Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2160: CHƯƠNG 2160: KIM TIỀN LẠC ĐỊA

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, khí kình cuồng bạo và sóng máu ngập trời lập tức nhấn chìm nơi Dương Khai đang đứng.

- Tự tìm đường chết! – Khổng Kỳ đứng xa quan sát, hừ lạnh một tiếng, ánh mắt cẩn thận tìm kiếm trong khu vực hỗn loạn, muốn xác định vị trí chiếc nhẫn không gian của Dương Khai.

Nhưng nơi đó đã trống không.

- Sẽ không đánh vỡ nát cả nhẫn không gian đó chứ?

Sắc mặt Khổng Kỳ thoáng chốc tái đi. Hắn không sợ huyết quái kia bộc phát thực lực mà hắn chưa từng biết tới, mà là đau lòng cho những bảo bối bên trong nhẫn không gian của Dương Khai. Chưa nói đến những thứ tốt đẹp khác mà Dương Khai vốn có, chỉ riêng hai trái linh quả phi phàm kia đã có giá trị liên thành.

Nếu nhẫn không gian của Dương Khai thật sự bị một đòn vừa rồi của huyết quái đánh nát, vậy thì tất cả vật phẩm bên trong sẽ bị cuốn vào hư không vô định, không ai có thể tìm lại được nữa.

Trong lúc hắn đang thất thần, huyết quái lại gầm lên một tiếng, huyết quang trên người bùng phát, bắn ra bốn phía.

- Có chuyện gì? – Khổng Kỳ nhíu mày, vội vàng nhảy lên cao để tránh né huyết quang đang bao phủ tới.

Cùng lúc đó, huyết quang lan tỏa, chớp mắt đã bao trùm toàn bộ đại điện, hình thành một tầng màn sáng màu đỏ, phong ấn tất cả các lối ra!

Ngay lập tức, màn sáng ở lối ra lõm vào trong, một bóng người quỷ dị hiện ra, trông như vừa bị đẩy bật ngược trở lại.

- Còn có chiêu này sao? – Dương Khai kinh ngạc, vừa nói vừa vung tay đấm thẳng vào màn sáng.

Nào ngờ, màn sáng này trông thì mỏng manh nhưng lại vô cùng cứng cỏi. Một quyền ẩn chứa toàn bộ sức mạnh của hắn cũng không thể phá vỡ, chỉ để lại một dấu tay mờ nhạt, mà dấu tay đó cũng nhanh chóng khôi phục lại như cũ trong chớp mắt.

- Ngươi... – Giữa không trung, Khổng Kỳ trợn mắt há mồm như gặp ma giữa ban ngày, ngây người nhìn Dương Khai: – Ngươi vẫn chưa chết?

Một võ giả Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh, hứng chịu một đòn kinh khủng như vậy của huyết quái mà lại không hề hấn gì, thậm chí còn thần không biết quỷ không hay chạy đến tận lối ra. Nếu không phải huyết quái phản ứng nhanh, dùng thủ đoạn phong ấn lối ra, e rằng tên này đã chạy thoát rồi...

Đến lúc đó, huyết quái cuồng bạo kia chắc chắn sẽ trút giận lên người mình, kết cục chính là thịt dê chưa ăn được đã rước lấy một thân mùi tanh...

- Tiểu tử này quá mức âm hiểm độc ác, đúng là không phải người mà! – Khổng Kỳ nghĩ thông suốt những điều này, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, hận không thể lao xuống liên thủ với huyết quái đập cho Dương Khai một trận.

- Ha ha! Chào Khổng huynh, khỏe không! – Dương Khai lúng túng cất tiếng chào Khổng Kỳ. Vốn dĩ hắn có thể giả chết rồi chuồn đi, để lại một mình Khổng Kỳ đối phó với huyết quái, đáng tiếc... kế hoạch không theo kịp biến hóa, cuối cùng vẫn bị nhốt lại trong này.

- Khỏe cái rắm! – Khổng Kỳ sa sầm mặt, hừ lạnh nói: – Nhưng nếu ngươi chết, ta sẽ rất thoải mái!

Hắn vốn chẳng quen biết gì Dương Khai, lại thêm hành động vừa rồi của đối phương, ấn tượng đầu tiên đương nhiên không thể nào tốt được. Hắn cảm thấy kẻ này vừa gian trá vừa độc ác, không đáng kết giao, tự nhiên cũng chẳng cần nể nang gì.

Dương Khai không hề để tâm, mỉm cười nói: - Khổng huynh nói lời này thật là khách sáo quá. Có câu nói, ở nhà dựa cha mẹ, ra ngoài dựa bạn bè...

- Ai là bạn với ngươi? – Hắn chưa kịp nói hết, Khổng Kỳ đã gân xanh nổi lên cắt ngang.

- Được rồi... – Dương Khai nghiêm mặt, thân hình lóe lên, né tránh sát chiêu của huyết quái. Kể từ lúc hắn lén lấy đi hai trái Tuế Nguyệt Quả, con huyết quái này đã xem hắn như kẻ thù không đội trời chung, chỉ nhắm vào hắn mà điên cuồng công kích, hoàn toàn không để ý đến Khổng Kỳ.

Huyết quái tuy khổng lồ, nhưng Dương Khai lại tinh thông lực lượng không gian, cho nên việc né tránh cũng dễ như trở bàn tay. Điều duy nhất khiến Dương Khai phải cảnh giác chính là huyết khí quỷ dị tỏa ra từ cơ thể tên này, nó mang theo lực ăn mòn cực mạnh, không ngừng gặm nhấm nguyên lực của hắn, muốn xâm nhập vào cơ thể để phá hoại từ bên trong.

Hắn vừa né tránh công kích của huyết quái, vừa nói: - Khổng huynh, vào lúc này sao ngài không xuống giúp một tay, chúng ta cùng nhau giết chết con huyết quái này?

Khổng Kỳ khoanh tay đứng nhìn, như đang xem kịch vui, cười trào phúng: - Tại sao ta phải xuống giúp? Nó tìm ngươi chứ không phải tìm ta, sống chết của ngươi thì liên quan gì đến ta!

- Khổng huynh nói vậy là sai rồi! – Dương Khai lắc đầu, di chuyển với tốc độ cao, lời nói của hắn cũng trở nên đứt quãng, mơ hồ: – Ngươi cũng thấy đấy, hiện tại đại điện này đã bị nó dùng lực lượng phong ấn, trừ khi giết được nó, nếu không cả hai chúng ta đều không thể rời khỏi đây. Chẳng lẽ Khổng huynh cam lòng bị nhốt lại ở đây sao?

Khổng Kỳ cười khẩy: - Ta có thể đợi nó giết ngươi xong rồi ra tay cũng được!

Dương Khai phì cười, nói: - Thứ cho ta nói thẳng, Khổng huynh. Tuy thực lực của ngài không tầm thường, nhưng muốn một mình giết chết tên này, e rằng cũng vô cùng khó khăn?

Da mặt Khổng Kỳ co giật, tuy không muốn thừa nhận, nhưng hắn biết Dương Khai nói đúng sự thật.

Nếu là trước khi Dương Khai đến đây, Khổng Kỳ còn có tự tin dễ dàng tiêu diệt con huyết quái này, nhưng bây giờ thấy nó bộc phát chiến lực như thế, hiển nhiên trước đó nó cũng đã che giấu thực lực.

Cho dù Khổng Kỳ có vận dụng đến đòn sát thủ, muốn giết chết huyết quái cũng phải trả một cái giá không nhỏ.

Huống chi, trời mới biết phía sau còn có nguy hiểm gì đang chờ đợi, không đến lúc vạn bất đắc dĩ, Khổng Kỳ không muốn vận dụng đến át chủ bài đó.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Khổng Kỳ biến đổi, hắn híp mắt nhìn Dương Khai, ánh mắt đầy thâm ý: - Xem ra các hạ cũng không phải hạng người tầm thường!

Đến tận bây giờ hắn mới phát hiện, Dương Khai vờn quanh huyết quái mà vẫn còn ung dung nói chuyện với mình! Một võ giả Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh tuyệt đối không thể làm được điều này. Kết hợp với biểu hiện quỷ dị trước đó, Khổng Kỳ không khỏi tò mò rốt cuộc kẻ này xuất thân từ tông môn nào mà lại có thực lực kinh người đến thế.

- Khổng huynh quá khen! Dương mỗ chẳng qua chỉ có chút tự tin vào thân pháp của mình mà thôi! – Dương Khai nói xong, còn cố ý dừng lại giữa không trung, đợi đến khi công kích của huyết quái ập đến trước mặt mới đột ngột biến mất, trông như đang cố tình khoe khoang.

- Chỉ là thân pháp thôi sao... – Khổng Kỳ lẩm bẩm, không có ý định truy cứu, mà lớn tiếng nói: – Muốn ta ra tay cũng không phải không được, nhưng mà thứ ngươi lấy được...

- Chia cho ngươi một trái! – Dương Khai như biết trước hắn định nói gì, lập tức đáp lời.

Vừa dứt lời, một vật đã từ phía Dương Khai bay ra. Khổng Kỳ nhướng mày, vung tay đón lấy, phát hiện đó chính là một trong hai trái linh quả lấy từ trên bàn đá!

Sảng khoái như vậy sao?

Hành động này của Dương Khai lại khiến Khổng Kỳ có chút sững sờ.

- Khổng huynh, hai ta liên thủ diệt địch, chiến lợi phẩm chia đôi, không thành vấn đề chứ? Ngươi đừng có nghĩ đến chuyện độc chiếm đấy... – Giọng nói của Dương Khai lại truyền đến.

Khổng Kỳ cẩn thận kiểm tra linh quả trong tay, xác định không có gì bất thường mới trịnh trọng cất vào nhẫn không gian, đoạn nhàn nhạt nói: - Tuy cách hành xử của ngươi khiến người ta chán ghét, nhưng nếu ngươi đã có thành ý như vậy, Khổng mỗ sẽ hợp tác với ngươi một lần!

Dương Khai mỉm cười: - Khổng huynh quả nhiên là người thẳng thắn!

- Hừ! Cầm chân nó, Khổng mỗ thi triển một chiêu này cần chút thời gian. – Nói rồi, Khổng Kỳ chấn động nguyên lực, lật tay một cái, một đồng tiền màu vàng xuất hiện, hắn khẽ quát một tiếng rồi điên cuồng rót nguyên lực vào trong.

Dương Khai thấy vậy, đâu không biết Khổng Kỳ sắp thi triển một loại bí thuật có sức sát thương cực lớn, hơn nữa còn mượn sức bí bảo để thi triển, uy lực khẳng định không tầm thường. Vì vậy, hắn không chút do dự, tập trung toàn lực cầm chân huyết quái.

Khổng Kỳ làm vậy cũng là xuất phát từ sự tự tin của mình. Tuy hắn cảm thấy Dương Khai không phải là một Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh bình thường, nhưng cũng không cho rằng Dương Khai mạnh hơn mình. Dương Khai có thể vờn quanh huyết quái lâu như vậy, chẳng qua là vì thân pháp và tốc độ hơn người. Muốn tạo ra tổn thương chí mạng, vẫn phải dựa vào hắn ra tay mới được.

Cho nên hắn không chút do dự đảm nhận vai trò chủ công.

Dương Khai cũng không làm hắn thất vọng, dẫn dắt huyết quái chạy vòng quanh đại điện, không để nó chạm được đến một cọng tóc của mình. Ngược lại, dao động lực lượng từ phía hắn lại ngày càng mạnh lên, huyết quái mơ hồ cảm thấy không ổn, càng thêm cuồng nộ.

Đến một lúc nào đó, huyết quái rốt cục từ bỏ việc truy đuổi Dương Khai, quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Khổng Kỳ, há miệng gầm lên, thân thể khổng lồ hóa thành một đạo huyết quang lao thẳng về phía hắn.

Ánh mắt Khổng Kỳ co rụt lại, suýt nữa từ bỏ việc ngưng tụ bí thuật mà quay đầu bỏ chạy.

Đúng lúc này, thân hình Dương Khai chợt lóe lên, chặn ngay phía trước. Mười ngón tay hắn vung lên, Kim Huyết Ti bắn ra, trong thoáng chốc ánh vàng rực trời, vô số sợi Kim Huyết Ti đan vào nhau, ngưng tụ thành một tấm khiên vàng rực trong thời gian cực ngắn.

Ầm...

Huyết quái đâm sầm vào tấm khiên vàng, thân hình bị đánh bật ra, lùi lại mấy bước. Tấm khiên do Kim Huyết Ti ngưng tụ cũng vỡ tan, hóa thành vô số sợi Kim Huyết Ti.

Dương Khai vung tay thu chúng về cơ thể, đồng thời trầm giọng nói: - Khổng huynh, chuẩn bị xong rồi thì mau ra tay, ta không cản được chiêu thứ hai của nó đâu!

- Vừa lúc, ta cũng vừa chuẩn bị xong! – Khổng Kỳ cười hắc hắc, sau đó sắc mặt trở nên nghiêm nghị, ngón tay búng ra, đồng tiền vàng bay vút lên. Hai tay hắn bay múa, biến ảo pháp quyết, trầm giọng quát: – Kim Tiền Lạc Địa, Hỗn Nguyên Nhất Khí!

Vù vù vù...

Đồng tiền vàng giữa không trung bỗng nhiên hóa thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám...

Trong nháy mắt, tiền đồng đã bay rợp trời.

Mỗi một đồng tiền khi bay đều phát ra tiếng ông ông, mang theo năng lực co rút cực mạnh, không ngừng phóng to thu nhỏ.

Dưới sự khống chế thần niệm của Khổng Kỳ, vô số đồng tiền đồng loạt bắn về phía huyết quái.

Huyết quái dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng lùi lại, nhưng tốc độ của nó sao có thể nhanh hơn món bí bảo quỷ dị này?

Trong chớp mắt, huyết quái đã bị một đồng tiền đuổi kịp. Đồng tiền vàng bỗng nhiên phóng to, tròng lên người huyết quái rồi siết chặt lại, trói buộc hành động của nó.

Ngay sau đó, đồng tiền thứ hai, thứ ba giáng xuống, cũng tròng lên người huyết quái, khiến nó càng thêm khó bề cử động.

Ngày càng nhiều đồng tiền rơi xuống, chỉ trong thời gian ngắn, huyết quái đã hoàn toàn bị trói chặt. Từ đầu đến chân, thân thể khổng lồ của nó bị vô số đồng tiền vàng quấn kín, không chừa một kẽ hở.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!