Đám người Thân Đồ hùng hổ kéo đến, vốn tưởng rằng Dương Khai đang trong lúc tấn cấp sẽ không còn sức chống trả, nào ngờ vừa mới đối mặt đã chết hơn một nửa Hư Vương Cảnh. Biến cố đột ngột như vậy dĩ nhiên khiến những kẻ còn lại hồn phi phách tán.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại, theo sát phía sau Nguyệt Nhận là một luồng hào quang năm màu cũng lao vút đến. Công kích còn chưa tới mà khí kình sắc bén đã khiến cho đám võ giả còn lại da đầu tê dại, toàn thân lạnh toát.
- Kiếm khí! – Thân Đồ biến sắc, chỉ liếc một cái đã nhận ra luồng hào quang năm màu kia chính là kiếm khí vô cùng sắc bén, hơn nữa lại là Ngũ Hành Kiếm Khí đã đạt đến viên mãn. Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ tương sinh tương khắc, tuần hoàn không dứt, uy lực dường như còn được khuếch đại lẫn nhau.
Vẻ mặt lão tỏ ra hết sức ngưng trọng, quát lớn một tiếng, thân thể mập lùn không ngờ bỗng nhiên phình lớn thêm một vòng. Từ bên trong thân thể to béo đó, khí tức đen như mực cuồn cuộn tràn ra, bao phủ toàn thân lão.
Ngay sau đó, vô số xúc tu màu đen từ trong thân thể lão vươn ra, điên cuồng vung vẩy, chụp về phía luồng kiếm khí đang đánh tới.
Tiếng nổ vang rền do va chạm năng lượng liên tục vang lên, những xúc tu từ cơ thể Thân Đồ vươn ra bị vô số kiếm khí chém thành từng mảnh vụn, nhưng cùng lúc đó, những kiếm khí sắc bén kia cũng bị chặn lại, không thể tiếp tục truy sát địch nhân.
Những tên Hư Vương Cảnh còn lại may mắn được lão cứu một mạng đều đưa mắt nhìn sang đầy cảm kích, một kẻ trong đó còn không tiếc lời tâng bốc Thân Đồ.
- Tiểu tử, đang ở thời khắc mấu chốt tấn cấp mà còn dám động thủ với lão phu, xem ra ngươi không muốn sống nữa rồi. Nếu vậy thì để mạng lại đi! – Thân Đồ gầm lên một tiếng, trên tay bỗng nhiên xuất hiện một tấm Khiên Mặt Quỷ. Tấm khiên không lớn nhưng gương mặt quỷ trên đó lại trông như vật sống, mặt mũi dữ tợn, vô cùng đáng sợ.
Lão điên cuồng vận chuyển nguyên lực rót vào Khiên Mặt Quỷ. Tấm khiên lập tức biến lớn, hóa thành một đầu quỷ thực thụ to như một gian phòng, gào thét lao thẳng về phía Dương Khai.
Đầu quỷ vừa lao đi vừa há to miệng, liên tiếp phun ra từng luồng quỷ hỏa màu bạc tựa như những mũi tên, trông vô cùng lợi hại.
Dương Khai thấy vậy, đồng tử không khỏi co rụt lại, nhưng hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Trong nháy mắt, những luồng quỷ hỏa màu bạc đã phóng tới trước mặt, dồn dập đánh lên thân thể hắn.
- Hả? – Thân Đồ chợt sững sờ, dường như không ngờ lại có thể tiêu diệt Dương Khai dễ dàng như vậy. Uy lực bí bảo của mình, lão rõ hơn ai hết. Công kích do nó phát ra vừa quỷ dị vừa mạnh mẽ, kết hợp với bí thuật mà lão tu luyện, đừng nói một tên Hư Vương Cảnh, cho dù là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh bị quỷ hỏa thiêu đốt cũng phải trọng thương lột da.
Dương Khai chẳng qua chỉ là một Hư Vương tam tầng cảnh, lại đang trong thời điểm tấn cấp, bị động hứng chịu nhiều luồng quỷ hỏa công kích như vậy, sao có thể sống sót được chứ?
Nghĩ đến đây, Thân Đồ liền khẽ gật đầu, cho rằng mình quả thực đã đắc thủ.
Mà những tên Hư Vương Cảnh còn sống sót kia, thấy Dương Khai bị quỷ hỏa vùi lấp đều phá lên tràng cười sảng khoái, âm hiểm, tựa như đang cười nhạo Dương Khai không biết tự lượng sức mình.
Nhưng tiếng cười của bọn chúng còn chưa dứt, tại nơi Dương Khai đang ngồi bỗng nhiên hiện ra một bóng người.
Người này không phải Dương Khai thì là ai?
Nhìn vẻ mặt cùng tình trạng của hắn, rõ ràng không bị quỷ hỏa đả thương chút nào, thậm chí còn không một vết xước.
Không một ai biết hắn đã thoát khỏi công kích của quỷ hỏa như thế nào.
Tiếng cười của đám người lập tức cứng đờ.
Thân Đồ cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc và khó tin.
Đúng lúc này, mắt trái của Dương Khai bỗng nhiên lóe lên ánh sáng vàng rực, rồi ánh sáng ấy nhanh chóng kết thành một đóa hoa sen tinh khiết.
Nhìn đóa hoa sen kia, Thân Đồ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, bản năng mách bảo có điều gì đó không ổn nhưng lại không thể giải thích được. Lão không tài nào dời ánh mắt đi nơi khác, đóa sen kia có một sức hấp dẫn kỳ lạ, khiến lão nhìn đến mê mẩn.
Đóa sen nơi mắt trái Dương Khai khẽ run lên rồi biến mất. Cùng lúc đó, trong thức hải của Thân Đồ chợt hiện lên một đóa sen đang từ từ nở rộ, mà dưỡng chất để nó bung nở chính là thần hồn lực của lão.
Thân Đồ hét lên một tiếng thảm thiết, trong đầu đau đớn như bị vạn châm xuyên thủng. Loại đau đớn này xâm nhập vào tận sâu trong linh hồn, khiến lão gần như không thể chịu đựng nổi.
Nghe thấy tiếng hét thảm, những tên Hư Vương Cảnh còn sống sót kia đều hoảng sợ, vội vàng nhìn sang Thân Đồ.
Mà đúng lúc này, những tiếng xé gió vun vút lại một lần nữa vang lên, từng luồng Nguyệt Nhận còn lớn hơn lúc trước rậm rạp chằng chịt lao đến, số lượng nhiều vô cùng!
Đã có vết xe đổ của những người đi trước, bọn chúng sao còn không rõ sự kinh khủng của Nguyệt Nhận, cả đám liền hét lên thất thanh, định tản ra né tránh.
- Ngưng! – Dương Khai quát lớn một tiếng, lực lượng pháp tắc tràn ngập ra. Lấy hắn làm trung tâm, không gian trong phạm vi trăm trượng dường như nghe theo mệnh lệnh, lập tức trở nên vô cùng kiên cố dưới sự điều khiển của hắn.
Động tác của mấy tên Hư Vương Cảnh kia lập tức trở nên chậm chạp như rùa bò.
Phốc phốc phốc...
Nguyệt Nhận dễ dàng xuyên qua thân thể những người này, đồng loạt chém bọn họ thành hai nửa. Trên thân thể mỗi người đều hiện lên một lỗ hổng hình trăng lưỡi liềm, phần máu thịt bị khuyết đã bị chuyển tới hư không vô tận.
Những khối thi thể không trọn vẹn ào ào rơi xuống, tên nào tên nấy đều trợn trừng hai mắt, chết không nhắm mắt.
- Đây là pháp tắc không gian sao? – Sau một kích đắc thủ, Dương Khai tựa như nghĩ ra điều gì đó, hồn nhiên quên mất còn có đại địch cần phải xử lý, trực tiếp lâm vào một loại cảm ngộ huyền diệu. Những chân lý về pháp tắc không gian như một dòng điện tức thì truyền vào trong đầu hắn.
Toàn thân hắn chấn động, tinh quang trong mắt bắn ra bốn phía, ý niệm trong đầu xoay chuyển nhanh như chớp, cảm ngộ pháp tắc không gian.
Rắc rắc... xoạt...
Từng khe nứt không gian ở bên cạnh hắn hình thành rồi sụp đổ, sau đó được pháp tắc thiên địa tu bổ lại, rồi lại tiếp tục nứt ra, sụp đổ...
Nơi hắn ngồi, không gian trở nên vặn vẹo, cực kỳ bất ổn.
- A! – Bỗng nhiên một tiếng hét thê lương thảm thiết từ cách đó không xa truyền đến, chính là Thân Đồ đang bị bí thuật Sinh Liên hành hạ sống không bằng chết.
Quỷ Thủ Thân Đồ không hổ là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, tuy lão không cẩn thận bị bí thuật Sinh Liên của Dương Khai rút sạch hơn phân nửa thần hồn lực, nhưng trong phút cuối cùng lão đã gắng gượng tỉnh lại, thoát chết trong gang tấc.
Nhưng dù vậy, lão vẫn bị tổn thương nguyên khí trầm trọng.
Thần hồn lực bị hút đi quá nhiều đã khiến cho tinh hồn bị tổn thương. Thương thế như vậy, muốn khôi phục lại không phải linh đan diệu dược bình thường có thể chữa khỏi, trừ khi Thân Đồ tìm được linh đan tu bổ thần hồn hàng đầu hoặc tu luyện một loại công pháp đặc thù, trải qua mấy chục đến trăm năm khổ tu mới có khả năng khôi phục tinh hồn như lúc ban đầu.
Lão cố nén đau đớn trong đầu, vẻ mặt dữ tợn quay đầu nhìn quanh, chợt cảm thấy choáng váng...
Lão phát hiện những võ giả Hư Vương Cảnh mình dẫn tới, giờ phút này đã chết sạch, không còn một ai.
Mà tên hung thủ thì vẫn bình an vô sự ngồi xếp bằng, hai tròng mắt lấp lánh có thần, dường như đang cảm ngộ điều gì đó. Không gian bên cạnh hắn đang phát sinh biến hóa thần kỳ, những khe nứt không gian liên tục lan ra chằng chịt trong phạm vi mấy chục trượng như những con linh xà đang uốn lượn.
- Lực lượng không gian! – Đồng tử trong mắt Thân Đồ co rụt lại, kinh hãi thốt lên.
Lúc này không thể nghi ngờ là thời cơ tốt nhất để lão ra tay đánh lén, bởi vì địch nhân đang trong trạng thái cảm ngộ sẽ không có khả năng phản kháng! Nhưng Thân Đồ lại không nắm chắc có thể xông qua được phạm vi không gian quỷ dị kia. Những khe nứt không gian đó còn sắc bén hơn bất kỳ lưỡi đao nào trên đời, căn bản không phải thân thể con người có thể ngăn cản được. Nếu lão thật sự xuất thủ đánh lén, chỉ sợ chưa tới gần Dương Khai đã bị vô số khe nứt không gian cắt thành từng mảnh rồi.
- Không ngờ lại là lực lượng không gian! Tiểu tử này... – Đến giờ phút này, Thân Đồ mới hiểu rõ lão đã trêu chọc phải một địch nhân kinh khủng đến mức nào, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối. Lão oán độc liếc nhìn Dương Khai, ngay sau đó liền xoay người bay đi, định thoát khỏi nơi này.
Lão không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa, chỉ muốn chạy trốn càng xa càng tốt.
Nhưng lão chưa chạy được ba mươi trượng, trên bầu trời chợt nhẹ nhàng bay xuống những bông tuyết trong suốt, những bông tuyết kia trắng tinh, xinh đẹp đến kỳ lạ.
Nhiệt độ xung quanh đột nhiên hạ thấp xuống.
Thân Đồ rùng mình một cái, một luồng khí tức tử vong ập thẳng tới.
Thân Đồ là kẻ từng trải qua trăm trận chiến, lập tức cảm thấy không ổn, hét lớn một tiếng, hắc khí đậm đặc từ trong cơ thể lại một lần nữa tuôn ra, bao trùm lấy lão, ngăn cách khí lạnh xâm nhập.
Làm xong những việc này, Thân Đồ mới nhìn rõ hết thảy đều là do một con yêu trùng toàn thân trắng nõn, sáng bóng, cao chừng hai trượng gây ra.
Thân Đồ cũng không biết yêu trùng này xuất hiện ở trước mặt mình từ lúc nào mà lão lại không hề phát hiện ra, tựa như nó đã đứng sẵn ở đó từ trước rồi vậy.
Khí tức băng hàn từ trong cơ thể yêu trùng phát ra khiến lão hết sức kiêng kỵ.
Điều quỷ dị nhất chính là, hai cái càng của con yêu trùng lại là hai thanh trường kiếm một xanh một tím, được nó bắt chéo trước người, bày ra một tư thế vô cùng cổ quái, khiến nó trông như một kiếm khách thực thụ, vô cùng có phong phạm.
- Thứ quái quỷ gì thế này? – Thân Đồ sắp lồi cả hai mắt ra ngoài, không nhịn được chửi ầm lên.
Những điều lão thấy hôm nay đã vượt xa kinh nghiệm từng trải cả đời của lão.
Đầu tiên là đụng phải một tên Hư Vương Cảnh tinh thông lực lượng không gian còn chưa tính, lực lượng không gian tuy rằng khó có thể tu luyện, nhưng trong Tinh Giới vẫn có người có thể tu luyện thành công, chỉ cho thấy tên tiểu tử kia rất kinh khủng mà thôi.
Nhưng hiện tại lão lại đụng phải một con yêu trùng tỏa ra khí tức cường đại, điều khiến cho Thân Đồ khó có thể chấp nhận chính là, con yêu trùng này lại biết sử dụng bí bảo, mà lại là bí bảo song kiếm nữa chứ!
Cặp bí bảo kia có lẽ cũng phải đến cấp Hư Vương thượng phẩm rồi.
Thân Đồ hoàn toàn kinh hãi.
Ngay khi lão đang thất thần, con yêu trùng trước mặt bỗng nhiên từ từ khua động hai thanh trường kiếm.
Hai màu hào quang xanh tím lóe lên, nhiệt độ xung quanh dường như càng trở nên lạnh lẽo hơn, tuyết rơi cũng lớn hơn rất nhiều.
Một luồng bạch quang lóe lên, ý cảnh băng hàn chợt tràn ngập.
Trong nháy mắt, yêu trùng đã biến mất trước mặt Thân Đồ, trực tiếp xuất hiện sau lưng lão cách đó không xa, vẫn duy trì cái tư thế cổ quái kia, tựa như chưa từng di động.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo