Khi Dương Khai trở về Phong Lâm Thành, trời đã nhá nhem tối. Hắn quen đường quen lối tiến vào thành, đi thẳng về phía động phủ. Mở ra cấm chế, Dương Khai lắc mình tiến vào. Thân hình còn chưa đứng vững, một giọng nói vui mừng đã truyền đến:
- Tiên sinh, người đã về rồi?
Dương Khai bất giác ngẩn ra, quay đầu nhìn lại mới sực nhớ trong động phủ của mình còn có một người nữa, chính là tiểu nha đầu Trương Nhược Tích của Trương gia!
Bao năm nay bôn ba bên ngoài, hắn vốn đã quen cảnh đơn độc một mình, nay bỗng có người bầu bạn, quả thực có chút không quen. Hơn nữa, mấy ngày nay hắn đều bận rộn chuyện của Lưu Viêm, suýt chút nữa đã quên mất sự tồn tại của Trương Nhược Tích.
Sau khi định thần lại, Dương Khai khẽ gật đầu với nàng.
- Tiên sinh bận rộn mấy ngày, bên ngoài chắc vất vả rồi.
Trương Nhược Tích cúi đầu, nhẹ giọng nói. Giọng nàng rất nhỏ, nếu không phải trong động phủ cực kỳ yên tĩnh, e rằng Dương Khai cũng không nghe thấy.
Đưa mắt quét qua người nàng, Dương Khai phát hiện nha đầu này dường như có chút căng thẳng, hai bàn tay nhỏ nhắn cứ vân vê vạt áo, vẻ mặt bồn chồn không yên.
- Chủ nhân, nha đầu này là ai vậy? Trông có vẻ rất sợ người.
Giọng nói của Lưu Viêm vang lên trong đầu Dương Khai, mang theo một tia trêu chọc.
- Thực lực của nàng ta xem ra cũng không cao, chẳng lẽ là do chủ nhân lừa gạt từ đâu về? Bất quá… tiểu nha đầu này trời sinh dáng người không tệ, có lồi có lõm, chậc chậc…
Không đợi Lưu Viêm nói xong, Dương Khai tâm niệm vừa động, trực tiếp ném nàng vào Huyền Giới Châu, cắt đứt liên lạc.
Trong Tiểu Huyền Giới, Lưu Viêm ngây người một lúc, ngay sau đó hừ lạnh một tiếng:
- Có tật giật mình!
Nói xong, nàng liền thành thục tìm đến vị trí của Thái Dương Chân Tinh, hóa thành hỏa điểu lượn lờ quanh nó, cắn nuốt Thái Dương Chân Hỏa để tăng cường sức mạnh bản thân.
Trong động phủ, Dương Khai nhìn Trương Nhược Tích, thấy nàng đang thấp thỏm chờ đợi, bèn mở lời:
- Ngươi cứ chờ ở đây suốt sao?
Nếu không phải chờ suốt, thì không thể nào hắn vừa vào động phủ đã gặp được nàng.
- Không có. Nô tỳ chỉ vừa mới đến thôi.
Trương Nhược Tích cúi đầu đáp.
Dương Khai dĩ nhiên không tin, hắn quay đầu nhìn quanh, phát hiện động phủ dường như đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp như mới, bất giác mỉm cười:
- Ngồi đi, ta có vài lời muốn nói với ngươi.
Trương Nhược Tích vội vàng xua tay:
- Không cần đâu tiên sinh, nô tỳ đứng là được rồi.
Dương Khai thở dài một tiếng, đưa tay kéo nàng lại, ấn nàng ngồi xuống ghế trong khi toàn thân nàng cứng đờ. Hắn thì ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Sau một hồi đắn đo, Dương Khai nói:
- Nhược Tích à, ta gọi ngươi như vậy được chứ?
Trương Nhược Tích khẽ lắc đầu, không nói lời nào.
Dương Khai cười cười, cố gắng dùng ngữ khí ôn hòa nhất:
- Ngươi không nói gì, vậy ta xem như không có vấn đề gì. Chuyện là thế này, ta đưa ngươi ra khỏi Trương gia không phải để ngươi báo đáp gì cả. Chuyện của ta và Trương gia chỉ là vì ước hẹn với lão tổ Trương Cao Hiên của các ngươi mà thôi. Cho nên, hiện tại ta và Trương gia đã sòng phẳng, không ai nợ ai.
- Tiên sinh có đại ân với Trương gia, Nhược Tích sẽ khắc ghi trong lòng, kiếp này dẫu làm trâu làm ngựa cũng nhất định báo đáp tiên sinh.
Nhược Tích nhẹ giọng nói, âm thanh tuy nhỏ nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên định.
Dương Khai gật đầu:
- Tùy ngươi nghĩ thế nào cũng được. Ta muốn nói với ngươi rằng, sở dĩ ta mang ngươi ra khỏi Trương gia là vì sau này có chuyện cần ngươi giúp đỡ.
Trương Nhược Tích vẫn cúi đầu như cũ, nói:
- Tiên sinh nếu có gì sai bảo, Nhược Tích nhất định sẽ dốc sức hoàn thành. Tiên sinh đã đưa Nhược Tích ra khỏi Trương gia, vậy ta đã không còn là người của Trương gia nữa. Tiên sinh muốn ta làm gì, ta sẽ làm nấy, chỉ cần tiên sinh vui là được.
Dương Khai xoa trán, cảm giác như đang đàn gảy tai trâu, bất đắc dĩ nói:
- Ngươi nói như vậy, ta cũng chẳng biết nên giải thích thế nào nữa. Thế này đi, ngươi đừng gọi ta là tiên sinh, cũng đừng tự xưng là nô tỳ. Sau này cứ gọi ta một tiếng Dương đại ca là được.
- Sao có thể được ạ?
Trương Nhược Tích ngẩng đầu, liên tục xua tay. Khi phát hiện Dương Khai đang nhìn thẳng vào mình, nàng lại vội vàng cúi đầu xuống:
- Điều này tuyệt đối không được, nô tỳ không thể vô lễ với tiên sinh!
- Ngươi đúng là cái đầu gỗ…
Dương Khai bị nàng chọc cho phát bực.
Trương Nhược Tích hoảng hốt, tưởng Dương Khai thật sự nổi giận, vội vàng đứng dậy định quỳ xuống.
Dương Khai thấy vậy, đưa tay phất một cái, một luồng lực vô hình khiến nàng ngã ngồi lại trên ghế.
- Thôi được rồi, ta không tranh cãi với ngươi chuyện này nữa. Bất quá, hiện giờ ngươi đã ở bên cạnh ta, sau này ta cũng cần sự giúp đỡ của ngươi, tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi uống cái này trước đi.
Nói rồi, Dương Khai lấy từ trong không gian giới chỉ ra một bình ngọc, mở nắp, đổ ra một viên linh đan có đan văn.
- Đây là gì vậy ạ?
Trương Nhược Tích tò mò liếc nhìn.
- Là một viên thuốc độc, ngươi dám uống không?
Dương Khai nghiêm mặt nói, nhưng lời vừa thốt ra đã thấy mình đùa hơi ác, trong lòng không khỏi tự khinh bỉ.
Trương Nhược Tích lại mỉm cười, nói:
- Tiên sinh gạt ta.
Dương Khai có chút ngượng ngùng, cũng không giải thích nhiều, chỉ nói:
- Uống thứ này vào, sau đó tự tìm một phòng ngủ, tu luyện cho tốt. Mấy ngày nữa ta phải ra ngoài một chuyến, ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây, đừng chạy lung tung.
- Tiên sinh lại phải ra ngoài sao?
Trương Nhược Tích ngẩng đầu nhìn Dương Khai, mím môi hỏi:
- Có cần nô tỳ đi theo hầu hạ không ạ?
- Không cần đâu, ta tự lo được.
Dương Khai đứng dậy, mỉm cười đi thẳng vào căn phòng tu luyện thường ngày của mình.
Đợi Dương Khai đi rồi, Trương Nhược Tích mới bắt đầu xem xét viên linh đan. Nàng nhìn một hồi cũng không nhận ra được gì, đưa lên mũi ngửi, một mùi hương thơm ngát phả vào mặt. Mắt đẹp chớp động, không biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt hơi ửng hồng, rồi đưa viên linh đan vào miệng.
Linh đan vừa vào bụng, lập tức hóa thành một luồng nhiệt khí lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Trương Nhược Tích biến sắc, nào dám chậm trễ, vội vàng xông vào gian phòng ngủ nhỏ nhất, ngồi xếp bằng, vận chuyển huyền công.
Viên linh đan mà nàng uống chính là Báo Giải Tẩy Tủy Đan mà Dương Khai đã bỏ ra mấy chục vạn nguyên tinh mới có được. Có viên linh đan này hỗ trợ, tư chất của Trương Nhược Tích sẽ được phát huy tối đa trước khi tấn thăng Hư Vương Cảnh, đồng thời cũng rút ngắn đáng kể thời gian tu luyện.
Tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ nhưng kiến thức không cạn, tự nhiên biết viên linh đan có đan văn này giá trị phi thường, dù dốc hết tài lực của Trương gia cũng chưa chắc mua nổi một viên.
Trong lòng nàng đối với sự hào phóng của Dương Khai đương nhiên vô cùng cảm kích.
Ở bên kia, trong phòng tu luyện, Dương Khai đợi Trương Nhược Tích uống Báo Giải Tẩy Tủy Đan và ngồi xuống tu luyện ổn định mới vung tay mở ra toàn bộ cấm chế trong phòng.
Ngay sau đó, hắn lấy ra gần mười chiếc không gian giới chỉ, bắt đầu kiểm kê lại thu hoạch lần này.
Nửa canh giờ sau, Dương Khai vui mừng nhìn những vật phẩm đã được phân loại gọn gàng trước mặt.
Trong gần mười chiếc nhẫn không gian này, chỉ riêng nguyên tinh hắn đã thu được hơn tám trăm vạn. Trong đó, nguyên tinh của Hàn Lãnh là nhiều nhất, gần sáu trăm vạn. Nghĩ lại cũng phải, khi đó tại hội đấu giá, Hàn Lãnh vì tranh giành Lưu Viêm với Ninh Viễn Thành mà đã ra giá hơn sáu trăm vạn, trên người hắn nếu không có nhiều nguyên tinh như vậy, sao dám hét giá đó?
Số nguyên tinh khổng lồ này quả thực khiến Dương Khai mừng như điên. Trước đây hắn khổ sở tích cóp mới được không quá trăm vạn nguyên tinh, một buổi đấu giá đã tiêu mất mấy chục vạn, nay bỗng chốc có trong tay hơn tám trăm vạn. Xem ra, trong một thời gian dài sắp tới, Dương Khai không cần phải lo lắng về nguyên tinh nữa.
Ngoài lượng lớn nguyên tinh, còn có một số loại đan dược, nhưng chúng không có tác dụng gì với Dương Khai. Là một Luyện Đan Sư, hắn cũng không để vào mắt, bất quá có thể đem bán đi.
Về bí bảo, thu hoạch cũng không nhỏ. Ngoại trừ chiếc lâu thuyền tinh xảo đang nằm trong Tiểu Huyền Giới, chỉ riêng bí bảo cấp Đạo Nguyên, Dương Khai đã thu được ba món.
Một món trong đó chính là thanh trường kiếm mà Hàn Lãnh đã sử dụng. Tuy chỉ là Đạo Nguyên hạ phẩm, nhưng cũng đủ khiến Dương Khai hài lòng.
Món còn lại là áo giáp của Ninh Viễn Thành. Chiếc áo giáp đó không biết được chế tạo từ nguyên liệu gì, cũng là cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, nhưng là bí bảo phòng ngự, giá trị tự nhiên cao hơn thanh trường kiếm một chút.
Món thứ ba chính là Mặc Ngọc Đỉnh mà Hàn Lãnh giành được ở hội đấu giá. Đây là lò luyện đan cấp Đạo Nguyên trung phẩm, có nhiều công hiệu thần kỳ. Khi đó Hàn Lãnh phải tốn rất nhiều tài lực mới có được, có lẽ cũng không ngờ rằng lại nhanh chóng làm lợi cho Dương Khai.
Ngoài ba món bí bảo cấp Đạo Nguyên, những thứ còn lại đều là bí bảo cấp Hư Vương, gộp lại giá trị cũng không nhỏ.
Mặt khác còn có một ít vật liệu, có loại dùng để luyện đan, có loại là khoáng thạch để luyện khí, tất cả đều được Dương Khai phân loại ngăn nắp.
Trong tất cả những vật phẩm này, thứ khiến Dương Khai để tâm nhất chính là một vật có hình dạng lệnh bài. Nếu hắn nhớ không lầm thì nó được tìm thấy trong không gian giới chỉ của Hàn Lãnh.
Lệnh bài không lớn, chỉ bằng bàn tay, kim quang lấp lánh. Mặt trước điêu khắc hình một con rồng ngẩng đầu vẫy đuôi, sống động như thật. Mặt sau là một chữ “Long” viết bằng văn tự thượng cổ, nét chữ như rồng bay phượng múa.
Dương Khai phóng thần niệm, vận dụng sức mạnh của mình, tỉ mỉ kiểm tra tấm lệnh bài. Hắn phát hiện mình không thể nhận ra nó được làm từ vật liệu gì, lục tìm trong ký ức cũng không biết tấm lệnh bài này dùng để làm gì.
Bất quá, đã được cường giả như Hàn Lãnh trân trọng cất giữ trong không gian giới chỉ, lệnh bài này e rằng lai lịch không hề tầm thường.
Dương Khai quả quyết ném nó vào Huyền Giới Châu, đợi sau này từ từ nghiên cứu.
Sau đó, hắn thu lại những đan dược và bí bảo kia, thần niệm vừa quét qua, nhận thấy Trương Nhược Tích đang thuận lợi dùng Báo Giải Tẩy Tủy Đan để cải thiện thân thể, hắn liền yên tâm đứng dậy.
Nửa ngày sau, tại chợ đen của Phong Lâm Thành, Dương Khai đem đống chiến lợi phẩm tích lũy được trong thời gian gần đây bán đi. Chợ đen của Phong Lâm Thành không từ chối bất kỳ món hàng nào, người mua cũng không hỏi lai lịch, tuy giá cả rẻ hơn bên ngoài không ít, nhưng được cái an toàn, kín đáo.
Dương Khai cũng không bán toàn bộ ở một cửa tiệm mà tìm nhiều nơi khác nhau để tránh bị chú ý. Trong suốt quá trình, hắn cũng cải trang, dùng thần thức che giấu dung mạo của mình, tin rằng với trình độ của võ giả ở Phong Lâm Thành, không ai có thể nhìn ra bộ mặt thật của hắn.
Khi Dương Khai từ chợ đen trở về, số lượng nguyên tinh trong tay đã đột phá con số ngàn vạn, bỗng chốc trở nên giàu sụ.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe