Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2119: CHƯƠNG 2119: PHƯỢNG DI, XIN CHÀO

Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Khai vẫn không tìm ra duyên cớ.

Hắn đến Tinh Giới chưa lâu, những cường giả Đế Tôn Cảnh mà hắn từng tiếp xúc cũng không nhiều. Nếu trước đó quả thực đã từng gặp vị Hồng Y Nữ Tử này, chắc chắn hắn sẽ có ấn tượng.

Cho nên, tình huống trước mắt chỉ có hai cách giải thích…

Thứ nhất, đối phương đang có việc ở đây, còn hắn và Tần Triều Dương vô tình xông vào.

Thứ hai, đối phương ở đây đợi hắn và Tần Triều Dương…

Loại tình huống thứ hai căn bản không thể xảy ra, vậy chỉ có thể là cách giải thích thứ nhất?

Ngay khi Dương Khai đang suy nghĩ, Hồng Y Nữ Tử kia bỗng nhẹ nhàng hé môi, thanh âm trong trẻo, thản nhiên nói: – Dám nói chuyện với Bổn Cung mà còn ẩn mình trong lâu thuyền, lá gan của ngươi thật không nhỏ!

Khóe miệng nàng khẽ nở nụ cười, nhưng trong đôi mắt lại lạnh lẽo đến thấu xương.

Nói tới đây, nàng khẽ nhấc tay, ngón tay ngọc khẽ búng một tiếng "Bụp" vang dội.

Lực lượng thiêu đốt chợt hiện lên, một đoàn cầu lửa lớn bằng nắm tay bỗng xuất hiện trước mặt nàng, khẽ rung động rồi nhắm thẳng lâu thuyền mà bắn tới.

Dương Khai và Tần Triều Dương sắc mặt đại biến, không cần suy nghĩ lập tức bay vụt ra ngoài.

– Oành… Một tiếng nổ tung truyền ra, lâu thuyền to lớn như vậy trực tiếp bị cuốn vào trong ngọn lửa ngập trời. Tần Triều Dương bị chấn động từ luồng lực lượng khủng bố này đánh trúng, trực tiếp hôn mê bất tỉnh, từ giữa không trung rơi xuống đất cỏ, không rõ sống chết.

Dương Khai cũng cảm thấy lưng đau rát, xương sườn hình như bị gãy mất mấy cái.

Hắn ổn định thân hình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cả lâu thuyền bị bao phủ trong ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt, trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi.

– Bí bảo của ta! Dương Khai hét lên, đau lòng muốn chết.

Hắn khó khăn lắm mới có được một món bí bảo phi hành thay thế cho việc di chuyển bằng bộ hành, hơn nữa đẳng cấp cũng coi như không tồi. Không ngờ lần đầu tiên đi xa, lại bị một Đế Tôn Cảnh không rõ lai lịch hủy đi mất.

Nghe được lời Dương Khai nói, khóe miệng của Hồng Y Nữ Tử kia khẽ nhếch lên, sự lạnh lẽo trong ánh mắt kia cuối cùng cũng thoáng hiện lên một tia ý cười khó nhận ra, thản nhiên nói: – Tiểu tử, thay vì lo lắng cho bí bảo của mình, ngươi chẳng phải nên lo cho tính mạng của mình hơn sao?

– Tiền bối rốt cuộc là ai? Tại sao lại ra tay như vậy với ta? Dương Khai quay đầu nhìn về phía nàng, lớn tiếng quát hỏi.

Trong lòng hắn quả thực phẫn nộ đến cực điểm!

Đối phương chí ít cũng là cường giả Đế Tôn Nhị Tầng Cảnh, chỉ vì một lời không hợp đã hủy đi bí bảo của mình. Hơn nữa nghe khẩu khí của nàng, hình như không có ý định bỏ qua, còn muốn ra tay với hắn, điều này khiến Dương Khai không thể nhẫn nhịn thêm được nữa!

– Bổn Cung là ai… ngươi không cần phải biết. Hồng Y Nữ Tử mỉm cười, nụ cười khuynh quốc khuynh thành. Vừa nói vừa nhẹ nhàng bước tới, cũng không biết là đã vận dụng Thần Thông gì, hai ba bước đã tới cách Dương Khai mười trượng, khẽ nhấc bàn tay ngọc, hướng về vị trí của Dương Khai, tiếp lời nói: – Chỉ là Bổn Cung… thấy ngươi không thuận mắt mà thôi!

Nói tới đây, bàn tay ngọc vỗ mạnh xuống.

Thiên Địa Pháp Tắc ngưng tụ lại, áp lực vô biên từ trên không hạ xuống, xương cốt toàn thân Dương Khai kêu răng rắc, tựa hồ sắp bị uy áp khủng bố kia nghiền nát thành bánh thịt!

– Có bệnh không hả?

Dương Khai sắc mặt vô cùng khó coi, hắn căn bản không ngờ tới bản thân cũng có ngày gặp tai bay vạ gió như vậy, chỉ vì đối phương thấy mình không thuận mắt, bèn muốn ra tay tàn độc.

Khi hắn nói chuyện, nguyên lực trong cơ thể chấn động, trên tay lập tức xuất hiện một thanh kiếm bề rộng bốn ngón tay, khẽ quát: – Kiếm Xuất Bách Vạn, Nhất Phu Đương Quan!

Kiếm quang hiện, kiếm khí ngân.

Xuy xuy xuy xuy...

Bách Vạn Kiếm ngay lập tức tựa như hóa thân thành vô số, chằng chịt vây xung quanh Dương Khai, như châu chấu vây tụ lại trong không trung.

– Ồ? Đế Bảo ư? Đôi mắt đẹp của Hồng Y Nữ Tử lóe lên một tia thần sắc kinh ngạc, bất quá cũng không hề để tâm, chỉ cười nhạt chế giễu nói: – Tu vi yếu như vậy, có thể phát huy ra mấy thành uy lực của Đế Bảo này đây?

Rầm rầm rầm….

Khi nàng nói chuyện, trong không trung bùng nổ từng chùm sáng chói mắt, vô số kiếm khí và uy áp vô hình đang giằng co kháng cự.

Nhưng thời gian Dương Khai tế luyện Bách Vạn Kiếm ngắn ngủi, tu vi cũng chưa cao, cho nên vô số kiếm khí trông thì dũng mãnh, thực chất chỉ là hư chiêu, vừa tiếp xúc với uy áp kia đã tan biến như khói sương.

Uy áp khủng bố tiếp tục ép xuống, trực tiếp bao trùm chỗ Dương Khai đang đứng.

– Phát huy mấy thành uy lực không thành vấn đề, điều quan trọng là… ta vốn không mong đợi một kiếm đó có thể chặn được Thần Thông của ngươi! Thanh âm của Dương Khai bỗng nhiên vang lên ở sau lưng Hồng Y Nữ Tử.

Hai tay hắn nắm lấy kiếm, dốc toàn lực, hung hăng chém tới cái cổ thon dài của Hồng Y Nữ Tử.

Hồng Y Nữ Tử dường như cũng kinh hãi, kinh ngạc thốt lên: – Thuấn Di? Lực lượng không gian? Thật thú vị!

Nàng vừa nói vừa xoay người lại, cười mỉm nhìn Dương Khai, không hề có ý tránh né.

Một kiếm đó trực tiếp cắt qua cổ nàng, chém thân thể nàng thành hai khúc!

Dương Khai thế mà không hề có chút vui mừng sau khi ra tay thành công, trái lại nhanh chóng lùi lại phía sau!

Cùng lúc đó, bên cạnh nơi hắn đứng ban đầu, Hồng Y Nữ Tử quỷ dị hiện ra, một ngón tay chỉ vào tàn ảnh của hắn.

– Vậy mà cũng né được? Hồng Y Nữ Tử khẽ nhíu mày, lẩm bẩm nói: – Xem ra Bổn Cung đã xem thường ngươi rồi…

Dứt lời, sắc mặt nàng biến đổi nhẹ, cau mày quan sát bốn phía.

Nơi nàng đứng, bỗng xuất hiện một hắc động sâu thẳm như mực, từ trong đó truyền ra lực cắn nuốt kinh khủng.

Ở bên kia, Dương Khai hai tay kết thủ ấn, cắn răng khẽ quát: – Trục xuất!

– Chỉ bằng thủ đoạn nhỏ nhoi này… Hồng Y Nữ Tử cười nhạt một tiếng. – Mà cũng dám đối phó với Bổn Cung?

Nàng phất tay, hắc động kia bỗng tan thành mây khói.

Dương Khai cười khổ một tiếng, đứng yên tại chỗ không hành động, dứt khoát thu lại Bách Vạn Kiếm.

– Sao? Từ bỏ kháng cự ư? Hồng Y Nữ Tử hứng thú nhìn Dương Khai, chế nhạo một tiếng.

– Ta đánh không lại ngươi, còn đánh làm gì nữa? Dương Khai tỏ vẻ lạnh nhạt.

– Vậy là ngươi chuẩn bị chịu chết rồi? Hồng Y Nữ Tử cười khúc khích.

Dương Khai nói: – Phản kháng vô ích chỉ tăng thêm đau đớn mà thôi, tiền bối xin ban cho ta một cái chết thống khoái… Nhưng trước đó, ta muốn hỏi một chút, ngươi tại sao lại đối với ta như vậy? Ta có chỗ nào đắc tội với ngươi?

– Không phải đã nói với ngươi rồi sao… Bổn Cung thấy ngươi không thuận mắt! Hồng Y Nữ Tử trả lời.

– Mụ điên! Dương Khai oán hận nói.

– Phụt… Ở một nơi nào đó trong hư không, một bóng người ẩn mình vốn đang ung dung thưởng trà, sau khi nghe thấy lời Dương Khai nói, ngụm trà trong miệng lập tức phun ra, suýt chút nữa văng vào mặt thiếu nữ trẻ tuổi đối diện.

Thiếu nữ kia cũng không hề hay biết, chỉ lo lắng nhìn hai người Dương Khai và Hồng Y Nữ Tử, khẩn cầu nói: – Lý thúc, người có thể thả ta ra không? Ta sẽ ngoan ngoãn quay về đảo là được rồi, các người tại sao lại gây phiền toái cho Dương đại ca làm gì? Hắn mới chỉ là Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh, làm sao có thể là đối thủ của các người?

– Không được không được… Người đàn ông được thiếu nữ gọi là Lý thúc kia, chậm rãi lắc đầu, giải thích: – Không phải Lý thúc gây phiền toái cho tiểu tử kia, mà là Phượng di của ngươi gây phiền toái cho hắn, chẳng liên quan gì tới Lý thúc cả, Lý thúc chỉ ngồi đây uống trà mà thôi…

– Tại sao chứ! Phượng di chưa từng gặp Dương đại ca, tại sao lại gây sự với hắn?

Mạc Tiểu Thất lo lắng hỏi.

– Tiểu Thất à… Lý thúc lộ vẻ từng trải, nghiêm nghị nói: – Thế giới bên ngoài… rất là phức tạp. Đàn ông ở bên ngoài cũng vô cùng xảo quyệt, Phượng di của ngươi… cũng là vì tốt cho ngươi thôi!

Mạc Tiểu Thất nghe vậy, bĩu môi, hừ một tiếng nói: – Ta mặc kệ. Lý thúc nếu người không gọi Phượng di lại, ta sẽ… ta sẽ nói với Phượng di, người đã lén nhìn nàng ấy tắm!

Nghe vậy, Lý thúc thần sắc đại biến, sắc mặt bỗng tái nhợt, mồ hôi trên trán vã ra như tắm, nói: – Tiểu Thất à, cơm có thể ăn bừa, nhưng lời không thể nói bậy đâu… Lý thúc của ngươi ngay thẳng chính trực, bao giờ lại làm ra chuyện xấu xa đó… Được rồi được rồi, cũng chỉ có lần đó mà thôi, bất quá không phải là chưa thấy được gì đã bị ngươi véo tai kéo về rồi sao! Trí nhớ của tiểu nha đầu ngươi thật tốt, ngươi năm đó mới có bốn tuổi mà thôi!

– Đừng có đổi chủ đề! Ta chỉ hỏi người, đồng ý hay là không! Mạc Tiểu Thất hừ lạnh: – Nếu như người dám không đồng ý, ta đành phải thêm thắt chi tiết khi kể chuyện lần đó, chia thành mấy chục đoạn, mấy chục khúc, từ từ kể cho Phượng di nghe trong những ngày tới…

– Bà cô tha mạng a! Lý thúc mặt mày ủ rũ như trái mướp đắng. – Ngươi tha cho ta đi, cần gì phải làm khó ta…

– Người đồng ý rồi hử? Mạc Tiểu Thất lạnh lùng nhìn Lý thúc.

Lý thúc thở dài: – Nếu như là vừa rồi… Lý thúc có lẽ còn có thể giúp được tên tiểu tử kia, nhưng hiện tại…

– Hiện tại thì làm sao?

– Tên tiểu tử đó dám gọi Phượng di là mụ điên, hắn chết chắc rồi! Lý thúc nhìn có vẻ hả hê nói.

– A… đừng mà! Mạc Tiểu Thất hoảng sợ, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Phượng di nộ hỏa ngút trời, đôi mắt đẹp phóng ra từng tia hàn quang. Đó chính là biểu hiện giận dữ của Phượng di, Mạc Tiểu Thất sợ nhất là nhìn thấy bộ dạng này của nàng.

– Tiểu tử, vừa nãy ngươi nói cái gì? Hồng Y Nữ Tử tựa như đang mỉm cười, nhưng Dương Khai lại cảm giác được trong lời nói của nàng ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương.

Sự việc đã đến nước này, Dương Khai cũng liều mạng, nếu Hồng Y Nữ Tử này quả thật dám hạ sát chiêu, cùng lắm thì hắn sẽ trực tiếp mở ra phong ấn hai màu kim ngân ở bụng, cho nàng ta một bất ngờ lớn. Đến lúc đó cho dù không đánh, chạy trốn… cũng không biết có thể thoát thân được không.

Chỉ là đến lúc đó cũng chẳng còn sức lực để phong ấn lại ma niệm và ma khí vô biên kia nữa.

Lực phong ấn ẩn giấu trong Thương Thụ cũng cần thời gian để tích lũy từng chút một.

– Mụ điên! Dương Khai khẽ ngẩng đầu, khiêu khích nhìn Hồng Y Nữ Tử.

– Ha ha… Hồng Y Nữ Tử không giận ngược lại cười, tiếp theo đó, thanh âm chợt trở nên sắc bén: – Ngươi có tin ta sẽ giết chết ngươi ngay bây giờ không?

Dương Khai nhướng mày, lộ vẻ kinh ngạc nói: – Ô? Nói như vậy… ngươi không hề có ý giết ta ư?

Nói tới đây, thần sắc hắn thả lỏng, cười nói: – Vậy thì ta thấy thật kỳ quái, ngươi là một cường giả Đế Tôn Tam Tầng Cảnh, bỏ chính sự không làm, lại chạy tới đây chặn đường ta, rốt cuộc là muốn làm gì? Ta trước đây cũng chưa từng gặp ngươi, nên chẳng có thâm thù đại hận gì với ngươi.

Hồng Y Nữ Tử cười lạnh nói: – Tự cho mình thông minh!

Câu sau của Dương Khai khiến nàng biến sắc.

– Phượng di, xin chào!

Trên mặt Hồng Y Nữ Tử lập tức hiện lên vẻ ngạc nhiên, không ngờ rằng Dương Khai lại nói ra thân phận của mình.

Nàng vội vàng nhìn vào một nơi nào đó trong hư không, ở đó, Lý thúc xua hai tay, tỏ ý không liên quan đến mình.

– Là Phượng di phải không? Dương Khai đang dò hỏi, nhưng ngữ khí lại mang ý khẳng định, đồng thời cũng liếc nhìn về hướng mà Hồng Y Nữ Tử vừa nhìn tới, phất tay trong hư không, cười lớn hô: – Tiểu Thất!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!