Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2061: CHƯƠNG 2061: ĐÊM KHUYA DÒ THÁM KHƯƠNG GIA

Dương Khai không có quan hệ gì với Khương gia ở Phong Lâm Thành, nhưng cũng đã nghe nhắc đến nhiều, biết được thực lực của gia tộc này tại Phong Lâm Thành không hề yếu, trong tộc dường như còn có một vị lão tổ Đạo Nguyên Cảnh trấn giữ.

Bên trong Phong Lâm Thành có rất nhiều gia tộc, tuy nhiên gia tộc sở hữu cường giả Đạo Nguyên Cảnh lại chỉ đếm trên đầu ngón tay, Khương gia là một trong số đó, Tần gia cũng vậy...

Khi ở Thăng Long Đàn trong tầng thứ nhất của Ngũ Sắc Bảo Tháp, Dương Khai đã từng gặp qua Khương Sở Hà, chính là nhân tài kiệt xuất của Khương gia, có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh. Chỉ cần có đủ cơ duyên, hắn hoàn toàn có thể tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh.

Khương gia đã truyền thừa mấy trăm ngàn năm tại Phong Lâm Thành, cùng với các đại gia tộc khác, thậm chí cùng phủ thành chủ có quan hệ dây mơ rễ má.

Dù Dương Khai không rõ Khương gia dẫn Trương Nhược Tích đi đâu, vì mục đích gì, nhưng một thiếu nữ ở cảnh giới Thánh Vương đối với Khương gia chắc chắn không có nhiều giá trị lợi dụng. Chỉ sợ rằng, có kẻ công tử bột nào đó trong Khương gia đã để mắt đến dung nhan của Trương Nhược Tích, muốn làm chuyện bất quỹ với nàng. Nếu quả thật như thế, e rằng mọi chuyện đã quá muộn.

Dù sao một tháng trước Trương Nhược Tích đã bị người của Khương gia dẫn đi, một tháng, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Tuy nhiên, điều khiến Dương Khai quan tâm hơn cả là tại sao Trương Nhược Tích lại chủ động đi cùng mấy người Khương gia? Nhưng cẩn thận nghĩ lại, Trương Nhược Tích tuổi còn nhỏ, trước đây cũng một mực ở trong Trương gia, chưa bao giờ ra ngoài, tâm tư đơn thuần, không chừng nàng đã bị lừa.

Đối phó với một tiểu cô nương như nàng, chỉ cần dăm ba lời ngon ngọt lừa gạt cũng có thể khiến nàng nghe theo.

Trong lòng Dương Khai thầm lo lắng, cũng có chút căm tức, căm tức vì bản thân hắn ngay cả một tiểu nha đầu cũng không thể chăm lo chu toàn.

Nếu muốn đến Khương gia tìm Trương Nhược Tích, đường đường chính chính đi vào e là không được. Lỡ như kinh động đến kẻ nào đó trong Khương gia, khiến bọn chúng thủ tiêu diệt khẩu Trương Nhược Tích, thì lúc đó hối hận cũng đã muộn.

Cho nên trước đó, Dương Khai quyết định đi dò xét tình hình Khương gia trước một phen.

Nếu Trương Nhược Tích thật sự đang ở Khương gia, với thần thức mạnh mẽ hiện tại của hắn, nhất định có thể thần không biết quỷ không hay tìm ra nàng.

Sau khi quyết định, Dương Khai không kịp chờ đến trời tối, liền chạy thẳng tới Khương gia.

Ở phía đông của Phong Lâm Thành, có một khu đất rộng mấy chục mẫu, tường cao ngói đỏ bao quanh. Bất cứ ai đến Phong Lâm Thành đều biết, nơi này chính là cơ nghiệp của Khương gia.

Lúc bình thường, những thành viên trọng yếu của Khương gia đều cư ngụ ở nơi này.

Dương Khai đi tới một chỗ bên ngoài tường rào, phóng thần niệm ra cảm ứng một lát. Bất ngờ phát hiện ra, bên trên tường rào không ngờ lại chi chít cấm chế và bẫy rập.

Tuy nhiên, cấm chế như vậy dĩ nhiên không làm khó được hắn. Nếu hắn đã phát hiện, dĩ nhiên sẽ không động vào.

Đang khi Dương Khai chuẩn bị leo tường đi vào dò xét, sắc mặt hắn chợt hơi đổi, xoay người một cái, lập tức thi triển bí thuật Hư Vô, ẩn mình vào hư không bên cạnh.

Một lát sau, một bóng người uyển chuyển bỗng nhiên từ cách đó không xa phóng nhanh tới, rơi xuống ngay tại vị trí Dương Khai vừa đứng, nhìn đông ngó tây một lúc, gãi đầu, vẻ mặt mờ mịt lẩm bẩm:

- Chính là chỗ này mới đúng, sao lại không thấy đâu, thật là kỳ lạ.

Nghe thấy âm thanh này, Dương Khai chợt ngẩn ra, không khỏi nhích đầu lên quan sát, lập tức kinh ngạc kêu lên:

- Tiểu Thất?

Hắn phát hiện người đến không ngờ lại chính là Mạc Tiểu Thất thần bí khó lường kia!

Sau khi hai người từ biệt bên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, đã hơn một năm chưa từng gặp lại, lúc này Dương Khai vừa mới về tới Phong Lâm Thành, nha đầu kia đã tìm tới hắn.

Nếu là người quen, dĩ nhiên Dương Khai không cần phải ẩn nấp nữa, hắn tán đi bí thuật Hư Vô, lần nữa lộ ra thân hình. Mạc Tiểu Thất lập tức phát hiện ra hắn, cười hì hì đi tới, vui vẻ nói:

- Dương đại ca, đúng là huynh thật, ta còn tưởng rằng mình đoán nhầm rồi chứ! Hơn nửa năm nay huynh đã đi đâu, sao không thấy ở Phong Lâm Thành?

Nàng nói một tràng như pháo rang, khiến Dương Khai ngay cả cơ hội lên tiếng trả lời cũng không có.

Dương Khai cười khổ một tiếng, nói:

- Khoảng thời gian trước có chút chuyện phải ra ngoài, đến hôm nay mới quay trở về.

- Vậy sao.

Mạc Tiểu Thất nghe vậy gật gật đầu, cười hì hì nói: - Ta còn tưởng rằng Dương đại ca không lời từ biệt chứ, hại ta thương tâm mất một thời gian.

Dương Khai cười cười, nói:

- Nếu ta thật sự muốn rời đi sẽ nói với muội, nhưng sao muội lại có thể tìm được ta?

Mạc Tiểu Thất le lưỡi, có chút ngượng ngùng nói: - Trước kia ta cho huynh viên Âm Châu kia... Trên đó có truy tung lạc ấn của ta, chỉ cần khoảng cách không quá xa, đều có thể dò xét được.

Dương Khai lập tức sáng tỏ, lấy từ nhẫn không gian ra một viên châu, nhìn nhìn một chút nhưng không tìm ra manh mối gì, lại thuận tay thu lại.

Mạc Tiểu Thất ngó trái ngó phải, rồi bỗng nhiên thấp giọng nói: - Nơi này là Khương gia, Dương đại ca muốn đi vào sao?

Dương Khai gật gật đầu.

Ánh mắt Mạc Tiểu Thất sáng lên, thì thầm hỏi: - Vào làm cái gì? Có phải Khương gia có chỗ nào đắc tội với huynh hay không? Muốn ta hỗ trợ không?

Vẻ mặt nàng vô cùng phấn khích, dường như vừa tìm được một trò vui mới vậy.

Dương Khai bất đắc dĩ thở dài, đem chuyện Trương Nhược Tích nói qua một lần, Mạc Tiểu Thất nghe xong, lập tức căm phẫn bất bình nói:

- Phong cách hành xử của người Khương gia vốn không tốt, không ngờ lần này lại xuống tay với Nhược Tích muội muội, thật là đáng ghét mà.

- Hiện tại ta cũng không xác định được Khương gia dẫn Nhược Tích đi có mục đích gì. Dương Khai nhíu mày nói:

- Cho nên mới định lặng lẽ tìm hiểu một chút.

- Ta giúp huynh! Nhưng Dương đại ca, đáng lẽ huynh phải nói sớm cho ta biết trong động phủ của huynh còn có người chứ, nếu huynh nói sớm, ta đã có thể đón Nhược Tích muội muội về cùng rồi. Mạc Tiểu Thất nhìn Dương Khai với vẻ hơi oán trách.

Dương Khai vội ho một tiếng, ngượng ngùng nói: - Lúc đó ta cũng không biết sẽ rời đi lâu như vậy! Thôi, trước mắt không nói những điều này nữa. Ta sẽ miêu tả dung mạo của Nhược Tích cho muội, sau khi đi vào muội lưu ý một chút.

Mạc Tiểu Thất liên tục gật đầu, lập tức lắng lòng ghi nhớ hình dáng, đặc điểm của Trương Nhược Tích.

Thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, tu vi Thánh Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong, đặc điểm như vậy rất rõ ràng, nếu Trương Nhược Tích thật sự ở tại Khương gia thì cũng không khó tìm.

- Muội nên cẩn thận một chút, Khương gia có một vị cường giả Đạo Nguyên Cảnh trấn giữ, không nên để bị phát hiện. Cuối cùng, Dương Khai lại dặn dò thêm một câu.

Mạc Tiểu Thất cười nói:

- Yên tâm đi, vị lão tổ Khương gia kia cũng không có ở trong Phong Lâm Thành, lão đang trường kỳ bế quan tại một trang viên bên ngoài thành đó.

Vừa nghe nàng nói như vậy, Dương Khai liền không còn lo lắng gì nữa.

Chỉ cần Khương gia không có Đạo Nguyên Cảnh, thì sẽ không ai có thể phát hiện ra hắn và Mạc Tiểu Thất. Tuy Mạc Tiểu Thất mới chỉ có tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng hành sự thần bí, bí thuật ẩn nấp cũng vô cùng xuất sắc, căn bản không lo sẽ bại lộ.

Sau đó, hai người lại ước định thời gian hội hợp, phân công nhau hành động.

Nghe Mạc Tiểu Thất xác nhận lão tổ Khương gia không có ở nơi này, Dương Khai hành động cũng to gan hơn rất nhiều. Sau khi lén lút tiềm nhập vào Khương gia, hắn liền phóng thần niệm ra, lặng lẽ bao trùm từng tấc đất của Khương gia.

Tuy nhiên theo thời gian trôi qua, vẻ mặt của Dương Khai lại càng thêm ngưng trọng.

Hắn không phát hiện được dấu vết của Trương Nhược Tích trong Khương gia.

Hai canh giờ sau, màn đêm đã buông xuống, trong một con hẻm nhỏ cách tường rào Khương gia không xa, Dương Khai và Mạc Tiểu Thất lần nữa hội hợp.

Liếc nhìn nhau một cái, Mạc Tiểu Thất chậm rãi lắc đầu.

Dương Khai chau mày ủ rũ.

- Dương đại ca, làm sao bây giờ? Nhược Tích muội muội sẽ không có chuyện gì chứ? Mạc Tiểu Thất cũng lo lắng, hiện tại Trương Nhược Tích sống không thấy người, chết không thấy xác, đây là tình huống tồi tệ nhất. Tuy rằng nàng và Trương Nhược Tích chưa từng gặp mặt, nhưng bản tính trời sinh thiện lương, nên cũng lo lắng không dứt.

- Chỉ hy vọng là không sao. Sắc mặt Dương Khai âm trầm đến đáng sợ, trầm ngâm chốc lát liền nói:

- Nếu như không được, vậy cũng chỉ còn cách hỏi trực tiếp, hy vọng Khương gia sẽ không tự rước lấy họa diệt môn!

Nghe vậy, Mạc Tiểu Thất nhìn Dương Khai thật sâu, rồi gật gật đầu nói:

- Chúng ta cùng đi.

Dương Khai cũng không phản đối.

Trong chốc lát, hai người đã đi tới trước cửa chính Khương gia.

Hai hộ vệ trước cửa Khương gia lập tức ngăn bọn họ lại, một người trong đó dường như đã nhận ra tu vi của Dương Khai và Mạc Tiểu Thất cao thâm, nên cũng không dám quá mức sơ suất, khách khí ôm quyền hỏi: - Xin hỏi hai vị đêm khuya tới Khương phủ của ta, là có chuyện gì quan trọng?

Dương Khai đáp lễ lại, nói:

- Làm phiền thông báo một tiếng cho Khương gia chủ, nói rằng Linh Đan Phường đan sư, Dương Khai, cầu kiến.

- Đan sư Linh Đan Phường sao? Tên hộ vệ kia nghe vậy liền cả kinh, quan sát Dương Khai từ trên xuống dưới, lúc này mới cung kính nói: - Xin chờ một chút, ta sẽ đi bẩm báo gia chủ!

Linh Đan Phường ở trong Phong Lâm Thành có danh tiếng không nhỏ, dù sao cũng là sản nghiệp của Tử Nguyên Thương Hội xây dựng ở chỗ này, mà người có thể đảm nhiệm chức vụ đan sư ở Linh Đan Phường, tối thiểu cũng là một vị luyện đan sư cấp Hư Vương.

Nhân vật như vậy bỗng nhiên lại đến thăm Khương gia, tên hộ vệ kia nào dám qua loa, liền vội vã vọt vào bên trong, hiển nhiên là muốn bẩm báo cho gia chủ Khương gia.

Sở dĩ Dương Khai muốn mượn danh đan sư Linh Đan Phường cũng là hành động bất đắc dĩ.

Dù sao danh tiếng của hắn ở Phong Lâm Thành quả thực chẳng là gì cả, cũng chỉ có thân phận luyện đan sư mới có thể khiến cho Khương gia coi trọng, khiến Khương gia có phần kiêng dè, dễ dàng tìm hiểu tung tích Trương Nhược Tích hơn.

Hắn cùng với Mạc Tiểu Thất chờ ở bên ngoài chưa tới nửa thời gian uống cạn chung trà, bỗng nhiên bên trong Khương phủ liền truyền ra một trận cười lớn hết sức sảng khoái, người còn chưa tới, âm thanh đã vọng lại: - Dương đan sư của Linh Đan Phường quang lâm, quả thực là vinh hạnh cho Khương gia ta, lão phu Khương Lâm cung nghênh Dương đan sư!

Dứt lời, một lão già sắc mặt hồng hào, nhìn qua khoảng năm mươi tuổi từ trong đi ra, vẻ mặt nhiệt tình ôm quyền nói.

Người này dĩ nhiên chính là gia chủ đương nhiệm của Khương gia, Khương Lâm. Khương Lâm mặc một bộ trường bào màu xanh, tướng mạo uy nghiêm, hai tròng mắt tinh quang nội liễm, vẻ ngoài không có gì đặc biệt.

Nhưng nguyên lực trong cơ thể lão lại vô cùng tinh thuần, Dương Khai thầm gật đầu, trong lòng nghĩ tới lời đồn bên ngoài, nói rằng chỉ vài ngày nữa gia chủ Khương gia có thể sẽ tấn cấp lên Đạo Nguyên Cảnh, quả thực không sai.

Mà ở phía sau Khương Lâm, còn đi theo một vài võ giả Hư Vương tam tầng cảnh khác, độ tuổi đều có vẻ không nhỏ, chắc hẳn là một số trưởng lão trong Khương gia, mà trong số đó, Khương Sở Hà cũng bất ngờ có mặt.

Lúc vừa gặp được Dương Khai, Khương Sở Hà không khỏi sửng sốt, lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Hiển nhiên hắn không nghĩ tới, Dương Khai lại là đan sư của Linh Đan Phường.

Dù sao trước đó hắn đã gặp qua Dương Khai ở Thăng Long Đàn.

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!