Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2170: CHƯƠNG 2170: ĐOẠT

Lựa chọn của Lam Huân không thể nghi ngờ chính là phát đi một tín hiệu khác...

Mặc dù nàng không muốn lấy thế đè người, nhưng cũng không muốn tay không trở về. Hơn nữa, bất kể những bảo vật đó có hữu dụng với mình hay không, nàng đã bằng vào bản lĩnh của mình để đến được đây, ắt phải có một phần chiến lợi phẩm thuộc về mình. Với thực lực của nàng và Tiêu Thần, cả hai tuyệt đối có tư cách tranh đoạt ít nhất là một món.

Nhưng nàng lại không muốn thật sự xảy ra xung đột với người khác, vì một món đồ tác dụng không lớn mà tranh đoạt đến ngươi chết ta sống, cho nên liền tùy tiện chọn một món, cốt chỉ để cho có lệ!

Làm như vậy, đối với mình, đối với người khác, đều dễ ăn nói!

- Công chúa điện hạ! – Tiêu Thần trầm giọng gọi, dường như còn muốn khuyên can điều gì.

Lam Huân sắc mặt lạnh nhạt, bình tĩnh nói:

- Tiêu Thần ca ca! Huynh muốn ta phải tự mình đi lấy sao?

Vừa chạm phải ánh mắt của nàng, lòng Tiêu Thần trĩu nặng, ý thức được nếu mình còn dây dưa, chỉ sợ sẽ thật sự chọc cho Lam Huân không vui... Lập tức, hắn cắn răng, nặn ra một nụ cười nói:

- Vậy công chúa điện hạ chờ một lát, ta đi một chút sẽ trở lại...

Nói đoạn, thân hình hắn khẽ động, đã vọt lên trên đài cao.

Có người đi tiên phong để dò xét thử trên đài cao có nguy hiểm gì không, những người còn lại tự nhiên là mở to hai mắt quan sát.

May mắn thay, trên đài cao ngoài cấm chế bao phủ riêng từng món bảo vật ra, quả thật không có bất kỳ bẫy rập hay nguy hiểm nào khác.

Tiêu Thần đứng trước tấm khiên Ngụy Đế Bảo, trên mặt tuy có một tia không cam lòng, nhưng vẫn phải tế ra trường kiếm của mình, thúc giục nguyên lực, chém tới màn sáng cấm chế hình bán cầu trên đài cao.

Một kích này của hắn, dù không dùng toàn lực, cũng đã dùng ít nhất năm thành lực lượng, hơn nữa còn là xuất thủ với lòng oán hận, uy lực tự nhiên không thể xem thường.

Chỉ thấy kiếm quang trên trường kiếm lóe lên, hung hăng chém lên trên màn sáng cấm chế.

Nhưng màn sáng kia lại cực kỳ chắc chắn, bị lực lượng khổng lồ chém trúng vậy mà chỉ lõm vào một chút, rồi lại đàn hồi trở lại, không hề suy suyển chút nào...

- Hả? – Thấy một màn này, trong lòng mọi người đều giật mình, thầm kinh ngạc trước sự cường đại của cấm chế này, đồng thời cũng âm thầm tính toán lát nữa nên dùng bao nhiêu lực lượng mới có thể phá vỡ cấm chế, tranh đoạt bảo vật.

Mà Tiêu Thần một kiếm không thành công, dường như cũng có chút mất mặt, trường kiếm vừa thu về, khẽ rung lên, trong miệng từ từ ngâm nga:

- Mai Ẩn Tuyết Trung Hương Tự Lai!

Kiếm xuất, đóa đóa hoa mai nở rộ.

Thời khắc này thi triển ra một sát chiêu tuyệt mạnh, nhưng lại mang đầy thi tình họa ý, hùng vĩ tráng lệ.

Một mùi thơm mê ly thoang thoảng bay ra, quanh quẩn nơi chóp mũi mọi người, đóa đóa hoa mai kia chợt hóa thành vô số điểm sáng lấp lánh, mãnh liệt công phá màn sáng cấm chế.

Những chấn động cực mạnh truyền ra, trên màn sáng cấm chế, quang hoa lóe lên không ngừng.

Màn sáng cấm chế mặc dù không ngừng mờ đi, nhưng vẫn không có dấu hiệu bị phá giải.

Tiêu Thần lộ vẻ giận dữ, lại vung trường kiếm, thi triển tiếp một tuyệt chiêu:

- Tà Nguyệt Ngự Niễn Kính Trường Thiên!

Lại thi triển ra một kiếm kỹ đẹp mắt, lực lượng cuồng bạo kéo dài không dứt đánh lên màn sáng cấm chế...

"Rắc rắc..." – Trên màn sáng kia rốt cục cũng nứt ra những vết rạn. Tiêu Thần thấy vậy liền tăng thêm nguyên lực, đâm thẳng một kiếm tới trước.

Một tràng tiếng vỡ vụn vang lên, cấm chế hoàn toàn sụp đổ, Tiêu Thần một tay chộp lấy tấm khiên Ngụy Đế Bảo, thân hình khẽ động, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Lam Huân, nói:

- Công chúa điện hạ, vật đã lấy được!

- Ừm! – Lam Huân khẽ gật đầu, cũng không thèm nhìn tấm khiên Ngụy Đế Bảo, mà chỉ mỉm cười hướng về phía mọi người, nói:

- Vậy... Lam Huân xin từ biệt, chúc chư vị... nhiều may mắn!

Dứt lời, nàng xoay người bước về phía cửa ánh sáng ở bên phải đại điện.

Mặc dù Tiêu Thần đầy bụng không cam lòng, nhưng cũng đành phải đi theo phía sau Lam Huân. Trước khi rời đi, hắn còn hung hăng trừng mắt nhìn mọi người một cái, dường như muốn nói lần này coi như các ngươi vận khí tốt...

Chỉ chốc lát, hai người của Tinh Thần Cung liền biến mất trong cửa sáng, không thấy bóng dáng.

- Công chúa điện hạ... vẫn là người tốt!

Sau một hồi trầm mặc, Khổng Kỳ bỗng nhiên mở miệng nói.

- Đúng vậy! – Cung Văn Sơn gật đầu phụ họa:

- Rốt cuộc là con gái của Đại Đế, lòng dạ khí độ không phải người bình thường có thể so sánh, làm Cung mỗ rất xấu hổ...

- Ngươi quả thật nên xấu hổ! – Khổng Kỳ nhìn hắn với vẻ mặt u oán.

Đúng lúc này, một tràng tiếng cười khúc khích truyền đến, Biện Vũ Tình đưa đôi mắt đẹp dịu dàng nhìn bốn phía, nói:

- Công chúa điện hạ cùng vị tùy tùng kia tuy đã đi rồi, nhưng người còn lại với vật còn lại... dường như vẫn chưa đủ chia nha!

Trên đài cao, vốn có năm món bảo vật, giờ đây tấm khiên Ngụy Đế Bảo đã bị lấy đi, chỉ còn lại bốn món, nhưng số người ở lại vẫn còn tới sáu...

- Ta phải lấy trước một món! – La Nguyên bỗng nhiên trầm giọng nói.

Cung Văn Sơn liếc mắt nhìn qua, bĩu môi nói:

- Dựa vào cái gì?

Khổng Kỳ cũng nói:

- Muốn đoạt bảo, tự nhiên là dựa vào thực lực. Công chúa điện hạ lấy đi một món, ta không có ý kiến, nhưng ngươi muốn lấy trước một món, thì ta lại hoàn toàn không tán thành!

La Nguyên xuất thân từ Bát Phương Môn, ở Nam Vực chỉ có thể xem như tông môn bậc trung mà thôi, còn Khổng Kỳ lại xuất thân từ Thất Diệu Thương Hội, chỉ riêng chỗ dựa vững chắc sau lưng đã có phân lượng khác nhau, Khổng Kỳ sao có thể ở đây e sợ hắn?

La Nguyên cười ngạo nghễ, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mọi người, nói:

- Kẻ nào không phục, có thể đến thử một lần!

Trên mặt Khổng Kỳ không khỏi nổi lên một tia lạnh lẽo, từ từ gật đầu nói:

- Thái độ của vị bằng hữu này đích thực làm cho Khổng mỗ có chút khó chịu, Khổng mỗ có ý muốn lĩnh giáo cao chiêu của bằng hữu, không biết... Hả? Khốn kiếp, ngươi làm cái gì?

Khổng Kỳ còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên biến sắc, quát to.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nổi giận.

Bởi vì ngay thời điểm mấy người đang cãi vã, thân hình Dương Khai đã nhoáng một cái, đi thẳng tới trên đài cao, đưa tay đánh vào một màn sáng cấm chế trên đó.

- Thật can đảm! Lại dám làm càn như thế! – La Nguyên quát một tiếng, hai chân cũng khẽ nhún, chạy như bay ra.

Những người khác thấy vậy, đâu còn do dự, rối rít thi triển thân pháp đuổi theo, e sợ chậm chân hơn người khác một bước.

Bất quá... lúc Lam Huân bảo Tiêu Thần lấy tấm khiên Ngụy Đế Bảo kia, mọi người đều đã tính toán nên tranh đoạt bảo vật nào. Dù sao bốn món bảo vật còn lại có tác dụng khác nhau, sở thích của mỗi người cũng không giống nhau.

Cho nên lần này sáu người phóng vọt đến trên đài cao, mục tiêu lựa chọn cũng hoàn toàn khác nhau.

Mục tiêu của Dương Khai là hạt châu màu đỏ rực mà ngay cả Lam Huân cũng không nhận ra, không biết công dụng.

Nguyên nhân hắn lựa chọn vật này cũng không phải vì nhận ra nó, mà là vì một câu nói của Trương Nhược Tích trước đây.

Nàng nói với Dương Khai, Cùng Kỳ đã dặn rằng: nếu có cơ hội đi vào nơi cuối cùng kia, nhất định phải lựa chọn vật nhìn như vô dụng nhất!

Trong bốn bảo vật còn lại, bất kể là Đế Vận, Đế Tuyệt đan hay là Thái Nhất Thần Thủy, đều là bảo vật hữu dụng, duy chỉ có hạt châu màu đỏ rực này, bởi vì không ai nhận ra, cho nên thoạt nhìn là vô dụng nhất.

Cùng Kỳ là một vị thánh linh, lại còn tặng cho Trương Nhược Tích một kiện Phượng Thải Hà Y, nên không có lý nào lại nói những lời lừa gạt hắn như vậy.

Cho nên mục tiêu của Dương Khai từ đầu đến cuối đều là hạt châu màu đỏ rực này!

Mà lựa chọn này của hắn, cũng vô tình hay cố ý nằm ngoài lựa chọn của mọi người, không có ai cảm thấy hứng thú với hạt châu này. Mặc dù cảm thấy nó khẳng định là vật bất phàm, nhưng trước khi không biết công hiệu cụ thể, tùy tiện tranh đoạt vật này, chỉ sợ có chút mất nhiều hơn được, vạn nhất nó không có tác dụng gì thì sao?

Cho nên năm người còn lại, đều nhắm mục tiêu vào ba bảo vật còn lại.

Trong đó, La Nguyên và Khổng Kỳ cùng để mắt tới chính là Đế Tuyệt đan! Suy nghĩ của hai người rất đơn giản: Đế Tuyệt đan chính là phong ấn một kích toàn lực của cường giả Đế Tôn Cảnh, là đòn sát thủ mạnh nhất, có nó trong tay là có vốn để bảo vệ tính mạng. Chỉ cần còn sống, bất cứ chuyện gì đều có hy vọng!

Mà Biện Vũ Tình và Cung Văn Sơn lại lựa chọn một phần Đế Vận kia! Thứ này chính là căn nguyên có thể tế luyện ra Đế Bảo, giá trị cực lớn, quả thực khó lường.

Mộ Dung Hiểu Hiểu vốn muốn tranh đoạt Đế Tuyệt đan, nhưng vừa thấy La Nguyên có mục tiêu giống mình, nàng không khỏi cắn răng, lập tức đổi hướng vọt tới chỗ Thái Nhất Thần Thủy không người nào chú ý, trực tiếp ra tay phá giải cấm chế.

Tiêu Bạch Y đã từng nói với nàng, lúc một thân một mình thì tuyệt đối không được gây xung đột với La Nguyên, bởi vì người này rất nguy hiểm, ngay cả Tiêu Bạch Y cũng không nắm chắc có thể thắng được hắn!

Mộ Dung Hiểu Hiểu là người rất biết nghe lời, dĩ nhiên sẽ không làm trái lời dặn dò của Tiêu Bạch Y.

Sáu người lập tức chia làm mấy khu vực, trong đó trừ Dương Khai và Mộ Dung Hiểu Hiểu là một mình phá giải cấm chế, còn lại bốn người đều là những cuộc tranh đoạt tay đôi.

Trong đó, trận đấu kịch liệt nhất thuộc về Khổng Kỳ và La Nguyên. Hai người không ai chịu nhường ai, mỗi người vừa thi triển thủ đoạn phá giải cấm chế, đồng thời vừa không ngừng phá giải chiêu thức của đối phương, khiến cho trên đài cao khói đen chướng khí mịt mù, linh khí hỗn loạn.

Về phần hai người Biện Vũ Tình và Cung Văn Sơn...

Phải nói Cung Văn Sơn không hổ là chuyên gia trận pháp, hắn vừa đáp xuống đài cao liền tế ra một trận bài. Trận bài kia hóa thành gợn sóng khuếch tán ra, biến thành một màn sương khói, bao phủ toàn bộ chỗ hắn đứng, ngay cả Biện Vũ Tình cũng chìm vào trong đó.

Bất cứ ai cũng không thấy được tình cảnh bên trong như thế nào.

Bất quá... rơi vào trong trận bài của đối phương, Dương Khai đoán chừng Biện Vũ Tình có lẽ đã lực bất tòng tâm, chỉ có thể trong lòng lặng lẽ tiếc hận cho nàng.

Vừa rồi cảnh Tiêu Thần phá giải cấm chế vẫn còn rõ ràng trước mắt, mọi người đều biết màn sáng cấm chế này vô cùng kiên cố, không phải có thể tùy ý phá giải, thời khắc này đương nhiên không ai giữ lại chút sức lực nào.

Dương Khai thì thi triển ngay bí thuật long hóa, thúc giục Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, cánh tay hóa thành long trảo, chụp mạnh lên màn sáng cấm chế kia.

Dưới tình huống không có người quấy nhiễu, hắn cũng phải thử chừng năm lần mới phá vỡ được cấm chế.

Màn sáng vừa vỡ, Dương Khai liền lấy ra hạt châu màu đỏ rực, ném vào nhẫn không gian.

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai người La Nguyên cùng Khổng Kỳ không ai nhường ai, một tay đặt lên cấm chế của Đế Tuyệt đan để so đấu nguyên lực, tay còn lại của hai người cũng không hề nhàn rỗi, đều dùng phương pháp khác nhau để phá giải cấm chế.

Hào quang cấm chế nơi đó đang mờ đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, dường như sắp bị phá vỡ.

Ở bên cạnh hai người, trong màn sương khói bao phủ, không thấy bóng dáng Biện Vũ Tình và Cung Văn Sơn, thậm chí cũng không truyền ra một chút tiếng động nào.

Mà ở gần mép đài, Mộ Dung Hiểu Hiểu đang đầy mặt lo lắng thúc giục bí bảo Vũ Thiên Hoàn của mình, không ngừng công phá màn sáng cấm chế của Thái Nhất Thần Thủy.

Mặc dù nàng đã dùng hết toàn lực, nhưng muốn phá giải, tối thiểu cũng phải mất thời gian mấy hơi thở nữa.

Dương Khai thấy vậy, thân hình nhoáng một cái, đi thẳng tới bên cạnh Mộ Dung Hiểu Hiểu.

- Dương sư đệ... – Mộ Dung Hiểu Hiểu khẽ mím đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt phức tạp gọi một tiếng.

Dương Khai không trả lời, Ngũ Hành Bất Diệt Kiếm Khí quấn quanh long trảo, phối hợp với Vũ Thiên Hoàn của Mộ Dung Hiểu Hiểu, vỗ mạnh tới màn sáng cấm chế kia.

Hai người hợp lực, cấm chế ầm ầm vỡ nát.

Dương Khai tay mắt lanh lẹ, chộp lấy cái bình ngọc chứa một giọt Thái Nhất Thần Thủy, ngay sau đó ném cho Mộ Dung Hiểu Hiểu, khẽ quát một tiếng:

- Đi

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!