Trời dần hửng sáng, Dương Khai bất giác tăng nhanh cước bộ.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã đi qua cánh cổng ánh sáng kia.
Đập vào mắt là một cầu thang bằng bạch ngọc không tì vết, trải dài bất tận, mắt thường không thấy điểm cuối, thần niệm cũng chẳng thể dò xét đến cùng.
Dưới chân cầu thang, bên tay phải có một tấm bia đá, trên đó khắc mấy chữ to.
Dương Khai cúi đầu nhìn, khẽ lẩm bẩm:
- Tuế Nguyệt Giai Thê?
Hắn mờ mịt nhíu mày, không rõ bậc thang bạch ngọc này ẩn chứa huyền cơ gì, cũng không dám tùy tiện bước lên, e rằng sẽ gặp phải nguy hiểm bất trắc.
May mà nơi này không có người ngoài, hắn suy nghĩ một lát rồi trực tiếp gọi Hoa Thanh Ti ra.
Dù sao Hoa Thanh Ti cũng là đệ tử của Tinh Thần Cung, lại chuẩn bị rất lâu cho chuyến đi đến Tứ Quý Chi Địa lần này, hẳn là nàng biết nhiều điều về Tuế Nguyệt Thần Điện.
Hào quang lóe lên, Hoa Thanh Ti hiện thân.
Nàng thoáng mờ mịt nhìn quanh, không rõ mình đang ở nơi nào.
- Nơi này là Tuế Nguyệt Thần Điện! Dương Khai nói.
- A? Hoa Thanh Ti kinh ngạc, sau đó mừng rỡ nói: - Ngươi quả nhiên đã tìm được Tuế Nguyệt Thần Điện?
- Ừm, cơ duyên xảo hợp thôi, không biết sao nó lại tự hiện ra. Dương Khai nói: - Cô xem thứ này đã...
Nói rồi, hắn chỉ tay về phía tấm bia đá.
Hoa Thanh Ti nhìn theo, cả người chấn động: - Tuế Nguyệt Giai Thê?
- Quả nhiên cô biết... Dương Khai thấy vẻ mặt của nàng liền biết nàng có hiểu biết về nơi này, bèn nói:
- Nói ta nghe xem, nơi này có lai lịch gì!
Hoa Thanh Ti hít một hơi thật sâu, đè nén tâm tình kích động, trầm giọng nói: - Tuế Nguyệt Giai Thê, nghe nói nơi này ẩn chứa sự lĩnh ngộ và khả năng nắm giữ Thời Gian chi lực của Tuế Nguyệt Đại Đế. Người bước lên bậc thềm này có thể nhận được sự gột rửa của lực lượng năm tháng, có ích lợi to lớn đối với võ giả!
Ánh mắt nàng sáng rực, nóng lòng muốn thử.
- Vậy nếu thất bại thì sao?
Dương Khai nhíu mày.
Hoa Thanh Ti ngẩn ra, ngập ngừng một lúc mới nói: - Không biết... nhưng chắc hẳn sẽ có hậu quả rất nghiêm trọng.
Dương Khai gật đầu, xem ra Hoa Thanh Ti cũng không biết quá nhiều về Tuế Nguyệt Giai Thê, nhưng dù sao vẫn còn hơn hắn.
Thấy Dương Khai trầm ngâm, Hoa Thanh Ti mím môi, nói: - Mặc kệ ngươi có muốn đi hay không, ta muốn lên thử xem!
Dương Khai liếc nhìn nàng, mỉm cười nói:
- Nếu đã là cơ duyên, tự nhiên không thể bỏ qua... À... phải gọi cả Nhược Tích ra nữa.
Nói rồi, hắn vung tay gọi Trương Nhược Tích ra.
Sau khi giải thích cho Trương Nhược Tích về sự huyền diệu của Tuế Nguyệt Giai Thê, Dương Khai nhìn nàng nói: - Có lên hay không, tự ngươi quyết định. Tuy ta không biết thất bại sẽ có hậu quả gì, nhưng chắc chắn sẽ không tốt đẹp. Nhưng ngươi cứ yên tâm, nếu thật sự có chuyện, ta sẽ lập tức thu ngươi vào Tiểu Huyền Giới.
- Ta muốn đi lên!
Ngoài dự liệu của Dương Khai, Trương Nhược Tích nghe xong chẳng những không chút do dự, ngược lại còn tỏ ra vô cùng quả quyết.
Hoa Thanh Ti mỉm cười, nói: - Tiểu nha đầu tuổi còn nhỏ mà chí không nhỏ...
- Nếu đã vậy, chúng ta cùng đi thôi. Dương Khai gật đầu, nghiêm túc dặn dò: - Hai người không được cách xa ta quá, nếu không lỡ xảy ra chuyện gì, ta không kịp thu các người vào Tiểu Huyền Giới đâu.
Trương Nhược Tích căng thẳng gật đầu, gương mặt vì kích động mà ửng đỏ, còn Hoa Thanh Ti lại cười duyên nói: - Vậy ngươi phải đi theo sát tỷ tỷ đó nha...
Dương Khai liếc nàng một cái, bật cười, rồi sải bước lên bậc thềm bạch ngọc.
Hoa Thanh Ti và Trương Nhược Tích thấy vậy cũng nghiêm mặt lại, sóng vai bước theo.
Bỗng nhiên, một luồng sức mạnh màu trắng sữa từ bậc thang tuôn ra, hóa thành tầng tầng mây mù bao phủ dưới chân ba người, khiến họ có cảm giác như đang dạo bước trên mây.
Cùng lúc đó, thân thể Dương Khai chấn động, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ tràn vào cơ thể, như một liều thuốc bổ, gột rửa Thánh Nguyên và Thần Niệm lực, khiến chúng trở nên tinh thuần và ngưng đọng hơn.
Thứ sức mạnh này không thể diễn tả bằng lời, nó tựa như dòng chảy của thời gian, theo từng khoảnh khắc trôi qua, sức mạnh ấy lại không ngừng tăng trưởng.
Rõ ràng chỉ là một thoáng chốc, nhưng cả ba người lại có cảm giác như đã trải qua một thời gian rất dài.
Cảm giác kỳ diệu này quấn quanh trong lòng.
Dương Khai liếc nhìn sang hai bên, thấy Trương Nhược Tích và Hoa Thanh Ti đều bình thường, xác định hai người không sao, hắn mới bước thêm một bước nữa.
Cảm giác càng mãnh liệt hơn ập tới, Dương Khai tinh thần phấn chấn, mở rộng tâm thần để đón nhận sự gột rửa của lực lượng năm tháng trên bậc thang, Thánh Nguyên và Thần Niệm ngày càng trở nên hùng hồn tinh túy.
Ban đầu, Dương Khai còn có thể quan sát tình hình của Hoa Thanh Ti và Trương Nhược Tích, để phòng ngừa hai người không chịu nổi lực lượng năm tháng mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nhưng càng bước lên cao, Dương Khai dần chìm đắm trong cảm giác trở nên mạnh mẽ một cách vừa chậm chạp lại vừa nhanh chóng này, nhất thời không thể thoát ra được.
- Đây là lực lượng năm tháng sao? Dương Khai nhướng mày, thầm tán thưởng: - Quả là một loại sức mạnh kỳ lạ! Rõ ràng chỉ trong thời gian rất ngắn, nhưng lại khiến người ta cảm giác như đã trải qua rất lâu, giống như đã tu luyện một thời gian dài... Thứ sức mạnh kỳ lạ này, so với lực lượng không gian chỉ hơn chứ không kém!
Trong lòng đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên có dao động lực lượng từ phía trước truyền đến.
Dương Khai giật mình, thu liễm tâm thần nhìn lại, chỉ thấy cách mình bảy, tám bậc thang, Trương Nhược Tích đang từng bước đi lên, y phục đã bị mồ hôi thấm ướt, ôm sát vào người làm hiện ra những đường cong tuyệt diệu.
Theo mỗi bước chân của nàng, trong thân thể nhỏ bé kia đột nhiên tuôn ra một vầng sáng năng lượng, ầm ầm khuếch tán ra xung quanh.
- Đùa sao! Dương Khai suýt nữa trừng rớt cả tròng mắt.
Hắn không biết Trương Nhược Tích đã vượt lên trước mình từ lúc nào, lại còn đi xa đến vậy, thế cũng thôi đi, mấu chốt là vừa rồi Trương Nhược Tích rõ ràng đã đột phá một tiểu cảnh giới, tấn thăng Phản Hư Cảnh tầng hai!
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Dương Khai có thế nào cũng không thể tin được.
Dù sao mấy ngày trước Trương Nhược Tích mới đột phá Phản Hư Cảnh, mới bao lâu chứ, lại đột phá thêm một tiểu cảnh giới, quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Bản thân Dương Khai dù cũng có thu hoạch không nhỏ trên Tuế Nguyệt Giai Thê này, nhưng cũng không đến mức khoa trương như Trương Nhược Tích.
Quả nhiên tiểu nha đầu này có điểm cổ quái! Dương Khai nhớ lại ngày nàng tấn thăng Phản Hư Cảnh, sau lưng hiện ra một hư ảnh khổng lồ, trong lòng đầy nghi hoặc, thật không biết huyết mạch chi lực của nàng rốt cuộc là gì, lại có thể khiến nàng tấn cấp nhanh đến vậy.
Dương Khai há miệng, muốn gọi Trương Nhược Tích lại, để tránh nàng đi quá xa mình, nhưng lại phát hiện dù thế nào cũng không thể thốt ra một lời, ngay cả thần niệm cũng không thể truyền ra ngoài, vừa ló ra đã bị một lực lượng vô hình áp chế trở về.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy cách mình sáu, bảy bậc thang là Hoa Thanh Ti, đang mồ hôi nhễ nhại, gian khổ bước từng bước, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Quả nhiên Tuế Nguyệt Giai Thê không phải khảo nghiệm tu vi cao thấp, nếu là vậy, người đi ở phía trước nhất phải là Hoa Thanh Ti mới đúng, nói thế nào cũng không đến lượt Trương Nhược Tích có tu vi thấp nhất.
Dương Khai trầm ngâm, dừng bước chờ đợi Hoa Thanh Ti. Theo hắn thấy, Hoa Thanh Ti có thể sẽ là người không chịu nổi đầu tiên, hắn nhất định phải đợi đến thời điểm thích hợp để thu nàng vào Tiểu Huyền Giới!
Về phần Trương Nhược Tích, Dương Khai hoàn toàn có thể đuổi theo sau.
Sự thật quả đúng như Dương Khai dự liệu.
Đi được khoảng nửa chặng đường trên Tuế Nguyệt Giai Thê, Hoa Thanh Ti cuối cùng cũng không chịu nổi sự gột rửa của lực lượng năm tháng, ích lợi mà nàng nhận được khi bước trên bậc thang đã hóa thành sự giày vò, sự ăn mòn của lực lượng năm tháng khiến nàng cảm thấy như tuổi xuân đang trôi đi. Nàng hoảng hốt ngẩng đầu nhìn về phía Dương Khai, muốn cất tiếng gọi.
Nhưng ngay lúc này, nàng lại không thể nói ra được một lời nào, lo lắng đến toát mồ hôi hột.
Cũng may Dương Khai vẫn luôn chú ý đến nàng, vừa phát hiện ra điều bất thường, hắn vội vung tay lên, trực tiếp thu nàng vào Tiểu Huyền Giới.
Lúc này, Dương Khai mới ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ của Trương Nhược Tích, tiểu nha đầu đã bỏ xa hắn mấy chục bậc thang, hơn nữa dường như vẫn còn chìm đắm trong những lợi ích mà không thể thoát ra, bước chân không hề ngừng nghỉ, vẫn đang tiếp tục đi lên.
Thấy vậy, Dương Khai nào dám chần chừ, vội dồn hết sức lực tiếp tục đi lên, muốn rút ngắn khoảng cách với Trương Nhược Tích.
...................
Tại một nơi nào đó trong Tuế Nguyệt Thần Điện, trong một đại điện tối tăm vô biên, mơ hồ truyền ra tiếng hít thở trầm thấp cùng nhịp tim mạnh mẽ, một cỗ uy áp không rõ tên tràn ngập khắp đại điện. Nếu có sinh linh nào đến đây, e rằng sẽ lập tức tê liệt ngã xuống đất, uy áp nặng tựa Thái Sơn, ngay cả Đế Tôn Cảnh cũng phải run rẩy.
Bỗng nhiên, trong bóng tối bùng lên hai đạo hồng quang sắc lẹm, cùng với tiếng thở nặng nề, hai đạo hồng quang đó bỗng phình to – đó là một đôi mắt to như chiêng đồng.
Đó là một đôi mắt dã thú tràn ngập sát khí và sự hoang dã, con ngươi màu vàng, tròng mắt đỏ rực, chứa đầy vẻ hung bạo.
- Hử? Đám trùng nhỏ cuối cùng cũng tìm được Tuế Nguyệt Thần Điện rồi sao? Một âm thanh như sấm rền vang lên trong đại điện, cùng lúc đó, trong bóng tối phụt ra một ngọn lửa chói lọi.
Ánh lửa đến từ một con quái thú toàn thân rực cháy, nó cao chừng ba tầng lầu, hình dáng tựa hổ tựa trâu, thân thể như được đúc từ dung nham, trên trán có một chiếc sừng màu đỏ sẫm, sau lưng mọc đôi cánh, toàn thân phủ đầy lân giáp, uy phong lẫm liệt.
- Xem ra nhiệm vụ của bổn đại gia sắp hoàn thành rồi... Đã bao nhiêu năm.... Cuối cùng bổn đại gia cũng sắp được tự do! Âm thanh rung chuyển cả đại điện truyền ra từ bụng con dị thú này, nó đứng dậy, đôi mắt nhìn quanh, dường như có thể xuyên thấu cả hư không.
Nó vừa nhìn, vừa lẩm bẩm: - Để bổn đại gia xem thử, đám trùng nhỏ này có ai xuất chúng không.
Ánh mắt nó quét qua, mấy chục võ giả trong Tuế Nguyệt Thần Điện đều không thoát khỏi sự quan sát của nó, nó vừa nhìn vừa bình luận: - Ừm, tên nhóc này tư chất không tồi, nhưng mà... Hừ, vẫn chưa lọt vào mắt xanh của bổn đại gia. Hả... Tiểu nha đầu này có chút cổ quái, thể chất không tệ, tu vi không cao lại có Đế Bảo hộ thân, là con cháu của Đại Đế nào sao? Ừm, tuy rằng miễn cưỡng cũng đủ tiêu chuẩn, nhưng... Thôi bỏ đi, đám Đại Đế đó tên nào tên nấy đều chẳng phải hạng dễ chọc