Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2054: CHƯƠNG 2054: QUỶ THỦ THÂN ĐỒ

Từng khắc trôi qua, bên trong Mặc Ngọc Đỉnh lại truyền ra những tràng tiếng vang kỳ dị, theo đó là một mùi thuốc thơm nồng nặc lan tỏa.

Một tia mùi thơm này bay vào mũi Dương Khai, thấm vào cơ thể, lại khiến cho cảnh giới võ đạo vốn đã chạm đến bình cảnh của hắn khẽ rung động, nguyên lực vốn đang tĩnh lặng trong cơ thể bỗng cuồng cuộn lưu chuyển.

Dương Khai đột ngột mở mắt, đưa tay vỗ lên Mặc Ngọc Đỉnh, nắp đỉnh tức thì bay lên.

Ngay sau đó, hắn nhanh chóng thi triển Cửu Thiên Huyền Đan Quyết lĩnh ngộ được từ Đại Đạo Đan Âm, từng đạo pháp ấn liên tục biến ảo trên tay, từng luồng sức mạnh rót vào trong Mặc Ngọc Đỉnh.

Trong chốc lát, động tĩnh bên trong đỉnh càng thêm rõ ràng, không chỉ vậy, dường như còn có thứ gì đó đang chuyển động bên trong.

Một lúc sau, theo pháp quyết thu đan của Dương Khai biến ảo, mấy tia sáng đột nhiên bắn ra từ trong Mặc Ngọc Đỉnh.

Dương Khai đã sớm chờ đợi thời khắc này, thấy vậy đâu còn do dự, đưa tay chộp một cái, đã tóm gọn mấy tia sáng kia vào lòng bàn tay.

Hắn không kịp xem kỹ thành quả luyện đan lần này, chỉ biết đã luyện ra sáu viên linh đan.

Cất sáu viên Đạo Nguyên đan vừa luyện chế xong vào bình ngọc đã chuẩn bị từ trước, Dương Khai phất tay, vô số nguyên tinh trong nhẫn không gian liền “vù vù” bay ra, dày đặc vây quanh người hắn làm trung tâm.

Trước đó, Dương Khai đã tiêu diệt không ít cường địch, từ tay những kẻ đó chiếm được không dưới mười triệu nguyên tinh, nhưng vào thời khắc này, vì để tấn thăng, hắn đã ném ra toàn bộ số nguyên tinh đó.

Dù sao linh khí thiên địa nơi đây cũng không quá nồng đậm, muốn đảm bảo đủ nhu cầu tấn thăng thì chỉ có thể dùng đến nguyên tinh.

Nguyên tinh vừa xuất hiện, trên đỉnh đầu Dương Khai liền truyền đến tiếng vang như sấm rền, linh khí thiên địa đột nhiên rung chuyển, lực lượng pháp tắc phiêu đãng khắp nơi.

Không bao lâu sau, trên đỉnh đầu Dương Khai xuất hiện một đám mây đen khổng lồ, đám mây ấy xoay tròn, dần dần tạo thành hình một cái phễu.

Bốn phía cát bay đá chạy, trời đất u ám.

Như thể bị một lực lượng thần bí nào đó dẫn dắt, những viên nguyên tinh được Dương Khai ném ra vây quanh bốn phía vào lúc này lại lần lượt vỡ nát, kèm theo một tràng tiếng “bùm bùm” vang dội, hóa thành những luồng năng lượng tinh thuần, lan tỏa ra bốn phía rồi hội tụ trên bầu trời.

Trên đỉnh đầu Dương Khai, cái phễu lốc xoáy màu đen kia lớn mạnh với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thanh thế vô cùng kinh người.

Linh khí thiên địa bốn phía vốn không mấy nồng đậm, nay được lượng lớn nguyên tinh bổ sung, bỗng trở nên đậm đặc vô cùng. Nơi Dương Khai đang ngồi nhanh chóng bị một màn sương trắng bao phủ. Màn sương trắng ấy không phải sương mù thật sự, mà là kỳ quan được tạo thành do linh khí thiên địa quá mức nồng đậm.

Dương Khai dường như không hề hay biết, vẫn khoanh chân ngồi dưới đất, nhắm mắt ngưng thần, sắc mặt bình thản như thường.

Hắn dùng tâm thần giao cảm với Hư Niệm Tinh của mình, cảm ngộ thiên đạo võ đạo. Giờ khắc này, căn nguyên tinh tú U Ám Tinh trong cơ thể hắn dường như bị thứ gì đó dẫn dắt, đang chuyển động theo quy luật. Được căn nguyên tinh tú này hỗ trợ, Dương Khai cảm nhận rõ ràng hơn lực lượng của pháp tắc thiên địa xung quanh.

Trước đây khi ở tầng thứ ba của Ngũ Sắc Bảo Tháp, hắn đã hấp thu rất nhiều mảnh vỡ lực lượng pháp tắc, vào giờ khắc này cũng được thăng hoa đến cực hạn, khiến hắn dùng chính những cảm ngộ của bản thân để ấn chứng lẫn nhau, giúp cảnh giới của mình được thăng hoa.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cái phễu màu đen trên bầu trời càng lúc càng khổng lồ, gần như che kín cả bầu trời.

Dương Khai tuy đã cố ý chọn nơi hoang vắng này để tấn thăng, thậm chí trước đó còn bỏ ra mấy ngày để xử lý một số yêu thú trong phạm vi ngàn dặm… nhưng chuyện đời khó lường, luôn có những bất ngờ xảy ra.

Lần tấn thăng này của hắn gây ra động tĩnh lớn như vậy, dù cách xa mấy ngàn dặm vẫn có người nhìn thấy.

Ngay lúc cái phễu màu đen thành hình, che khuất gần nửa bầu trời, không ít võ giả ở nơi xa đều nhìn thấy kỳ quan nơi đây, tự nhiên tò mò không thôi, lũ lượt kéo đến nơi Dương Khai tấn thăng, muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Khi những võ giả này hiểu ra là có người đang tấn thăng đại cảnh giới, sắp nghênh đón thiên địa tẩy lễ, đa số đều dừng bước, chỉ đứng quan sát từ xa mấy trăm dặm.

Thực lực của những võ giả này đều không cao, dù sao trình độ thực lực chung của võ giả ở gần Phong Lâm Thành cũng không tốt lắm, đa số là Hư Vương Cảnh, Phản Hư Cảnh, thậm chí còn có người yếu hơn.

Cảm nhận được luồng sức mạnh cuồng bạo đang hội tụ trên bầu trời, bọn họ nào dám tiến lên? Chỉ đến xem náo nhiệt, tụ tập lại với nhau, chỉ trỏ về phía Dương Khai, bàn tán xôn xao.

Trong đám người, có một thiếu nữ mặc áo tím dáng người nhỏ nhắn, tuổi chừng hai mươi, tu vi chỉ có Phản Hư lưỡng tầng cảnh, hơn nữa dường như thân mang bệnh nặng, trời không lạnh mà lại mặc rất nhiều áo. Bên cạnh nàng có mấy võ giả Hư Vương Cảnh bảo vệ, thiếu nữ đưa đôi mắt đẹp chăm chú nhìn về phương xa một hồi, rồi bỗng nhiên khẽ ho khan vài tiếng.

Mấy Hư Vương Cảnh bên cạnh nghe tiếng ho, đều ân cần nhìn về phía nàng, nhưng dường như mọi người đã quen với cảnh này nên không ai hoảng hốt, đợi thiếu nữ ổn định hơi thở, tất cả lại thu hồi ánh mắt.

Một lát sau, một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh từ xa bay nhanh tới, trong nháy mắt đã đến trước mặt thiếu nữ.

- Tiểu thư, ta đã trở về! - Võ giả kia trầm giọng nói.

- Đã tìm hiểu rõ ràng chưa? Là người phương nào đang tấn thăng? - Thiếu nữ khẽ hé đôi môi đỏ mọng, giọng nói rất nhẹ nhàng.

Võ giả kia lắc đầu, nói: - Phụ sự phó thác của tiểu thư rồi, bên kia năng lượng thiên địa quá mức cuồng bạo, mà người đó lại đang ở thời khắc tấn thăng mấu chốt, ta không dám đến quá gần, cũng không thấy rõ hình dáng người đó. Nhưng theo ta quan sát, người này hẳn là đang đột phá Đạo Nguyên Cảnh!

- Quả nhiên là đột phá Đạo Nguyên Cảnh! - Thiếu nữ áo tím dường như đã sớm dự liệu, khẽ gật đầu, đôi mắt đẹp chợt sáng lên, nói: - Người này nếu chọn đột phá Đạo Nguyên Cảnh ở nơi đây, chứng tỏ hắn không thân bằng cố hữu, cũng không có tông môn làm chỗ dựa, rõ ràng là một cường giả đơn độc, ngược lại là đối tượng có thể lôi kéo!

Nghe vậy, mấy Hư Vương Cảnh đi theo bên cạnh thiếu nữ áo tím đều khẽ gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với quan điểm của nàng.

Nếu có tông môn làm chỗ dựa, nếu có thân bằng cố hữu, ai lại muốn đột phá đại cảnh giới ở nơi hoang dã này chứ? Chỉ có những kẻ hành hiệp đơn độc, bị ép đến bước đường cùng mới làm như vậy.

- Lời tuy nói vậy, nhưng tiểu thư thứ cho ta nói thẳng, người này chưa chắc đã đột phá thành công đâu! - Một nam nhân trung niên khác có tướng mạo trang nghiêm nhìn sang bên kia, sắc mặt ngưng trọng nói.

- Tại sao lại nói vậy? - Thiếu nữ áo tím nhìn hắn, hỏi.

Nam nhân trung niên kia cười khổ một tiếng: - Động tĩnh hắn gây ra thật sự quá lớn, căn bản không phải là thứ mà võ giả Hư Vương Cảnh đỉnh phong có thể chịu đựng được. Nói một câu không phải, nếu hắn không thể chịu nổi lần thiên địa tẩy lễ này, thì căn bản không có hy vọng sống sót, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!

Các Hư Vương Cảnh khác nghe vậy đều liên tục gật đầu, nhìn cái phễu màu đen khổng lồ trên bầu trời, ai nấy đều lộ vẻ kiêng kỵ, hiển nhiên nếu để họ đi chịu đựng một lần tẩy lễ như vậy, khẳng định không có khả năng thành công.

Thiếu nữ áo tím nhíu mày: - Nói như vậy, hy vọng của người này không lớn?

Nam nhân trung niên kia nói: - Dĩ nhiên đây chỉ là cách nhìn của ta, vạn nhất hắn có thể vượt qua kiếp nạn này, xông qua cửa ải này, thì thành tựu tương lai của hắn e rằng không phải là thứ chúng ta có thể phỏng đoán được!

Thiếu nữ áo tím nghe vậy gật đầu, trầm tư một lát rồi nói: - Bất kể thế nào, chúng ta cứ hộ pháp cho hắn một chút đi, nếu hắn thật sự có thể tấn thăng thành công, chắc chắn sẽ ghi nhớ phần nhân tình này của chúng ta, đến lúc đó cũng có thể thử lôi kéo hắn! Tần gia ta hiện nay nhân tài điêu tàn, chỉ dựa vào một mình lão tổ khổ sở chống đỡ, vận mệnh suy bại, nếu có thể được người này trợ giúp, Tần gia ta cũng có thời gian để lấy hơi!

Các võ giả Hư Vương Cảnh nghe vậy, đồng loạt gật đầu: - Nếu tiểu thư đã nói vậy, chúng ta đương nhiên tuân lệnh!

Ngay lúc nhóm người này chuẩn bị phân tán ra, hộ pháp cho Dương Khai tấn thăng, nam nhân trung niên kia bỗng nhiên nhướng mày, chăm chú nhìn về một hướng khác, khẽ quát:

- Không xong, có người muốn quấy nhiễu hắn!

- Người nào? - Thiếu nữ áo tím kinh hãi, nhìn theo hướng của nam nhân trung niên, quả nhiên thấy một dải lưu quang đang nhanh chóng bay về phía Dương Khai tấn thăng. Bọn họ không những không che giấu thân hình, thậm chí còn không có ý định che giấu ý đồ, người nào người nấy khí thế hung hăng, ý đồ không tốt.

Mà nhìn những bóng người ẩn hiện trong dải lưu quang kia, ước chừng cũng có hơn mười người, hào quang trên người kẻ dẫn đầu lại càng chói lọi.

Thiếu nữ áo tím hơi chần chờ, rồi giậm chân nói: - Cùng ta qua đó, xem có thể đứng ra dàn xếp được không!

Dứt lời, thân thể mềm mại của nàng nhoáng lên một cái, bay về phía bên kia.

Nam nhân trung niên kinh hãi thất sắc, vội vàng cùng mấy người khác đuổi theo.

Cách đó không xa, trong đám võ giả đang lao về phía Dương Khai, rất nhanh đã có người phát hiện động tĩnh của nhóm người Tần gia, người đó lập tức hô lên phía trước: - Sư tôn! Có người đang hướng về phía chúng ta!

Phía trước nhất là một lão già dáng người thấp lùn, thân thể mập mạp, mái tóc gần như rụng hết, nghe vậy, thân hình chợt dừng lại, quét đôi mắt tam giác một vòng, rất nhanh thì dừng lại trên nhóm người Tần gia, hừ lạnh một tiếng nói: - Lũ nhãi ranh Hư Vương Cảnh, cũng dám phá hỏng chuyện tốt của lão phu… Lá gan thật không nhỏ!

- Sư tôn! Có nên tiện tay xử lý luôn bọn chúng không… - Người kia vừa nói vừa đưa tay làm động tác cắt ngang cổ.

Lão già nghe vậy, cười gằn một tiếng, nói: - Cứ xem sao đã, nếu chúng dám đến đây, có lẽ là có chỗ dựa! Lão phu thật muốn xem xem rốt cuộc chúng dựa vào cái gì?

- Sư tôn cao kiến! - Người kia nịnh nọt một câu.

Không bao lâu, nhóm người Tần gia dưới sự dẫn dắt của thiếu nữ áo tím đã đến cách đám người lão già không xa.

Thiếu nữ áo tím sau một hồi phi hành, dường như tiêu hao không nhỏ, lại ho khan một trận, đến nỗi không nói nên lời.

Nhóm người nam nhân trung niên vội vàng vây quanh bên cạnh nàng, khi nhìn thấy lão già mập lùn đầu lĩnh của đối phương và cái đầu hói đặc trưng kia, sắc mặt nam nhân trung niên đột nhiên biến đổi, như gặp phải đại địch mà hoảng sợ kêu lên: - Quỷ Thủ Thân Đồ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!