Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 207: CHƯƠNG 207: CHIM ĐỖ QUYÊN CỦA DƯƠNG GIA

Họ Dương! Một dòng họ vô cùng phổ biến. Từ quan to hiển quý, võ giả thế gia, cho đến lê dân bá tánh, thậm chí là kẻ ăn mày đầu đường xó chợ, có vô số người mang họ Dương.

Nhưng trong thiên hạ này, chỉ có một Dương gia duy nhất mới đáng để Đổng Khinh Hàm phải đặc biệt nhắc tới.

Đó chính là Dương thị, một trong Bát Đại Gia Tộc của Trung Đô! Cũng chính là Dương gia hành sự quỷ dị, không thể dùng lẽ thường để đo lường, gia tộc đứng đầu Bát Đại Gia Tộc!

Đổng gia cũng là một thế lực nhất đẳng trong thiên hạ, nhưng so với Bát Đại Gia Tộc của Trung Đô vẫn còn kém một bậc, huống chi là so với gia tộc hùng mạnh nhất trong số đó?

Nếu nói những công tử của các đại gia tộc khác chạy đến nơi khỉ ho cò gáy này để mai danh ẩn tích, làm một đệ tử bình thường, Phong Vân song vệ có lẽ sẽ không tin. Mấy tên công tử đó kẻ nào kẻ nấy đều da trắng thịt mềm, hưởng hết vinh hoa phú quý, từ khi sinh ra đã thuận buồm xuôi gió, muốn gì được nấy.

Nhưng nếu nói thiếu niên này là người của Dương gia, Phong Vân song vệ lại tin ngay không chút nghi ngờ.

Bởi vì phương thức bồi dưỡng đệ tử của Dương gia vốn vô cùng cổ quái. Mỗi một thế hệ đệ tử dòng chính đều trưởng thành theo cách này: vào thời điểm thích hợp, tất cả sẽ bị phái ra ngoài, tự mình tìm kiếm cơ duyên, tự mình tu luyện, đợi đến lúc thời cơ chín muồi mới được triệu hồi về gia tộc.

Phương thức bồi dưỡng này cực kỳ nguy hiểm, bởi khi các đệ tử dòng chính ra ngoài rèn luyện, họ hoàn toàn không thể dựa dẫm vào thế lực và tài nguyên của gia tộc. Vì vậy, một khi xảy ra xung đột với người khác, nếu không cẩn thận sẽ bị chém chết. Trên thực tế, chuyện như vậy cũng thường xuyên xảy ra, những đệ tử Dương gia bị phái ra ngoài khi chưa trưởng thành, không ít kẻ đã chết yểu giữa đường.

Có mặt hại thì cũng có mặt lợi.

Phương thức bồi dưỡng như thế khiến cho mỗi một đệ tử dòng chính của Dương gia đều trở nên kiên cường, cứng cỏi, xóa bỏ hoàn toàn sự ỷ lại vào gia tộc. Nhiều năm lăn lộn bên ngoài giúp họ thấu hiểu một đạo lý: người duy nhất có thể tin tưởng trên đời này chính là bản thân mình!

Cho nên, các thế hệ đệ tử dòng chính của Dương gia hiếm khi có kẻ nào là công tử bột chỉ biết dựa dẫm vào gia thế. Mỗi người bọn họ đều sắc bén như đao, thủ đoạn mạnh mẽ.

Hơn nữa, thông qua phương thức bồi dưỡng này, Dương gia cũng đã thu thập được vô số võ kỹ, công pháp của các tông môn khác, làm phong phú thêm kho tàng của gia tộc mình. Nếu hỏi trên đời này gia tộc nào có kho tàng công pháp, võ kỹ đồ sộ nhất, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Dương gia.

Trên thế gian có một loài chim tên là Đỗ Quyên.

Đỗ Quyên thường đẻ trứng vào tổ của loài chim khác, để chúng thay mình ấp trứng, nuôi dưỡng. Chim non nở ra cũng vô cùng hung tàn, không chỉ tham ăn mà còn đẩy những con chim non do cha mẹ nuôi sinh ra khỏi tổ để độc chiếm sự chăm sóc.

Thanh danh bất hảo của chim Đỗ Quyên cũng chẳng khác gì thanh danh của Dương gia trong thiên hạ, bởi phương pháp của hai bên gần như giống hệt nhau.

Mỗi khi đến thời điểm các đệ tử dòng chính của Dương gia được phái ra ngoài, các đại tông môn và thế lực lớn trong thiên hạ đều né tránh như rắn rết. Bọn họ sợ rằng nếu không cẩn thận nhận phải đệ tử Dương gia, đến khi chúng đủ lông đủ cánh sẽ vỗ cánh bay đi mất.

Phương pháp “gửi nuôi” này của Dương gia đã khiến không ít thế lực phải điêu đứng. Nhưng họ e ngại thân phận đứng đầu Bát Đại Gia Tộc của Dương gia, thực lực cường hãn vô song, nên dù có oán hận ngút trời cũng không dám tìm đến gây phiền phức.

Tương truyền trăm năm trước, có một đệ tử Dương gia gia nhập vào một môn phái nhất đẳng tên là Hối Thiên Môn. Tên đệ tử Dương gia đó quả thực xuất chúng, đúng là một kỳ tài ngàn năm khó gặp.

Chưởng môn và các trưởng lão Hối Thiên Môn vô cùng yêu quý y, dốc hết sức lực bồi dưỡng, thậm chí còn liệt y vào danh sách người kế vị, các loại bí mật bất truyền đều truyền thụ cho y.

Đệ tử ấy quả nhiên thiên tư ngút trời, không đến vài năm đã học hết các loại công pháp võ kỹ của Hối Thiên Môn, khiến cho các sư trưởng vui mừng khôn xiết.

Thế nhưng mười năm sau, kẻ đã khiến Hối Thiên Môn hao tốn vô số tài nguyên bồi dưỡng, kẻ mang theo biết bao kỳ vọng của các trưởng lão và Chưởng môn, lại lặng lẽ rời khỏi tông môn trong một đêm.

Mãi đến lúc đó, người của Hối Thiên Môn mới biết được tên đệ tử thiên tài đó chính là người của Dương gia!

Chưởng môn và các trưởng lão của Hối Thiên Môn tức đến hộc máu tại chỗ! Suýt chút nữa đã ngã bệnh không qua khỏi. Lãng phí mười năm nuôi ong tay áo cũng đành thôi, đằng này rất nhiều bí mật bất truyền của Hối Thiên Môn cũng đã bị y biết hết, giờ đây lại biến thành của Dương gia. Điều này sao không khiến người ta uất hận cho được?

Hối Thiên Môn liền kéo đến Dương gia gây sự, nhưng cuối cùng cũng chỉ nhận được một khoản bồi thường ít ỏi rồi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Chính vì thảm kịch này mà các tông môn, thế lực trong thiên hạ đều vạn phần cảnh giác với đệ tử Dương gia. Vết xe đổ đó vẫn còn là bài học xương máu cho đến tận sau này. Chẳng may lại mất mười mấy năm bồi dưỡng cho người của Dương gia, cuối cùng tên đó lại chạy mất, chẳng phải là giẫm lên vết xe đổ của Hối Thiên Môn, trở thành trò cười cho thiên hạ hay sao?

Nhưng cho dù có phòng bị thế nào đi nữa, đến thời điểm, các đệ tử dòng chính của Dương gia vẫn cứ bị phái ra ngoài rèn luyện. Trước khi đi, những đệ tử này luôn được giấu rất kỹ, rất ít người biết được tên tuổi của họ, và càng ít người có cơ hội gặp mặt.

Cho nên, việc phòng bị người của Dương gia là cực kỳ khó khăn!

Tâm tư của Phong Vân song vệ xoay chuyển rất nhanh, càng thêm khẳng định thân phận của Dương Khai. Bởi vì khoảng bốn năm trước chính là thời điểm thế hệ đệ tử dòng chính này của Dương gia được phái ra ngoài.

Nếu vậy, tên này chắc hẳn là vị công tử đó rồi? Nhưng không phải nghe nói hắn không thích hợp tu luyện hay sao? Sao đã đến Ly Hợp Cảnh rồi? Thực lực tuy không tính là quá cao, nhưng cũng không thể xem là quá kém.

Tuy rằng công tử nhà mình quen biết hắn, nhưng Phong Vân song vệ cũng không hề ngạc nhiên. Bởi Đổng gia và Dương gia trước đây từng có một lần thông hôn, cô cô của công tử được gả cho Dương tứ gia. Lúc nhỏ công tử đã từng đến Dương gia vài lần, chắc chắn là đã gặp nhau khi đó.

- Vào trong rồi nói.

Trong mắt Đổng Khinh Hàn có chút tiếc nuối, nhưng cũng xen lẫn niềm vui bất ngờ, y quay đầu nói với Dương Khai.

Dương Khai khẽ gật đầu.

Hai người bước vào nhà, căn nhà gỗ vẫn đơn sơ như cũ, nhưng trên bàn lại bày đầy rượu ngon thức ăn.

- Ngồi đi.

Đổng Khinh Hàn nói ngắn gọn.

- Ngươi đang đợi ta sao?

Dương Khai ngồi xuống, kinh ngạc nhìn bàn thức ăn và rượu trước mắt.

Trong mắt Đổng Khinh Hàn lóe lên vẻ ngạc nhiên, khẽ gật đầu:

- Ra ngoài được vài năm, xem ra ngươi đã trưởng thành không ít. Cách bồi dưỡng đệ tử của Dương gia quả nhiên có chỗ độc đáo!

- Con người thì luôn phải trưởng thành.

Dương Khai nhấc bầu rượu, rót cho y một chén, rồi cũng rót đầy chén của mình.

- Trước kia ngươi thấy ta chẳng khác nào chuột thấy mèo, sao bây giờ không sợ nữa rồi? Lại còn dám đánh ta.

Đổng Khinh Hàn đến giờ vẫn còn cảm nhận được vị máu tanh trong miệng, một quyền kia của Dương Khai có thể nói là đủ mạnh.

- Đánh ngươi thì đã sao? Lúc trước bị ngươi ức hiếp nhiều rồi, giờ cũng nên đòi lại một chút chứ.

Dương Khai cười nói. Vị biểu huynh này của hắn khá là bất mãn với Dương gia, mỗi lần đến Dương gia đều tìm cớ chỉnh đốn hắn một trận. Đáng thương cho bản thân hắn khi đó chưa hề luyện võ, y lại lớn hơn mình vài tuổi, sao có thể là đối thủ của y được? Thế nên lần nào cũng bị đánh cho bầm dập mặt mày.

Nhớ lại chuyện đó, Dương Khai liền hận đến nghiến răng, cảm thấy vừa rồi mình ra tay vẫn còn quá nhẹ.

- Chuyện hồi nhỏ…

Sắc mặt Đổng Khinh Hàn vẫn bình tĩnh, không để lộ cảm xúc, y uống cạn chén rượu, sau đó đẩy chén về phía Dương Khai, ra hiệu cho hắn rót đầy.

Biểu đệ rót rượu cho biểu huynh là chuyện đương nhiên.

Hai người uống liền mấy chén, sau đó mới nhìn nhau thở dài. Mặc dù lúc nhỏ quan hệ không tốt cho lắm, nhưng Dương Khai biết vị biểu huynh này chỉ là hận rèn sắt không thành thép mà thôi. Khi đó mình không muốn luyện võ, y muốn dùng nắm đấm để ép buộc mình.

Không thể không nói, Đổng Khinh Hàn đã để lại cho Dương Khai không ít bóng ma thời thơ ấu, nhưng xuất phát điểm của y là có hảo ý, chỉ là phương thức có chút quá khích.

- Không ngờ ngươi lại chạy đến nơi này!

Đổng Khinh Hàn khẽ cười.

- Khi đến đây, ta có nghe qua tên của ngươi, nhưng không dám tin. Mãi sau khi tìm hiểu rõ ràng mới dám xác định đó chính là ngươi.

- Cha ta muốn ta tới đây.

- Hả? Chẳng lẽ năm đó cô phụ cũng rèn luyện ở nơi này sao?

Đổng Khinh Hàn có chút bất ngờ.

- Không rõ lắm, người cũng không nói. Chỉ bảo ta đến nơi này thôi.

Mấy ngày nay, Dương Khai cũng thường hay suy ngẫm về chuyện này, nhưng vẫn không thể nào nhìn ra được thâm ý trong đó.

- Cha mẹ ta thế nào rồi?

Dương Khai trầm mặc một hồi rồi ngẩng đầu hỏi.

Đổng Khinh Hàn nhìn hắn rồi đáp:

- Cô cô rất nhớ ngươi, người đã gầy đi nhiều.

Thần sắc Dương Khai trở nên ảm đạm. Khi mình rời khỏi Dương gia chỉ là một thường nhân, mấy năm không trở về, cha mẹ chắc chắn sẽ vô cùng lo lắng.

- Hơn nữa, cô cô còn bị cấm túc nửa năm, còn cô phụ thì bị phạt ba mươi trượng…

“Choang” một tiếng, chén rượu trong tay Dương Khai vỡ nát. Sắc mặt hắn âm trầm đến cực điểm, hai hàng lông mày ẩn hiện sát khí.

- Tại sao lại như vậy?

Đổng Khinh Hàn cười lạnh:

- Còn không phải vì cô cô quá nhớ ngươi, lén chạy ra ngoài định thăm ngươi sao. Nhưng sau đó lại bị mấy lão bất tử của Dương gia phát hiện. Ngươi cũng biết gia quy của Dương gia rồi đấy. Đệ tử dòng chính khi ra ngoài rèn luyện, không một ai được dùng bất cứ phương thức nào để thăm hỏi, kẻ vi phạm sẽ bị trọng phạt! Nếu không phải cha ngươi đứng ra chịu thay, ba mươi gậy đó đã giáng lên người cô cô rồi.

Ba mươi gậy, đó không phải là gậy bình thường! Hình đường của Dương gia có một bí bảo đặc biệt, là cây gậy thôi động nguyên khí chuyên dùng để hành hình. Cho dù là cao thủ Chân Nguyên Cảnh chịu mấy gậy cũng phải nằm liệt giường mấy ngày.

Ba mươi gậy này đánh xuống, e rằng Dương tứ gia phải nằm liệt giường mấy tháng trời.

Dương Khai hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn lại khí huyết đang cuộn trào, cầm chén rượu của Đổng Khinh Hàn lên uống cạn sạch.

- Mấy lão bất tử này, sớm muộn gì cũng phải trả giá!!!

Thanh âm của hắn lạnh như băng.

Năm đó bản thân không thích hợp tu luyện, cũng không muốn tu luyện, chỉ muốn làm một người bình thường, nhưng vẫn bị mấy lão bất tử đó đuổi ra khỏi Dương gia, buộc phải ra ngoài rèn luyện cùng các huynh trưởng.

Một thiếu niên mười hai tuổi, chỉ là một người bình thường, phải vượt ngàn dặm tiến vào Lăng Tiêu Các. Bao nhiêu khổ sở nơi đây, biết tỏ cùng ai?

- Ta không thích Dương gia các ngươi, mà người của Dương gia ta càng không thích, các ngươi quá lạnh lùng, vô tình.

Đổng Khinh Hàn bĩu môi nói.

Cách bồi dưỡng đệ tử của Dương gia quả thực đặc biệt, có thể rèn luyện ra những con người kiệt xuất. Nhưng cũng chính vì cách thức này mà tình thân giữa những người trong Dương gia vô cùng nhạt nhẽo. Để giữ gìn danh tiếng của gia tộc, họ có thể hy sinh bất cứ ai.

- Đến bây giờ, thế hệ đệ tử Dương gia các ngươi mới ra ngoài rèn luyện được bốn năm. Cô cô còn phải đợi sáu năm nữa mới có thể gặp lại ngươi, không biết người có thể chịu đựng được không?

Trong giọng nói của Đổng Khinh Hàn tràn ngập bi thương.

- Lần này ngươi trở về, hãy thay ta nhắn với cha mẹ, nói rằng ta vẫn khỏe, bảo họ yên tâm.

- Ta biết rồi!

Đổng Khinh Hàn khẽ gật đầu.

- Đó cũng là cô cô của ta mà!

Chủ đề nặng nề dần qua đi, hai người cũng không muốn nói thêm về nó nữa.

- Lần này ngươi đến Lăng Tiêu Các là vì chuyện Truyền Thừa Động Thiên à?

Dương Khai hỏi.

- Tất nhiên rồi, không thì ta đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?

Đổng Khinh Hàn bĩu môi, sau đó lại chuyển hướng câu chuyện:

- Tuy nhiên, tông môn các ngươi cũng có mấy thiên tài đấy, nhất là cô nương tên Tô Nhan kia, nghe đồn không chỉ thực lực cao thâm mà còn là một tuyệt sắc giai nhân, khuynh quốc khuynh thành. Chỉ tiếc là ta chưa được diện kiến dung nhan

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!