Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2100: CHƯƠNG 2100: TA NÓI GIỠN

Gã họ Phó sở hữu tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh cường đại, một lòng chạy trối chết, tốc độ không thể bảo là không nhanh. Trong nháy mắt, gã đã thiêu đốt tinh huyết để trốn ra xa hơn trăm dặm. Lòng vẫn còn sợ hãi quay đầu nhìn lại, gã họ Phó không khỏi ngẩn người.

Ở phía xa, lại không thấy bóng dáng Dương Khai đâu, hắn dường như đã đột ngột biến mất. Gã họ Phó trong lòng trầm xuống, một cảm giác kinh hoàng sợ hãi không khỏi lan tràn. Phía trước, không gian chợt nổi lên từng trận gợn sóng hỗn loạn, một bóng hình đen kịt bỗng nhiên ngưng tụ thành.

Thân ảnh kia bị ma khí vô biên bao phủ, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng từ đó lại xuyên thấu ra hào quang hai màu đen vàng, khiến gã họ Phó như gặp phải đại địch. Đối mặt với hai luồng ánh mắt đó, suy nghĩ của gã bất giác cứng lại, ý thức hỗn loạn, thần hồn rung chuyển bất an. Gã gầm lên một tiếng giận dữ, trực tiếp tế ra đoản mâu của mình, hai tay kết thành ấn quyết phức tạp, nguyên lực điên cuồng rót vào bên trong.

Vù vù… Đoản mâu theo một quỹ tích quỷ dị mà phình to ra. Trong nháy mắt liền biến thành một cây cự vật dài đến mười mấy trượng, khẽ run lên rồi lao thẳng về phía Dương Khai. Đây là thủ đoạn công kích mạnh nhất của gã họ Phó. Gã có mười phần lòng tin với một kích này của mình, dù là cường giả Đế Tôn Cảnh cũng không dám xem thường.

Dương Khai lúc này giống hệt những ma nhân kia, đã mất đi thần trí, chỉ còn lại niệm đầu khát máu, đối mặt với nguy hiểm cận kề mà không hề có ý định né tránh, vẫn sững sờ đứng tại chỗ. Mãi cho đến khi đoản mâu sắp chạm đến người, hắn mới như thể theo bản năng mà tung ra một quyền. Nắm đấm được bao bọc bởi ma nguyên đen kịt, rắn chắc vô song.

- Muốn chết!

Gã họ Phó không nén được niềm vui khôn xiết, mở to hai mắt nhìn, muốn xem diễn biến tiếp theo. Gã muốn nhìn thấy kết cục Dương Khai bị một kích này của mình đánh cho tan xương nát thịt.

Ầm!

Một tiếng nổ vang trời truyền ra, Dương Khai vẫn đứng yên không nhúc nhích. Nhưng đoản mâu kề bên người lại bị một luồng sức mạnh cuồng bạo oanh kích. Ánh sáng trên thân mâu dài mười mấy trượng đột nhiên ảm đạm, lập tức hiện ra nguyên hình, đồng thời với tốc độ còn nhanh hơn lúc bay tới, bắn ngược về phương xa, biến mất không thấy tăm hơi.

- Hả?

Gã họ Phó trợn trừng hai mắt, con ngươi như muốn lồi cả ra ngoài, hoàn toàn không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Gã dùng sức dụi mắt nhìn lại, quả thật thấy Dương Khai vẫn bình an vô sự.

Ngay lúc gã thất thần, Dương Khai ở phía đối diện bỗng nhiên giơ một tay lên. Ma nguyên tinh thuần cuồn cuộn từ trong cơ thể hắn tràn ra, bao phủ lấy cánh tay, khiến nó biến ảo dài ra, to hơn. Trong chớp mắt, một bàn tay khổng lồ đen kịt thành hình, tựa như một ngọn núi đen từ trên trời giáng xuống, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, chụp thẳng xuống đầu gã họ Phó.

Gã họ Phó cả kinh thất sắc, vội vàng muốn né tránh. Nhưng điều khiến gã tuyệt vọng chính là, không gian bốn phía chẳng biết từ lúc nào đã trở nên ngưng đọng sền sệt, tựa như bị giam cầm. Gã căn bản không thể nào tránh né được!

Sắc mặt gã họ Phó lập tức tái nhợt không còn một giọt máu, miệng hét lớn, vội tế ra một món bí bảo phòng ngự hình chiếc khiên. Sau khi rót nguyên lực vào, chiếc khiên lập tức hóa thành một tầng quang thuẫn, che chắn phía trên đầu gã. Không chỉ vậy, gã còn không ngừng bấm động pháp quyết, miệng cấp tốc lẩm bẩm:

- Thiên, Địa, Huyền, Vũ…

Nguyên lực cuồn cuộn điên cuồng. Còn chưa chờ gã thi triển ra bí thuật khó hiểu này, bàn tay đen kịt như núi đã chụp xuống.

Răng rắc…

Tầng quang thuẫn do chiếc khiên hóa thành, giống như một tấm gương bị đập nát, nứt ra vô số khe hở rồi trực tiếp vỡ tan thành từng mảnh, không thể tạo ra nửa điểm tác dụng phòng hộ.

Ngay sau đó, bàn tay khổng lồ vỗ lên người gã họ Phó. Gã chỉ kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng rồi tắt lịm. Bàn tay khổng lồ từ từ tan rã, trên mặt đất ngoài một dấu tay to lớn ra thì chỉ còn lại một bãi thịt nát. Dưới một chưởng đó, gã họ Phó với tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh cũng không thể chống đỡ, trực tiếp bỏ mạng.

Ngay cả bí bảo và nhẫn không gian của gã cũng đều bị một chưởng này đập thành mảnh vỡ. Những thứ bên trong nhẫn không gian tức thì bị trục xuất vĩnh viễn vào trong hư không.

Làm xong tất cả, Dương Khai mới mặt không biểu cảm ngẩng đầu, nhìn thoáng qua một hướng khác.

Bên kia, Hoa Thanh Ti đang cùng gã họ Phó chia nhau bỏ chạy, hoảng sợ quay đầu lại nhìn. Đôi mắt đẹp của nàng run rẩy không ngớt, nàng vừa mơ hồ nghe được tiếng kêu thảm truyền đến từ nơi xa. Điều đó không khỏi khiến trái tim nàng kinh hãi, tốc độ bỏ chạy cũng càng lúc càng nhanh hơn.

Nhưng đúng lúc này, không gian phía trước chợt mơ hồ, một bóng hình đen kịt đã chặn lại đường đi của nàng.

- Sao có thể?

Gương mặt xinh đẹp của Hoa Thanh Ti đại biến, trái tim chìm xuống đáy cốc. Nàng và gã họ Phó chia nhau bỏ trốn, sau đó tận mắt thấy Dương Khai đuổi theo hướng của đối phương. Nhưng trước sau chưa được mấy hơi thở, Dương Khai đã đuổi kịp và giết chết kẻ đó, sau đó lại đến chặn đường mình.

Dù là cường giả Đế Tôn Cảnh cũng tuyệt đối không thể làm được đến mức này!

Nhìn bóng người đen kịt, cảm nhận được khí tức thô bạo và tanh máu tỏa ra từ thân ảnh đó, sắc mặt Hoa Thanh Ti trắng bệch, khóe miệng đắng ngắt. Nàng không tùy tiện ra tay, mà cố nặn ra một nụ cười, hoảng sợ mà vẫn để lộ vẻ quyến rũ phong tình vạn chủng của mình.

Đối phương có thể trong nháy mắt giết chết gã họ Phó, nghĩa là hắn cũng có thể thuận tay tiêu diệt mình. Nàng có phản kháng hay không cũng không có gì khác biệt. Giờ phút này, điều duy nhất nàng có thể trông cậy vào là đánh thức thần trí ẩn sâu nơi đáy lòng của Dương Khai.

- Tiểu huynh đệ.

Hoa Thanh Ti run giọng khẽ gọi, giọng nói mềm mại đáng yêu chưa từng có:

- Nhường một chút được không, ngươi chặn đường ta rồi.

Dương Khai không hề nhúc nhích, chỉ đứng tại chỗ lẳng lặng nhìn nàng, phảng phất như đang nhìn một người xa lạ. Từ đôi mắt hắn xuyên ra hai luồng sáng đen vàng, khiến trái tim Hoa Thanh Ti hoảng hốt, lại không thể làm gì.

Cảm giác này giống như một con cừu non, đối mặt với một vị vua hung tàn của rừng rậm, sống chết đều nằm trong một ý niệm của đối phương. Điều duy nhất khiến Hoa Thanh Ti cảm thấy may mắn là Dương Khai không vừa gặp mặt đã hạ sát thủ với nàng. Điều này làm cho nàng nhìn thấy một tia hy vọng sống sót.

- Là tỷ tỷ đây mà, tiểu huynh đệ không nhớ ta sao?

Hoa Thanh Ti vén lọn tóc mai bên tai, tiếp tục thử. Cũng không biết là nàng may mắn hay bất hạnh, lời nàng vừa nói ra, Dương Khai quả nhiên có vẻ như bị tác động. Hai tròng mắt hai màu một lần nữa kịch liệt lay động, dường như ý thức bản năng đang đấu tranh điều gì đó.

- Tiểu huynh đệ, người ta vừa rồi còn cứu ngươi một mạng đấy… Ngươi không phải là muốn giết người diệt khẩu, lấy oán báo ân đấy chứ?

Y phục trên người Hoa Thanh Ti đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt, để lộ ra vóc người đầy đặn hấp dẫn vô cùng. Trên trán, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống theo gò má, sắc mặt tái nhợt nhưng nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

- Grừ… grừ…

Ma khí bao phủ quanh người Dương Khai, hắn bỗng đưa tay ôm đầu, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.

Hoa Thanh Ti hoảng sợ, vội vàng lùi lại vài bước. Nhưng nàng chợt nghĩ lại, với thực lực của đối phương bây giờ, mình có lùi xa hơn nữa cũng vô ích, không khỏi cười khổ liên tục, dứt khoát đứng yên tại chỗ.

- Nếu ngươi không nói gì thì tỷ tỷ đi nhé?

Hoa Thanh Ti dịu dàng thử dò xét, thấy Dương Khai không có phản ứng gì, mừng rỡ nói:

- Vậy chúng ta non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, hữu duyên tái ngộ!

Nói đến đây, nàng một lần nữa thi triển thần thông Thân Hóa Bách Điệp, lập tức huyễn hóa thành vô số con bướm đủ mọi màu sắc, tựa như một cơn cuồng phong bay về phía xa.

Nhưng đúng lúc này, Dương Khai đang gầm nhẹ bỗng đứng thẳng người dậy, đưa tay, hướng về phía vô số con bướm kia chộp mạnh một trảo.

Trăm con bướm tan rã, thân hình Hoa Thanh Ti lần nữa hiện ra, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Nàng lập tức có chút thẹn quá hóa giận, khẽ quát:

- Ngươi rốt cuộc muốn thế nào hả? Nói cũng không nói một câu, đi cũng không cho đi, ngươi giết ta đi là được rồi!

Dương Khai ngoảnh mặt làm ngơ, một tay chụp về phía nàng.

- Hả?

Hoa Thanh Ti tại chỗ lòng lạnh đi một nửa, kinh hãi nói:

- Ta nói giỡn thôi mà, sao ngươi lại tưởng thật vậy? Đừng, đừng mà…

Trong lúc nói chuyện, nàng liều mạng thúc giục nguyên lực muốn chống cự. Nhưng giờ đây, chênh lệch thực lực giữa nàng và Dương Khai đủ để hắn dễ dàng nghiền ép nàng. Nguyên lực còn chưa kịp vận chuyển, Hoa Thanh Ti liền cảm thấy toàn thân căng cứng, tựa như bị một luồng sức mạnh vô hình trói buộc, cảm giác ngạt thở ập tới.

Ngay sau đó, nàng liền mất thăng bằng, thần thức hỗn loạn, trước mắt tối sầm.

Chờ đến khi kịp phản ứng lại, Hoa Thanh Ti ngơ ngác đứng trên một mảnh đất trống. Gương mặt xinh đẹp trắng bệch như tuyết.

Nàng quay đầu nhìn quanh, phát hiện nơi này địa thế bằng phẳng, bốn phía có rừng rậm bao quanh, gió nhẹ thổi tới, mát mẻ dễ chịu.

Đây không phải Tinh Giới!

Hoa Thanh Ti ngay lập tức cảm giác được sự khác biệt của nơi này với Tinh Giới. Sự khác biệt này rốt cuộc ở đâu thì nàng không nói rõ được, nhưng nàng có thể chắc chắn nơi này tuyệt đối không phải Tinh Giới.

Chết rồi sao?

Gương mặt Hoa Thanh Ti mờ mịt đứng tại chỗ.

Tử vong vốn dĩ cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng, mình thậm chí còn chưa cảm thấy gì đã bỏ mình rồi. Sau khi chết sẽ đến nơi như thế này sao? Những kẻ đáng ghét của Phi Thánh Cung trước đó ở đâu? Chẳng lẽ đây là Minh Ngục trong truyền thuyết?

Trong lòng suy nghĩ miên man, Hoa Thanh Ti không khỏi có chút mơ màng.

- Ồ? Không ngờ lại không giết ngươi, mà đưa ngươi tới đây, xem ra thần trí của bản thể vẫn còn đó, tối thiểu vẫn còn một chút ý thức của riêng mình!

Bỗng nhiên, một thanh âm như sấm sét vang dội bên tai Hoa Thanh Ti, âm thanh đó cực lớn, giống như trống trận dồn dập, dọa nàng giật nảy mình.

- Kẻ nào?

Gương mặt xinh đẹp của Hoa Thanh Ti biến đổi, cảnh giác quát khẽ, đồng thời quay đầu nhìn quanh, nhưng không phát hiện bất kỳ bóng người nào.

- Phía trên, nhìn lên trên!

Thanh âm kia lại một lần nữa vang lên.

Được nhắc nhở, Hoa Thanh Ti vội vàng ngẩng đầu nhìn lên. Đập vào mắt là hai vật thể giống như cột đá, sừng sững đứng bên cạnh mình. Lúc nàng vừa tới đã thấy hai cây cột đá này, chẳng qua là nhất thời vẫn chưa thoát ra khỏi trạng thái "tử vong", nên không suy nghĩ nhiều.

Giờ phút này cẩn thận quan sát, nàng bất ngờ phát hiện hai cây cột đá này có chút tương tự như bắp đùi người, chỉ có điều không có da thịt, hoàn toàn do một loại đá quỷ dị hợp thành.

Ánh mắt nàng tiếp tục dịch chuyển lên trên, sắc mặt cũng theo đó biến ảo không ngừng, từ kinh ngạc, nghi hoặc đến chấn động, hoảng sợ, vô cùng đặc sắc.

Đợi sau khi hoàn toàn thấy rõ vật thể bên cạnh mình rốt cuộc có hình dáng gì, Hoa Thanh Ti nhón chân một cái, trực tiếp bay ra xa mấy chục trượng.

Từ vị trí xa hơn nhìn lại, Hoa Thanh Ti cuối cùng cũng thấy rõ hơn.

Đôi mắt đẹp của nàng run rẩy, cả người đứng ngây ra như phỗng.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!