Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2149: CHƯƠNG 2149: MUỐN TAY HAY LÀ MUỐN MẠNG

- Cô nương biết ta sao? - Dương Khai chỉ liếc mắt một vòng đã thu trọn bóng hình mấy người vào đáy mắt, sau đó nghi hoặc nhìn về phía nữ đệ tử Tinh Thần Cung.

Bởi vì trong hai tiếng hô kinh ngạc vừa rồi, một là của Tiêu Bạch Y, tiếng còn lại chính là do nữ tử này thốt lên.

Nếu không quen biết, sao lại có thể hô lên như vậy?

Nào ngờ, nữ đệ tử Tinh Thần Cung kia chỉ mỉm cười lắc đầu:

- Nhận lầm người rồi.

Lam Huân nói vậy là vì nàng tuy nhớ rõ dáng vẻ của Dương Khai, nhưng hắn lại không biết nàng.

Lần đó ở tầng thứ ba Ngũ Sắc Bảo Tháp, Lam Huân đã dùng Ngụy Nhan Châu thay đổi dung mạo, nên dáng vẻ Dương Khai thấy lúc ấy không phải là chân dung của nàng.

- Ặc... - Dương Khai nghẹn lời, quay đầu nhìn Tiêu Bạch Y:

- Tiểu Bạch, ngươi cũng ở đây à, đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng!

Gân xanh trên trán Tiêu Bạch Y giật giật, hắn quát:

- Ngươi muốn chết sao?

Mộ Dung Hiểu Hiểu ở bên cạnh mỉm cười, khẽ gật đầu chào Dương Khai.

Dương Khai nói:

- Lạnh lùng thế làm gì, khó khăn lắm mọi người mới gặp nhau ở đây, cũng coi như là có duyên phận!

Tiêu Bạch Y hừ lạnh:

- Ai có duyên với ngươi. Nhưng ngươi có thể thoát khỏi sự truy sát của Viêm Thú, quả thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

Lời nói tuy có ý khen ngợi, nhưng ngữ điệu lại tràn đầy vẻ châm chọc, không hiểu vì sao.

Lúc đó, con Viêm Thú ở khu vực mùa hạ chẳng hiểu sao lại nổi điên, bao nhiêu người chạy tán loạn nó không đuổi, lại cứ nhắm vào một mình Dương Khai. Rất nhiều người đều nghĩ Dương Khai lần này lành ít dữ nhiều, chắc chắn phải chết, Tiêu Bạch Y cũng không ngoại lệ.

Dù sao ngay cả Vô Thường còn phải chạy, một tên Đạo Nguyên nhất tầng cảnh như Dương Khai sao có thể sống sót?

Không ngờ kết quả lại khiến người ta kinh ngạc đến rớt cằm, Dương Khai chẳng những không hề hấn gì mà còn xuất hiện trong Lưỡng Quý Sơn.

Nghe hai chữ Viêm Thú, một nam một nữ của Tinh Thần Cung cũng hơi biến sắc, thông qua tình báo tông môn, hiển nhiên họ cũng biết con yêu thú kia đáng sợ đến mức nào, thực lực có thể sánh ngang với Đế Tôn Cảnh.

Vô Thường nhướng mày, lộ vẻ kinh ngạc.

Hắn không hiểu nổi, một võ giả thực lực thấp kém như vậy làm thế nào trốn thoát khỏi sự truy sát của Viêm Thú! Khi đó, nếu không có nhóm người Thanh Dương Thần Điện thu hút sự chú ý của nó, chỉ sợ chính hắn cũng gặp phải phiền toái lớn.

- Đâu có, đâu có! - Dương Khai khiêm tốn nói: - Chạy trốn là sở trường của ta mà!

Cái vẻ không biết nhục còn lấy làm vinh của hắn khiến Tiêu Bạch Y khinh bỉ ra mặt.

- Đừng nói nhảm nữa. - Đúng lúc này, gã thanh niên áo xanh không rõ xuất thân từ tông môn nào bỗng lạnh lùng quát lên, nhìn Dương Khai cao giọng: - Giao Tinh Ấn ra đây, tha cho ngươi khỏi chết!

Hắn ra vẻ chỉ cần Dương Khai chịu hợp tác thì sẽ đại phát từ bi tha cho một con đường sống. Thái độ dửng dưng và vẻ mặt hiển nhiên đó khiến Dương Khai không khỏi đưa mắt đánh giá hắn kỹ hơn.

Đối phương cũng lạnh lùng nhìn lại, không hề có ý né tránh ánh mắt của hắn.

Hai người của Tinh Thần Cung không lên tiếng. Nam nhân anh tuấn chỉ nhướng mày, dường như có vẻ không vui, còn nữ tử kia thì lại hứng thú chớp chớp mắt, tựa như đang chờ một màn kịch hay.

- Tuy có hơi thừa, nhưng ta vẫn muốn hỏi một chút... các hạ xưng hô thế nào? - Dương Khai mỉm cười nhìn thanh niên áo xanh, không hề tỏ ra tức giận.

Hắn vừa nói chuyện vừa dùng tâm thần liên lạc với Tiểu Huyền Giới, để Hoa Thanh Ti giúp mình tìm hiểu thân phận của cặp nam nữ Tinh Thần Cung kia. Dù sao Tinh Thần Cung cũng là sư môn của nàng, có lẽ nàng sẽ nhận ra họ.

Thanh niên áo xanh nghe vậy, hừ lạnh một tiếng:

- Bát Phương Môn, La Nguyên!

- Thì ra là La huynh, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu, thất kính thất kính! - Dương Khai tỏ vẻ kinh ngạc, tựa như thật sự đã nghe qua đại danh của La Nguyên. Kỳ thực, ngay cả cái tên Bát Phương Môn, hắn cũng là lần đầu tiên nghe thấy.

Vẻ khinh bỉ trên mặt Tiêu Bạch Y càng đậm, hắn hừ lạnh:

- May mà ngươi không phải đệ tử Thanh Dương Thần Điện của chúng ta, nếu không ta đã sớm ra tay thanh lý môn hộ rồi!

- Ha ha... - Dương Khai cười một tràng, đột nhiên, sắc mặt hơi biến đổi.

Lúc này, hắn đã nhận được câu trả lời của Hoa Thanh Ti. Điều khiến hắn không ngờ là cặp nam nữ của Tinh Thần Cung này đều có lai lịch rất lớn.

Nam tử kia chính là con trai của Tiêu Vũ Dương, Tiêu Thần!

Dương Khai đương nhiên biết Tiêu Vũ Dương, tu vi Đế Tôn nhị tầng cảnh, thân là Ngân tinh sứ của Tinh Thần Cung, danh chấn Nam Vực. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử, Tiêu Vũ Dương thực lực mạnh mẽ, địa vị cao quý, con trai hắn cũng không phải dạng tầm thường, cùng với đám người Vô Thường, Hạ Sanh, Trang Bất Phàm được xem là những nhân tài kiệt xuất nhất của thế hệ trẻ Nam Vực, tuổi còn trẻ mà danh tiếng đã lẫy lừng.

Tiêu Thần đã vậy, lai lịch của cô gái kia lại càng dọa người hơn.

Nàng chính là hòn ngọc quý trên tay Minh Nguyệt Đại Đế, Lam Huân công chúa!

Nàng chính là đối tượng mà tất cả thanh niên tài tuấn chưa vợ trên toàn Nam Vực đều khao khát theo đuổi. Nếu có thể cưới được một người vợ như vậy, ít nhất cũng rút ngắn được mấy trăm năm phấn đấu!

Có một nhạc phụ là Minh Nguyệt Đại Đế, cả Tinh Giới này còn nơi nào không dám đi? Ai dám trêu, ai dám chọc?

Chỉ có điều... tuy danh tiếng của Lam Huân công chúa rất lớn, nhưng nàng lại rất ít khi xuất đầu lộ diện, cho nên người ngoài gần như không có cơ hội gặp mặt. Dương Khai thật không ngờ, với thân phận và địa vị như vậy, nàng cũng tiến vào Tứ Quý Chi Địa để rèn luyện, hơn nữa còn dựa vào tu vi ngang bằng với hắn mà vào được.

Minh Nguyệt Đại Đế không sợ bảo bối khuê nữ của mình sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn trong Tứ Quý Chi Địa sao?

Nghĩ đến đây, Dương Khai lại liếc mắt nhìn Tiêu Thần. Có một hộ hoa sứ giả như vậy, chắc có lẽ cũng sẽ không để Lam Huân rơi vào nguy hiểm.

Những suy nghĩ trong đầu Dương Khai lóe lên nhanh như chớp, tuy mọi người thấy sắc mặt hắn hơi khác thường, nhưng cũng không biết rốt cuộc hắn đang nghĩ gì. Họ chỉ cho rằng hắn bị lời của Tiêu Bạch Y dọa sợ, trong lòng không khỏi cảm thấy khinh thường.

Dương Khai cúi đầu, nhìn lạc ấn hình thoi trên mu bàn tay mình, lẩm bẩm:

- Thứ này quả nhiên chính là Tinh Ấn...

Vừa rồi hắn đã lờ mờ suy đoán, cảm thấy thứ này chắc chắn là bằng chứng để tiến vào Toái Tinh Hải. Chỉ có điều hắn chưa kịp nghĩ sâu hơn thì đám người Vô Thường đã xuất hiện, khiến hắn không có cơ hội đi chứng thực.

Mà lời của La Nguyên, không ngờ đã xác nhận suy đoán của hắn.

Không ngờ Tinh Ấn lại xuất hiện trên trán một con yêu thú, sau khi bị Dương Khai giết chết, nó lại chuyển dời sang tay hắn, hơn nữa còn nằm ở vị trí rõ ràng như mu bàn tay... Điều này khiến cho Dương Khai muốn không gặp phiền toái cũng khó.

Trong lòng hắn khẽ động, đảo mắt nhìn về phía Vô Thường nói:

- Vô Thường huynh, có một hào kiệt như huynh ở đây, lại để cho một tên từ tông môn nhỏ bé ra oai, lớn lối như vậy sao? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, uy danh của Vô Thường huynh biết để vào đâu!

Vô Thường lạnh lùng nhìn Dương Khai, không chút phản ứng. Đừng thấy hắn tính tình cổ quái, thô lỗ mà lầm, người có thể tu luyện đến trình độ Đạo Nguyên tam tầng cảnh, dĩ nhiên không có ai là kẻ ngốc, sao có thể dễ dàng bị Dương Khai gắp lửa bỏ tay người?

Hắn chỉ hừ lạnh nói:

- Tuy ta không thích thái độ của kẻ này, nhưng hắn nói cũng rất có lý! Giao Tinh Ấn ra đây, nếu không... ta sẽ tự mình đến lấy.

Dương Khai nghe vậy không khỏi gãi đầu, khổ sở nói:

- Hai vị nói như vậy... chính là muốn cướp đoạt rồi!

Nói đến đây, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lam Huân và Tiêu Thần:

- Chuyện này Tinh Thần Cung các ngươi có quản hay không?

Lam Huân mỉm cười:

- E là ta không giúp được ngươi rồi, chỉ có thể bảo đảm sẽ không cướp của ngươi mà thôi!

Tiêu Thần không nói, chỉ hừ lạnh một tiếng, vẻ khinh bỉ trong mắt càng đậm. Hắn không hiểu tại sao Lam Huân công chúa dường như lại có chút để ý đến gã này, hơn nữa, câu nói lỡ lời vừa rồi của nàng cũng khiến hắn nhận ra vài vấn đề.

Một câu nói của Lam Huân đã đẩy nàng ra khỏi cuộc, Dương Khai bất đắc dĩ thở dài:

- Nếu có thể, ta thật sự rất vui lòng giao Tinh Ấn ra, nhưng... ta không biết làm thế nào để tách Tinh Ấn này ra khỏi tay, hai vị có thể chỉ giáo được không?

- Đơn giản!

Vô Thường lập tức tiếp lời, ngữ điệu bình thản:

- Chặt cánh tay của ngươi xuống là được.

- Không sai! - La Nguyên cũng gật đầu: - Muốn tay hay là muốn mạng, tùy ngươi chọn!

Dương Khai sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, lắp bắp:

- Hai... hai thứ ta đều muốn, còn phương pháp nào an toàn hơn không?

La Nguyên hừ lạnh:

- Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, xem ra, cả hai thứ ngươi đều không muốn rồi, nếu vậy, ta đây sẽ thành toàn cho ngươi!

Nói đoạn, hắn liền vận chuyển nguyên lực, bước lên một bước, trong nháy mắt đã đột phá trở ngại không gian, xuất hiện ngay trước mặt Dương Khai, lòng bàn tay ngưng tụ một quả cầu năng lượng màu vàng, vỗ thẳng tới ngực hắn.

Cùng lúc đó, Vô Thường cũng động. Hiện tại Tinh Ấn đang nằm trên mu bàn tay của một tiểu nhân vật như Dương Khai, ai ra tay trước người đó có thể chiếm được.

Với tính tình kiêu ngạo cuồng vọng, không coi ai ra gì của Vô Thường, sao có thể để La Nguyên độc chiếm chỗ tốt?

Cho nên hắn cũng lập tức phóng tới sau lưng Dương Khai, bàn tay bỗng nhiên trở nên trong suốt như bạch ngọc điêu khắc, ẩn chứa lực lượng lạnh thấu xương, vỗ thẳng vào lưng Dương Khai.

Hai đại cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh xuất thủ không chút lưu tình, sát ý của mỗi người đều dâng trào như thủy triều, quyết tâm giết chết Dương Khai ngay lập tức.

Dù sao, ai giết được người mang Tinh Ấn, nó sẽ tự động chuyển sang người đó.

- Dương sư đệ! - Gương mặt xinh đẹp của Mộ Dung Hiểu Hiểu lập tức trắng bệch, hét lên: - Mau tránh đi!

Tiêu Bạch Y nhướng mày, hắn cũng không ngờ Vô Thường và La Nguyên nói ra tay là ra tay, không hề có dấu hiệu báo trước, để lộ bản tính hung ác tàn nhẫn.

Tuy hắn không ưa gì Dương Khai, thậm chí còn từng dọa sẽ dạy dỗ hắn trong Tứ Quý Chi Địa, nhưng dù sao Dương Khai cũng là người đi chung với đệ tử Thanh Dương Thần Điện, đại biểu cho một suất của Thần Điện. Hắn thu được Tinh Ấn cũng nên nộp lên cho tông môn.

Bất kể thế nào, Tiêu Bạch Y cũng không thể ngồi yên nhìn Dương Khai bị đánh chết! Nếu không, lúc tra xét xuống, hắn cũng không thoát khỏi liên can. Dương Khai chết là chuyện nhỏ, ảnh hưởng đến lợi ích tông môn mới là chuyện lớn.

Đáng tiếc... khi hắn định ra tay thì đã muộn!

Bên kia, Lam Huân cũng hơi biến sắc, ánh mắt lộ vẻ không đành lòng. Trong mắt nàng, lần này Dương Khai chắc chắn phải chết, nhưng nàng cũng không thể ra tay cứu hắn, làm vậy chẳng khác nào đắc tội với Vô Thường.

- Không biết tự lượng sức! - Tiêu Thần lại hừ lạnh một tiếng, tỏ ra thờ ơ.

- Ầm...

Một tiếng nổ lớn truyền ra, Vô Thường và La Nguyên đang kẹp hai mặt trước sau của Dương Khai giờ phút này đều tỏ ra kinh ngạc. Cả hai đồng thời cảm nhận được một luồng năng lượng và sức mạnh kinh hoàng từ phía trước trùng kích tới, khiến họ không tự chủ được mà bị đẩy lùi hơn mười trượng mới khó khăn ổn định lại thân hình.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!