Dương Khai khẽ cười, không tiếp tục nói thêm, mà quay đầu nhìn về phía lão lừa đảo, thoáng cái đã tới bên cạnh lão, khẽ đá mấy cái, nói:
- Chớ giả bộ chết, mau đứng dậy!
- Đại nhân, ta bị đánh thật thê thảm a, cầu xin đại nhân chủ trì công đạo, trừng trị hung thủ! Lão lừa đảo nằm trên đất, làm ra vẻ đáng thương nhìn Dương Khai, nước mắt giàn giụa, nước mũi ròng ròng, lên án:
- Nếu đại nhân không thể dạy dỗ bọn họ một trận, lão phu sẽ không đứng dậy!
- Vậy lão nằm nói chuyện đi!
Lão lừa đảo lập tức á khẩu.
Dương Khai ngồi xổm xuống, ánh mắt chăm chú nhìn lão sâu sắc, trầm giọng hỏi:
- Ta hỏi lão, làm sao lão có thể từ bên ngoài vào đây được?
Tần Triêu Dương cũng đi tới bên cạnh, cười tủm tỉm nhìn lão lừa đảo, cười nói:
- Tần mỗ cũng rất tò mò điểm này!
Dưới ánh mắt dò xét của hai vị Đạo Nguyên Cảnh, lão lừa đảo không khỏi rùng mình một cái, vội nói:
- Hai vị đại nhân có phải hiểu lầm điều gì không, ta là tới Phong Lâm Thành cầu viện!
- Cầu viện? Dương Khai nhướng mày lặp lại; Tần Triêu Dương thì trầm ngâm.
- Ta từ Mộc Sâm Thành đến đây! Lão lừa đảo nói.
Dương Khai không khỏi chau mày.
- Mộc Sâm Thành cách Phong Lâm Thành ba vạn dặm, còn nhỏ hơn Phong Lâm Thành, hơn nữa cấp độ võ giả thấp hơn một bậc! Tần Triêu Dương ở một bên nói, bỗng nhiên biến sắc, trầm giọng nói:
- Chẳng lẽ Mộc Sâm Thành đã...
- Mộc Sâm Thành nguy cơ rồi... hai vị đại nhân! Lão lừa đảo đầy mặt lo lắng, bất quá nhìn chung quanh một vòng, lại thở dài một tiếng nói:
- Xem ra Phong Lâm Thành cũng tự thân khó giữ, vậy thì phải làm sao đây?
- Giờ này tình huống Mộc Sâm Thành như thế nào? Tần Triêu Dương gằn giọng hỏi với vẻ khó coi.
- Vô cùng tệ hại! Tuy rằng cũng giống như Phong Lâm Thành bị ma khí cùng ma vật vây thành. Nhưng đại nhân ngài cũng biết Mộc Sâm Thành như thế nào, có lẽ chẳng thể kiên trì được bao lâu... Hơn nữa... Mộc Sâm Thành bên kia còn có một ma nhân dường như đã đạt tới tầng thứ Đạo Nguyên Cảnh!
- Khương Thái Sinh!
Dương Khai khóe mắt giật giật.
- Khương gia lão tổ? Tần Triêu Dương cũng biến sắc.
Dương Khai gật gật đầu, nói:
- Thảo nào không thấy tung tích Khương Thái Sinh. Vừa rồi ta ở bên ngoài còn một mực đề phòng người này, sợ lão đột nhiên xuất hiện đánh lén, nhưng không gặp, thì ra lão không ở Phong Lâm Thành, mà đã đi Mộc Sâm Thành. Nghĩ vậy, lão muốn lợi dụng ma khí này để chuyển hóa thêm nhiều ma nhân chăng?
- Khả năng này rất cao! Thậm chí là cực kỳ lớn! Tần Triêu Dương sắc mặt cũng trở nên tái mét:
- Mộc Sâm Thành tuy rằng không lớn, nhưng cũng có vài trăm ngàn người, nếu toàn bộ bị chuyển hóa thành ma nhân thì...
Nói đến đây, trong đầu lão hiện lên một cảnh tượng khó lòng tưởng tượng, không khỏi rùng mình một cái.
- Các người tới Phong Lâm Thành cầu viện, có đi những địa phương khác cầu cứu hay không? Dương Khai hỏi.
Lão lừa đảo gật đầu, nói:
- Đương nhiên là có, bất quá Phong Lâm Thành khoảng cách gần nhất, hơn nữa lão phu cũng rất quen thuộc Phong Lâm Thành, nên xung phong đến đây, nào ngờ suýt chút nữa không thể xông qua đây!
- Lão thật có bản lãnh! Dương Khai nói với vẻ thâm ý.
Lão lừa đảo cười ngượng nghịu:
- Vận khí tốt, vận khí tốt... Hơn nữa nếu không có đại nhân hấp dẫn một lượng lớn ma vật, ta cũng chẳng thể bình yên tiến vào thành.
Dương Khai cười, khẽ gật đầu, ngay sau đó khẽ quát:
- Hãy canh chừng lão lừa đảo này, đừng để lão chạy trốn!
Khi nói chuyện, bỗng nhiên hắn chấm một ngón tay lên người lão lừa đảo, vận chuyển lực lượng pháp tắc, rót vào cơ thể lão, giam cầm tu vi.
Lão lừa đảo lập tức ngây như phỗng!
Tần Triêu Dương dường như cũng không nghĩ tới Dương Khai bỗng nhiên trở mặt, trong lúc nhất thời cũng ngỡ ngàng.
Đôi mắt đẹp của Tần Ngọc khẽ lóe sáng, cũng vô cùng kinh ngạc nhìn Dương Khai, không biết hắn đang làm trò gì.
- Đại nhân ngài... Lão lừa đảo trợn to mắt nhìn Dương Khai, vẻ bi phẫn tràn ngập gương mặt.
- Dẫn đi! Dương Khai thấy võ giả bốn phía đứng im bất động, vội vàng quát lên một tiếng.
Lúc này mới có hai hộ vệ phủ thành chủ đi tới, một trái một phải nhấc bổng lão lừa đảo lên, bay về phía phủ thành chủ, xem ra là muốn giam lão vào địa lao phủ thành chủ.
- Đại nhân, hiểu lầm rồi! Ta chỉ là tới cầu viện, ta là người một nhà mà, đại nhân ngươi không thể đối xử với ta như vậy! Lão lừa đảo hét lớn kêu trời trách đất, càng lúc càng xa dần!
- Dương tiểu huynh đệ, chắc hẳn không phải vì người này thường xuyên giả danh lừa bịp mà giam giữ hắn chứ? Ắt hẳn có thâm ý gì đó? Tần Triêu Dương như có điều suy nghĩ nhìn Dương Khai hỏi.
Tần Ngọc cũng tràn đầy tò mò quan sát đến đây.
- Đương nhiên không phải! Dương Khai lắc đầu:
- Bất quá người này với cảnh giới tu vi Hư Vương tam tầng cảnh, mà có thể một đường bình yên vô sự tự do đi lại trong ma khí như lão lừa đảo, xem ra trên người có ẩn giấu bí mật gì đó, ta đối với chuyện này rất tò mò!
- Dương tiểu huynh đệ là muốn tìm ra bí mật này sao? Tần Triêu Dương trong mắt lóe lên tinh quang.
Phong Lâm Thành thứ không thiếu nhất chính là võ giả Hư Vương Cảnh, nếu đều có thể tự do đi lại trong ma khí như lão lừa đảo như vậy, thì đúng là không cần thiết phải sợ hãi nguy cơ trước mắt, mọi người hoàn toàn có thể xông ra ngoài chém giết sạch ma vật.
- Lão già này thoạt nhìn gian xảo quỷ quyệt, muốn tìm ra bí mật của lão chỉ sợ cũng chẳng phải chuyện đơn giản. Hơn nữa, cho dù lão để lộ ra bí mật này, cũng chưa chắc mọi người đều có thể áp dụng phù hợp... Dù sao cũng chỉ là cố gắng hết sức mà thôi! Dương Khai thản nhiên nói.
- Tiểu huynh đệ nói đúng!
Tần Triêu Dương gật đầu, coi như đồng tình với Dương Khai. Lão lại chỉ tay vào Khương Sở Hà đang bị trấn áp tu vi, vẫn gầm thét không ngừng kia, nói:
- Theo tiểu huynh đệ nên xử trí người này ra sao?
Dương Khai quay đầu lướt nhìn Khương Sở Hà, nói:
- Ta bắt sống người này, vốn là muốn từ trong miệng hắn tìm hiểu một chút tình huống bên ngoài, nhưng nhìn bộ dạng hắn lúc này...
Nói tới đây, hắn không khỏi khẽ cười khổ.
Giờ này Khương Sở Hà vừa nhìn đã biết hoàn toàn không có thần trí, làm sao có thể thăm dò được manh mối hữu dụng nào? Trừ phi có người mạo hiểm nguy cơ bị phản phệ, thi triển các loại bí thuật Sưu Hồn Thuật lên hắn.
Bất quá thi triển bí thuật như vậy, phải có tu vi cảnh giới vượt xa Khương Sở Hà một đoạn lớn mới được, nếu không rất có khả năng bị ý thức tàn bạo của Khương Sở Hà phản phệ.
Mà phóng mắt nhìn khắp Phong Lâm Thành, tu vi cao nhất cũng chỉ có Đạo Nguyên nhị tầng cảnh mà thôi, căn bản không đủ điều kiện như vậy.
Thần niệm của bản thân Dương Khai thật ra có thể sánh với cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng hắn chưa từng học qua sưu hồn thuật, nếu cưỡng ép thi triển, chưa chắc đã tìm được tin tức hữu dụng nào.
- Nếu như vậy, có lẽ tiểu nữ có thể giúp một tay việc này! Tần Ngọc bỗng nhiên mở miệng nói.
- Cô nương? Dương Khai ngạc nhiên quay sang nhìn Tần Ngọc, vẻ mặt khó hiểu, suýt nữa hắn cho là mình nghe lầm, bởi vì nhìn kỹ lại thì rõ ràng không sai: Tần Ngọc chỉ là tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh.
- Ngọc nhi! Tần Triêu Dương lại giống như đối mặt đại địch, biến sắc, khẽ quát:
- Không được nói càn!
Tần Ngọc mỉm cười, nói:
- Lão tổ! Ngọc nhi không hề nói càn! Chỉ bằng tu vi của Ngọc nhi, đương nhiên không thể thi triển bí thuật với Khương... ma nhân này, nhưng nếu mượn trận pháp và lực lượng của hai vị lão tổ cùng Dương đại nhân, thì có thể thử một lần!
Dương Khai nghe vậy trong lòng khẽ động, nhìn Tần Ngọc thật sâu, rồi nói:
- Lúc mới gặp trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, Dương mỗ đã có cảm giác Tần cô nương phi phàm, giờ đây xem ra, quả nhiên không sai!
- Dương đại nhân khen quá lời rồi! Tần Ngọc dịu dàng cười, nói:
- Thân tiểu nữ yếu đuối, làm sao có thể nhận được lời khen ngợi như thế của đại nhân! Ngược lại, đại nhân tuổi trẻ như thế đã tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, tiền đồ tương lai không thể lường, thật khiến tiểu nữ vô cùng ngưỡng mộ!
- Tần lão tiên sinh!
Dương Khai quay đầu nhìn Tần Triêu Dương, nói:
- Các cô nương trong nhà đều lanh lợi như vậy sao?
Tần Triêu Dương cười ha hả nói:
- Tiểu huynh đệ nếu có ý, cứ đến Tần gia ta chọn vài người dẫn về đi! Các thiếu nữ Tần gia ta chưa xuất giá cũng không ít, ắt có người lọt vào pháp nhãn của tiểu huynh đệ!
Dương Khai mặt tối sầm lại nói:
- Tần lão tiên sinh thật biết nói đùa!
Tần Triêu Dương cười nói:
- Lão phu cũng không có nói đùa!
Dương Khai khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề, nhìn Tần Ngọc nói:
- Tần cô nương hẳn phải biết, tu vi của cô nương so với Sở Hà huynh chênh lệch khá lớn, không nên mạo hiểm tùy tiện, nếu không xảy ra chuyện gì sẽ không hay!
- Đa tạ Dương đại nhân đã quan tâm! Chuyện như vậy đương nhiên tiểu nữ có chừng mực! Tần Ngọc nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt bình thản nói:
- Tiểu nữ vẫn có chút tự tin!
- Như vậy thì tốt! Dương Khai gật đầu, không khuyên nhủ thêm nữa.
Không ai dám lấy tính mạng mình ra đùa giỡn, nếu Tần Ngọc đã nói như vậy, thì khẳng định là có chỗ dựa.
- Ý của Tần lão tiên sinh thế nào? Dương Khai lại quay đầu hỏi Tần Triêu Dương.
Tần Triêu Dương hiện vẻ mặt nghiêm túc, trầm ngâm hồi lâu, mới ngẩng đầu nhìn Tần Ngọc nói:
- Ngọc nhi quả thực không cần như thế! Kiếp nạn lần này là chuyện của cả Phong Lâm Thành, cùng lắm thì để thành chủ đại nhân mạo hiểm thi triển sưu hồn thuật là được!
Tần Ngọc nói:
- Thành chủ đại nhân giờ này đang gánh vác trọng trách an nguy của toàn thành, nếu thật sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn, thì cả Phong Lâm Thành coi như xong! Còn Ngọc nhi thì khác, cho dù nếu xảy ra chuyện gì, cũng không ảnh hưởng tới đại cục! Lão tổ! Người Tần gia tộc ta đều ở trong thành, nếu thành bị phá, Tần gia ta ắt sẽ diệt vong... Ngọc nhi chỉ muốn làm chút gì đó cho gia tộc!
- Ngươi... Ôi...
Tần Triêu Dương không nói nên lời, cũng chẳng biết nên khuyên bảo ra sao.
Dương Khai lại khẽ biến sắc, có chút kinh ngạc nhìn Tần Ngọc, không nghĩ tới một tiểu cô nương như nàng lại có thể lấy đại cục làm trọng đến vậy!
- Bất quá trước tiên, tiểu nữ còn có một chuyện muốn hỏi Dương đại nhân một chút! Tần Ngọc bỗng nhiên lại quay đầu nhìn Dương Khai cười tủm tỉm nói.
- Cái gì?
Tần Ngọc môi khẽ rung rung, nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Dương Khai nhướng mày, trầm mặc một lát, một lát sau khẽ gật đầu.
Trên mặt Tần Ngọc thoáng hiện vẻ vui mừng, vỗ tay nói:
- Nếu như vậy, thì Ngọc nhi đã có tám phần nắm chắc! Hơn nữa chỉ cần một mình Dương đại nhân phụ trợ là đủ, lão tổ hãy ở lại tiếp tục phòng thủ nơi này!
- Không cần lão phu sao? Tần Triêu Dương ở một bên nghe nói vậy ngẩn người.
Tần Ngọc cười nói:
- Dương đại nhân cũng không hề tầm thường đâu!
Tần Triêu Dương thở dài một tiếng, nói:
- Một khi đã như vậy, lão phu cũng không tiện nói thêm gì nữa! Tuy nhiên chuyện này liên quan đến cả Phong Lâm Thành, lão phu còn phải truyền tin báo cho thành chủ đại nhân một tiếng mới được! Hơn nữa... chuyện Mộc Sâm Thành bên kia cũng phải báo cho Đoàn thành chủ biết, các ngươi hãy chờ một lát!
Nói đoạn, lão liền lấy ra la bàn truyền tin, rót thần niệm vào, báo cho các cường giả Đạo Nguyên Cảnh trong thành biết chuyện Mộc Sâm Thành và Khương Sở Hà, trọng điểm là thông báo cho Đoàn Nguyên Sơn...
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo