Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2159: CHƯƠNG 2159: TUẾ NGUYỆT QUẢ KỲ DIỆU

Nhiều lối đi như thế, rõ ràng có an toàn, có hiểm nguy, chỉ là nhất thời Dương Khai không biết chọn thế nào, đành cắn răng tùy tiện chọn một lối rồi chui vào.

Hắn vừa biến mất, Lam Huân cùng Tiêu Thần cũng thoát khỏi ảo trận, vừa lúc nhìn thấy bóng lưng Dương Khai.

- Hả... Ánh mắt Lam Huân lóe lên. - Còn nhanh hơn cả ta?

- Cái gì? Tiêu Thần ở đằng sau Lam Huân, không thấy phía trước, khó hiểu hỏi.

- Không có gì. Lam Huân lắc đầu, quay người nhìn lại, phát hiện hai người chỉ cách cửa vào mới có mười bước chân, xung quanh một mảnh trống rỗng, không có dấu vết của người khác. Nàng biết rõ sự lợi hại của ảo trận này, cũng không màng sống chết kẻ khác, nói: - Tiếp tục đi!

Sau đó, hai người đến trước ngã rẽ, Lam Huân cố ý chọn một lối khác với Dương Khai mà đi.

Nơi này dù nhiều ngã rẽ, nhưng không tối tăm, xung quanh có đá phát sáng chiếu rọi.

Dương Khai phóng thích thần niệm trải rộng hai mươi trượng quanh người, vừa cảm giác nguy hiểm, vừa lần mò đi tới.

Đi một hồi, Dương Khai bỗng hiện vẻ mặt cổ quái, nghiêng tai lắng nghe, đằng trước có tiếng giao tranh, còn có mùi huyết tinh lan tỏa.

Trong lòng cả kinh, vội thu hồi thần niệm, nín thở ngưng thần, từ từ đi tới.

Một lát sau, hắn đến bên ngoài một đại điện trống rỗng, diện tích dù nhỏ hơn cái ban đầu mọi người đi vào, nhưng cũng không nhỏ.

Nhìn qua là thấy rõ tình hình trong đại điện, không có nhiều chỗ kỳ lạ, chỉ ở giữa có một hồ sâu chừng bốn năm trượng, không biết ban đầu chứa gì, hiện tại đã trống rỗng.

Còn ở bên trái đại điện này, có một cái bàn dài, đặt hai trái Linh Quả.

Linh Quả này đã đặt ở đây bao nhiêu năm tháng, nhưng nhìn vẫn tươi như mới, còn tỏa ra hương thơm nồng nàn, Linh Quả không lớn, lớn chừng nắm tay, nhìn như hai trái đào chín, khiến người ta thèm thuồng.

- Đó là... Tuế Nguyệt Quả? Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, lập tức nhận ra đó là linh quả gì.

Trước đây ở dưới Nguyên Đỉnh Sơn, hắn lấy được ngọc giản của Công Tôn Mộc, tam đệ của Diệu Đan Đại Đế, trong ngọc giản ghi lại chi tiết chủng loại, tên gọi cùng hình dạng các loại linh thảo diệu dược quý hiếm, có cả phương pháp luyện chế.

Dương Khai đã sớm đọc nát ngọc giản, lẽ nào lại không nhận ra!

- Tuế Nguyệt Quả, thì ra chỉ có trong Tuế Nguyệt Thần Điện! Lúc này, Dương Khai chợt hiểu ra.

Tuy rằng hắn đã biết Tuế Nguyệt Quả từ trước, nhưng thật không hề liên hệ nó với Tuế Nguyệt Thần Điện, bây giờ nhìn thấy được mới hiểu rõ.

Tuế Nguyệt Quả, vật này có hiệu quả kỳ diệu, không có ích lợi thực chất cho việc tu luyện của võ giả.

Nhưng mà, lại không thể bỏ qua giá trị quý hiếm của nó.

Trong ngọc giản Công Tôn Mộc để lại có ghi, Tuế Nguyệt Quả có hai loại công hiệu hoàn toàn khác nhau. Một loại có thể làm người ta phản lão hoàn đồng, khiến cho lão nhân thất tuần trong thời gian ngắn quay về tuổi thanh xuân. Một loại khác như độc dược thời gian, có thể khiến người đang trẻ khỏe trong chớp mắt già đi.

Nếu không hiểu phân biệt Tuế Nguyệt Quả khác nhau, không ai dám tùy tiện dùng.

Hơn nữa không nói tác dụng thứ hai, chỉ riêng hiệu quả đầu tiên là nhất định khiến vô số võ giả phát cuồng, nhất là võ giả nữ giới, nào có ai không muốn mình mãi mãi giữ được tuổi xuân, nào có ai không muốn mình vẫn luôn giữ thời kỳ hoa niên? Nhưng mặc kệ tu vi các nàng có cao cỡ nào, thuật trú nhan tinh thâm ra sao, đao năm tháng vô tình vẫn sẽ khắc dấu vết trên thân các nàng.

Theo thời gian trôi đi, những dấu tích này sẽ càng thêm rõ ràng.

Nhưng nếu có một trái Tuế Nguyệt Quả có thể làm người ta phản lão hoàn đồng, vậy thì khác, ngay cả lão bà cũng có thể trong chớp mắt trở nên xinh đẹp hào hoa.

Đương nhiên, không phải nói Tuế Nguyệt Quả chỉ có ích cho nữ giới, đối với những võ giả đã đến đại nạn nhưng vô vọng đột phá, Tuế Nguyệt Quả chính là linh dược tăng cường tuổi thọ, nó hoàn toàn có thể làm trạng thái thân thể võ giả trở về mấy chục, mấy trăm năm trước, coi như khiến họ vô cớ tăng thêm mấy chục, mấy trăm năm tuổi thọ.

Giá trị của vật này, nói một cách nào đó, nó còn quý giá hơn cả Đế Bảo.

Dương Khai nhận ra được Tuế Nguyệt Quả, lập tức tinh thần phấn chấn.

Loại Linh Quả này nếu rơi vào tay người khác, có thể phát huy hiệu quả gì thì không biết, nhưng nếu tới tay hắn thì khác. Hắn là luyện đan sư. Hoàn toàn có thể dùng Tuế Nguyệt Quả làm nguyên liệu chính, luyện chế ra một lò Tuế Nguyệt Đan.

Nó là Linh Đan gần như tuyệt tích, đại diện cho vốn liếng và tài sản khổng lồ!

Dương Khai lặng lẽ nuốt nước bọt, ánh mắt quét qua, rồi dời sự chú ý vào giữa đại điện.

Ở đó, có một người và một quái vật đang giao chiến.

Trước đó nghe được tiếng đánh nhau, chính là bọn họ gây ra.

Người, chính là Khổng Kỳ của Thất Diệu Thương Hội! Còn quái vật, toàn thân đỏ tươi như máu đúc thành, tràn ngập mùi tanh tưởi buồn nôn.

Huyết quái có nửa trên là thân người, cái đầu tròn, hai cánh tay, nửa người dưới lại có dạng như con quay, nhanh chóng di chuyển trong đại điện, hai tay vung lên, mùi máu tanh nồng nặc như xé toạc không khí.

Trên người Khổng Kỳ nguyên lực bùng lên hào quang, thần sắc ngưng trọng, vội vàng né tránh, thỉnh thoảng thi triển chiêu thức uy lực có chừng mực công kích huyết quái, có lẽ đang thăm dò nhược điểm của đối thủ.

Võ giả như Khổng Kỳ, thường đều là hạng cẩn thận, sau khi gặp kẻ địch mạnh, không có nắm chắc tuyệt đối sẽ không tùy tiện xuất thủ.

Trước khi Dương Khai tới đây, Khổng Kỳ đã đánh với huyết quái một hồi, cơ bản đã thăm dò được chiêu số và động tác của đối thủ, chỉ chờ cơ hội giáng cho huyết quái một đòn chí mạng.

- Sao lại đi cùng một đường với người này? Ẩn trong bóng tối, Dương Khai cau mày, lúc đó có mười mấy ngã rẽ, hắn chỉ tùy tiện chọn một cái, nhưng không ngờ lại có người nhanh chân đi trước.

Cũng may là Khổng Kỳ đi trước, bằng không lúc này phải đối phó huyết quái sẽ là Dương Khai.

Nhìn chiến trường, Dương Khai lại chuyển sang hai trái Tuế Nguyệt Quả trên bàn dài, ý nghĩ bất chính không thể khống chế trào dâng: "Thừa dịp kẻ này thu hút chú ý của huyết quái, lén lấy đi Tuế Nguyệt Quả... chẳng tính là quá đáng chứ?"

Trước đó Dương Khai chưa từng có giao thiệp gì với Khổng Kỳ, cũng không có ân oán, cho nên nảy ra ý này, Dương Khai cũng chẳng hề ngượng ngùng.

Nghĩ vậy, hắn liền thi triển Bí thuật Hư Vô. Thu liễm toàn bộ khí tức, sau đó cẩn trọng tiến về phía đó.

Thi triển Bí thuật Hư Vô, Dương Khai không thật sự tồn tại trong hư không, mà hoàn toàn che giấu khí tức, làm cho người ngoài không thể dùng thần niệm theo dõi sự hiện diện của hắn, trừ phi thần niệm của đối phương đủ mạnh để xuyên thủng hư không.

Nhược điểm duy nhất của bí thuật này là - người ta dùng mắt thường có thể thấy được hắn!

Đại điện không lớn lắm, nếu như động tác của Dương Khai quá lớn, đương nhiên sẽ bại lộ hành tung, tuy nhiên nếu hắn chú ý cẩn thận một chút, chờ đến khi đi vào điểm mù của Khổng Kỳ và huyết quái, mới đột ngột bùng nổ tốc độ lao tới.

Bởi vì không lo bị thần niệm người ngoài phát hiện, cho nên Dương Khai hành động không hề kiêng kỵ.

Nháy mắt là hắn đã đến trước cái bàn, đưa tay chộp lấy hai trái Tuế Nguyệt Quả, toan thu chúng vào Nhẫn Không Gian.

Nào ngờ, đúng lúc này một quầng sáng cấm chế chợt lóe lên, trực tiếp ngăn cản bàn tay Dương Khai.

"Chết tiệt!" Dương Khai thầm hô, biết mình đã không thể trộm dưới mắt người ta được.

Quả nhiên, quầng sáng lóe lên, Khổng Kỳ cùng huyết quái đang giao chiến kịch liệt liền phát giác, quay đầu nhìn tới.

Khổng Kỳ tràn đầy ngạc nhiên, trợn to mắt nhìn Dương Khai, có lẽ không ngờ dưới tình huống hắn không hề phát hiện, có kẻ dám ra tay với chiến lợi phẩm mà mình đã nhắm tới!

Hắn không nhịn được trào phúng: - Bằng hữu tu vi không cao, nhưng lá gan lại chẳng nhỏ chút nào!

- Cũng thường thôi! Dương Khai miệng nói vậy, lại bùng nổ nguyên lực, mạnh mẽ công kích quầng sáng.

Nếu đã bị phát hiện, hắn dứt khoát trắng trợn cướp đoạt.

Quầng sáng cấm chế này cũng không hề kém cạnh, trải qua vô số năm tháng vẫn còn hoạt động, nhưng chịu một đòn của Dương Khai, cuối cùng cũng vỡ tan.

Dương Khai nhanh nhẹn, mỗi tay cầm một trái Tuế Nguyệt Quả, trực tiếp ném vào Nhẫn Không Gian.

- Ngươi... Khổng Kỳ giận dữ, kẻ nào chứng kiến cảnh này cũng khó mà giữ được bình tĩnh.

Hắn đi vào đây liền phát hiện ra hai trái Tuế Nguyệt Quả, nhưng còn chưa kịp lấy đi, hồ máu trong đại điện này sôi trào, nhanh chóng ngưng tụ thành con huyết quái khổng lồ này. Khổng Kỳ bất đắc dĩ phải giao chiến với nó, chỉ mong sớm giải quyết quái vật này để đoạt lấy chiến lợi phẩm.

Nào ngờ giữa đường Dương Khai lại nhảy ra, trực tiếp cướp mất thứ vốn dĩ thuộc về mình.

Rống....

Tuế Nguyệt Quả bị Dương Khai lấy đi, huyết quái đang chìm trong cuồng bạo hung tàn lại càng giận dữ gầm lên, như phát điên xông về phía Dương Khai, vung nắm đấm khổng lồ nện xuống.

- Chiêu này... Ánh mắt Khổng Kỳ co rút, hiện lên vẻ sợ hãi.

Vừa rồi hắn đánh với huyết quái một hồi, nghĩ rằng đã hiểu rõ thực lực của đối thủ, nhưng không ngờ nó vẫn chưa hề phát huy toàn lực, chỉ riêng một chiêu công kích Dương Khai cũng đủ thấy, huyết quái này tuyệt đối không dễ đối phó như hắn tưởng.

Hắn nhìn lại Dương Khai, cười trào phúng, lầm bầm: - Đạo Nguyên nhất tầng cảnh... e rằng sẽ bị giết ngay lập tức?

Theo hắn thấy, ngay cả mình muốn chống đỡ một đòn này cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, đối phương chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh bé nhỏ, chẳng phải sẽ chết ngay trong chớp mắt sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!