Thấy cảnh này, Dương Khai mơ hồ đoán được động tác tiếp theo của Khổng Kỳ, vội vàng lách mình sang một bên.
Quả nhiên, ngay khi hắn vừa hành động, Khổng Kỳ bỗng trầm giọng quát:
- Chết!
Dứt lời, tiếng ông ông vang lên.
Vô số đồng tiền trong nháy mắt hóa thành những vũ khí sắc bén kinh người, mạnh mẽ co rút lại, cắt xé thân thể huyết quái...
Ánh sáng tan đi, vô số đồng tiền lại hợp thành một, được Khổng Kỳ thu về.
Chỗ huyết quái đang nằm thoáng cái sụp xuống, biến thành vô số mảnh mỏng như cánh ve, rồi hóa thành một vũng máu loãng chảy tràn ra đất.
Trong đại điện lan tràn một mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.
- Không chịu nổi một đòn! - Khổng Kỳ tiêu sái hạ xuống, hừ lạnh một tiếng. Nếu không phải sắc mặt hắn hơi tái đi, lời này sẽ càng có sức thuyết phục hơn.
Một chiêu vừa rồi hiển nhiên đã khiến hắn tiêu hao không nhỏ.
Dương Khai mỉm cười, đang định tiến lên nói chuyện thì đột nhiên biến sắc, tập trung nhìn quanh.
- Sao vậy? - Khổng Kỳ thấy Dương Khai đột nhiên như thế, không khỏi nhíu mày hỏi.
- Khổng huynh... ngươi không phát hiện ra lực lượng cấm chế trong căn phòng này vẫn chưa tiêu trừ hay sao? - Dương Khai nhìn về phía cửa ra vào, hỏi.
Nghe hắn nhắc nhở, Khổng Kỳ mới bừng tỉnh nhìn quanh, kinh ngạc nói:
- Đúng vậy thật, sao lại thế này?
- Có hai khả năng! - Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, nghiêm nghị nhìn hắn, nói: - Khả năng đầu tiên, bản thân căn phòng này đã có cấm chế, không liên quan gì tới huyết quái. Cho nên dù nó chết đi, quầng sáng cấm chế này cũng không biến mất.
- Vậy khả năng còn lại... - Khổng Kỳ không phải kẻ ngốc, nào không hiểu Dương Khai muốn nói gì, hắn nhìn xuống đất, quát khẽ: - Nó còn chưa chết!
Hắn vừa dứt lời, vũng máu đỏ dưới đất nhanh chóng chuyển động, đồng loạt chảy vào trong hồ nước giữa phòng, tựa như vật sống.
- Thật sự còn chưa chết? - Khổng Kỳ cả kinh.
Huyết quái đã bị hắn thi triển bí thuật phối hợp với bí bảo công kích, cắt thành vô số lát mỏng, vậy mà vẫn không tiêu diệt được, đủ thấy mức độ quỷ dị của nó.
- Hồ máu là mấu chốt! - Dương Khai nhận ra.
Hắn vừa nói xong, máu trong hồ không ngừng sôi trào, sủi lên từng bọt khí, xem ra lại sắp sinh ra một huyết quái nữa.
- Đúng là phiền phức! - Khổng Kỳ không nhịn được lùi lại mấy bước, kiêng dè đề nghị: - Hay là hai ta liên thủ công phá cấm chế, chạy trước thì hơn!
Gặp phải thứ kỳ quái giết mãi không chết thế này, Khổng Kỳ thật sự không muốn dây dưa nữa.
Dương Khai đứng yên tại chỗ, dường như không hề nghe thấy.
- Ngươi có nghe ta nói không? - Khổng Kỳ nhướng mày quát.
- À... - Cuối cùng Dương Khai cũng lên tiếng: - Không cần rắc rối như thế, ta lại chợt có một ý hay hơn!
- Cái gì? - Khổng Kỳ ngạc nhiên hỏi.
Nhưng Dương Khai không trả lời, mà đi tới đứng trước hồ máu, làm ra một tư thế cổ quái, đưa bàn tay chụp về phía trước, đồng thời hít sâu một hơi, quát lớn:
- Hải Nạp Thần Công, hút cho ta!
- Cái thứ quái quỷ gì vậy? - Khóe miệng Khổng Kỳ giật giật, thật không biết phải nói Dương Khai thế nào nữa. Với kiến thức và kinh nghiệm của hắn, trước giờ cũng chưa từng nghe qua công pháp nào tên là Hải Nạp Thần Công. Có thể thấy công pháp này hoặc là do Dương Khai tự bịa ra, hoặc là một loại công pháp thấp kém rác rưởi nào đó.
Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng diễn ra đã khiến Khổng Kỳ trợn trừng cả mắt.
Hồ máu đang sôi trào lại thật sự bị Dương Khai hút lên, cuồn cuộn chảy vào lòng bàn tay hắn rồi biến mất tăm!
Máu trong hồ càng sôi trào dữ dội, mơ hồ nghe thấy tiếng gào thét giãy giụa, nhưng vì huyết quái chưa kịp thành hình, không có sức chống cự, chỉ có thể bị một lực hút dẫn dắt hội tụ vào bàn tay Dương Khai.
Bàn tay của Dương Khai lúc này như một cái hố không đáy, đón nhận toàn bộ thứ máu loãng tràn ngập khí tức tà ác.
Khổng Kỳ nhìn đến ngây người, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn, không ngừng dụi mắt, tự nhủ đây chỉ là ảo giác...
Nhưng dù nhìn thế nào, cảnh tượng này vẫn vô cùng chân thật.
Cùng lúc đó, Dương Khai vẫn duy trì tư thế cổ quái, ở góc khuất mà Khổng Kỳ không thấy được, bàn tay hắn đang cầm Huyền Giới Châu, thần niệm trao đổi với pháp thân:
- Ngươi chắc chắn có thể luyện hóa được những thứ này chứ?
Pháp thân trả lời:
- Trong đám máu này ẩn chứa năng lượng cực kỳ khổng lồ, nó có tác dụng rất lớn đối với ta. Phệ Thiên Chiến Pháp không gì không thể cắn nuốt, chút máu này thì có là gì? Ngay cả võ giả Đạo Nguyên Cảnh ta cũng đã luyện hóa hai tên rồi!
- Được rồi, nếu ngươi đã nói vậy... - Dương Khai không nói nữa. Vừa rồi nếu không phải pháp thân đột nhiên truyền tin, hắn đã không vận dụng Huyền Giới Châu để hút hồ máu này vào trong Tiểu Huyền Giới. Ngừng một chút, hắn lại căn dặn: - Nhưng ngươi phải cẩn thận một chút, nhất định đừng để những tà niệm tạp chất đó xâm nhiễm thần thức!
- Ta biết rồi!
Trong đại điện, thần sắc Khổng Kỳ biến ảo không ngừng, từ kinh ngạc, khiếp sợ, đến hoảng hốt...
Thời gian dần trôi, hồ máu phát ra một tiếng kêu rên yếu ớt rồi hoàn toàn biến mất.
Cùng lúc đó, quầng sáng cấm chế giam cầm căn phòng này cũng tự động sụp đổ.
Đợi hút cạn máu trong hồ, Dương Khai mới thu tay lại, dồn khí xuống đan điền, ra vẻ thu công.
Xoay người lại, hắn còn không quên vỗ bụng, ợ một cái, giống như vừa ăn no.
Khổng Kỳ nhìn mà mặt mày xanh mét...
- Khổng huynh, hợp tác vui vẻ! Không hổ là tinh anh xuất thân từ Thất Diệu Thương Hội, một chiêu Kim Tiền Lạc Địa vừa rồi thật sự khiến tại hạ mở rộng tầm mắt. Quả nhiên người nổi danh ắt có thực học, danh tiếng của Khổng huynh quả là danh bất hư truyền... - Nói đến đây, hắn ngừng lại, nghiêng đầu nhìn Khổng Kỳ: - Sao huynh lại có vẻ mặt như vậy?
Khóe miệng Khổng Kỳ co giật:
- Ta chỉ muốn hỏi, thân thể ngươi... không có phản ứng khác thường gì sao?
- Không có! - Dương Khai đáp, vừa nói vừa đi tới.
Khổng Kỳ vội vàng lùi lại, giơ tay lên:
- Ngươi đừng qua đây, đứng đó nói là được rồi.
Nếu nói trước đó thái độ của Khổng Kỳ đối với Dương Khai là cảnh giác và chán ghét, thì hiện tại đơn thuần là ghê tởm... Hắn nhìn Dương Khai, giống như đang thấy một con bọ vừa bò ra từ hố phân, thật sự không dám nhìn thẳng.
- Xem ra Khổng huynh là người ưa sạch sẽ. - Dương Khai nhe răng cười, đầy ẩn ý.
- Chuyện này không liên quan đến sạch sẽ! - Khổng Kỳ cố nén cảm giác cồn cào trong bụng, nói thật nhanh, rồi liền ngậm chặt miệng, bịt cả mũi.
- Đúng rồi, còn một chuyện phải nói với Khổng huynh. Linh quả đó, huynh nên chờ đến khi trở về, hỏi ý các bậc trưởng bối trong thương hội, phân biệt rõ ràng chủng loại và hiệu quả rồi hãy tính, đừng có ăn tùy tiện.
Dương Khai nhớ ra, không yên tâm dặn dò một câu.
Dù sao hai trái Tuế Nguyệt Quả nhìn thì giống nhau, nhưng kỳ thật có khác biệt rất lớn, trái mà Dương Khai đưa cho Khổng Kỳ... có chút vấn đề.
Nếu vì vậy mà Khổng Kỳ gặp họa, hắn cũng khó thoát khỏi liên can.
- Chuyện này không cần ngươi nhắc nhở. - Khổng Kỳ nhíu mày, thầm cảm thấy Dương Khai quan tâm thái quá.
- Vậy thì tốt. - Dương Khai mỉm cười.
- Chuyện đã đến đây, hay là chúng ta...
Nhưng hắn còn chưa nói hết lời, Khổng Kỳ đã chắp tay:
- Cáo từ!
Nói xong liền quay người, lao ra khỏi đại điện.
Đến một câu khách sáo hẹn ngày tái ngộ cũng chẳng buồn nói, giống như không bao giờ muốn gặp lại Dương Khai nữa.
- Chạy nhanh thật! - Dương Khai nhìn theo hướng hắn biến mất, lẩm bẩm một mình. Trầm ngâm một hồi, hắn cũng không quay đầu trở lại, mà đi theo hướng Khổng Kỳ vừa rời đi.
Tuy rằng hắn vô tình chọn đúng lối đi giống Khổng Kỳ, nhưng bây giờ quay về cũng đã muộn, có lẽ những võ giả khác đã thoát khỏi ảo trận, tràn vào những con đường khác nhau.
Dù hắn có chọn lại, cũng sẽ trùng đường với người khác, chi bằng không lãng phí thời gian.
Sau đại điện này vẫn là một con đường có gắn đá phát sáng, trên đường còn có mấy cấm chế nhỏ, nhưng đều đã bị Khổng Kỳ đi trước phá giải.
Dương Khai cũng đi một mạch bình an.
Đi chừng nửa canh giờ, Dương Khai bỗng nhiên nhướng mày, mỉm cười nói với bóng người đang đứng phía trước:
- Khổng huynh, sao lại ở đây chờ ta? Có phải gặp phải rắc rối gì không?
- Không có. - Khổng Kỳ thấy hắn tới gần, không khỏi cảm thấy hoảng sợ, lùi lại mấy bước: - Chỗ này có lối rẽ, ngươi đi đường nào?
Dương Khai nghe vậy, nhìn ra phía trước, phát hiện quả nhiên lại có một ngã ba, nhưng không nhiều, chỉ có hai con đường mà thôi.
Hắn đảo mắt một vòng, liền hiểu được vì sao Khổng Kỳ cố ý chờ ở đây.
Hiển nhiên người này không muốn đi cùng đường với mình, cho nên mới ở đây xác nhận trước, thậm chí không tiếc làm chậm trễ thời gian.
- Khổng huynh muốn đi đường nào? - Dương Khai híp mắt cười nói.
Khóe miệng Khổng Kỳ co giật, nói:
- Ngươi đi đường nào, ta đi đường còn lại!
- Vậy sao... ta còn muốn cùng Khổng huynh...
- Chuyện này không cần nói nữa! - Khổng Kỳ vội vàng ngắt lời, lạnh lùng nói: - Mau chọn đi, đừng lề mề nữa!
- Vậy đi bên này. - Dương Khai thuận tay chỉ con đường bên phải.
Dứt lời, Khổng Kỳ đã lóe lên lao vào đường bên trái, nhanh chóng mất dạng.
- Người này thật thú vị! - Dương Khai nhìn hắn biến mất, cười hắc hắc, rồi quay người bước vào con đường bên phải.
Thật ra, dù cho Khổng Kỳ không cố ý chờ ở đây, hắn cũng sẽ chọn hướng khác. Dù nói có người đi trước mở đường là rất tốt, nhưng nếu có thứ gì tốt cũng sẽ rơi vào tay người ta, Dương Khai không muốn thấy điều này.
Một đường đi tới, cũng coi như bình yên, dù có gặp mấy cấm chế nhỏ, đều bị Dương Khai thuận lợi phá giải.
Đến một lúc, phía trước lại xuất hiện ánh sáng. Dương Khai phấn chấn tinh thần, ngẩng đầu nhìn tới, phát hiện đó là một cánh cửa, hào quang chói lòa phát ra từ bên trong.