Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2060: CHƯƠNG 2060: BẶT VÔ ÂM TÍN

Mấy ngày sau, Dương Khai đã trở về đến Phong Lâm Thành.

Sau khi vào thành, Dương Khai cũng không kịp báo cho Khang Tư Nhiên biết hắn vẫn bình an, liền lập tức vội vã trở về động phủ mà hắn đã thuê.

Lấy ra lệnh bài, Dương Khai truyền nguyên lực vào bên trong, rồi hướng lệnh bài về phía động phủ khẽ thúc giục.

Nhưng điều khiến hắn vô cùng kinh ngạc là, cấm chế động phủ lại không chút phản ứng, cứ như thể tấm lệnh bài của mình đã không còn tác dụng vậy.

Điều này làm hắn khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh, hắn đã nghĩ tới một chuyện.

Lúc hắn đi tới Phong Lâm Thành thuê động phủ này, kỳ hạn dường như là một năm, mà ngẫm tính thời gian một năm cũng đã qua hai tháng.

Kỳ hạn vừa hết, quyền sử dụng động phủ tất nhiên đã bị thu hồi.

Dương Khai trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành, cảm thấy có điều không ổn.

Kỳ hạn thuê động phủ đã qua cũng không sao, cùng lắm thì hắn lại đi tới phủ thành chủ đăng ký lại một chút, lần nữa thuê lại là được, chỉ là bỏ ra một chút nguyên tinh mà thôi.

Hắn cũng không để thứ gì quý giá ở trong động phủ nên không quá lo lắng.

Nhưng... trước khi hắn đi, tiểu cô nương Trương gia kia vẫn còn ở trong động phủ đó.

Lúc đó hắn và Khang Tư Nhiên cùng đi tới Nguyên Đỉnh Sơn thăm dò động phủ của Công Tôn Mộc, không ngờ lại bị trì hoãn lâu đến thế. Hắn vốn tưởng rằng không bao lâu sẽ quay trở về, nên trước khi rời đi thậm chí cũng không nói cụ thể cho Trương Nhược Tích, chỉ nói cho nàng biết phải ra ngoài một chuyến rồi liền sắp xếp cho nàng ở lại đây.

Hiện tại kỳ hạn sử dụng động phủ đã hết, quyền sử dụng đã bị thu hồi, nhưng Trương Nhược Tích kia ở đâu?

Dương Khai nhìn xung quanh nhưng không thấy được bóng dáng nhỏ bé yếu ớt của nàng, trong lòng không khỏi dâng lên lo lắng.

Lúc hắn rời đi, Trương Nhược Tích chỉ có tu vi Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh mà thôi, ở Phong Lâm Thành, cái nơi long xà hỗn tạp này, nàng không có năng lực tự vệ, lỡ như bị kẻ xấu để mắt tới, hậu quả thật khó lường.

- Có khi nào nàng tự mình trở về Trương gia không? Dương Khai tự nhủ.

Nếu đặt mình vào vị trí của Trương Nhược Tích, nếu như quyền sử dụng động phủ bị thu hồi, sau đó bị buộc rời khỏi động phủ, nhất định sẽ về Trương gia trước rồi tính sau. Nếu vậy cũng không cần lo lắng gì, tuy Trương gia không mạnh, nhưng dù gì cũng có hai vị Hư Vương Cảnh.

Đang lúc Dương Khai bối rối, bên cạnh chợt truyền đến một luồng dao động cấm chế.

Dương Khai sửng sốt, quay đầu nhìn lại, không ngờ lại thấy cửa động phủ đã mở ra, từ bên trong một thiếu phụ xinh đẹp bước ra. Thiếu phụ kia trông chừng ba mươi tuổi, ánh mắt cảnh giác dò xét Dương Khai, nghi ngờ hỏi: - Ngươi là ai?

Dương Khai vội vàng ôm quyền, nói: - Tại hạ Dương Khai, từng là chủ nhân của căn động phủ này.

Thiếu phụ khẽ nhíu mày, nói:

- Hiện tại động phủ này đã được ta thuê lại, bên trong cũng không để lại thứ gì.

- Ta biết, ta cũng không phải đến tìm đồ vật. Dương Khai mỉm cười, cố gắng giữ vẻ ôn hòa nói.

- Không tìm đồ vật sao? Thiếu phụ nghe vậy càng thêm nghi hoặc: - Vậy ngươi tới đây làm gì?

- Tìm một người, một thiếu nữ. Dương Khai vội vàng nói:

- Nàng vốn ở nơi này, nhưng hiện tại lại không thấy bóng dáng, không biết phu nhân có từng thấy qua không?

Nghe Dương Khai nói đến tìm người, thiếu phụ chợt nhíu mày, sắc mặt khẽ biến vội vàng lắc đầu nói: - Chưa từng thấy.

Vừa nói xong, nàng liền rụt đầu vào, đồng thời đóng sập cửa lại.

- Chờ một chút! Dương Khai thấy vậy liền biết nhất định nàng ta biết điều gì đó, sao có thể để nàng rút lui dễ dàng chứ, lập tức giữ chặt cửa.

Sắc mặt thiếu phụ đột nhiên biến sắc, lạnh lùng nói: - Ngươi muốn làm gì, nơi này chính là Phong Lâm Thành đó!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, thoáng cái đã lách mình vào trong động phủ, tiện tay khép cửa lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thiếu phụ chăm chú, đồng thời trong cơ thể bộc phát ra một luồng khí tức cường đại, đè ép về phía thiếu phụ.

- Đạo Nguyên Cảnh! Nhận ra luồng khí tức kinh khủng này, sắc mặt thiếu phụ đột nhiên đại biến, thất thanh kinh hô, thái độ nhìn Dương Khai lập tức thay đổi.

Bên trong Phong Lâm Thành, mặt bằng tu vi chung của võ giả không cao, cường giả Đạo Nguyên Cảnh cũng không nhiều, mỗi một người đều có lai lịch lớn, không phải hạng võ giả bình thường có thể trêu chọc.

Cho nên vừa thấy cảnh giới tu vi của Dương Khai, thiếu phụ lập tức hoảng sợ.

Nàng mới chỉ là Hư Vương Nhất Tầng Cảnh, làm sao có thể chống đỡ uy áp của cường giả Đạo Nguyên Cảnh chứ? Tuy rằng đang khổ sở chống cự, nhưng thân thể dần dần mềm nhũn, phải chống tay vào vách tường bên cạnh mới không bị ngã quỵ.

Nàng khẽ cắn môi, nhìn Dương Khai khẩn cầu nói: - Tiểu huynh đệ, ta và ngươi không thù không oán, ta cũng chưa từng đắc tội với ngươi, xin tiểu huynh đệ đừng làm khó ta...

- Ta không làm khó ngươi. Vẻ mặt Dương Khai lạnh lùng, lạnh nhạt nói: - Ta chỉ hỏi mấy vấn đề, ngươi thành thật trả lời, nếu dám có nửa câu lừa gạt, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết! Ngươi nên biết ta có đủ khả năng làm vậy!

Thiếu phụ nghe vậy, cắn răng khẽ gật đầu.

- Rất tốt, ta hỏi ngươi, ngươi có thấy tiểu cô nương đó đi đâu không? Dương Khai dùng ánh mắt đe dọa nhìn đối phương, không bỏ qua bất kỳ biến đổi nào trên khuôn mặt nàng.

Thiếu phụ trầm ngâm một lát, lúc này mới khó khăn gật đầu: - Ta không biết tiểu cô nương kia có phải người ngươi muốn tìm hay không, nhưng quả thật là ta đã thấy qua một tiểu cô nương, ngay trước cửa động phủ...

- Nói xem, nàng bao nhiêu tuổi, tu vi là gì, có gì đặc thù? Dương Khai vội vàng hỏi.

- Khoảng 16, 17 tuổi, tu vi là Thánh Vương Nhị Tầng Cảnh đỉnh phong, sắp đột phá Thánh Vương Tam Tầng Cảnh, trông có vẻ yếu đuối, dáng người mảnh mai, giọng nói nhỏ nhẹ, mái tóc đen nhánh buông thẳng...

- Chính là nàng không sai. Hai mắt Dương Khai chợt sáng rực, xác định người thiếu phụ này nhìn thấy chính là Trương Nhược Tích. Chỉ có điều hắn cũng không ngờ chỉ trong vỏn vẹn một năm, tu vi của Trương Nhược Tích lại có thể từ Thánh Vương Nhất Tầng Cảnh lên tới Thánh Vương Nhị Tầng Cảnh đỉnh phong, sắp đột phá Tam Tầng Cảnh.

Xem ra tư chất của tiểu cô nương này cũng không tệ, tất nhiên, trong này khẳng định là có công lao của một viên Báo Giải Tẩy Tủy Đan kia.

- Ngươi nói ngươi thấy nàng ngay trước cửa động phủ sao? Nàng ở trước cửa động phủ làm gì chứ? Dương Khai lại cau mày hỏi.

Thiếu phụ liền nói: - Đứng ở cửa...

- Đứng trước cửa sao? Dương Khai ngạc nhiên.

- Không sai, đúng là đứng ở cửa. Hai tháng trước ta thuê lại chỗ này, khi đó nàng đứng ở ngay trước cửa động phủ, nhưng ta cũng không để ý. Sau đó ta phát hiện nàng vẫn cứ đứng yên ở đó, không hề nhúc nhích, vì tò mò, ta bèn hỏi nàng, nàng nói với ta rằng nàng đang đợi một vị Dương tiên sinh... Tiểu huynh đệ ngươi chính là vị Dương tiên sinh kia sao?

Thiếu phụ vừa hỏi vừa hơi sợ hãi ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai, bất ngờ phát hiện Dương Khai đang ngẩn người.

Giờ phút này, Dương Khai trong lòng vô vàn cảm khái.

Trong đầu không khỏi tự mình tưởng tượng ra cảnh người đến người đi trong Phong Lâm Thành, còn ngay trước cửa động phủ này, một thiếu nữ 16, 17 tuổi đứng đó bất động, mặc cho gió sương mưa nắng vẫn không hề lay chuyển, thỉnh thoảng lại nhìn quanh nhưng vẫn không thấy được bóng dáng quen thuộc.

Trong cuộc sống hối hả nơi thành thị, nàng tựa như một người bị bỏ rơi, cô đơn, bàng hoàng, không biết phải làm gì.

Đêm tối phủ xuống, gió lạnh thổi qua, nàng cũng chỉ biết co ro run rẩy tại chỗ...

Khi trời sáng lại tiếp tục đứng đợi.

Trong lòng Dương Khai dâng lên một cảm giác nặng nề khó tả.

- Ta thấy nàng đáng thương, muốn mời nàng vào ngồi một chút, nhưng nàng không đồng ý, nói rằng nàng muốn đứng ở đó để đợi... Dương tiên sinh, tiểu huynh đệ, ta thật sự không làm gì hại nàng cả, xin ngươi đừng làm khó ta. Thiếu phụ sợ hãi nhìn Dương Khai, sợ Dương Khai sẽ trút giận lên người mình.

- Nếu ngươi không làm gì nàng, vậy sao ngay từ đầu không nói cho ta biết sự việc? Ngược lại, vừa nghe ta hỏi tung tích nàng đã vội vàng đóng cửa động phủ? Rõ ràng là ngươi có điều giấu giếm! Dương Khai lạnh lùng nhìn thiếu phụ, ánh mắt thâm thúy lóe lên sát cơ nồng đậm.

Dường như thiếu phụ nghĩ tới điều gì đó, liền giật mình vội vàng xua tay nói: - Không phải, không phải như ngươi nghĩ đâu, ta thật sự không làm hại nàng.

- Nói đi, hiện tại nàng đang ở đâu, nhìn vẻ mặt của ngươi dường như biết điều gì đó.

Dương Khai lạnh giọng nói.

Thiếu phụ lắc đầu.

Dương Khai khẽ cười lạnh nói: - Xem ra, ngươi đang có điều gì đó e ngại!

- Tiểu huynh đệ, ngươi đừng ép ta, xin tha cho ta một mạng đi, chỉ cần không ép ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được. Vẻ mặt nàng trở nên quyến rũ, ánh mắt long lanh, lời nói đầy ẩn ý cầu xin tha thứ.

Vẻ mặt Dương Khai lạnh nhạt không chút cảm xúc, đầu ngón tay bỗng nhiên hiện lên một tia lực lượng quỷ dị, giọng nói âm trầm: - Nói, hoặc là chết!

Vừa nói xong, hắn liền chậm rãi chỉ về phía trán của thiếu phụ.

Thiếu phụ thấy Dương Khai lạnh lùng vô tình đến thế, cuối cùng cũng hoảng sợ nói: - Ngươi đi tới Khương gia nói không chừng có thể tìm được nàng ở đó!

- Khương gia sao?

Ngón tay Dương Khai dừng ở ngay trước trán thiếu phụ cách ba tấc, lực lượng quanh đầu ngón tay chợt tan biến, ánh mắt trầm tư nhìn thiếu phụ nói: - Chẳng trách ngươi lại e ngại đến thế, thì ra là Khương gia! Tuy nhiên... Người của Khương gia mang nàng đi làm gì?

- Ta không biết! Thiếu phụ lắc đầu: - Một tháng trước, có vài nam nhân đến đây nói chuyện với nàng một lúc, sau đó nàng liền theo mấy người kia rời đi. Ta vì tò mò, lén đi theo, phát hiện bọn họ đi vào Khương gia, những chuyện khác ta thật sự không biết, cho dù ngươi giết ta cũng vô ích!

- Nàng chủ động đi theo bọn họ sao? Dương Khai nhướng mày.

- Đúng vậy! Thiếu phụ gật đầu.

- Tốt, đa tạ phu nhân đã thành thật khai báo, cáo từ. Dương Khai chắp tay nói, rồi thoáng cái đã lách mình ra ngoài.

Đợi Dương Khai đi khỏi, thiếu phụ liền ngã ngồi xuống đất như một đống bùn nhão, quần áo trên người đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nàng không môn không phái, có thể tu luyện đến Hư Vương Nhất Tầng Cảnh đều dựa vào sự cố gắng của bản thân và các loại cơ duyên, căn bản chưa từng tiếp xúc với cường giả Đạo Nguyên Cảnh. Hôm nay bị Dương Khai tỏa ra uy áp khiến nàng sợ đến hồn bay phách lạc.

May mà Dương Khai cũng coi như thông tình đạt lý, không làm khó nàng, nếu không nàng tuyệt đối sẽ hoàn toàn vô lực phản kháng.

Một lúc lâu sau, thiếu phụ mới bình tĩnh trở lại, ngay sau đó vội vàng đứng dậy, lao vào trong động phủ, vội vàng thu dọn đồ đạc.

Không lâu sau, thiếu phụ liền ra khỏi động phủ, bước thẳng đến cửa thành, rất nhanh sau đó liền rời khỏi Phong Lâm Thành.

Nàng không dám tiếp tục ở lại Phong Lâm Thành nữa, lỡ như một ngày nào đó người của Khương gia điều tra ra được nàng, thì nàng sẽ gặp phải phiền toái lớn. Theo nàng được biết, người của Khương gia không dễ nói chuyện như vị Dương tiên sinh kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!