Bốn chữ Quỷ Thủ Thân Đồ vừa thốt ra, sắc mặt đám võ giả Tần gia thoáng chốc trở nên trắng bệch. Không ai nói một lời, tất cả đều đồng loạt vận chuyển sức mạnh, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Trong đôi mắt xinh đẹp của thiếu nữ áo tím cũng lóe lên vẻ bối rối.
Tuổi nàng tuy còn nhỏ nhưng kiến thức lại vô cùng uyên bác. Huống hồ, võ giả ở quanh Phong Lâm Thành, e rằng chẳng mấy ai không biết đến Quỷ Thủ Thân Đồ.
Người này là một võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng không biết đã tu luyện tà công gì mà tính tình cực kỳ thâm độc tàn ác, quanh năm ngang ngược tác quái ở vùng phụ cận Phong Lâm Thành, dựa vào tu vi Đạo Nguyên Cảnh cường đại của mình để giết người cướp của những kẻ thực lực yếu hơn.
Đối với rất nhiều võ giả, bốn chữ Quỷ Thủ Thân Đồ chính là đại diện cho một loại tai ương! Một khi ở bên ngoài chạm mặt kẻ này, thì cũng đồng nghĩa với việc cái chết đã cận kề.
Hơn nữa, gã cũng không hề đơn thương độc mã, không biết từ đâu đã chiêu mộ được một đám thuộc hạ thực lực không tầm thường, mỗi người đều có tu vi Hư Vương Cảnh. Người bình thường mà đụng phải bọn chúng thì tuyệt đối không phải đối thủ, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu chết.
Kẻ này chẳng những thâm độc tàn ác mà còn vô cùng gian xảo. Phủ thành chủ, đứng đầu là thành chủ Đoàn Nguyên Sơn, đã nhiều lần phái cường giả đi truy lùng tiễu trừ nhưng đều không thành công. Duy nhất một lần có cơ hội, cũng chỉ là đánh lão bị thương nặng, rồi lại để lão trốn thoát.
Kể từ ngày đó, Quỷ Thủ Thân Đồ dường như đã an phận thủ thường hơn. Tuy nhiên, những người thạo tin đều biết, không phải lão đã an phận, mà là không còn hành sự không chút kiêng dè như trước đây nữa. Giờ đây, đối tượng mà lão ra tay đều là những kẻ không có bối cảnh, không có chỗ dựa, lão không còn trêu chọc đến đệ tử của các tông môn gia tộc quanh Phong Lâm Thành nữa.
Vì vậy, cường giả trong các gia tộc và tông môn kia cũng lười để ý đến kẻ này. Mà phủ thành chủ cũng không thể cứ mãi không ngừng nghỉ đuổi giết lão. Cộng thêm bản tính giảo hoạt như hồ ly của lão… nên mới có thể nhởn nhơ đến tận ngày nay.
Nói ra cũng thật trùng hợp, nơi Dương Khai lựa chọn để tấn thăng chỉ cách điểm tụ tập của Thân Đồ và đám thủ hạ không xa, cho nên vừa có động tĩnh truyền ra, lão liền cho người đi dò xét.
Biết được Dương Khai là một võ giả không có bối cảnh, không có chỗ dựa, lại đang ở thời khắc đột phá mấu chốt, đám người kia sao có thể bỏ qua? Lẽ dĩ nhiên là đồng loạt xuất quân, chuẩn bị làm một mẻ lớn.
Nào ngờ lại đụng phải đám người Tần gia ở đây.
Nghe nam nhân trung niên kia hoảng sợ kêu to, lão già đầu hói cười lạnh một tiếng:
- Nếu đã biết danh tiếng của lão phu mà còn dám đến đây, các ngươi đúng là muốn chết mà!
Lão vừa dứt lời, đám võ giả Hư Vương Cảnh đi theo bên cạnh cũng đều ném sang những ánh mắt bất thiện, mang theo tư thế chỉ cần lão già ra lệnh một tiếng là sẽ ập tới vây công.
Nam nhân trung niên sắc mặt khẽ biến, khó khăn nuốt nước bọt. Trong nhất thời, gã cũng không biết nên đáp lời thế nào.
Thiếu nữ áo tím sau một hồi điều tức, dường như đã lấy lại chút sức lực, lúc này mới khẽ hé môi cười, nhẹ giọng nói:
- Thì ra là Thân Đồ tiền bối đại danh lừng lẫy, vãn bối có mắt không tròng đã mạo phạm tiền bối, mong tiền bối không chấp nhặt!
- Ồ? - Thân Đồ nheo cặp mắt tam giác lại, liếc nhìn thiếu nữ áo tím một cái, rồi cất lên một tràng cười hắc hắc quái dị: - Ở trước mặt lão phu mà vẫn có thể trấn định tự nhiên như thế, nha đầu này lá gan không nhỏ, ngươi là con cháu nhà ai?
Thân Đồ quanh năm trà trộn ở vùng phụ cận Phong Lâm Thành, tự nhiên liếc mắt một cái liền nhìn ra thiếu nữ áo tím có lai lịch không tầm thường, nếu không cũng sẽ không ứng đối trôi chảy như vậy. Nếu không phải vì nguyên nhân này, lão đâu thèm nhiều lời với nàng? Với cá tính của lão, chỉ sợ đã sớm vung tay tàn sát một trận rồi.
- Vãn bối họ Tần! - Thiếu nữ áo tím nhẹ giọng đáp.
- Họ Tần à! - Thân Đồ nhếch mép, thản nhiên nói: - Lão phu nghe nói trong Tần gia ở Phong Lâm Thành, có một tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ đã bệnh tật quấn thân tên là Tần Ngọc, nhưng lại vô cùng thông minh lanh lợi, rất được lão già Tần Triêu Dương kia yêu quý, vì nàng mà thậm chí còn cố ý đi đến chỗ sâu trong đầm lầy Hắc Huyết tìm một quả Khai Dương Quả để kéo dài tính mạng… nói vậy hẳn chính là ngươi rồi?
Thiếu nữ áo tím ho nhẹ một tiếng, gật đầu nói:
- Tiền bối mắt sáng, vãn bối chính là Tần Ngọc, nhờ được lão tổ yêu thương mới có thể sống tạm đến nay!
- Ha ha ha… - Thân Đồ lại cất lên một tràng cười quái dị: - Tiểu nha đầu quả nhiên xuất chúng, đối mặt với lão phu mà cũng có thể mặt không đổi sắc! Chẳng trách lão già Tần Triêu Dương lại yêu quý ngươi như vậy. Nhưng mà… tiểu nha đầu ngươi tìm lão phu có chuyện gì?
Tần Ngọc nhíu đôi mày thanh tú, trầm ngâm một lát rồi nói:
- Nếu tiền bối đã hỏi, vậy vãn bối xin nói thẳng. Có phải tiền bối muốn đi tìm người kia gây phiền phức không?
Thân Đồ híp mắt lại, giọng không mặn không nhạt:
- Phải thì thế nào?
Tần Ngọc nói:
- Tiền bối có thể bỏ qua cho người kia được không?
Thân Đồ nhếch miệng:
- Cho ta một lý do xem!
- Người kia là một vị khách khanh của Tần gia ta, cho nên… - Tần Ngọc nhỏ giọng đáp: - Cho nên mong tiền bối nhẹ tay khoan dung, ngày khác Tần gia ta nhất định sẽ đến cửa cảm tạ!
- Khách khanh của Tần gia? - Thân Đồ toe toét cười, nụ cười đầy vẻ chế giễu: - Tiểu nha đầu, ngươi là người thông minh, nhưng cũng đừng xem người khác là kẻ ngốc! Người này nếu thật là khách khanh của Tần gia, sao lại chọn nơi này để đột phá tấn thăng? Nếu thật sự là khách khanh của Tần gia, lão già Tần Triêu Dương kia há chẳng phải sẽ tự mình hộ pháp cho hắn sao? Ngươi thật sự nghĩ lão phu dễ lừa như vậy à?
Bị vạch trần ngay trước mặt, Tần Ngọc cũng không hề tỏ ra lúng túng, nàng chỉ mỉm cười nói:
- Tiền bối mắt sáng như đuốc, chút mánh khóe của vãn bối quả nhiên không qua được mắt ngài. Tuy nhiên… hiện tại tuy hắn không phải là khách khanh của Tần gia ta, nhưng cũng không có nghĩa là sau này không phải… Liệu tiền bối có thể giơ cao đánh khẽ được không…
Tần Ngọc lời còn chưa dứt đã bị Thân Đồ giơ tay cắt ngang.
Thân Đồ lạnh lùng nhìn nàng, trong cặp mắt tam giác lóe lên những tia sáng băng giá, nói:
- Tiểu nha đầu! Lần này lão phu nể mặt Tần Triêu Dương, không so đo với ngươi. Nếu còn dám dây dưa thì đừng trách lão phu xuống tay vô tình!
Dứt lời, lão phất tay một cái, một luồng sức mạnh khổng lồ quét thẳng về phía Tần Ngọc.
Tần Ngọc biến sắc, vội vàng lùi lại.
Mấy vị Hư Vương Cảnh vây quanh nàng vẫn luôn cảnh giác, thấy vậy liền đồng loạt lao lên chắn trước mặt nàng. Kèm theo một tràng tiếng rên, mấy người đồng thời lùi lại vài bước mới đứng vững được thân hình.
Đến khi nhìn lại phía trước, Thân Đồ đã dẫn một đám người nhanh chóng bay đi mất.
Đám người nam nhân trung niên mặt vẫn còn kinh hãi, quay đầu nhìn Tần Ngọc, hỏi:
- Tiểu thư không sao chứ?
Tần Ngọc lắc đầu:
- Nhờ có các vị bảo vệ, ta không sao, chỉ tiếc cho người kia…
Ánh mắt nàng nhìn về phương xa, sắc mặt có chút ảm đạm.
Nam nhân trung niên nói:
- Thật ra cũng không có gì đáng tiếc, người kia e rằng không thể vượt qua được lần thanh tẩy của năng lượng thiên địa này, chết sớm một khắc hay chết muộn một khắc cũng không khác gì nhau… Tiểu thư đã tận tâm tận lực rồi. Lần sau tiểu thư tuyệt đối đừng trêu chọc những kẻ như Quỷ Thủ Thân Đồ nữa, lần này lão nể mặt lão tổ mới tha cho chúng ta một mạng, lần sau sẽ không có vận may như vậy đâu!
- Ta biết, là ta đã làm liên lụy mọi người! - Tần Ngọc khẽ gật đầu.
Ở phía xa, Dương Khai dường như không hề hay biết gì về chuyện này, vẫn đang đắm chìm trong cảm ngộ võ đạo thiên đạo, đắm chìm trong việc đột phá gông cùm xiềng xích của Đạo Nguyên Cảnh.
“Vù vù…”
Tiếng xé gió liên tiếp vang lên, Thân Đồ dẫn theo hơn mười Hư Vương Cảnh, đồng loạt hiện thân bên cạnh Dương Khai.
Cảm nhận được dao động năng lượng cuồng bạo nơi đây, lại ngẩng đầu nhìn lên cái phễu màu đen khổng lồ trên bầu trời, cường giả như Thân Đồ cũng không khỏi biến sắc.
Lão cũng đã từng trải qua bước này, nhưng năm đó khi lão tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, động tĩnh đâu có lớn như vậy? E rằng còn chưa bằng một phần mười của đối phương. Cho dù là bây giờ để lão đi hứng chịu sự thanh tẩy của năng lượng thiên địa như thế này, lão cũng không dám chắc mình có thể bình an vượt qua.
- Sư tôn! Nơi này quá kinh khủng, chúng ta mau ra tay rồi rời đi thôi!
Cách đó không xa, một võ giả Hư Vương Cảnh trán vã mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy, dường như bị uy thế của thiên địa kia áp chế vô cùng khổ sở.
Những người khác cũng đều có vẻ mặt không thoải mái. Vừa bước vào nơi này, bọn họ liền cảm thấy có gì đó không ổn, lực lượng pháp tắc quanh quẩn bốn phía vừa nồng đậm vừa hỗn loạn, khiến cho sức mạnh trong cơ thể họ vận chuyển cũng có chút trì trệ.
Nghe vậy, Thân Đồ gật đầu, hướng về phía Dương Khai đang khoanh chân ngồi dưới đất, nói:
- Tiểu tử, muốn trách thì chỉ có thể trách ngươi vận số không tốt, lại chọn nơi này để tấn thăng… Kiếp sau làm người thì cẩn thận một chút!
Dứt lời, lão đột ngột vung tay đánh tới.
Thấy lão hành động, lập tức có mấy võ giả Hư Vương Cảnh cũng đánh ra những luồng sáng võ kỹ, tấn công về phía Dương Khai.
Nhưng còn chưa đợi những luồng sáng này chạm tới thân thể Dương Khai, cách hắn chừng ba trượng, một tầng hào quang chói mắt bỗng nhiên hiện lên. Vầng sáng kia có hình trứng, bao bọc toàn thân Dương Khai vào trong.
“Ầm ầm ầm…”
Tất cả các đòn tấn công đều rơi xuống vầng sáng, bắn tung tóe ra những gợn sóng, nhưng lại không thể phá hủy nó mảy may.
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Đúng lúc này, đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt của Dương Khai từ từ mở ra, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người, thản nhiên nói:
- Tại sao lúc nào cũng có những kẻ như các ngươi, chê mình sống quá lâu, nóng lòng muốn chết vậy?
Tất cả Hư Vương Cảnh bị hắn nhìn vào, đều không khỏi cảm thấy một luồng khí lạnh từ tận đáy lòng dâng lên, phảng phất như có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra.
Trong lúc mọi người còn đang thất thần, Dương Khai lại phất tay một cái.
Kèm theo một tràng tiếng xé gió “vù vù”, từng đạo Nguyệt Nhận lạnh lẽo bắn ra.
- Không xong, mau tránh! - Có người thất thanh hét lớn.
Nhưng tốc độ của Nguyệt Nhận nhanh đến mức nào, không đợi đám người này kịp phản ứng đã lao đến trước mặt.
Mặc dù có võ giả theo bản năng vận khởi hộ thân cương khí, nhưng những lớp phòng ngự này ở trước mặt Nguyệt Nhận lại mỏng manh như tờ giấy, không chịu nổi một kích.
Nguyệt Nhận đen như mực lướt qua, lập tức truyền đến tiếng kêu rên thảm thiết của các võ giả.
Không có máu tươi bắn ra, nhưng khi những võ giả kia nhìn sang xung quanh, sắc mặt lại đại biến.
Bởi vì trên thân thể của đồng bạn bên cạnh mình, ở những vị trí khác nhau lại xuất hiện những khe hở hình trăng lưỡi liềm. Vết thương kia phẳng lì một cách kỳ lạ, phần máu thịt vốn phải ở đó lại biến mất không dấu vết, chẳng thấy thịt nát xương tan, tựa như đã bị lưu đày vào hư không.
Xuyên qua những vết thương quỷ dị đó, đập vào mắt là nội tạng đang khẽ co bóp.
Cảnh tượng thị giác mãnh liệt như vậy khiến vài võ giả hoảng sợ kêu to.
“Phụt phụt phụt…”
Cho đến lúc này, tiếng máu tươi phun ra mới vang lên… chỉ trong nháy mắt, xung quanh Dương Khai, các võ giả kia lần lượt ngã xuống với vẻ mặt không thể tin nổi, từ vết thương phun ra máu tươi lẫn với nội tạng vỡ nát… cảnh tượng vô cùng đẫm máu…