Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2120: CHƯƠNG 2120: HỮU KINH VÔ HIỂM

Trong hư không, Lý thúc, người đang ẩn mình, khẽ giật mình nhìn Dương Khai, huýt sáo nhẹ một cái, nói: "Tên tiểu tử này… tư duy thật tinh tế!"

"Dương đại ca biết ta ở đây ư?" Mạc Tiểu Thất cũng ngây ngốc, nhìn Dương Khai đang đứng chào hỏi mình ở phía đằng xa, vội vàng đáp lại mấy câu, nhưng âm thanh không thể truyền tới tai Dương Khai.

Hư không bị một cỗ lực lượng cường đại giam cầm, ngăn cách trong ngoài.

Mạc Tiểu Thất liền cuống quýt.

Bên kia, Dương Khai cười ha hả nói: "Tiểu Thất à, muội thấy ta là được rồi, ngoan ngoãn về nhà, có duyên ắt sẽ gặp lại!"

"Ô…" Mạc Tiểu Thất gật gật đầu. "Được."

Nàng vốn dĩ vì không gặp được Dương Khai lần cuối trước khi rời đi mà u buồn, nhưng sau khi nghe được câu nói này, tâm trạng kia liền tan biến không còn dấu vết… nàng bật cười vui vẻ.

Dương Khai lại quay đầu lại, nhìn hồng y nữ tử kia, nói: "Phượng di…"

"Ai là Phượng di? Ngươi gọi ai thế hả?" Hồng y nữ tử lạnh lùng liếc nhìn Dương Khai.

"Tiền bối…"

"Ngươi thử gọi lại lần nữa xem!"

Dương Khai hít sâu một hơi, nói: "Vị đại nhân này, ta đại khái có thể biết được người chặn ta lại đây là vì cái gì rồi…"

"Bớt tự cho mình là thông minh đi!" Hồng y nữ tử hừ lạnh, cắt ngang lời Dương Khai.

Dương Khai ngây người ra trong mấy hơi thở, cau mày nói: "Chết cũng không chịu thừa nhận sao? Nếu đã như vậy, thì…"

Lời nói tới đây, hắn bỗng hướng về phía hư không, gương mặt tràn đầy cảm xúc, dịu dàng cất lời tuyên bố: "Tiểu Thất à, muội ngoan ngoãn về nhà đợi, đợi Dương đại ca gom góp đủ sính lễ, sẽ tới rước muội về làm dâu!"

Sắc mặt hồng y nữ tử bỗng nhiên đại biến, khẽ kêu: "Tiểu tử ngươi dám…"

Lời còn chưa dứt, nàng ta dường như ý thức được điều gì, nghiến răng nghiến lợi thốt lên: "Ngươi thật gian xảo!"

Cho tới lúc này, nàng ta mới chợt nhận ra, câu ban nãy mà Dương Khai nói căn bản không thể truyền tới Mạc Tiểu Thất, hắn cố ý nói cho mình nghe. Mà phản ứng của nàng ta hiển nhiên đã chứng minh suy đoán trước đó của hắn là chính xác.

"Không sai, bổn cung chính là Phượng di của Tiểu Thất!" Hồng y nữ tử thấy giả bộ thất bại, liền dứt khoát thừa nhận, đe dọa nhìn Dương Khai, nói: "Tiểu tử, bổn cung không cần biết xuất thân của ngươi từ đâu, có tương lai sáng sủa gì, Tiểu Thất tuyệt đối không phải là người mà ngươi có thể mơ ước, điểm này ngươi phải khắc cốt ghi tâm cho bổn cung."

"Đại nhân là tới cảnh cáo ta đừng có cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao?" Dương Khai thản nhiên nói:

"Nếu là như vậy, nói sớm chẳng phải đã xong rồi sao."

"Ngươi cũng coi như là người biết điều!" Hồng y nữ tử hừ nhẹ một tiếng. "Ngươi đã hiểu chuyện như vậy, bổn cung cũng sẽ không cậy lớn bắt nạt kẻ yếu nữa. Ngươi nhớ rõ cho bổn cung, nếu một ngày nào đó, ngươi quả thực có ý nghĩ vượt quá với Tiểu Thất, bổn cung sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã tồn tại trên đời này!"

"Lời uy hiếp của đại nhân… mềm yếu, chẳng có chút uy lực nào cả." Dương Khai cười nhạt một tiếng. "Bất quá đại nhân yên tâm, ta với Tiểu Thất chỉ là bạn mà thôi…"

"Như thế thì tốt!"

Hồng y nữ tử hài lòng gật đầu.

Dương Khai lại cười nói: "So với thiếu nữ ngây thơ khả ái, ta lại thích phụ nữ thành thục mà xinh đẹp, ví dụ như… đại nhân đây chẳng hạn, thật là khiến người ta động lòng!"

"Phụt!" Trong hư không, Lý thúc bất ngờ phun ra ngụm trà đang uống, quai hàm như trật khớp, miệng há hốc. Mãi một lúc sau mới hoàn hồn, mặt mày đầm đìa mồ hôi, thốt lên: "Bị trêu chọc rồi… Cửu cô nương vậy mà lại bị trêu chọc…."

Khi nói, hắn nhịn không được mà cười to lên: "Chuyện này nếu để Đại Đế biết được, ngài ấy nhất định sẽ cười phá lên."

"Dương đại ca sao lại nói lời như vậy?" Ở phía đối diện, Mạc Tiểu Thất cũng thẹn đỏ mặt, mắng khẽ: "Đúng là không biết xấu hổ mà."

"Thích người giống như ta sao?" Sắc mặt hồng y nữ tử trái lại có chút cổ quái, nàng hứng thú quan sát Dương Khai, nói: "Chỉ dựa vào lời lẽ hỗn xược của ngươi vừa rồi, bổn cung có thể rút cái lưỡi đáng ghét của ngươi ra!"

"Bất quá…" Nàng ta chuyển lại ngữ điệu, tươi cười thản nhiên, một tia mị hoặc từ trong ánh mắt nàng phát ra, yểu điệu cất lời: "Bổn cung cũng rất thích sự hào sảng của ngươi. Đợi một ngày nào đó tu vi của ngươi vượt qua ta, bổn cung chưa chắc không thể ban cho ngươi một cơ hội theo đuổi!"

"Ha ha, vậy một lời đã định!" Dương Khai cười lớn nói.

Hồng y nữ tử nhìn chằm chằm Dương Khai thật sâu. Một lúc lâu sau, nàng mới cười khẩy nói: "Không biết tự lượng sức mình!"

Dứt lời, thân ảnh mềm mại của nàng ta thoắt cái đã biến mất không dấu vết.

"Này, vị đại nhân kia, người hủy hoại bí bảo phi hành của ta rồi bỏ đi như vậy sao? Chẳng phải có chút không biết điều sao?" Dương Khai hét lớn vào trong hư không.

Dứt lời, bỗng một vầng sáng màu xanh từ xa bay tới, thoắt cái đã dừng lại trước mặt hắn.

Dương Khai chăm chú dò xét, phát hiện bên trong vầng sáng màu xanh bao bọc là một chiếc thuyền gỗ nhỏ chừng ba thước, tỏa ra năng lượng dao động của bí bảo cấp Đạo Nguyên.

"Thật sự đền cho ta?" Dương Khai có chút bất ngờ, nhưng cũng không hề khách sáo, trực tiếp thu chiếc thuyền gỗ vào trong nhẫn không gian.

Sau đó hắn đứng trong không trung, lặng lẽ chờ đợi.

Một lúc lâu sau, hắn mới rùng mình một cái thật mạnh, trên trán ướt đẫm mồ hôi, trong nháy mắt, y phục đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, cả người như cá mắc cạn, há miệng thở dốc từng đợt.

Giao phong với hồng y nữ tử, tuy không thể coi là nguy hiểm nhưng cũng tuyệt đối không hề yên ổn.

Nàng ta dù sao cũng là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh. Vượt qua Dương Khai rất nhiều tầng cảnh giới, cho dù Dương Khai thực sự giải khai phong ấn kim ngân ở bụng, cũng không thể chắc chắn chạy thoát khỏi tay nàng ta.

Cho nên hắn chỉ có thể tung chiêu hiểm hóc, may mà trong lúc cấp bách, hắn chợt đoán ra thân phận của đối phương.

Để có thể nghĩ ra điểm này cũng không khó.

Hắn và hồng y nữ tử kia không thù không oán, nàng ta là cường giả Đế Tôn tam tầng cảnh đặc biệt chạy tới đây gây phiền phức cho mình, hiển nhiên phải có nguyên nhân.

Mà Dương Khai nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể liên tưởng tới Mạc Tiểu Thất.

Trước khi Tiểu Thất rời khỏi Phong Lâm Thành, từng để lại ngọc giản, nói với Dương Khai rằng Phượng di đã tới bắt nàng.

Với tu vi Hư Vương tam tầng cảnh của Mạc Tiểu Thất, làm sao có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Phượng di? Việc bị bắt về là điều chắc như đinh đóng cột.

Không chừng sau khi Mạc Tiểu Thất bị bắt, Phượng di mới biết tới sự tồn tại của hắn từ miệng nàng ta, đặc biệt tới chặn đường dò xét hắn một phen.

Dương Khai có thể lý giải hành động của Phượng di. Một thiếu nữ không hiểu sự đời, lại thường xuyên nhắc tới một người đàn ông xa lạ, thân là trưởng bối, Phượng di tự nhiên phải tới xem xét phẩm hạnh của Dương Khai, kiểm nghiệm xem Mạc Tiểu Thất liệu có phải đã bị một tên vô sỉ nào đó lừa gạt hay không…

Sau đó thì đơn giản rồi. Đã biết được thân phận của đối phương, Dương Khai tự nhiên biết Mạc Tiểu Thất khẳng định cũng đang ẩn nấp gần đó.

Mà hồng y nữ tử kia, cũng tuyệt đối sẽ không giết mình.

Nhưng lời nàng ta nói trước khi chuẩn bị rời đi, hình như đã dùng tới một loại bí thuật thần hồn nào đó, bản thân hắn suýt chút nữa đã bị mị thái của nàng ta dụ dỗ, bêu xấu…

May mà Phượng di đã đánh giá thấp lực lượng thần hồn của Dương Khai, mới để hắn mượn sức Ôn Thần Liên khó khăn hóa giải. Nếu không, để Mạc Tiểu Thất nhìn thấy bộ dạng như hề của hắn, chỉ e sau này sẽ không còn qua lại với Dương Khai nữa.

"Chắc là đã đi rồi?" Dương Khai tự lẩm bẩm một tiếng, cả người có chút thoát lực, nhưng vẫn mau chóng bay về phía Tần Triều Dương.

Dò xét sơ qua một chút, Tần Triều Dương chỉ là hôn mê mà thôi, toàn thân không có thương tích gì. Xem ra Phượng di cố tình làm như vậy, công kích đầu tiên là đánh bất tỉnh Tần Triều Dương, tạo cơ hội độc đấu với Dương Khai.

Ở đằng xa, Lý thúc thi triển thần thông cực lớn, đưa Mạc Tiểu Thất và Phượng di xuyên không.

Mạc Tiểu Thất trông có vẻ buồn bã.

Hai vị cường giả Đế Tôn cảnh coi như không thấy.

Thi thoảng, Lý thúc liếc nhìn Phượng di, tựa như có điều muốn nói.

"Muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra. Lấm la lấm lét nhìn cái gì chứ?" Phượng di phẫn nộ, trừng đôi mắt đẹp nhìn Lý thúc.

Lý thúc cười chế nhạo một tiếng: "Ta chỉ hiếu kỳ, tên tiểu tử đó làm thế nào mà hóa giải được Hồn Dẫn Thuật của ngươi? Ngươi dùng mấy thành công lực? Một thành… hay nửa thành?"

Phượng di trầm mặc một lát, đáp: "Hai thành!"

"Ngươi đùa ta sao?" Lý thúc mắt trợn tròn kinh ngạc.

Phượng di nói: "Lực thần hồn của tên tiểu tử đó có chút cổ quái. Hắn chỉ có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng lực lượng thần hồn lại có thể sánh ngang với Đạo Nguyên tam tầng cảnh, hơn nữa…"

"Hơn nữa thì sao?"

"Hắn hình như có một bí bảo phòng thân cực kỳ lợi hại… Hồn Dẫn Thuật của ta đã bị thứ đó triệt tiêu đi mất hơn phân nửa uy năng!"

"Ngay cả ngươi cũng không phát hiện được đó là bí bảo gì sao?"

"Tồn tại trong biển ý thức, trừ phi ta mổ xẻ đầu hắn ra để kiểm tra kỹ lưỡng."

"Hai người đừng nói những chuyện đáng sợ như vậy nữa có được không? Ta vẫn đang ở đây này." Mạc Tiểu Thất ở bên cạnh nói xen vào, như muốn chứng minh sự tồn tại của mình.

"Hơn nữa, tên tiểu tử đó…" Phượng di căn bản không thèm để ý tới Mạc Tiểu Thất, trái lại hứng thú nhìn Lý thúc, cười hì hì nói: "Trình độ lực lượng không gian của hắn không hề thấp, vậy mà có thể thi triển ra bí thuật giống như hố đen. Ta nhớ ngươi năm đó cũng không làm được tới mức độ này."

"Ngươi muốn nói gì?" Lý thúc liếc Phượng di.

Phượng di cười duyên nói: "Khó lắm mới gặp được người phù hợp, ngươi không nghĩ sẽ thu hắn làm môn hạ sao? Công bằng mà nói, tên tiểu tử này cũng rất khá, cho dù là ở tông môn hạng nhất trên Tinh Giới cũng chưa chắc có thể bồi dưỡng được một người như vậy."

"Xì!" Lý thúc cười khẩy một tiếng.

"Đồ đệ thì có gì thú vị? Sau khi thu về còn phải hao phí tâm sức dạy bảo, còn phải thay hắn lo lắng sợ hãi, e rằng hắn chết yểu… Hắn nếu như là một thiếu nữ xinh đẹp, bổn tọa không phải không thể suy xét tới việc bồi dưỡng, chỉ đáng tiếc… chậc chậc…"

"Đó là do ngươi không có phúc phận này!" Phượng di cười nói.

"Đúng vậy!" Mạc Tiểu Thất bỗng vỗ tay, nói: "Lý thúc người tinh thông lực không gian, Dương đại ca cũng vậy, chi bằng Lý thúc nhận hắn làm môn hạ đi, hắn cũng có thể kế thừa y bát của người!"

"Ta từ chối!" Lý thúc không cần nghĩ ngợi đã đáp.

Mạc Tiểu Thất liếc hắn ta một cái, sau đó xoay người, nhìn Phượng di nói: "Phượng di à, Lý thúc vào năm ta bốn tuổi…"

"Ai da!" Sắc mặt Lý thúc chợt biến, đồng thời vỗ tay, lớn tiếng nói: "Bổn tọa bỗng cảm thấy việc nhận đồ đệ cũng không tồi chút nào. Tâm trạng tốt có thể lôi hắn ra dạy dỗ một phen, tâm trạng không tốt thì cũng có thể lôi hắn ra dạy bảo một trận, hưởng trọn niềm vui có đồ đệ!"

"Lý thúc thực sự nghĩ như vậy ư?" Mạc Tiểu Thất kích động nhìn hắn.

"Ừ... ừ..." Lý thúc nghiêm túc gật đầu: "Đợi Lý thúc gặp hắn lần tới, nhất định phải nhận hắn làm đồ đệ!"

Trong lòng hắn đồng thời thầm nhủ: "Đợi bổn tọa chuyến này quay về, liền bế quan tám trăm, một nghìn năm. Đến lúc đó, khẳng định Tiểu Thất đã quên mất việc này."

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!