Pháp Thân ra đời vô cùng trùng hợp, sự cường đại của nó cũng nhờ vào vô vàn may mắn.
Nếu không có Thạch Khôi thứ hai thiếu linh trí kia, Dương Khai hẳn đã không nghĩ đến việc truyền Phân Thần của mình vào trong đó. Nếu không có chút may mắn tại Huyền Không Đại Lục, Pháp Thân cũng sẽ không lớn mạnh nhanh chóng đến thế.
Bởi vì nó đã luyện hóa cả một Huyền Không Đại Lục, nên mới có thể trong khoảng thời gian ngắn phát triển đến cảnh giới khủng bố như vậy.
Một quyền của Pháp Thân đánh ra tương đương với lực lượng của cả một Đại Lục, lực lượng của một thế giới.
Ngay cả khi Dương Khai cường đại, cảnh giới phi phàm, nhưng cũng chỉ là tấm thân máu thịt, sao có thể ngăn cản lực lượng của cả một Đại Lục giáng xuống?
Bị đánh bay ra ngoài, thậm chí bị thương cũng chẳng có gì lạ.
- Ngươi nên tìm cho ta một cây côn như của Tiểu Tiểu! Pháp Thân ngoác miệng cười.
Nếu có Thần Khí như Hám Thiên Trụ trong tay, cho dù Pháp Thân không cần dùng hết sức, cũng đủ để phóng đại lực lượng gấp mười lần! Hơn nữa, nó có thể phát huy đến trình độ còn xuất sắc hơn cả Tiểu Tiểu non nớt.
- Có cơ hội sẽ sắm cho ngươi! Dương Khai gật đầu, sau đó thân hình chợt mơ hồ, thoắt cái đã bay lên phía trên Pháp Thân, tung một cước đạp xuống.
Nguyên Lực trên cước kia hết sức cuồng bạo, hiển nhiên Dương Khai không hề lưu tình.
Pháp Thân thấy vậy cũng không hề hoảng loạn, cánh tay liền đưa lên ngăn cản, mà một bàn tay khác chợt luồn qua nách, năm ngón tay xòe ra như trảo núi chụp thẳng tới Dương Khai.
Đồng tử Dương Khai co rụt, chợt quát khẽ một tiếng: - Ngưng!
Vừa dứt lời, một âm thanh trầm đục vang lên, đồng thời không gian xung quanh bị Pháp Tắc ảnh hưởng chợt ngưng đọng lại.
Động tác của Pháp Thân hơi chậm lại, thân thể cao lớn liền bị mạnh mẽ ngăn cản, bàn tay to đang chụp về phía Dương Khai cũng không còn nhanh chóng như vừa nãy.
Thân thể nó trầm xuống, miệng gầm nhẹ: - Phá!
Trong nháy mắt, thân thể to lớn chợt bạo phát ra một luồng Khí Kình cuồng bạo.
Rắc rắc...
Âm thanh giòn tan truyền ra, không gian ngưng kết thoáng chốc chợt tan rã.
Bằng vào lực lượng thân thể mạnh mẽ, không ngờ nó lại cứng rắn phá vỡ không gian áp chế do Pháp Tắc mà Dương Khai điều động tạo thành, tiếp tục đưa tay chụp tới Dương Khai.
Dương Khai nào còn dám đối kháng chính diện nữa, vận dụng một chút lực lượng xuống chân, lòng bàn chân liền truyền ra tiếng nổ trầm đục, thân hình tựa như mũi tên rời cung nhẹ nhàng lướt về phía sau. Ngay sau đó, hai tay hắn liền hợp lại, Nguyệt Nhận to lớn hiện ra, không chút nương tay phóng thẳng ra ngoài.
Nguyệt Nhận to lớn đen như mực, tựa một thanh loan đao chém về phía cánh tay của Pháp Thân.
Pháp Thân chăm chú quan sát, thay đổi hướng quyền, một quyền vung ra, thế như mãnh hổ.
Quyền Kình cuồng bạo tuôn ra ầm ầm va chạm với Nguyệt Nhận giữa không trung. Nguyệt Nhận tiêu tán, Quyền Kình cũng tan biến.
Không đợi Dương Khai lấy lại tinh thần, Pháp Thân liền dậm chân một cái, một trụ đất liền nhô lên. Pháp Thân đưa tay nắm lấy, trụ đất thô kệch được nó nắm tới không ngờ lại lóe sáng, trong chốc lát trở nên cứng rắn như sắt thép, hình thành một cây côn.
Pháp Thân vung cây côn lên, cây côn đất dài đến mười mấy trượng liền xé gió lao thẳng về phía Dương Khai, phát ra tiếng rít gào, tựa như muốn phá vỡ không gian.
Dương Khai biến sắc, nào dám dừng lại tại chỗ, lực lượng không gian quanh thân bùng phát, nhanh chóng lóe lên né sang bên cạnh, khiến cây côn đất kia đánh hụt.
- Hắc hắc hắc! Dường như Pháp Thân đã dự liệu được từ trước, thấy vậy không chút kinh hoảng liền phát ra tràng cười quái dị, nhanh chóng hạ người xuống, hai bàn tay to lớn chống trên mặt đất, ngay sau đó, mặt đất liền chấn động kịch liệt.
Phía dưới Dương Khai chợt bắn ra từng con Địa Long mạnh mẽ, lắc đầu vẫy đuôi. Những con Địa Long kia trông rất sống động, giống y như thật, bỗng nhiên giương nanh múa vuốt lao về phía Dương Khai vây công. Đếm sơ qua cũng phải có mười mấy con, chúng lập tức phong kín toàn bộ đường lui của hắn.
- Hóa Long! Dương Khai quát khẽ, điều động Kim Thánh Long, lực lượng căn nguyên trong cơ thể, cánh tay phải bỗng nhiên phồng lớn lên một vòng, toàn bộ cánh tay được một tầng năng lượng biến thành Long Lân bao trùm, bàn tay phải biến thành Long Trảo.
Sau một cái xoay người, Dương Khai liền vọt vào trong đám Địa Long.
Rất nhanh, từ bên trong liền truyền ra những tiếng gào thét cùng tiếng nổ ầm ầm, từng con Địa Long lần lượt tan rã sụp đổ, thân hình Dương Khai như thiên thần giáng thế, từ bên trong bắn ra.
Bên ngoài thân thể hắn, hào quang năm màu tỏa sáng, từng luồng Ngũ Hành Kiếm Khí dồn dập bắn về phía Pháp Thân.
Thấy vậy, Pháp Thân chỉ bĩu môi, dậm một chân xuống đất, trước mặt nó lập tức hiện lên một bức tường đất. Bức tường đất kia cũng giống như cây côn đất trước đó, mặt ngoài lóe lên từng luồng hào quang, trở nên vô cùng chắc chắn.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...
Kiếm Khí đánh lên tường đất, nhưng không phá vỡ được tầng phòng ngự này, bị ngăn cản lại.
Chờ đến khi Kiếm Khí đã tiêu hao hết, lúc này Pháp Thân mới vung tay lên, tường đất cản trở trước mặt nó ầm ầm sụp đổ.
Nhưng không đợi nó có động tác gì tiếp theo, Dương Khai ở đối diện bỗng nhiên lộ ra một nụ cười quỷ dị, sau đó con mắt trái chợt phát ra quầng sáng vàng chói.
- Không xong! Pháp Thân kêu lên một tiếng quái dị, vội vàng muốn né tránh ánh mắt của hắn. Nhưng đã muộn, lúc vừa thấy ánh sáng vàng kia, sự chú ý của nó đã bị thu hút chặt chẽ vào ánh mắt đó, căn bản không thể suy nghĩ được gì khác, ánh mắt của nó liền trở nên ngây dại.
Trong chốc lát, ánh sáng vàng biến mất, Pháp Thân mới giật mình bừng tỉnh.
Dương Khai đang tỏ ra chán nản đứng trước mặt nó, đôi mắt lớn đối diện đôi mắt nhỏ, bốn mắt nhìn nhau một lát, rồi không nhịn được cười phá lên.
Thật lâu sau, tiếng cười mới từ từ ngưng lại.
- Chuyện hôm nay không thể truyền ra ngoài. Dương Khai nghiêm nghị dặn dò.
Pháp Thân nghiêm nghị gật đầu.
Tự mình giao chiến với chính mình, dùng hết tất cả năng lực và thủ đoạn, cuối cùng bị ép đến đường cùng đành phải vận dụng Diệt Thế Ma Nhãn mới chiếm được một tia thượng phong. Chuyện này nếu lan truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ khiến người ta cười đến vỡ bụng.
Nhưng từ đó, Dương Khai cũng đã có thể xác định được năng lực của Pháp Thân.
Với thủ đoạn của hắn bây giờ, ngoài trừ dùng Thần Thức áp chế, căn bản không có biện pháp đối phó nó hiệu quả. Thần Thức của Pháp Thân không bằng hắn cũng là chuyện đương nhiên, nó vốn chính là một luồng Phân Thần của hắn, sao có thể so được với chủ thể thần hồn của hắn chứ?
Dùng thần hồn áp chế nó, chính là gian lận...
Chẳng thà ra lệnh cho Pháp Thân, bảo nó nằm yên chịu đòn cho xong.
Dương Khai ngẫm lại cũng cảm thấy vô cùng mất thể diện.
- Có Bí Bảo nào còn dư không? Bỗng nhiên Pháp Thân hỏi.
- Có. Dương Khai gật đầu, nghi ngờ nhìn Pháp Thân, tuy nhiên Thần Niệm vừa động đã hiểu rõ Pháp Thân muốn Bí Bảo làm gì, liền kinh ngạc lên tiếng:
- Ngay cả Bí Bảo mà Phệ Thiên Chiến Pháp cũng có thể cắn nuốt sao?
Pháp Thân nói: - Ta cũng chỉ phỏng đoán mà thôi, có thể hay không còn phải chờ thí nghiệm.
Dương Khai nghe vậy gật đầu, lục lọi Không Gian Giới Chỉ một lát, lấy ra vài món Bí Bảo đưa cho nó.
Những Bí Bảo này đều là đồ vật của đám người Thân Đồ, có một số thì trước đó nữa được Dương Khai dùng Nguyên Tinh đổi lấy ở chợ đen Phong Lâm Thành.
Sau khi nhận vài món Bí Bảo này, Pháp Thân liền ngồi xuống, cầm Bí Bảo trong lòng bàn tay, ồm ồm nói: - Hạt giống đã gieo dường như cũng mọc rồi.
Dương Khai sửng sốt, rất nhanh liền hiểu rõ Pháp Thân đang nói về cái gì, lập tức hắn tỏ ra hết sức vui mừng, thân hình thoắt cái biến mất.
Chờ đến khi hắn xuất hiện lại, đã đi tới bên cạnh dược viên.
Cả dược viên lúc này chỉ còn có hai thứ sống sót: một là Bất Lão Thụ mà năm xưa Dương Khai chiếm được ở Tinh Vực cố hương, thứ còn lại dĩ nhiên chính là hạt giống hai màu vàng bạc mà ngày trước Dương Khai trồng ở góc vườn.
Bất Lão Thụ này, Dương Khai đã thử luyện hóa qua, nhưng căn bản không thể thành công, cuối cùng chỉ có thể cấy vào dược viên bên trong Tiểu Huyền Giới.
Do có Bất Lão Thụ, cho nên sinh cơ trong Tiểu Huyền Giới hết sức dồi dào.
Năm xưa Dương Khai đã hỏi thăm Dương Viêm, xem phải làm cách nào mới có thể luyện hóa được Bất Lão Thụ, đạt được bất tử bất diệt thân.
Nhưng Dương Viêm lại không nói rõ, khiến hắn không biết phải làm sao.
Mà hạt giống thì lại đạt được từ Mộc Tiêu bị Dương Khai chém chết. Do hạt giống này rất kỳ lạ, ngay cả Lưu Viêm cũng không thể đốt cháy, nên Dương Khai đã giữ lại.
Lúc này mới chỉ được gần một năm, không ngờ hạt mộc được gieo trong dược viên lại mọc rễ nảy mầm, mọc ra mầm cây cao chừng ba tấc.
Mầm cây cũng có hai màu vàng bạc giống như hạt giống, mỗi màu chiếm một nửa, nhìn qua vô cùng kỳ lạ, hơn nữa không chút giống với bản thể của Mộc Tiêu, không biết rốt cuộc là vì sao.
Dương Khai kinh ngạc nhìn mầm cây cao ba tấc kia, vẻ mặt mờ mịt.
Hắn cũng không nhận ra thứ này, thậm chí ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói qua. Tuy nhiên hắn có thể cảm nhận được, ở bên trong mầm cây đó ẩn chứa một luồng lực lượng rất kỳ lạ. Luồng lực lượng này hiện tại còn rất nhỏ bé, nhưng nếu mầm cây có thể tiếp tục lớn lên, chắc chắn nó sẽ trở nên mạnh mẽ theo.
Không nên coi thường mầm cây ba tấc này.
Đây chính là thành quả sau gần một năm gieo trồng tại dược viên trong Tiểu Huyền Giới mới có được.
Dược viên trong Tiểu Huyền Giới có Trọng Thổ, có năm viên Địa Mạch Châu, có Bất Lão Thụ mang đến sinh cơ. Trồng một ngày ở chỗ này tương đương với một trăm ngày ở bên ngoài.
Nói cách khác, nếu trồng ở chỗ khác, cho dù hạt mộc này có thể sống được, nhưng muốn lớn lên đến ba tấc, tối thiểu cũng phải mất trăm năm.
Nghĩ đến đây, Dương Khai lại càng cảm thấy hứng thú hơn đối với mầm cây hai màu vàng bạc này.
Hễ loài cây nào càng khó sinh trưởng thì dĩ nhiên giá trị lại càng cao. Chẳng phải Bất Lão Thụ trải qua năm tháng dài dằng dặc cũng chỉ mới cao được có ba xích thôi sao?
Khi xác định được hạt mộc đã sống, Dương Khai liền không chú ý tới nó nữa. Rốt cuộc thứ này có ích lợi gì, sau này còn cần phải quan sát và tìm hiểu nhiều hơn mới được.
Quãng thời gian sau đó, hắn liền ở trong Tiểu Huyền Giới tế luyện thanh trường kiếm của Hàn Lãnh và Lâu Thuyền của Phi Thánh Cung.
Trường kiếm là Bí Bảo cấp Đạo Nguyên Hạ Phẩm, đúng lúc hắn vừa có thể sử dụng được, tăng cường một chút thực lực. Kết hợp với Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí mà nói, cũng có thể trở thành một Sát Chiêu của hắn. Về phần Lâu Thuyền, hiển nhiên chính là phương tiện di chuyển.
Thoáng cái đã qua hơn một tháng.
Dương Khai lần nữa từ trong Tiểu Huyền Giới đi ra, xem xét tình hình Lưu Viêm, thấy nàng vẫn còn đang trầm miên trong lòng đất, cũng không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.
Dương Khai nhướng mày, hơi suy nghĩ một chút, liền lấy ra Lâu Thuyền rồi phi thân mà lên, hướng về phía Phong Lâm Thành bay đi.
Không thể xác định được khi nào Lưu Viêm mới có thể xuất quan, nên hắn cũng không cần thiết lãng phí thời gian chờ đợi thêm nữa.
Dù sao Lưu Viêm cũng biết hắn đang ở trong Phong Lâm Thành, chờ sau khi xuất quan, nàng chạy tới Phong Lâm Thành gặp hắn cũng được. Hiện tại hắn cần phải quay trở lại Động Phủ trong Phong Lâm Thành, chuẩn bị luyện hóa Long Cốt Kiếm vào cơ thể.