tu La Kiếm vào trong cơ thể, Dương Khai không dám thở mạnh.
Mất nhiều thời gian luyện hóa nó, khiến Dương Khai cực kỳ mệt mỏi, Dương Dịch trong đan điền tiêu hao khá nhiều.
Phải nghĩ cách bổ sung Dương Dịch.
Ngẩng đầu lên, Dương Khai thi triển thân pháp bay ra ngoài, một lát sau lại bay về, trên tay cầm hai gốc linh thảo.
Đây chính là linh thảo Xích Tử Tâm mà hắn gieo trồng mấy tháng trước, chính là linh thảo hắn mua từ Lam Sơ Điệp. Hai gốc linh thảo đã trưởng thành từ lâu, Dương Khai đưa đến trước mặt Hạ Ngưng Thường, để nàng luyện chế thành đan dược, rồi dùng, cuối cùng cũng cô đọng được chút Dương Dịch.
Có đầy đủ Dương Dịch, Dương Khai tiếp tục luyện hóa Huyết Hải Đường.
Mấy ngày trôi qua. Bí bảo của Lạc Hoa Giáo cũng bị Dương Khai thu vào cơ thể.
Liên tiếp đạt được hai món bí bảo Thiên Cấp, thực lực của Dương Khai cũng tăng lên vài phần. Dù rằng hiện tại chưa thể phát huy hết uy lực của hai món bí bảo này, nhưng chỉ cần dùng nguyên khí nuôi dưỡng chúng, một ngày nào đó sẽ khiến chúng đại phóng dị quang.
Những dược liệu kia đã được Hạ Ngưng Thường luyện chế xong, đủ loại đan dược, phải dùng đến mười mấy bình ngọc mới đủ để chứa đựng.
Những đan dược được luyện chế thành công, thấp nhất cũng là Địa Đan, còn có cả Thiên Đan, giá trị không thể đo lường.
Nếu Dương Khai dùng hết số đan dược này, ước chừng có thể tăng hai tiểu cảnh giới. Tuy nhiên số lượng quá nhiều, nếu dùng hết một lúc… nhất định sẽ mất thời gian luyện hóa rất lâu.
Cho nên hiện tại Dương Khai không định dùng chúng.
Trở về môn phái cũng đã nửa tháng, cần phải đi xem xét một chút mới được, hiện tại tam đại thế lực đang ở trong Lăng Tiêu Các, công tử của ba nhà đều muốn tán tỉnh Tô Nhan, Dương Khai làm sao có thể ngồi yên được.
Đó chính là nữ nhân của mình!
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa