Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2101: CHƯƠNG 2101: ĐẾ TÔN TÁI LÂM

- Thạch… Thạch Cự Nhân?

Hoa Thanh Ti nín lặng hồi lâu mới khó khăn thốt lên vài từ. Cảnh tượng trước mắt nàng quả thực quá mức khó tin. Thân ảnh khổng lồ cao bằng tòa lầu mười mấy tầng, thân hình góc cạnh rõ ràng. Trên khuôn mặt thô kệch là một đôi mắt sáng ngời có phần không tương xứng, lóe lên ánh sáng của trí tuệ. Mỗi cái giơ tay nhấc chân dường như đều có thể khiến đất trời run rẩy. Gã phảng phất một Cự Ma viễn cổ thức tỉnh từ trong thần thoại, mang đến cho Hoa Thanh Ti một sự chấn động không tài nào tưởng tượng nổi.

- Thạch Cự Nhân sao? Ha ha, gọi như vậy cũng không sai.

Pháp Thân cười khẽ, dù đã cố ý đè thấp âm lượng nhưng vẫn vang như sấm rền.

- Ngươi là sinh vật sống ư? Ngươi có suy nghĩ của riêng mình sao?

Hoa Thanh Ti cũng không phải người tầm thường. Nàng xuất thân từ Tinh Thần Cung, đương nhiên từng tiếp xúc với nhiều bí mật mà người ngoài không được biết. Vì vậy, sau cơn thất thần và chấn động ngắn ngủi, nàng lập tức trấn tĩnh lại, kinh ngạc cất tiếng hỏi. Nhưng nàng nghĩ mãi cũng không ra trên đời này lại có sinh linh nào tương tự như thứ trước mắt.

- Chẳng lẽ ngươi cho rằng mình đã chết rồi sao?

Pháp Thân nhìn Hoa Thanh Ti với vẻ trêu chọc. Gương mặt Hoa Thanh Ti ửng đỏ, ngay sau đó lòng dâng lên niềm vui khôn xiết, hỏi ngược lại:

- Nói như vậy, ta còn sống à? Đúng rồi, ngươi mới nói hắn đưa ta đến nơi này, đây là đâu?

Pháp Thân im lặng một lúc rồi nheo mắt hỏi lại:

- Ngươi chắc chắn muốn biết sao?

Hoa Thanh Ti cau mày, trong lòng bất giác dấy lên một tia bất an. Dáng vẻ này của đối phương cứ như thể việc biết được đây là đâu sẽ vô cùng bất lợi cho nàng, nhưng lòng hiếu kỳ trỗi dậy, nàng vẫn để lộ vẻ mặt khát khao.

- Cũng được, nếu hắn đã không giết ngươi mà đưa ngươi vào đây, vậy tức là sau này ngươi cũng đừng hòng rời khỏi chốn này, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao!

Nghe Pháp Thân nói vậy, nụ cười trên mặt Hoa Thanh Ti chợt tắt ngấm, biết ngay nỗi lo của mình đã thành sự thật.

- Nơi này là Tiểu Huyền Giới! Không gian bên trong Đế Bảo Huyền Giới Châu!

- Đế Bảo? Huyền Giới Châu?

Hoa Thanh Ti thất thanh kinh hô. Sắc mặt xinh đẹp của nàng biến ảo liên tục, kinh hãi hỏi:

- Ý ngươi là, nơi này tự thành một cõi sao? Là tồn tại cùng đẳng cấp với Ngũ Sắc Bảo Tháp của Tinh Thần Cung chúng ta sao?

- Cũng gần như vậy.

Pháp Thân gật đầu, dường như đứng nói chuyện hơi mỏi, bèn ngồi phịch xuống đất, khoanh chân nhìn Hoa Thanh Ti nói:

- Nhưng nếu thật sự so sánh ưu khuyết điểm giữa Ngũ Sắc Bảo Tháp và Huyền Giới Châu, Ngũ Sắc Bảo Tháp của Tinh Thần Cung các ngươi có thể cho đệ tử vào trong đó lịch luyện, cũng có nhiều chỗ huyền diệu. Nhưng Huyền Giới Châu thì không hẳn vậy. Bản thể của nó rất nhỏ, do một vị đại năng luyện hóa mà thành, có thể mang theo bên mình. Ta nói vậy, ngươi đã hiểu chưa?

Hoa Thanh Ti cứng đờ gật đầu. Nàng xuất thân Tinh Thần Cung, sao lại không nghe ra ý tứ trong lời của Pháp Thân? Ngũ Sắc Bảo Tháp đối với Tinh Thần Cung mà nói là chí bảo lớn nhất, là gốc rễ của tông môn! Bởi vì vô số đệ tử có thể vào đó lịch luyện để tấn thăng, cảm ngộ thiên địa pháp tắc, hấp thu lực lượng pháp tắc tàn phá. Đây là Đế Bảo đứng đầu khắp Tinh Giới.

Mà Huyền Giới Châu hiển nhiên là một tồn tại có thể sánh ngang với Ngũ Sắc Bảo Tháp. Dù nó không thể giúp người ta lịch luyện để thu được lợi ích, nhưng lại dễ sử dụng hơn Ngũ Sắc Bảo Tháp rất nhiều! Đây là một món bảo vật vô giá!

Hơn nữa, người mang nó lại là một võ giả Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh!

Ngay cả cường giả Đế Tôn Cảnh bình thường muốn có được một món Đế Bảo cũng không phải chuyện dễ dàng. Đế Bảo không phải muốn luyện chế là có thể luyện chế được. Mỗi một món Đế Bảo ra đời đều cần vô số năm tháng tích lũy cùng tâm huyết của các cường giả rót vào. Giá trị của Đế Bảo vượt xa bí bảo cấp Đạo Nguyên có thể so sánh.

Vậy mà bây giờ, một võ giả Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh lại mang theo một món, hơn nữa còn là Đế Bảo tồn tại ngang hàng với Ngũ Sắc Bảo Tháp. Tin tức này nếu truyền ra ngoài, e rằng cường giả toàn Tinh Giới đều sẽ sôi sục, tất cả sẽ đuổi giết Dương Khai để đoạt bảo.

- Ta có thể coi như chưa từng nghe thấy bí mật này được không...?

Khóe miệng Hoa Thanh Ti co giật không ngừng. Giờ phút này nàng bị Dương Khai đưa vào trong Huyền Giới Châu, lại biết được bí mật động trời như vậy, đổi lại là ai cũng không thể để nàng rời đi. Nói cách khác, nàng sẽ bị Dương Khai giam cầm ở đây cả đời! Điều này khiến Hoa Thanh Ti vừa may mắn vì không chết lại vừa ảo não không thôi.

- Ha ha ha...

Pháp Thân cười lớn:

- Kể từ lúc ngươi bị đưa vào đây, vận mệnh sau này của ngươi đã được định đoạt rồi.

Nói đến đây, giọng Pháp Thân bỗng trầm xuống:

- Hắn không giết ngươi, hiển nhiên là còn nhớ ân cứu mạng của ngươi trước đó. Nhưng tình trạng của bản thân hắn rất tệ, có lẽ không thể khống chế được cơn khát máu của mình, cho nên mới phải dùng hạ sách này.

- Vậy sao?

- Thật ra, ngươi cũng không phải không có cơ hội rời khỏi đây.

- Cái gì?

Hoa Thanh Ti nghe vậy mừng rỡ, vội hỏi.

- Chết... Hoặc là nguyện trung thành với bản thể, dâng lên Thần Hồn Lạc Ấn của mình!

Sắc mặt xinh đẹp của Hoa Thanh Ti biến đổi, nói:

- Không thể nào!

- Phàm là chuyện gì cũng đều có khả năng, cô nương hà cớ gì phải nói lời tuyệt tình như vậy? Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn chôn chân cả đời ở đây sao?

Pháp Thân gằn giọng hỏi.

Hoa Thanh Ti rơi vào trầm mặc, vẻ mặt đầy giằng xé, một lúc sau, nàng lại mở miệng:

- Tên tiểu tử hỗn đản kia bây giờ bản thân còn khó giữ, hay là đợi hắn vượt qua kiếp nạn này rồi hãy nói.

Pháp Thân gật đầu, nói:

- Đúng vậy, chuyện này ngươi cần phải trao đổi với chính hắn. Ta chẳng qua chỉ đưa ra một đề nghị cho ngươi mà thôi.

Hoa Thanh Ti bỗng đổi sắc mặt, hỏi:

- Đúng rồi, tại sao ngươi lại ở đây?

Nói đến đây, nàng như nghĩ tới điều gì, phấn chấn hỏi tiếp:

- Chẳng lẽ ngươi cũng bị hắn ném vào Tiểu Huyền Giới sao? Hắn có ép ngươi dâng lên Thần Hồn Lạc Ấn của mình không?

Nàng trông như người gặp nạn tìm được bạn đồng hành, vẻ mặt vô cùng vui sướng.

Pháp Thân mang vẻ mặt cổ quái, cười khà khà đáp:

- Ta đã bị hắn nhốt cả ngàn vạn năm rồi...

- Tên khốn kiếp này!

Hoa Thanh Ti nghiến răng, nhưng lời vừa thốt ra lại cảm thấy không đúng, nghi ngờ nhìn Pháp Thân, hỏi:

- Hắn năm nay mới bao nhiêu tuổi chứ, ngàn vạn năm là sao?

Pháp Thân đưa ngón tay to khỏe gãi gãi gò má cứng rắn, giọng ồm ồm nói:

- Đừng để ý mấy chi tiết đó. Bây giờ hắn đang gặp nạn, ngươi xem thử, có biết mấy người này không?

Vừa nói, Pháp Thân bỗng vung tay. Giữa không trung nơi hắn và Hoa Thanh Ti đang đứng bỗng dâng lên những gợn sóng mắt thường có thể thấy, tựa như mặt hồ gợn nước. Ngay sau đó, một hình ảnh kỳ ảo hiện ra giữa không trung.

Hoa Thanh Ti định thần nhìn lại, lập tức kinh ngạc thốt lên:

- Đây là...

Nàng phát hiện cảnh tượng hiện ra giữa không trung chính là nơi Dương Khai đang đứng. Lúc này, Dương Khai vẫn bị một luồng hắc khí đậm đặc bao phủ, chỉ có đôi mắt bắn ra tia sáng tà ác.

Mà cách Dương Khai không xa, có ba người tạo thành thế chân vạc, vây chặt lấy hắn. Ba người này, ai nấy đều có khí tức sâu như vực thẳm, phong thái bất phàm.

Người bên trái là một trung niên nam tử mặc áo gai mộc mạc, quần áo tuy không lộng lẫy nhưng rất chỉnh tề, đôi mắt sắc như điện, tinh quang lấp lóe.

Người bên phải là một lão giả thấp bé, râu tóc bạc trắng nhưng sắc mặt hồng hào, đang nhíu mày nhìn chằm chằm Dương Khai, trên mặt mơ hồ có chút kiêng kỵ.

Người ở giữa là một mỹ phụ đoan trang, khí chất lạnh như băng, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp sương lạnh. Một bộ váy dài màu ánh trăng càng tôn thêm phong vận trưởng thành của nàng.

Sau khi Hoa Thanh Ti bị Dương Khai ném vào Huyền Giới Châu, không biết từ lúc nào, ba người này đã đột ngột xuất hiện một cách quỷ dị, vây kín lấy hắn.

Cả ba người đều là cường giả Đế Tôn Cảnh, mỗi người đều là nhân vật danh chấn Nam Vực, cũng là những cường giả mà Dương Khai đã từng gặp qua.

- Là các đại nhân của mấy thế lực lớn!

Hoa Thanh Ti liếc mắt một cái liền nhận ra thân phận của ba người.

- Nói nghe xem nào.

Pháp Thân ở bên cạnh thúc giục.

- Bên trái là Trần Văn Hạo đại nhân của Thiên Vũ Thánh Địa, bên phải là Phong Minh trưởng lão của Vô Hoa Điện, người cuối cùng là Cao Tuyết Đình đại nhân của Thanh Dương Thần Điện.

- Lại là bọn họ!

Pháp Thân tỏ ra đã hiểu. Hơn một năm trước, ba người này đã từng đến Phong Lâm Thành để dò xét tung tích của Loan Phượng trong Ngọc Thanh Sơn. Sau đó, họ cùng Tiêu Vũ Dương của Tinh Thần Cung thi pháp, từ xa mở ra Ngũ Sắc Bảo Tháp, cho phép võ giả Phong Lâm Thành vào đó lịch luyện. Dương Khai lúc đó dĩ nhiên đã từng thấy qua phong thái của họ. Dương Khai biết họ, Pháp Thân đương nhiên cũng từng nghe qua.

Lúc này vừa nghe Hoa Thanh Ti báo ra thân phận của họ, Pháp Thân không khỏi lộ vẻ lo lắng. Tình trạng của Dương Khai lúc này tuy trông có vẻ mạnh mẽ vô song, thực lực kinh người, nhưng đối mặt với ba vị Đế Tôn Cảnh xuất thân bất phàm, bản thể chưa chắc đã là đối thủ. Huống chi, trạng thái hiện tại của Dương Khai kéo dài càng lâu càng bất lợi. Một khi bị ba người này cầm chân ở đây, chẳng may sẽ thật sự bị ma niệm ăn mòn tâm trí, trở thành ma nhân.

- Lần này được cứu rồi.

Hoa Thanh Ti lại chẳng hề nhận ra sự lo lắng của Pháp Thân, mừng rỡ kêu lên, vừa nói vừa hét về phía Pháp Thân:

- Này tảng đá lớn, đợi sau khi ba vị đại nhân kia khống chế được tên tiểu tử hỗn đản này, chúng ta có thể ra ngoài rồi.

Pháp Thân chỉ gật đầu, vẻ mặt vẫn thản nhiên không đổi.

Bên ngoài, đám người Trần Văn Hạo đứng yên bất động. Bọn họ sở dĩ đến đây, dĩ nhiên là vì trước đó có người dùng pháp trận truyền tống rời khỏi Phong Lâm Thành để đi báo tin. Ba thế lực lớn nghe tin phong ấn Thượng Cổ Đại Ma bị hư hại, ma khí tinh thuần rò rỉ ra ngoài.

Xung quanh Phong Lâm Thành sinh linh đồ thán, họ cũng không hề chậm trễ, lập tức phái cường giả Đế Tôn Cảnh đến điều tra. Mà đám ba người Trần Văn Hạo một năm trước đã từng đến Phong Lâm Thành, dĩ nhiên trở thành lựa chọn hàng đầu, không ai thoái thác nhiệm vụ này. Cả ba người đều ngựa không dừng vó lên đường từ tông môn của mình, trên đường vận dụng vô số pháp trận không gian, dùng thời gian ngắn nhất để đến Phong Lâm Thành. Nhưng khi họ đến nơi, vừa hay gặp lúc ma khí tan đi, ma vật khôi phục thần trí. Ba người kinh ngạc, lần theo dấu vết, tìm đến tận nguồn gốc, và chặn được Dương Khai ở đây.

Lúc này, trong lòng cả ba người đều vô cùng nghi hoặc. Một Phong Lâm Thành nhỏ bé đầu tiên là xuất hiện bóng dáng của Loan Phượng, một năm sau lại có phong ấn Thượng Cổ Đại Ma, dường như mọi đại sự trong thiên hạ đều sắp xảy ra ở nơi này. Điều này khiến trong lòng họ dấy lên một cảm giác hoang đường.

Dương Khai ở phía đối diện khiến họ không nhìn rõ dung mạo, cũng không biết rốt cuộc là ai hóa thành. Nhưng ma khí tinh thuần lượn lờ quanh người hắn lại mang đến cho ba người một cảm giác áp bức cực lớn, dường như luồng ma khí đó có uy hiếp chí mạng đối với cả những Đế Tôn Cảnh như họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!