Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2169: CHƯƠNG 2169: LẤY TRƯỚC MỘT MÓN

- Đây là... – Lam Huân đưa mắt nhìn món bảo vật thứ tư, vật ấy trông như linh đan mà lại chẳng phải linh đan, dáng vẻ vô cùng kỳ quái.

Lam Huân khẽ nhíu mày, dường như có chút hoang mang, nhưng rất nhanh nàng đã biến sắc, kinh hô:

- Đế Tuyệt đan!

- Cái gì? – La Nguyên, người từ đầu đến giờ chưa hề mở miệng, cũng phải kinh ngạc thốt lên:

- Đế Tuyệt đan? Cô nương chắc chắn mình không nhìn lầm chứ?

Lời vừa dứt, Tiêu Thần không khỏi hừ lạnh một tiếng:

- Chú ý lời nói của ngươi, trước mặt ngươi là công chúa điện hạ đấy!

La Nguyên quay đầu liếc hắn một cái, ánh mắt hai người chạm nhau, tóe lửa.

Lam Huân mỉm cười, nói:

- Đây hẳn là Đế Tuyệt đan không sai! Nếu La huynh không tin, lát nữa phá vỡ cấm chế, lấy ra xem là biết ngay thôi!

- Ta không phải không tin! – La Nguyên hừ một tiếng. – Chỉ là... không ngờ loại bảo vật này cũng xuất hiện ở đây mà thôi!

Lam Huân gật đầu nói:

- Ta cũng rất bất ngờ! Đế Tuyệt đan... ta cũng chưa từng thấy qua, chỉ nghe phụ thân nhắc tới vài lần, nên nhất thời không nhận ra. Tuy nhiên... trong Đế Tuyệt đan đều phong ấn một kích toàn lực của cường giả Đế Tôn Cảnh, nếu có thể đoạt được vật này thì chẳng khác nào có trong tay một sát thủ giản!

Nghe nàng nói vậy, Dương Khai lập tức hiểu ra huyền bí và sự ảo diệu chứa đựng trong viên Đế Tuyệt đan này.

Vật này lại phong ấn một kích toàn lực của cường giả Đế Tôn Cảnh! Chỗ kỳ diệu này có phần tương tự với Tinh Đế Lệnh mà năm đó hắn đoạt được tại cố hương Tinh Vực.

Bên trong Tinh Đế Lệnh cũng phong ấn một loại thần thông của Tinh Không Đại Đế!

Mọi người ở đây đều là võ giả cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, nếu có được viên Đế Tuyệt đan này, thì trong cùng cấp bậc, ai sẽ là địch thủ? Cho dù gặp phải Đế Tôn Cảnh, cũng không phải là không có sức đánh một trận!

Đúng như Lam Huân đã nói, thứ này quả thật có thể trở thành một sát thủ giản, hơn nữa còn là loại giải quyết dứt khoát!

Võ giả đi rèn luyện, ai mà không trải qua vài lần sinh tử tồn vong? Vào thời khắc mấu chốt đó, Đế Tuyệt đan không thể nghi ngờ chính là át chủ bài tốt nhất!

Hơi thở của mọi người lại lần nữa trở nên dồn dập, gương mặt ai nấy đều nóng rực...

- Món cuối cùng kia...

Lam Huân lại khẽ nhíu mày, nhìn hạt châu màu đỏ rực lớn chừng quả nhãn hồi lâu, mới chậm rãi lắc đầu nói:

- Thứ lỗi cho ta kiến thức nông cạn, cũng không nhận ra nó. Chư vị có ấn tượng gì không?

Ngay cả một nhân vật như Lam Huân cũng không nhận ra hạt châu màu đỏ rực kia, những người khác tự nhiên càng không cần phải nói, đều rối rít lắc đầu, tỏ ý chưa từng thấy qua vật này.

Lam Huân mỉm cười, nói:

- Thật ra không cần biết đây là vật gì, nếu đã được đặt chung với mấy món kia ở đây, có lẽ cũng không phải tầm thường đâu!

Nàng nói vậy cũng không phải là phỏng đoán vô căn cứ.

Trên đài cao đặt năm vật, một món Ngụy Đế Bảo phòng ngự, một giọt Thái Nhất Thần Thủy, một phần Đế Vận, một viên Đế Tuyệt đan... món nào mà không phải là vật vô giá, món nào mà không phải là bảo vật gần như đã tuyệt tích? Nếu chỉ nói riêng về giá trị, đúng là không thể nói món nào cao món nào thấp... không có lý nào món thứ năm lại là vật vô dụng. Hạt châu màu đỏ rực này, tối thiểu cũng là một tồn tại cùng cấp bậc với mấy món bảo vật kia. Chỉ là không ai biết rốt cuộc nó có tác dụng gì mà thôi.

- Thật ra...

Lam Huân chớp chớp đôi mắt đẹp, ánh mắt dừng lại ở vị trí trung tâm bệ cao, nơi đó, trong quầng sáng cấm chế lại trống rỗng, bên trong không có vật gì:

- Ta thật ra để ý hơn, trong này... trước đây đã đặt bảo vật gì?

- Công chúa điện hạ nói vậy là có ý gì? – Khổng Kỳ hỏi.

Lam Huân nói:

- Bên trong cấm chế này, còn sót lại lực lượng đế uy cực mạnh. Nếu ta không đoán sai, trong này trước đây hẳn là có một món Đế Bảo...

- Đế Bảo?

- Là thật sao?

- Không thể nào!

Dù mọi người ở đây đều từng trải qua sóng to gió lớn, nhưng nghe vậy cũng không khỏi kinh hãi. Đế Bảo đâu phải thứ có thể tùy tiện đoạt được, ai nấy đều kinh hô thành tiếng.

- Hẳn là không sai... – Lam Huân nói với vẻ chắc chắn.

- Hơn nữa, ngay trước đây không lâu, Đế Bảo vẫn còn ở chỗ này, nhưng không biết vì sao đột nhiên biến mất, bằng không không thể nào lưu lại lực lượng đế uy rõ ràng như thế!

- Có người đã tới đây trước chúng ta ư? – Cung Văn Sơn sắc mặt trầm xuống.

- Đáng giận, là kẻ nào nhanh chân đến trước! – Khổng Kỳ cũng tức giận mắng một tiếng.

Lam Huân lắc đầu nói:

- Hẳn là không phải vậy, nếu thật sự có người nhanh chân đến trước chúng ta, vì sao chỉ lấy đi một món bảo vật? Những món còn lại đều là bảo vật hiếm có, không có lý nào lại bỏ qua... Huống chi, cấm chế này vẫn còn nguyên vẹn...

- Vậy là tình huống gì? – Khổng Kỳ đầu óc mơ hồ.

- Ta cũng không biết! – Lam Huân cười bất đắc dĩ.

Trong lúc mấy người nói chuyện, trong đầu Dương Khai bất giác hiện lên món Phượng Thải Hà Y kia...

Nhớ lại đế uy phát ra lúc Trương Nhược Tích mặc Phượng Thải Hà Y, rồi cảm nhận lại khí tức còn lưu lại trên đài cao... Dương Khai lập tức ho khan một tiếng, nói:

- Bất kể nơi này từng có một món Đế Bảo hay không, giờ đã không thấy nữa, chứng tỏ chúng ta vô duyên, chi bằng bàn xem những món còn lại này nên phân chia thế nào?

Hắn vừa dứt lời, bầu không khí vốn còn có chút hòa hợp bỗng chốc trở nên giương cung bạt kiếm, người người đều ngầm thúc giục nguyên lực, lặng lẽ kéo dãn khoảng cách với người khác, ánh mắt đầy cảnh giác và nặng nề.

Bảo vật có năm món, mà ở đây lại có tám người, hiển nhiên không thể chia đều, tất nhiên sẽ có người không lấy được gì.

Tất cả đều là thiên chi kiêu tử, đều là võ giả thực lực cường đại, không một ai nguyện ý ra về tay không.

- Chư vị, Tiêu mỗ có một đề nghị, không biết chư vị có muốn nghe hay không? – Bỗng nhiên Tiêu Thần cười híp mắt lên tiếng.

Khổng Kỳ không biết hắn định đưa ra đề nghị gì, nhưng người ta đã lên tiếng, cũng không tiện cản trở, chỉ có thể nói theo:

- Tiêu huynh có thượng sách gì, cứ nói ra nghe thử xem!

Những người khác cũng đều dời mắt nhìn về phía Tiêu Thần.

Tiêu Thần thấy vậy, cười sang sảng nói:

- Ở Nam Vực, Tinh Thần Cung ta luôn đứng đầu, mà vừa rồi công chúa điện hạ cũng không tiếc chỉ giáo, cung cấp cho chư vị nhiều tin tức như vậy... công chúa điện hạ nhân nghĩa và vô tư như thế, chẳng lẽ chư vị không muốn bày tỏ một chút sao?

Hắn nói đến đây, mọi người lập tức có dự cảm không lành.

Quả nhiên, Tiêu Thần tiếp tục nói:

- Tiêu mỗ cảm thấy, với thân phận và địa vị của công chúa điện hạ, nên lấy trước một món... Chư vị thấy thế nào?

Trong lòng mọi người lập tức mắng thầm Tiêu Thần một trận xối xả! Chỉ là ngại mặt mũi Lam Huân, không tiện phát tác mà thôi, ai nấy đều sắc mặt âm trầm, không ai đáp lời.

Hiện tại, bảo vật vốn đã không đủ chia, kẻ này lại còn đề nghị nhường cho Lam Huân lấy trước một món, đây quả thực là hành vi của cường đạo, vô liêm sỉ đến cực điểm! Đổi lại là người khác nói như vậy, chỉ sợ sẽ bị nước miếng phun cho chết chìm, nhưng Tiêu Thần lại lấy Lam Huân ra làm lá chắn, nên không ai dám càn rỡ.

Lam Huân thân phận địa vị rõ ràng như thế, ai dám có ý kiến với nàng? Sau này còn muốn lăn lộn ở Nam Vực nữa hay không?

Mạnh mẽ như La Nguyên, lúc này cũng đầy mặt oán hận, không nói một lời.

Tuy hắn đối mặt với Vô Thường không hề lùi bước, nhưng hắn cũng biết trên đời này có một số người căn bản không thể đắc tội, Lam Huân chính là một trong số đó...

- Thế nào? Chư vị cảm thấy đề nghị này của Tiêu mỗ không ổn sao? – Tiêu Thần mượn danh dọa người, thấy mọi người đều im lặng, bèn hừ lạnh nói: – Hay là... chư vị xem thường Tinh Thần Cung của ta?

Hắn chụp cho cái mũ lớn như vậy! Khổng Kỳ lập tức dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Tiêu Thần, trong lòng đã sớm vấn an mười tám đời tổ tông nhà hắn...

- Này... – Mộ Dung Hiểu Hiểu tâm địa thiện lương, thấy bầu không khí căng thẳng như vậy, chỉ nói được một chữ rồi cũng không biết nên làm thế nào để hóa giải, gấp đến độ mặt đỏ bừng.

Những người khác đều im lặng không lên tiếng, không tỏ thái độ.

Dương Khai quan sát sắc mặt, thấy Lam Huân nhíu mày có vẻ không vui, trong lòng biết chuyện này không phải do nàng và Tiêu Thần bàn bạc trước, mà do kẻ kia tự ý quyết định... hắn âm thầm gật đầu.

Ấn tượng của hắn về Lam Huân không tệ, nếu Lam Huân thật sự muốn mượn uy danh của Đại Đế và Tinh Thần Cung để đoạt lấy bảo vật, chỉ sợ mọi người cũng không có cách nào, nhưng nếu làm vậy, hình tượng của Lam Huân chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều.

Hơn nữa, những vật trên đài cao này tuy vô cùng trân quý, nhưng với thân phận của Lam Huân, chưa chắc nàng đã để vào mắt.

Cái khiên đen nhánh kia đối với nàng mà nói chẳng khác nào gân gà, bởi vì bản thân nàng đã có một món Đế Bảo phòng ngự do Đại Đế ban cho.

Thái Nhất Thần Thủy nàng lấy cũng vô dụng, trong Tinh Thần Cung còn có vô số linh thảo diệu dược, các loại dược linh nhiều không đếm xuể, cần gì đến Thái Nhất Thần Thủy?

Về phần Đế Vận, nàng hiện tại chỉ mới là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lấy cũng không có chỗ dùng.

Còn viên Đế Tuyệt đan kia...

Nếu nàng muốn, chỉ cần đi theo Minh Nguyệt Đại Đế làm nũng một chút, khẳng định Đại Đế sẽ luyện chế cho nàng vài viên. Dù sao Đại Đế công lực thâm hậu, không sợ tiêu hao mấy trăm năm công lực.

Ngay lúc bầu không khí căng thẳng, bỗng nhiên Lam Huân mỉm cười, nói:

- Nếu các vị không có ý kiến, vậy ta cùng Tiêu Thần ca ca lấy trước một món!

- Hả? – Cung Văn Sơn nghe vậy, nhướn mày lên, như nghe phải chuyện gì lạ lùng lắm, ngạc nhiên nhìn Lam Huân, nhưng rất nhanh, vẻ ngạc nhiên kia liền biến thành bình thường trở lại, mỉm cười.

Khổng Kỳ chau mày, sau đó cũng hiểu ra ý tứ trong lời nói của Lam Huân, mỉm cười gật đầu:

- Công chúa điện hạ muốn lấy trước một món, Khổng mỗ đương nhiên không có ý kiến!

- Ta không có ý kiến! – Biện Vũ Tình ngay sau đó tỏ thái độ.

Mọi người tại chỗ đều là người tinh ranh, tuy rằng ý tứ Lam Huân biểu đạt ra không khác mấy so với Tiêu Thần, nhưng ý đồ của hai người hoàn toàn khác biệt, sao họ lại không nghe ra chứ?

- Các người thì sao? – Lam Huân lại quay đầu nhìn đám người La Nguyên hỏi.

- Công chúa điện hạ cứ tự nhiên là được! La mỗ có thể không tin người khác, nhưng công chúa điện hạ thì ta tin tưởng!

Lam Huân khẽ gật đầu:

- Đa tạ La huynh nể tình!

La Nguyên đã đồng ý, Dương Khai và Mộ Dung Hiểu Hiểu còn lại sao có thể có ý kiến.

Thời điểm mọi người đều lần lượt gật đầu đồng ý, Tiêu Thần lại cuống quýt, đỏ mắt nói:

- Công chúa điện hạ...

Lam Huân thu lại nụ cười trên mặt, lạnh lùng nhìn hắn, nói:

- Tiêu Thần ca ca, nếu mọi người đều không có ý kiến, vậy làm phiền huynh một chuyến, đi lấy vật thuộc về chúng ta...

Nói đến đây, nàng chuyển đôi mắt đẹp về phía đài cao, thuận tay chỉ:

- Hãy lấy Ngụy Đế Bảo đi!

Năm món bảo vật, giá trị cao thấp quả thực không dễ bình phẩm, bởi vì nhu cầu mỗi người khác nhau, tác dụng của năm món này cũng khác nhau...

Nhưng với Lam Huân, trong năm món này, giá trị thấp nhất dường như chính là cái khiên Ngụy Đế Bảo kia.

Bởi vì vật này đối với nàng hoàn toàn không có ích lợi gì! Ngay cả hạt châu màu đỏ rực không rõ công dụng kia, nói không chừng cũng là một kỳ vật, đối với nàng có lẽ còn có chút tác dụng.

Thế nhưng nàng vẫn chọn lấy Ngụy Đế Bảo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!