Giây lát sau, la bàn truyền tin của Dương Khai và Tần Triêu Dương đồng thời vang lên.
Dương Khai rót thần niệm vào, lập tức nhận được tin nhắn của Đoàn Nguyên Sơn: "Cứ buông tay mà làm!"
Ngước mắt nhìn sang, Dương Khai liền thấy vẻ bất đắc dĩ trên mặt Tần Triêu Dương.
- Nếu Thành chủ đại nhân đã lên tiếng, vậy các vị cứ làm đi! Tần Triêu Dương tuy vẫn lo lắng không thôi, nhưng đến nước này cũng không tiện phản đối nữa, chỉ có thể thầm tính toán trong lòng, đợi xong việc lần này phải kiếm chút lợi lộc từ vị Thành chủ kia!
Dù sao Tần Ngọc cũng là hậu bối mà lão vô cùng coi trọng, cho dù nàng sở hữu Tạo Hóa Thiên Đồng, có thể dùng tu vi Phản Hư lưỡng tầng cảnh để vượt cấp thi triển bí thuật với Khương Sở Hà, cũng phải gánh chịu rủi ro không nhỏ.
- Dương huynh đệ, Ngọc nhi đành nhờ huynh đệ chiếu cố vậy! Tần Triêu Dương nói lời thành khẩn, dường như sắp gả Tần Ngọc cho Dương Khai.
Dương Khai ôm quyền nói:
- Tần lão tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ toàn lực phối hợp với Tần cô nương!
- Dương đại nhân, xin mời đi theo ta! Tần Ngọc ở một bên vẫy tay, dẫn đầu bay về một hướng.
Dương Khai một tay xách Khương Sở Hà, bay theo sát gót Tần Ngọc.
Các võ giả Hư Vương Cảnh luôn phụ trách bảo vệ Tần Ngọc cũng bay theo.
Khương Sở Hà đã bị Dương Khai chém đứt một tay lúc ở ngoài thành, thế nhưng lúc này, từ vết thương cụt tay lại cuồn cuộn tuôn ra ma khí đen kịt, không hề có một giọt máu tươi nào chảy ra, trông vô cùng quỷ dị.
Không lâu sau, mọi người liền tới Tần gia.
Giờ phút này Phong Lâm Thành đang trong cơn nguy cấp, tất cả võ giả Tần gia từ Phản Hư Cảnh trở lên về cơ bản đều đã ra tường thành hỗ trợ phòng thủ. Vì vậy, những người ở lại Tần gia đa số đều có thực lực không cao, tuổi tác cũng không lớn.
Vừa thấy Tần Ngọc trở về, mọi người đều vội vàng xúm lại, ríu rít hỏi han không ngừng, muốn biết tình hình bên ngoài ra sao.
Tần Ngọc đâu có thời gian để ý đến họ, bèn ra dáng đại tỷ, khiển trách một phen, khiến đám đệ đệ muội muội kia không dám hó hé thêm lời nào.
Thế nhưng khi thấy Khương Sở Hà đang bị Dương Khai xách trên tay, chúng lại rối rít vây quanh, tò mò chỉ trỏ.
"Gàoooo..." Khương Sở Hà bỗng nhiên gầm lên một tiếng điên cuồng, há to miệng... Đám con cháu Tần gia kia sợ đến mức hét lên thất thanh, rối rít chạy tứ tán. Cũng có đứa nhát gan, nước mắt lưng tròng... vừa khóc vừa chạy trốn vào trong phòng.
- Để Dương đại nhân chê cười rồi! Tần Ngọc đi phía trước dẫn đường, cũng không quay đầu lại mà nói.
Dương Khai không tỏ ý kiến, theo sát sau lưng nàng.
Một lát sau, hai người đến một gian mật thất, bên ngoài mật thất có cấm chế tầng tầng lớp lớp, thiên địa linh khí cũng nồng đậm hơn nhiều so với những nơi khác... hiển nhiên là nơi các thành viên trọng yếu của Tần gia dùng để bế quan.
Đến nơi, Tần Ngọc bấm linh quyết, mở ra cấm chế của mật thất, sau đó quay đầu lại dặn dò mấy vị hộ vệ Hư Vương Cảnh kia:
- Các vị trấn giữ bên ngoài, trước khi ta ra, không được cho bất kỳ ai tiến vào!
- Rõ! Mấy vị hộ vệ đồng thanh đáp lời, rồi lập tức phân tán ra, canh giữ bốn phía.
Trong mật thất, Tần Ngọc lần nữa mở ra tất cả cấm chế, rồi mới lấy ra một vài thứ từ trong không gian giới chỉ của mình, bắt đầu bố trí.
Dương Khai tay xách Khương Sở Hà đứng một bên, quan sát một hồi rồi ngạc nhiên nói:
- Thì ra Tần cô nương còn tinh thông cả trận pháp chi đạo?
Hắn phát hiện thứ Tần Ngọc đang bố trí lại là một pháp trận vô cùng huyền diệu, tuy không biết pháp trận này rốt cuộc có tác dụng gì, nhưng đoán rằng hẳn có liên quan đến bí thuật mà nàng sắp thi triển.
Mà xem thủ pháp bày trận thành thạo của Tần Ngọc, hiển nhiên nàng rất am hiểu về trận pháp.
Tần Ngọc tay không ngừng nghỉ, mỉm cười nói:
- Tiểu nữ vì thân mang bệnh lạ, không thể thường xuyên ra ngoài như người khác, nên chỉ có thể ở nhà nghiên cứu vài thứ vặt vãnh, đâu dám nói là tinh thông trận pháp, chỉ là có tìm hiểu đôi chút mà thôi!
- Tần cô nương quá khiêm tốn rồi! Dương Khai khẽ híp mắt, nói:
- Ta thấy trận pháp chi đạo của cô nương e rằng đã đạt đến hỏa hầu rất cao!
Tần Ngọc cười nói:
- Trận pháp này không những giúp tăng cường uy năng của bí thuật ta sắp thi triển, mà còn có thể tạm thời trích xuất một phần lực lượng thần thức của Dương đại nhân chuyển sang cho ta... Nhờ đó ta có thể tùy ý thi triển sưu hồn thuật!
- Trích xuất thần niệm ư? Dương Khai hơi biến sắc:
- Trên đời lại có trận pháp thần kỳ đến thế sao?
Phải biết rằng, thần niệm của võ giả cực kỳ khó tu luyện, độ khó còn hơn cả việc đột phá cảnh giới tu vi của bản thân. Dương Khai nếu không nhờ năm xưa có được chí bảo Ôn Thần Liên, không cần lo lắng về thần thức, thì hắn cũng không thể trong mấy chục năm ngắn ngủi mà tu luyện đến cảnh giới bực này.
Lẽ ra hắn phải tốn rất nhiều thời gian để rèn luyện thần niệm, nhưng công hiệu của Ôn Thần Liên đã giúp hắn tiết kiệm được vô số thời gian.
Pháp trận mà Tần Ngọc bố trí lại có thể trích xuất thần niệm giữa các võ giả khác nhau... điều này quả thật có chút khó tin.
"Nếu dùng loại trận pháp này lúc đối địch, hoàn toàn có thể vượt cấp tác chiến! Một đạo thần niệm áp chế qua, cho dù tu vi không bằng đối phương, cũng có thể dễ dàng đánh bại."
- Trận pháp này tuy huyền diệu, nhưng cũng không thần kỳ như Dương đại nhân tưởng tượng đâu. Tàn trận này ta cũng học được từ một bản cổ thư, rồi tự mình tu bổ mà thành. Một khi trận pháp vận chuyển sẽ không thể bị thần niệm quá cường đại quấy nhiễu, nếu không chắc chắn sẽ thất bại. Cho nên nó chỉ thích hợp dùng trong một vài tình huống đặc thù, ví như lúc này... Ngoài ra hoàn toàn không thể dùng để chiến đấu! Tần Ngọc dường như biết Dương Khai đang nghĩ gì, bèn bình thản giải thích.
- Tự mình tu bổ... Dương Khai lúc này đã xem Tần Ngọc như thiên nhân, trong lòng lại đánh giá nữ tử này cao thêm một bậc! Về trận pháp chi đạo, chỉ sợ nàng không chỉ dừng ở mức hỏa hầu cao thâm, mà đã sớm là đại tông sư!
- Đúng rồi, việc... trích xuất thần niệm này, có thể để lộ bí mật của mình không? Dương Khai lại có chút lo lắng hỏi.
Trên người hắn có không ít bí mật, tuy theo trực giác Tần Ngọc là người không tệ, nhưng Dương Khai thực ra cũng không quen thân với nàng, tự nhiên không muốn để đối phương biết được bí mật của mình.
- Có khả năng này! Tần Ngọc nghe vậy, động tác trên tay dừng lại một chút, lên tiếng đáp.
- A? Sắc mặt Dương Khai tối sầm, lập tức muốn rút lui.
Tần Ngọc vội nói:
- Nhưng Dương đại nhân hãy yên tâm, cho dù có nguy cơ để lộ bí mật, thì đó là nhằm vào bên có thần niệm yếu hơn... Thần niệm của đại nhân mạnh hơn ta rất nhiều, khi thần thức được trích xuất, ta không thể dò xét được đại nhân, ngược lại thì đại nhân...
Nói đến đây, nàng không nói tiếp được nữa, sắc mặt hơi ửng đỏ.
Dù sao nàng cũng là một thiếu nữ, nam nữ hữu biệt, nếu một vài bí mật của mình bị Dương Khai vô tình phát hiện... nàng cũng sẽ rất ngượng ngùng.
Dương Khai vội nói:
- Tần cô nương không cần lo lắng, Dương mỗ nhất định sẽ giữ vững bản tâm, tuyệt không dòm ngó bất cứ điều gì!
Hắn nói chắc nịch, vẻ mặt nghiêm túc.
Tần Ngọc không nói gì, tiếp tục chuyên tâm bố trí pháp trận.
Không lâu sau, pháp trận trong mật thất đã được bố trí xong xuôi.
Dương Khai đưa mắt nhìn tới, phát hiện đồ án của trận pháp này trông vô cùng thần kỳ, dường như hắn chưa từng tiếp xúc qua loại pháp trận nào tương tự, không khỏi cảm thấy tò mò, bèn dụng tâm ghi nhớ những đường nét đồ án kia, biết đâu sau này có thể dùng tới.
Lúc này, Tần Ngọc tung người nhảy một cái, đứng ở trung tâm trận pháp, tay bấm một linh quyết, thân mình chậm rãi ngồi xuống, mở miệng nói:
- Mời đại nhân cùng ma nhân này đứng vào hai cực của trận pháp!
Dương Khai gật đầu, đưa tay vỗ vào sau lưng Khương Sở Hà, rót nguyên lực vào, đồng thời điều động không gian pháp tắc, hóa thành gông xiềng vô hình trói buộc Khương Sở Hà tại một vị trí trên pháp trận.
Dứt lời, thân hình Dương Khai loáng một cái, đã đến vị trí đối diện.
Khương Sở Hà tuy bị giam cầm lực lượng và hành động, nhưng vẫn cực kỳ không an phận, miệng không ngừng gào thét, Ma Văn trên thân lúc nhúc, ma khí cuồn cuộn... Tuy nhiên mặc cho hắn giãy giụa thế nào, cũng không thể nhúc nhích mảy may.
Thấy vậy, Tần Ngọc cũng an tâm, linh quyết trong tay biến ảo, đôi tay nhỏ nhắn múa lên như bướm vờn hoa.
Theo động tác của nàng, từng luồng lực lượng huyền diệu lấy thân thể nàng làm trung tâm lan ra bốn phía, vô hình vô tướng, khiến người ta không thể nắm bắt.
Trên pháp trận tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, tất cả các đường nét trận pháp như được ban cho sinh mệnh mới, sống lại và bắt đầu lưu chuyển.
Khai trận! Tần Ngọc bỗng kiều quát một tiếng.
Tiếng vừa dứt, pháp trận "vù" một tiếng, cấp tốc vận chuyển.
Trong nháy mắt, cả mật thất ánh sáng rực rỡ, chói đến mức người ta gần như không mở nổi mắt, một lực lượng vô hình như sợi dây thừng xuyên qua thân thể Dương Khai.
Ngay sau đó, Dương Khai không khỏi nảy sinh một cảm giác kỳ quái.
Hắn cảm giác lúc này mình và Tần Ngọc dường như đã nối liền thành một thể, có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của nàng, cảm nhận được máu chảy trong cơ thể nàng, nhịp đập trái tim nàng, lỗ chân lông nàng co rút, thậm chí có thể mơ hồ nắm bắt được những biến chuyển trong tâm tư của nàng.
Tần Ngọc cũng hiện vẻ bỡ ngỡ, gương mặt ửng hồng, hương thơm từ đôi môi nàng phả ra, khẽ cất tiếng gọi yểu điệu:
- Đại nhân! Hãy thi triển đồng thuật, áp chế thần hồn của người này!
Nàng biết Dương Khai có bí thuật này, cũng là vừa rồi cố ý hỏi ra.
Dù sao ngày đó khi Dương Khai tấn thăng, nàng ở xa thi triển Tạo Hóa Thiên Đồng muốn dò xét, kết quả bị Diệt Thế Ma Nhãn của Dương Khai phản chế, lúc đó nàng đã có suy đoán.
Hôm nay vừa hỏi, quả nhiên là vậy.
Có Dương Khai dùng đồng thuật áp chế, nàng hoàn toàn không cần Tần Triêu Dương hỗ trợ, chỉ cần một mình Dương Khai là đủ rồi.
Nghe Tần Ngọc gọi, Dương Khai lập tức thi triển Diệt Thế Ma Nhãn.
Ngay sau đó, con mắt trái của hắn bùng lên ánh sáng vàng kim, hiện ra vẻ uy nghiêm khiến người ta run sợ, bức thẳng tới Khương Sở Hà.
Khương Sở Hà đang bị giam cầm, trong nháy mắt này như bị trọng thương, đột nhiên hét thảm một tiếng, ngay sau đó, thân thể hắn run lên bần bật, giống như gặp phải ác mộng, sắc mặt vốn đã dữ tợn nay càng trở nên đáng sợ hơn.
Một lát sau, hai tròng mắt của Khương Sở Hà trở nên mờ đục, dường như mất đi ý chí, ngây ngẩn nhìn về phía trước, khóe miệng chảy ra một dòng nước dãi.
Bị thần niệm có thể so với cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh áp chế, mặc dù Khương Sở Hà đã bị ma hóa thành ma nhân cũng có chút không chịu nổi, chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi đã bị Diệt Thế Ma Nhãn hoàn toàn trấn áp thần hồn.
Tần Ngọc thấy vậy, mặt lộ vẻ vui mừng, nhắm hai mắt lại, hít sâu một hơi, rồi đột nhiên mở ra.
Trong đôi mắt kia lóe lên ánh sáng bạc, cả mật thất gần như được phủ lên một tầng màu bạc trắng.
Trận pháp vù vù vận chuyển, thần thức của Dương Khai không chút giữ lại, thuận theo lực lượng của trận pháp mà được trích xuất sang người Tần Ngọc, rồi tiến thẳng vào thức hải của Khương Sở Hà.
Ngay sau đó, trước mắt Tần Ngọc và Dương Khai đều tối sầm lại, cả hai đồng thời tiến vào một thế giới quỷ dị...