Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 208: CHƯƠNG 208: NGƯƠI CÓ GÌ ĐỂ TRAO ĐỔI?

Đổng Khinh Hàn vừa nói, vừa nhìn Dương Khai với ánh mắt đầy thâm ý, dường như đang quan sát phản ứng của hắn, xem ra đã nghe được phong thanh gì đó.

- Đó là đệ muội của ta!

Dương Khai cũng không vòng vo, nói thẳng một câu.

Đổng Khinh Hàn không khỏi há hốc miệng, ngây ngốc nhìn Dương Khai. Hiển nhiên y không ngờ lời đồn lại là thật. Tên tiểu biểu đệ này của mình lại có thể chiếm được thiên chi kiêu nữ của tông môn người ta.

Người của Dương gia, quả nhiên ai cũng là sài lang hổ báo, không thể xem thường.

- May mà ta không nhập bọn với hai tên ngốc của Bạch gia và Tử Vi Cốc kia, bằng không chẳng phải đã đắc tội với đệ rồi sao?

Đổng Khinh Hàn cười khổ. Nói ra thì y thân là công tử Đổng gia, địa vị cao sang, lại tuấn tú lịch sự, tuổi còn trẻ, đương nhiên cũng phong lưu phóng khoáng, tiêu sái không kềm chế được, đi tới đâu cũng lưu tình, trêu hoa ghẹo nguyệt, không biết đã từng có quan hệ thân mật với bao nhiêu nữ tử xinh đẹp.

Nhưng cũng chính vì lúc trước tìm hiểu tin tức về Dương Khai đã nghe qua vài lời đồn giữa hắn và Tô Nhan, để cẩn thận, y mới không cùng một giuộc với người của Bạch gia và Tử Vi Cốc.

Ban nãy mở lời dò xét cũng chỉ là muốn xác thực một chút, không ngờ lời đồn lại là thật. Đổng Khinh Hàn cũng cảm thấy may mắn, may mà mình không đi trêu chọc, nếu không bây giờ biểu đệ này còn không liều mạng với mình sao?

Dương Khai tự nhiên biết tính khí của loại công tử đại gia tộc này, cho nên cũng thẳng thắn thừa nhận. Đây không phải là khoe khoang, mà là một thái độ.

Rõ ràng nói cho y biết: Nữ nhân này là của ta! Kẻ nào dám động vào nàng, ta liều mạng với kẻ đó.

- Tiểu tử thối nhà ngươi diễm phúc thật lớn.

Đổng Khinh Hàn khẽ cười một tiếng. Mặc dù Lăng Tiêu Các chỉ là một tiểu tông môn, nhưng nghe nói Tô Nhan cô nương kia thực lực đã đến Chân Nguyên Cảnh tứ tầng, ngũ tầng. Tư chất bậc này, dù nhìn khắp cả thiên hạ, cũng là thiên tài hạng nhất. Huống chi, rất có khả năng nàng đã nhận được một loại truyền thừa cường đại nào đó.

Nhân tài như vậy, dù là gia nhập vào Bát đại gia ở Trung Đô cũng sẽ bị tranh giành, trở thành bảo bối mà bồi dưỡng.

- Nếu đã là đệ muội, xem ra Đổng gia ta không thể chiêu dụ được rồi.

Đổng Khinh Hàn lại cười khổ một tiếng.

- Các ngươi hẳn thu hoạch không nhỏ nhỉ?

Dương Khai ngẩng đầu nhìn y một cái, bâng quơ hỏi.

Đổng Khinh Hàn khẽ gật đầu:

- Cũng có một chút. Nhưng so với mong muốn thì kém khá xa. Đệ cũng đã vào Truyền Thừa Động Thiên, kể cho ta nghe xem, bên trong rốt cuộc thế nào?

Dương Khai trầm ngâm một phen, kể tóm lược lại những gì gặp phải trong Truyền Thừa Động Thiên, nhưng không tiết lộ rốt cuộc là ai đã lấy được truyền thừa.

Đều là những tin tức không ảnh hưởng đến đại cục, nhưng Đổng Khinh Hàn lại nghe vô cùng chăm chú.

- Ai, Truyền Thừa Động Thiên lại có thể xuất hiện ở nơi này, thật khiến người ta bất ngờ. Rõ ràng là hời cho đệ tử tam phái các ngươi. Sao nó không hiện ra trên địa bàn Đổng gia ta chứ.

Đổng Khinh Hàn thở dài thườn thượt, thầm trách ông trời bất công. Hai ba tháng trước khi Truyền Thừa Động Thiên xuất hiện, ba phái đều bí mật canh giữ nghiêm ngặt, mãi đến sau này, việc này mới dần dần truyền ra ngoài. Những đại thế lực, đại tông môn mới phái người đến tìm kiếm người kế thừa. Đáng tiếc tìm đến giờ vẫn không có gia tộc nào tìm được người đã đạt được truyền thừa. Nhưng mỗi một gia tộc đều thu được một ít bí bảo và vũ kỹ từ trong Truyền Thừa Động Thiên.

Những bí bảo này đều tổn hại nghiêm trọng, căn bản không thể sử dụng, nhưng dù sao cũng là bí bảo mà võ giả hùng mạnh đã luyện chế từ vô số năm về trước, mang về cũng rất có giá trị nghiên cứu.

Hơn nữa cấp bậc của những vũ kỹ ấy cũng đều không thấp, ít nhất cũng là Địa cấp, thậm chí còn có Thiên cấp vũ kỹ.

Có thể nói sự xuất hiện của Truyền Thừa Động Thiên khiến Lăng Tiêu Các, Huyết Chiến Bang và Phong Vũ Lâu trong khoảng thời gian ngắn đều được hưởng lợi. Các đại thế lực tới đây đều thu mua từ tam phái, mỗi một gia tộc đều kiếm được đầy túi.

Điều duy nhất làm người ta tiếc nuối chính là một số đệ tử không kìm nổi mê hoặc, thoát ly tông môn của mình, quy thuận vào thế lực lớn. Lăng Tiêu Các cũng có không ít.

Ngũ đại trưởng lão đối với chuyện này cũng không có cách nào. Dù sao người ta có thực lực hùng hậu, lấy của ngươi mấy người đệ tử thì đã sao? Ngụy Tích Đồng và Tô Huyền Vũ bọn họ cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, cầu nguyện những công tử và cao thủ của các đại thế lực này rời đi càng sớm càng tốt, trả lại sự yên bình cho Lăng Tiêu Các.

Lúc hai huynh đệ đang nói chuyện, Phong Vân song vệ ở bên ngoài đột nhiên truyền âm nói:

- Công tử, Dương thiếu gia, người của Bạch gia và Tử Vi Cốc đã tới.

Dương Khai và Đổng Khinh Hàn liếc nhìn nhau, khẽ cười một tiếng:

- Tới cũng nhanh thật, chỉ sợ là vì vũ kỹ trên tay ngươi mà đến.

Dương Khai âm thầm gật đầu. Trước kia Mộng Vô Nhai đã nói với hắn, việc mình thi triển Tinh Ngân ở Truyền Thừa Động Thiên đã khiến người khác để ý. Vũ kỹ có thể một kích làm trọng thương yêu thú lục giai, há có thể tầm thường? Người của Bạch gia và Tử Vi Cốc đến đây, hiển nhiên chính là vì Tinh Ngân.

- Ngươi định làm thế nào?

Đổng Khinh Hàn ung dung nhìn Dương Khai. Hai tên ngu ngốc kia mấy ngày nay luôn quấy rầy đệ muội, bây giờ chắc chắn Dương Khai đã nén một bụng oán khí, lát nữa chỉ sợ sẽ có trò hay để xem.

Nếu Dương Khai bộc lộ thân phận thật của mình, người của Bạch gia và Tử Vi Cốc khẳng định không dám trêu chọc, chỉ sợ sẽ lập tức nhận lỗi rồi nhanh chóng rời đi. Nhưng vấn đề là Dương Khai không thể bại lộ thân phận. Đổng Khinh Hàn rất chờ mong xem biểu đệ sẽ hóa giải nan đề trước mắt như thế nào, trên khuôn mặt mập mạp thoáng hiện lên một nụ cười thích thú.

- Cứ xem thái độ của bọn chúng đã.

Dương Khai thần sắc lãnh đạm.

- Thái độ tốt thì mọi người ngồi xuống nói chuyện.

Tinh Ngân ở trên tay mình có thể phóng ra tia sáng kỳ dị, không có nghĩa là ở trên tay người khác cũng có thể, cho nên dù bán đi cũng không có gì to tát.

- Nếu thái độ bọn họ không tốt thì sao?

Đổng Khinh Hàn híp mắt lại.

Dương Khai nhìn y một cái, ha hả cười lạnh.

Đổng Khinh Hàn cũng mỉm cười, không khỏi chấn lại tinh thần, bày ra bộ dáng xem kịch vui.

Chỉ mong hai tên ngốc của Bạch gia và Tử Vi Cốc kia biết điều một chút. Nhưng hiển nhiên, chuyện đó là không thể nào.

Không bao lâu, bên ngoài truyền đến hai tiếng cười lớn, ở cửa lớn có hai nam tử trạc tuổi Đổng Khinh Hàn đi vào, một người áo trắng như tuyết, một người mặc áo tím hào hoa phú quý.

Hai người đều là tuổi trẻ tuấn kiệt, người mặc áo trắng chính là Bạch Vân Phong, công tử của Bạch gia, người mặc áo tím chính là Phạm Hồng, đệ tử của Tử Vi Cốc.

Theo sát phía sau hai người này còn có hai đệ tử của Lăng Tiêu Các. Trong đó một người Dương Khai nhìn quen quen nhưng không nhớ tên, người còn lại lại là Tào Chính Văn, đệ tử của Chấp Pháp Đường.

Dương Khai và Tào Chính Văn đã từng qua lại hai lần. Lần trước, trước khi rời khỏi Lăng Tiêu Các, người này đã truyền đạt cho Dương Khai lệnh tấn thăng của trưởng lão, nhưng lại bị Dương Khai cự tuyệt, khiến y rất mất mặt. Sau này y còn bị Đại trưởng lão trách phạt một trận, có thể nói là hận Dương Khai thấu xương.

Hai đệ tử Lăng Tiêu Các này đều đã từng vào Truyền Thừa Động Thiên, nhưng bây giờ lại lẽo đẽo đi theo sau Bạch Vân Phong và Phạm Hồng, rõ ràng là đã vì lợi mà quy thuận bọn họ. Giờ phút này, chúng không còn là đệ tử Lăng Tiêu Các nữa, mà là người của Bạch gia và Tử Vi Cốc.

- Đổng huynh thật có nhã hứng, ở đây uống một mình mà lại không gọi ta và Phạm huynh, quả thật là quá khách sáo.

Bạch Vân Phong cười lớn, thản nhiên liếc Dương Khai một cái rồi khép chiếc quạt giấy trong tay lại, thần thái đầy kiêu căng.

Phạm Hồng cũng cười nói:

- Đổng huynh không bị sắc đẹp mê hoặc, khiến ta và Bạch huynh đây vô cùng khâm phục. Nực cười là ta và Bạch huynh hai người tới tiểu các lầu tìm kiếm hơn nửa tháng mà rốt cuộc cũng chưa từng gặp mặt người đẹp một lần, nào bằng huynh ở đây tự do tự tại uống rượu mua vui.

Khóe miệng Dương Khai hiện lên một nụ cười lạnh lùng. Tiểu các lầu mà hai người này nói tới, nhất định là nơi ở của Tô Nhan.

Đổng Khinh Hàn mỉm cười, giơ tay ra hiệu mời hai người ngồi xuống, thản nhiên liếc Dương Khai một cái rồi nói:

- Ngày trước phụ thân đại nhân đã định cho ta một mối hôn sự, cho nên không dám trêu chọc nữ tử khác. Đổng mỗ không được tự do tự tại như hai vị huynh đệ.

Hai người Bạch Vân Phong và Phạm Hồng ngồi xuống, Tào Chính Văn và một đệ tử Lăng Tiêu Các khác thì chia nhau đứng ở phía sau hai người.

Bạch Vân Phong nói:

- Đổng huynh nói đùa rồi, nhưng ta nghe nói gần đây Đổng huynh chiêu dụ được một nữ đệ tử ở Lăng Tiêu Các, không biết huynh đệ muốn sắp xếp nữ đệ tử này thế nào, là muốn kim ốc tàng kiều hay là nạp làm thiếp thất?

Đổng Khinh Hàn cười khổ lắc đầu:

- Bạch huynh chớ nói giỡn, đúng là ta đã chiêu dụ được một nữ đệ tử, nhưng là chiêu dụ cho gia tộc. Cô nương kia cũng từng vào Truyền Thừa Động Thiên, được cơ duyên tốt, tư chất coi như không tệ, chỉ cần có tài nguyên phù hợp, ngày sau nhất định sẽ có thành tựu.

Bạch Vân Phong cười ha ha, cũng không truy hỏi nữa, quay đầu nhìn Dương Khai một cái, trong mắt mang theo một tia khinh miệt và cao ngạo như đang quan sát chúng sinh, thản nhiên nói:

- Vị này chính là Dương Khai, đệ tử Lăng Tiêu Các? Không biết Đổng huynh đã trao đổi với hắn thế nào rồi?

Lời này nói ra cực kỳ tùy ý, dù đang ở trước mặt Dương Khai nhưng trong lời nói lại không hề coi hắn ra gì, mà là đang hỏi Đổng Khinh Hàn.

- Đang bàn!

Đổng Khinh Hàn khẽ gật đầu.

- Còn chưa có kết quả thì hai vị đã tới.

Mắt Bạch Vân Phong và Phạm Hồng chợt sáng lên, nói:

- Xem ra ta và Phạm huynh vẫn còn cơ hội.

Phạm Hồng nhìn thẳng vào Dương Khai, nói:

- Nghe nói ngươi ở Truyền Thừa Động Thiên lấy được một bộ vũ kỹ uy lực cực lớn, có thật không?

Dương Khai mỉm cười nói:

- Không sai.

Phạm Hồng tinh thần chấn động, mở miệng nói:

- Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, bổn công tử nói thẳng luôn. Ta có hứng thú với bộ vũ kỹ trên tay ngươi, không biết ngươi có điều kiện gì mới bằng lòng nhượng lại?

- Ngươi có thứ gì tốt để trao đổi?

Dương Khai thản nhiên nhìn y.

Phạm Hồng khẽ cười một tiếng, sờ tay vào ngực, lấy ra một chồng ngân phiếu, đẩy ra trước mặt Dương Khai, thản nhiên nói:

- Ở đây có mười vạn lượng ngân phiếu! Nếu ngươi đồng ý viết lại phương pháp tu luyện vũ kỹ cho ta, số ngân phiếu này đều là của ngươi.

Lúc nói lời này, thần thái Phạm Hồng vô cùng bình tĩnh, vẻ mặt tựa như đã nắm chắc phần thắng. Hiển nhiên y cho rằng mười vạn lượng ngân phiếu này đối với đệ tử của một tiểu môn phái có sức hấp dẫn không gì sánh bằng.

Sự thật cũng là như thế, thời điểm mười vạn lượng ngân phiếu được đặt trên bàn, bất kể là Tào Chính Văn hay tên đệ tử Lăng Tiêu Các còn lại, hô hấp đều trở nên nặng nề hơn một chút, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào số ngân phiếu.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

Phạm Hồng không đổi sắc mặt, lại lấy ra một ít ngân phiếu, đặt trước mặt Dương Khai.

Dương Khai vẫn không có động tĩnh.

Bạch Vân Phong cười ha ha nói:

- Phạm huynh, ngươi ra tay cũng quá keo kiệt rồi. Dương Khai đúng không, bổn công tử nguyện lấy hai mươi vạn lượng ngân phiếu đổi lấy vũ kỹ của ngươi, thế nào? Nhiều của cải như vậy, cả đời này chắc chắn ngươi cũng không kiếm được. Số tiền này đủ cho mấy đời nhà ngươi không phải lo chuyện cơm áo, còn có thể tam thê tứ thiếp, hưởng hết vinh hoa phú quý.

Bạch Vân Phong ra tay hào phóng hơn Phạm Hồng, làm cho người kia hung hăng trừng mắt nhìn y, nhưng Bạch Vân Phong không chút bận tâm, chỉ mỉm cười nhìn Dương Khai.

Đổng Khinh Hàn cũng đang cười, nụ cười lại có thâm ý sâu sắc.

Muốn lấy hai mươi vạn lượng để chèn ép một đệ tử dòng chính của Dương gia, hai tên ngu ngốc này thực sự có sáng kiến. Đổng Khinh Hàn chỉ muốn phá lên cười ha hả, nhưng lại phải cố nhịn, hai vai khẽ run lên, nén cười đến cực điểm.

Trò này hay thật, thật là có ý nghĩa

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!