Trên Lưỡng Quý Sơn, không khí bỗng nhiên trở nên kỳ lạ.
La Nguyên và Vô Thường đều vô cùng kinh ngạc, đưa mắt nhìn về phía trước.
Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng trợn tròn mắt, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt mình.
Bên kia, ánh mắt của Lam Huân lóe lên vẻ khác thường, thầm giật mình. Tiêu Thần khẽ thốt lên:
- Đây là tình huống gì vậy?
Mới vừa rồi, La Nguyên và Vô Thường cùng lúc xuống tay với Dương Khai, mọi người đều nghĩ rằng Dương Khai chắc chắn phải chết. Chưa cần bàn đến La Nguyên, chỉ riêng Vô Thường đã là một Đạo Nguyên Cảnh sừng sỏ. Hung danh của hắn vang xa, bản tính tàn ác, người bị hắn để mắt tới sao có thể có kết cục tốt đẹp được chứ?
Hai người đồng thời xuất thủ, một trước một sau, không hề có dấu hiệu báo trước, Dương Khai muốn tránh cũng không thể.
Hầu hết mọi người đều đang mường tượng ra cảnh Dương Khai chết thảm trước mắt...
Nhưng không ngờ kết quả lại là La Nguyên và Vô Thường bị đẩy lui, còn Dương Khai thì không có chút dấu hiệu bị thương nào.
Làm sao hắn làm được như vậy?
Mọi người định thần nhìn lại, thấy Dương Khai vẫn đứng bất động tại chỗ. Nhưng sắc mặt hắn thì trắng bệch, vẻ mặt kinh hoàng như mất hết hồn vía, toàn thân run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Tuy dáng vẻ hắn hơi chật vật một chút, nhưng quả thật là không bị thương chút nào.
- Tiểu tử này... mới vừa rồi đã làm gì? - Tiêu Thần không nhìn ra.
La Nguyên và Vô Thường không thể nào vô duyên vô cớ bị đẩy lui. Cách giải thích duy nhất chính là vừa rồi Dương Khai đã ngầm thi triển thủ đoạn kinh người nào đó để biến nguy thành an, chỉ có điều không ai thấy rõ mà thôi.
Tiêu Thần cau mày, thầm cảm thấy Dương Khai có chút không đúng lắm.
- Thú vị...
Ánh mắt Lam Huân sáng lên, lộ ra vẻ hứng thú, thích thú quan sát Dương Khai.
Tuy rằng nàng chỉ có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng vì là minh châu trong tay Minh Nguyệt Đại Đế, thừa hưởng thể chất đặc thù của Đại Đế, lại được học tập bên cạnh ngài từ nhỏ, nên nói về kiến thức và nhãn lực, ở đây không ai có thể sánh bằng.
Mặc dù nàng cũng không nhìn rõ lắm, nhưng vẫn tốt hơn những người khác một chút.
Trong khoảnh khắc công kích của La Nguyên và Vô Thường sắp chạm vào cơ thể hắn, Lam Huân thấy rõ thân hình Dương Khai chợt trở nên hư ảo, tựa như đã hòa vào hư không, tiến nhập vào một không gian khác.
Cùng lúc đó, sát chiêu của Vô Thường và La Nguyên liền đánh tới.
Mất đi mục tiêu tấn công, công kích của hai người lập tức va chạm với nhau.
Nói cách khác, kẻ đẩy lui La Nguyên chính là Vô Thường, mà kẻ đẩy lui Vô Thường... lại chính là La Nguyên!
Chính là do hai người đối chiêu mà nên!
- Thật là một bí thuật quỷ dị! - Hai mắt Lam Huân tỏa sáng, rồi lại liếc nhìn La Nguyên, thầm nghĩ: - Người này cũng không tầm thường, lại có thể đánh cân sức cân tài với Vô Thường... Bát Phương Môn từ khi nào lại sinh ra một quái vật như vậy? Xem ra phụ thân đại nhân nói không sai, tuyệt đối không được coi thường bất kỳ kẻ nào, cho dù xuất thân thấp hèn, cũng có thể có được tương lai rực rỡ. Tên La Nguyên này... chính là một minh chứng tốt nhất. Còn cái tên Dương Khai kia chắc chắn cũng không giống như vẻ bề ngoài bạc nhược của hắn. Hừ, đóng kịch cũng quá tồi đi, chỉ có những tên nam nhân đầu óc ngu si, tứ chi phát triển này mới tin là thật... Nhưng, nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc hắn là ai chứ?
Lam Huân suy nghĩ miên man, sau khi nhận định Dương Khai chính là giả heo ăn thịt hổ, không khỏi ném cho Dương Khai đang run lẩy bẩy giữa không trung một ánh mắt giễu cợt, như thể muốn nói "ta đã nhìn thấu tâm can của ngươi" vậy.
Mà đúng lúc này, Vô Thường rốt cục cũng hồi phục tinh thần, đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm La Nguyên ở phía sau Dương Khai, nói:
- Ngươi muốn chết sao?
Mặc dù vừa rồi hắn cũng không hiểu rõ Dương Khai làm cách nào đẩy lui mình, nhưng hắn đã trúng một kích của ai thì chỉ cần nhìn là biết.
Một kẻ không coi ai ra gì, xem thường tất cả mọi người như hắn, dĩ nhiên sẽ lập tức chỉ mũi nhọn về phía La Nguyên! Hắn cho rằng La Nguyên làm hỏng chuyện tốt của hắn, chỉ điểm cho Dương Khai thi triển bí thuật quỷ dị kia để hóa giải nguy cơ.
- Ngươi hỏi ai vậy? - Dương Khai hốt hoảng, chỉ tay vào ngực mình nói: - Không phải đang nói ta chứ? Ta không muốn chết, đừng giết ta mà...
Hắn vừa nói, lại vừa nhìn về phía Tiêu Bạch Y thét lên:
- Tiểu Bạch, giải thích cho Vô Thường huynh một chút đi, xin hắn tha ta một mạng được không?
Tiêu Bạch Y căm tức nhìn hắn, nghiến răng nói:
- Lúc này ta thật muốn xông lên giết chết ngươi.
May mà Dương Khai không phải là đệ tử của Thanh Dương Thần Điện, nếu không Tiêu Bạch Y thật đúng là sẽ làm như vậy. Cùng một tông môn với kẻ như vậy, thật sự là mất mặt. Tiêu Bạch Y thầm hận trước kia đã không thấy rõ bản chất của Dương Khai, nếu không bất kể thế nào hắn cũng sẽ không đồng ý tặng danh ngạch của Tiết Nghị lại cho Dương Khai.
Ngay cả Mộ Dung Hiểu Hiểu đang đứng bên cạnh hắn, cũng dùng ánh mắt cổ quái nhìn Dương Khai.
- Ngươi muốn chiến... ta liền phụng bồi! - Ánh mắt La Nguyên cũng vượt qua người Dương Khai, cứng rắn quát lên, trên mặt còn tràn đầy vẻ khiêu khích, chứng tỏ hắn không chút sợ hãi trước uy danh của Vô Thường. Thậm chí sâu trong nội tâm, hắn còn khao khát được đại chiến với Vô Thường một trận để chứng minh suy nghĩ của mình.
Cả hai người đều xem Dương Khai như không khí.
- Có khí phách! - Vô Thường phá lên cười, vẻ mặt tỏ ra rất sung sướng, nói: - Đã rất lâu rồi không đụng phải tên gia hỏa nào như ngươi, thật làm cho ta cảm thấy hứng thú dạt dào mà!
Vừa nói, hắn vừa lè lưỡi liếm môi, vẻ mặt thèm khát đến cực điểm, tựa như một tên dâm tặc trông thấy tuyệt thế mỹ nhân đang trút bỏ xiêm y...
Ánh mắt hai người đụng nhau giữa không trung, thấp thoáng còn có tia lửa bắn ra bốn phía, không khí khẩn trương đến cực điểm.
Dương Khai kẹt giữa hai người, mặc dù không bị để ý tới, nhưng cũng phải đồng thời chịu đựng uy áp phát ra từ hai người, sắc mặt vốn đã tái nhợt lại càng thêm khó coi.
Vù vù vù...
Từng đợt cuồng phong gào thét, tràn đầy sát khí lạnh lẽo, khiến người ta lạnh cả sống lưng.
- Đủ rồi!
Thấy La Nguyên và Vô Thường sắp sửa ra tay, Lam Huân không nhịn được nữa, khẽ hô một tiếng, sau đó tiến về phía trước hai bước, nói:
- Hai vị đều là tuấn kiệt của Nam Vực chúng ta, tương lai còn rộng mở phía trước, không cần thiết phải vì chuyện nhỏ nhặt này mà gây náo loạn không vui. Trước khi vào đây, Tiêu bá bá cũng đã nói, hy vọng mọi người lấy đại cục làm trọng, đối thủ của chúng ta không phải là người Nam Vực với nhau, mà là người của những vực khác. Xin hai vị hãy cho chút thể diện, hóa can qua thành ngọc lụa đi.
Nghe vậy, Vô Thường cùng La Nguyên đồng thời nhướng mày, tựa hồ đều không nghĩ tới vào thời điểm này, công chúa Lam Huân lại ra mặt hòa giải.
Tuy rằng trong lòng hai người vẫn không ngừng hậm hực, nhưng mặt mũi của công chúa Lam Huân, hai người quả thật không dám không cho. Ở nơi này đắc tội với Lam Huân không tính là gì, nhưng một khi ra khỏi Tứ Quý Chi Địa, chuyện này được truyền ra ngoài, chỉ sợ tông môn cũng không dám che chở bọn họ.
- Nếu công chúa đã nói như vậy... chi bằng hai vị hãy dừng tay đi, nếu không Tiêu mỗ cũng sẽ là địch nhân của hai người! - Tiêu Thần cũng đứng ra, thể hiện là một hộ hoa sứ giả đúng chuẩn, hiển nhiên hắn biết lúc này nên nói những gì.
- Coi như ngươi may mắn!
Vô Thường và La Nguyên gần như đồng thời mở miệng, rồi đều thu liễm khí tức của bản thân lại, tựa như đang ban ân cho đối phương vậy.
Vô Thường liếc nhìn La Nguyên một cái, rồi quay về phía Lam Huân nói:
- Công chúa điện hạ, lần này Vô Thường nể mặt người, không tính toán với hắn, nhưng nếu còn có lần sau... cho dù là Đại Đế có đến, ta cũng muốn chém chết tên rác rưởi không biết trời cao đất rộng này!
Trong mắt hắn, ngoại trừ số ít người, những võ giả khác đều là một đám rác rưởi!
Ngay cả những đệ tử tinh nhuệ của Thanh Dương Thần Điện và Vô Hoa Điện hắn còn không xem ra gì, huống chi là một tên La Nguyên của Bát Phương Môn chứ? Bị một tên rác rưởi như vậy khiêu khích, nếu như Lam Huân không xen ngang, chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua.
- Nghe danh Vô Thường của Thiên Vũ Thánh Địa đã lâu, tưởng rằng cao siêu thế nào, không ngờ cũng chỉ là mạnh miệng mà thôi. - La Nguyên cũng không phải dạng vừa, phản pháo không chút nhượng bộ, suýt nữa đã phá vỡ không khí hòa hoãn.
- Được rồi, được rồi. - Lam Huân nhức đầu, nói: - Nếu các người vì tranh đoạt thiên tài địa bảo hiếm thấy gì đó mà ra tay, ta cũng không thèm ngăn cản, nhưng chỉ vì một cái Tinh Ấn mà nói... thì không đáng chút nào. Trong Tứ Quý Chi Địa không chỉ có một cái Tinh Ấn này, thời gian vẫn còn nhiều, mọi người hãy tự đi tìm đi.
Nói rồi, nàng liền nhìn thoáng qua mu bàn tay của Dương Khai rồi nói tiếp:
- Hơn nữa... chỉ là một cái Lăng Hình Tinh Ấn nhỏ nhoi, lại càng không đáng.
- Cái gì? Tinh Ấn còn phân chia đẳng cấp sao? - Dương Khai lập tức nghe được một thông tin không tầm thường từ miệng Lam Huân, nghi vấn hỏi.
- Ngươi nói nhảm nhiều như vậy làm gì? - Tiêu Thần lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, châm chọc nói: - Nhặt về được một cái mạng thì nên ngoan ngoãn cụp đuôi trốn đi, ngươi còn ở lại đây chờ chết hay sao?
- Ha ha... - Dương Khai cười gượng, vẻ mặt lúng túng.
Hắn nhìn sang Tiêu Bạch Y, muốn hỏi tỷ mỷ về Tinh Ấn, nhưng không ngờ Tiêu Bạch Y lại trực tiếp quay mặt đi, như thể không thèm trả lời.
Dương Khai nhất thời buồn bực không thôi.
Nhìn dáng vẻ của Tiêu Bạch Y, hẳn là hắn cũng biết gì đó, nhưng những tin tình báo này đều thuộc dạng tuyệt mật của tông môn giống như Tuế Nguyệt Thần Điện vậy, nên hắn cũng không tiện hỏi kỹ.
Ở bên cạnh, Mộ Dung Hiểu Hiểu tỏ ra áy náy nhìn Dương Khai.
Dương Khai ngầm hiểu trong lòng, cũng không hỏi thêm gì nữa.
- Được rồi, nếu hiện tại Tinh Ấn đã có chủ, thì mọi người cũng không cần phải để ý tới nữa, cần làm gì thì làm đi thôi. - Lam Huân kết luận một câu, coi như là đã giúp Dương Khai một phen.
Nàng nói ra câu này, chỉ cần là người có địa vị và thể diện, sẽ không làm chuyện cướp đoạt Tinh Ấn của Dương Khai nữa.
Vô Thường và La Nguyên mặc dù vừa đối đầu nên nhìn nhau không chút thiện ý, nhưng vẫn phải giữ thể diện cơ bản nhất, sẽ không làm ra chuyện tráo trở.
Nàng vừa dứt lời, Vô Thường và La Nguyên liền liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt đều như muốn nói rằng "đừng để ta gặp lại ngươi, nếu không sẽ cho ngươi biết tay"!
Ngay sau đó, hai người đồng thời hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi, lùi xa đối phương, chuẩn bị ly khai.
Nhưng đúng lúc này, dị biến đột ngột nảy sinh.
Tại chỗ sâu trong Lưỡng Quý Sơn bỗng nhiên truyền đến những tiếng chấn động ầm ầm khác thường, tựa như tiếng sấm rền vang từ lòng đất, khiến mặt đất rung chuyển, mọi người đứng không vững.
Tất cả mọi người đều biến sắc, nghi hoặc nhìn xung quanh, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.
Nhưng vẫn chưa xong, đột nhiên một tiếng thét kinh hãi liền truyền ra:
- Mau nhìn lên trời kìa, có thứ gì đó đang rơi xuống
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn