Hai ngày sau, khi Dương Khai đang ở trong động phủ tế luyện mấy món Đạo Nguyên bí bảo mới có được, thần sắc bỗng khẽ động, từ trong Nhẫn không gian lấy ra một chiếc la bàn truyền tin. Thần niệm rót vào, hắn lộ vẻ vui mừng, vội vàng đứng dậy. Một lát sau, hắn ung dung rời khỏi động phủ, đi thẳng về hướng cổng thành.
Nửa canh giờ sau, tại một khu rừng nhỏ cách Phong Lâm Thành chừng ba vạn dặm, Dương Khai từ trên cao hạ xuống. Còn chưa kịp dò xét xung quanh, một bóng người quen thuộc đã xuất hiện trước mặt, cười hăng hắc, ôm quyền nói:
- Tốc độ của Dương huynh thật nhanh quá.
- Khang huynh, để huynh đợi lâu rồi.
Dương Khai cũng cười đáp lễ. Người trước mặt chính là Khang Tư Nhiên. Vừa rồi sau khi nhận được truyền tin của y, Dương Khai liền hiểu đối phương đã chuẩn bị ổn thỏa. Hai người không cùng nhau rời khỏi Phong Lâm Thành mà chia ra hành động, rồi hội họp tại đây. Khang Tư Nhiên cũng là người cẩn trọng, điều này rất hợp ý Dương Khai.
- Không hề, ta cũng vừa mới đến, còn chưa kịp thở thì Dương huynh đã tới rồi. - Khang Tư Nhiên cười nói. - Dương huynh đã tới, vậy không nên chậm trễ nữa, chúng ta xuất phát thôi.
Vừa nói, y vừa mở miệng phun ra một bí bảo hình con thoi. Bí bảo này vừa xuất hiện liền đón gió mà lớn, chẳng mấy chốc đã hóa thành một vật thể hình thoi dài chừng ba trượng. Khang Tư Nhiên bấm vài pháp quyết, đánh một luồng nguyên lực vào, bí bảo lập tức lộ ra một lối vào.
Dương Khai thấy vậy, liền hiểu đây là một phi hành bí bảo, lập tức nghiêm nghị, lắc mình tiến vào trong. Đợi Khang Tư Nhiên cũng vào theo, dưới sự điều khiển của y, bí bảo hình con thoi liền bay về phía trước với tốc độ cực nhanh.
- Khiến Dương huynh chê cười rồi, phi hành bí bảo này của ta chỉ là cấp Hư Vương trung phẩm, tốc độ không tính là nhanh, nhưng được cái tiết kiệm sức lực, dù sao cũng tốt hơn việc hai chúng ta tự mình phi hành. - Khang Tư Nhiên vừa điều khiển phi hành bí bảo vừa nói.
Dương Khai gật đầu:
- Vậy là đủ rồi. Chỉ là không biết lần này chúng ta phải đi bao lâu mới tới nơi?
- Khoảng ba ngày. - Khang Tư Nhiên đáp. - Vừa hay để ta kể chi tiết tình hình ở đó cho Dương huynh nghe.
Dương Khai nói:
- Ta cũng đang định hỏi chuyện này.
Lập tức, hai người liền ngồi trò chuyện trong bí bảo.
Qua lời kể của Khang Tư Nhiên, Dương Khai mới biết, động phủ của tam đệ tử Diệu Đan Đại Đế là Công Tôn Mộc nằm trên một ngọn núi tên là Nguyên Đỉnh Sơn. Đỉnh núi này nhìn từ xa trông giống như một tòa bảo đỉnh, vì vậy mới được người dân gần đó gọi là Nguyên Đỉnh Sơn.
Mà ngọn Nguyên Đỉnh Sơn này lại nằm trong phạm vi thế lực của Liệt Hỏa Điện. Trước đây Khang Tư Nhiên cũng từng một mình đến đây âm thầm thăm dò. Chỉ tiếc là khi đó thực lực của y không cao, không đủ sức phá giải cấm chế của động phủ, cuối cùng đành phải hứng khởi mà đến, thất vọng mà về.
Theo tính toán của y khi đó, cho dù cấm chế động phủ của Công Tôn Mộc đã nhiều năm không được tu bổ, cũng không phải là thứ mà một võ giả Hư Vương cảnh có thể phá được. Ít nhất cũng phải là võ giả Đạo Nguyên cảnh mới có năng lực này.
Vì vậy y mới không thể không mời Dương Khai cùng đi, nếu không với thực lực của y, dù có đến một mình cũng chẳng làm được gì. Mà sở dĩ y mời Dương Khai, một mặt là vì Công Tôn Mộc tinh thông Đan đạo, động phủ của ông ta đối với Dương Khai có sức hấp dẫn rất lớn, không lo Dương Khai từ chối; mặt khác là vì qua những ngày tiếp xúc, Khang Tư Nhiên cảm thấy hắn là người đáng tin cậy. Nếu không, chuyện lớn như vậy, Khang Tư Nhiên sao có thể tùy tiện mời người ngoài hợp tác? Cho dù là bạn bè thân thích, trước lợi ích to lớn mà trở mặt thành thù cũng không phải là chuyện hiếm.
- Khang huynh, Nguyên Đỉnh Sơn nằm trong phạm vi thế lực của Liệt Hỏa Điện, vậy chúng ta đến đó phải cẩn thận hành sự, nếu bị người của Liệt Hỏa Điện phát hiện e là không dễ giải quyết. - Dương Khai nghe xong, không khỏi nhíu mày.
Thời gian hắn ở Phong Lâm Thành tuy không dài, nhưng đối với Liệt Hỏa Điện cũng đã nghe qua không ít. Thế lực lân cận Phong Lâm Thành, vốn chỉ có Liệt Hỏa Điện là có thể sánh ngang với Phủ Thành Chủ. Bởi vì trong Phong Lâm Thành, người mạnh nhất chính là Thành chủ Đoàn Nguyên Sơn, có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, mà trong Liệt Hỏa Điện cũng có một vị Điện chủ họ La là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.
Chỉ tiếc là, vị Điện chủ họ La kia đã bị thượng cổ thánh linh Loan Phượng ở Ngọc Thanh Sơn dùng một ngụm Diệt Thế Hắc Viêm thiêu chết rồi. Liệt Hỏa Điện hiện tại thực lực hẳn là đã suy giảm rất nhiều.
- Dương huynh cứ yên tâm. - Khang Tư Nhiên nghe vậy cười nói. - Trước khi đi, ta đã hỏi thăm một người bạn, Liệt Hỏa Điện hiện nay tự lo còn không xong, làm gì có thời gian quản chúng ta?
- Lời này là có ý gì? - Dương Khai ngạc nhiên.
Khang Tư Nhiên nói:
- Dương huynh có lẽ đã nghe chuyện La điện chủ của Liệt Hỏa Điện bỏ mạng ở Ngọc Thanh Sơn rồi chứ?
Dương Khai gật đầu, thầm nghĩ đâu chỉ nghe qua, khi đó hắn cũng có mặt tại hiện trường, nếu không có Huyền Giới Châu để ẩn nấp, e rằng hắn cũng đã phải bồi táng cùng La điện chủ.
- La điện chủ bỏ mạng, Liệt Hỏa Điện hiện tại như rắn mất đầu, hai vị Phó Điện chủ còn lại đang mải mê tranh quyền đoạt lợi.
- Tin tức có đáng tin không? - Dương Khai nhướng mày.
- Đương nhiên đáng tin. - Khang Tư Nhiên mỉm cười. - Hơn nữa, không nói đến việc bọn họ đang tranh quyền đoạt lợi, Nguyên Đỉnh Sơn vốn dĩ nằm ở biên giới thế lực của Liệt Hỏa Điện, năm xưa khi ta đến thăm dò, ngay cả một bóng người cũng không thấy. Cho nên Dương huynh không cần quá lo lắng. Lần này chúng ta chỉ cần cẩn thận hành sự, chắc chắn sẽ thần không biết quỷ không hay.
- Được vậy thì tốt. - Dương Khai hài lòng gật đầu.
Sau đó, hai người không bàn nhiều về chuyện này nữa mà tùy ý trò chuyện. Cả hai đều là Hư Vương tam tầng cảnh, tu vi tương đồng, đều chuẩn bị đột phá bình cảnh Đạo Nguyên cảnh, tự nhiên có nhiều đề tài chung để nói. Trên đường đi, hai người trao đổi kinh nghiệm tu luyện và những hiểu biết của bản thân về Đạo Nguyên cảnh, về pháp tắc chi lực, nên thời gian trôi qua rất nhanh. Trong quá trình đó, hai người thay phiên nhau điều khiển phi hành bí bảo, để sức lực của mỗi người đều được hồi phục.
Thoáng cái đã ba ngày sau, một đỉnh núi trông như một tòa bảo đỉnh hiện ra trước mắt hai người.
- Đó chính là Nguyên Đỉnh Sơn ư? - Dương Khai ngẩng đầu hỏi.
- Không sai. - Trong mắt Khang Tư Nhiên ánh lên tia lửa nóng rực, dường như vô cùng mong đợi đỉnh núi trước mặt.
Trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, y không thể đoạt được Đạo Nguyên Quả, trong buổi đấu giá, y cũng không có đủ tài lực để cạnh tranh. Nay hy vọng tấn thăng Đạo Nguyên cảnh của y đều đặt cả vào động phủ của Công Tôn Mộc, tự nhiên cực kỳ mong chờ trong động phủ đó có Đạo Nguyên đan đã được luyện chế xong.
Bất chợt, Khang Tư Nhiên nhướng mày, ngưng thần nhìn về phía trước. Cùng lúc đó, Dương Khai cũng nghi hoặc nói:
- Không đúng, Khang chưởng quỹ, bên kia không giống như huynh nói, dường như rất náo nhiệt.
Với thị lực của Dương Khai, dù cách trăm dặm hắn cũng có thể nhìn thấy bên đó có không ít bóng người qua lại, thỉnh thoảng còn có một hai luồng sáng bay lên bay xuống, trông có vẻ rất sôi động.
Sắc mặt Khang Tư Nhiên không khỏi trầm xuống, lập tức đứng lên.
Ngay lúc này, một luồng cầu vồng từ phía đối diện bay tới, trong luồng sáng mơ hồ có một bóng người, bay thẳng về phía hai người họ. Khang Tư Nhiên biến sắc, vội vàng điều khiển phi hành bí bảo của mình dừng lại.
Một lát sau, luồng cầu vồng bay đến gần, ánh sáng tan đi, lộ ra một bóng người. Người này trông khoảng ba mươi tuổi, có tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh, trên ngực áo có thêu một ký hiệu ngọn lửa đang cháy, trông có chút bắt mắt.
- Đệ tử của Liệt Hỏa Điện! - Khang Tư Nhiên ngẩn người, quay đầu nhìn Dương Khai.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, ra hiệu cho y đừng nóng vội.
Đúng lúc này, đệ tử Liệt Hỏa Điện phía trước mở miệng nói:
- Nơi này vẫn là phạm vi của Liệt Hỏa Điện ta, bằng hữu trong phi toa mời hiện thân gặp mặt.
Khang Tư Nhiên nhíu mày, sau một hồi trầm ngâm liền ra hiệu cho Dương Khai, rồi lắc mình cùng Dương Khai hiện thân.
Thần niệm của đệ tử Liệt Hỏa Điện quét qua, phát hiện tu vi của Dương Khai và Khang Tư Nhiên cao hơn hắn một tầng nhưng cũng không hề hoảng sợ, chỉ ôm quyền nói:
- Xin hỏi hai vị bằng hữu, có phải là vì Nguyên Đỉnh Sơn mà tới không?
Khang Tư Nhiên nghe vậy, trong lòng không khỏi giật thót, lầm tưởng hành động bí mật lần này của mình đã bị bại lộ, nhất thời không biết nên trả lời thế nào. May mà Dương Khai lập tức đỡ lời, mở miệng nói:
- Không sai.
- Nếu đều là vì Nguyên Đỉnh Sơn mà tới, vậy thì theo ta. - Đệ tử Liệt Hỏa Điện nghe vậy không hề bất ngờ, ngược lại còn vẫy tay với hai người, dẫn đầu bay về phía Nguyên Đỉnh Sơn.
Khang Tư Nhiên và Dương Khai liếc nhìn nhau, đều có chút không hiểu. Nhưng chuyện đã đến nước này, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Lập tức, Khang Tư Nhiên thu hồi bí bảo của mình, cùng Dương Khai theo sát phía sau đệ tử Liệt Hỏa Điện, bay về hướng Nguyên Đỉnh Sơn.
Khoảng cách ba trăm dặm, chẳng mấy chốc đã tới.
Còn chưa kịp đợi ba người đáp xuống đất, bỗng từng tràng âm thanh ầm ầm từ trong Nguyên Đỉnh Sơn truyền ra, tựa như có sấm sét rền vang trong lòng núi, đinh tai nhức óc.
Sắc mặt hai người Khang Tư Nhiên và Dương Khai đồng loạt biến đổi. Theo bản năng huy động sức mạnh trong cơ thể, đề phòng bất trắc.
Mà tên đệ tử dẫn đường phía trước lại tỏ ra bình thản, không những không dừng lại mà còn hứng thú ngẩng đầu nhìn lên.
Theo ánh mắt của hắn, Dương Khai cũng ngẩng đầu nhìn.
Âm thanh sấm rền vẫn đang kéo dài, từ dưới lên trên, dường như trong Nguyên Đỉnh Sơn có thứ gì đó muốn lao ra ngoài. Một lát sau, kèm theo đó là tiếng vang rung động. Từ đỉnh núi, vậy mà phun ra một vầng hào quang ngũ sắc ngưng tụ như thực chất! Vầng hào quang đó, từng vòng từng lớp như gợn sóng khuếch tán ra bên ngoài một cách mau chóng, rồi từ từ biến mất.
Cùng lúc đó, Dương Khai cũng không nén được mà hít một hơi thật sâu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
- Thơm quá, đây là cái gì vậy? - Khang Tư Nhiên thần sắc bất định, cũng ở bên cạnh hít mạnh không khí. Lúc này, trong không khí tràn ngập một mùi hương nồng đậm, khiến người ta ngửi thấy liền cảm thấy tinh thần sảng khoái, khí huyết lưu thông.
Đệ tử Liệt Hỏa Điện dẫn đường nghe thấy lời này, quay đầu liếc nhìn Khang Tư Nhiên một cái, nói:
- Hai vị lẽ nào không phải bị dị tượng này thu hút mà tới sao?
Dương Khai con ngươi đảo một vòng, lập tức nói:
- Chính là vì vậy, chỉ là một mực muốn biết dị tượng này rốt cuộc là cái gì, cho nên mới lại gần xem xem.
- Hắc hắc, dị tượng này rốt cuộc là do cái gì gây ra, ta cũng không biết. Chỉ nghe Tông điện chủ và Liêm điện chủ nói, đây hẳn là dấu hiệu báo trước dị bảo sắp xuất thế.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo