Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2171: CHƯƠNG 2171: TỰ DO

Dương Khai cũng không phải là người không biết điểm dừng, thời khắc này hắn đã giành được một bảo vật, lại trợ giúp Mộ Dung Hiểu Hiểu đoạt được Thái Nhất Thần Thủy, tự nhiên hiểu rằng đây là lúc thích hợp nhất để rời đi.

Mộ Dung Hiểu Hiểu nghe vậy cũng không có dị nghị, lập tức cầm lấy bình ngọc, thu lại Vũ Thiên Hoàn rồi theo sát phía sau Dương Khai. Hai người một trước một sau, lao thẳng vào quang môn kia rồi biến mất không thấy.

Cùng lúc hai người rời đi, trên đài cao, La Nguyên hét lên một tiếng chói tai, lôi nguyên lực cuồn cuộn tuôn ra. Khổng Kỳ biến sắc, kinh hô:

- Ngươi...

Dứt lời, hắn hộc máu bay ngược ra sau.

Lúc rơi xuống đất, mặt hắn đầy vẻ hoảng sợ.

Hắn hoàn toàn không ngờ tới, La Nguyên này cảnh giới thực lực lại cường hãn đến vậy. Cùng là tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh, thế mà ở thời điểm cuối cùng so đấu nguyên lực, hắn lại bị đối phương trực tiếp đánh cho trọng thương.

Khổng Kỳ cũng là thiên chi kiêu tử, là nhân vật đứng đầu trong thế hệ trẻ của Thất Diệu Thương Hội, nhưng so với La Nguyên, chênh lệch giữa hai người lập tức lộ rõ.

- Hừ, không biết tự lượng sức mình!

La Nguyên đánh bay Khổng Kỳ, sau đó cũng không có ý định hạ sát thủ, mà một tay chụp về phía quầng sáng cấm chế kia, đánh cho nó vỡ nát, ung dung lấy đi Đế Tuyệt đan!

Sau đó, hắn đưa mắt nhìn về phía màn sương mù dày đặc, quát khẽ một tiếng rồi hung hãn phóng tới.

Nhưng đúng lúc này, làn sương mù dày đặc kia lại tự động rẽ sang hai bên, đợi đến lúc La Nguyên xông tới, sương mù đã vỡ tan như bọt nước hư ảo, biến mất không còn tăm hơi.

Tại chỗ chỉ còn lại một mình Biện Vũ Tình, đang cắn răng nghiến lợi, mờ mịt nhìn quanh!

Một bóng người quỷ mị lóe lên, phóng vọt về phía quang môn, nhanh chóng chui vào rồi biến mất không thấy.

- Đế Vận đâu...

Mặc dù đã có suy đoán, La Nguyên vẫn trầm giọng quát hỏi Biện Vũ Tình.

Biện Vũ Tình vẻ mặt đầy uất ức nói:

- Ta làm sao biết... Ta bị vây trong sương mù, có thấy gì đâu...

- Vô dụng!

La Nguyên mắng một câu rồi đuổi theo bóng người kia. Nếu không có gì bất ngờ, bóng người đó chắc chắn là Cung Văn Sơn, nhất định là đã đoạt được Đế Vận rồi bỏ chạy.

- Hung dữ với ta làm gì!

Biện Vũ Tình uất ức mắng.

Trong nháy mắt, trong đại điện chỉ còn lại hai người, Khổng Kỳ mặt mày trắng bệch, khóe miệng rỉ máu và Biện Vũ Tình mặt đầy thất vọng.

Biện Vũ Tình nhìn Khổng Kỳ, hé miệng cười, nói:

- Vị tiểu ca này...

Khổng Kỳ liếc nhìn nàng một cái, cười thảm:

- Đừng gọi thân thiết như vậy, ta chẳng lấy được thứ gì cả, có động tâm tư với ta cũng vô dụng thôi!

Biện Vũ Tình tức giận bĩu môi:

- Một đám súc sinh, tức chết lão nương mà!

Một cuộc tranh đoạt bảo vật, trừ Lam Huân và Tiêu Thần rút lui từ đầu, cũng chỉ còn lại nàng và Khổng Kỳ là không thu được gì, những người còn lại đều chia nhau hết bảo vật... Biện Vũ Tình đương nhiên ảo não không thôi.

Bàn về tu vi, nàng không phải thấp nhất trong mọi người, bàn về thực lực, nàng cũng không cảm thấy mình yếu nhất, nhưng trước mặt cơ duyên như thế, kết quả cuối cùng lại là tay trắng ra về, tự nhiên nàng có chút không thể chấp nhận.

---

Bên ngoài Tuế Nguyệt Thần Điện, tại một nơi nào đó, tia sáng lóe lên, Dương Khai cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu đồng thời hiện thân.

Dương Khai lập tức thả thần niệm dò xét bốn phía, xác định không có gì nguy hiểm mới thở phào nhẹ nhõm.

Những người khác cũng không có dấu hiệu xuất hiện ở gần đây, không biết có phải bị truyền tống đến nơi khác hay không. Tuy nhiên, quang môn kia đúng là lối ra khỏi Tuế Nguyệt Thần Điện, điểm này không còn nghi ngờ gì nữa.

Đợi một hồi, vẫn không thấy bóng dáng người nào khác.

Dương Khai lập tức hiểu ra, trừ phi cùng một lúc xuyên qua cửa, nếu không vị trí xuất hiện hẳn là sẽ không giống nhau.

Hắn quay đầu nhìn Mộ Dung Hiểu Hiểu, nàng đang dùng ánh mắt đầy cảm kích nhìn hắn. Chỉ riêng việc ở thời điểm cuối cùng Dương Khai đã giúp nàng đoạt được Thái Nhất Thần Thủy mà không nhân cơ hội tranh đoạt, cũng đủ để Mộ Dung Hiểu Hiểu vô cùng cảm kích.

Ở thời điểm đó, Dương Khai hoàn toàn có thể nhân cơ hội ra tay, hơn nữa cũng tuyệt đối có cơ hội chiếm lấy Thái Nhất Thần Thủy.

Mộ Dung Hiểu Hiểu há miệng, đang định nói gì đó thì dị biến bỗng nhiên phát sinh.

Trên bầu trời, đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang như sấm rền, âm thanh này cực lớn, truyền đi khắp nơi, võ giả trong phạm vi trăm dặm đều nghe rõ ràng.

Mà cùng với âm thanh này, Tuế Nguyệt Thần Điện đang lơ lửng trên bầu trời lại tỏa ra thần quang chói lòa khiến người ta không thể mở mắt.

Từ nơi đó truyền ra uy áp kinh người, tràn ngập bốn phía...

"Ầm ầm..." Tiếng vang không ngừng.

- Dương sư đệ...

Mộ Dung Hiểu Hiểu sắc mặt ngưng trọng gọi một tiếng.

Dương Khai không trả lời, mà híp mắt quan sát phía bên kia, một hồi lâu mới thở dài nói:

- Thần Điện này dường như sắp ẩn mình lần nữa, lần sau xuất hiện cũng không biết cần cơ duyên dạng gì, cũng không biết phải chờ tới năm nào tháng nào!?

Đúng như hắn nói, sau khi hào quang chói mắt ở bên đó tan đi, trên bầu trời quả nhiên không còn Tuế Nguyệt Thần Điện nữa. Giống như lúc xuất hiện đầy kỳ bí, nó lại một lần nữa chìm vào hư không tĩnh mịch.

Thế nhưng...

Tại vị trí của Thần Điện trước đó, lại có một điểm đen sừng sững.

- Đây là...

Dương Khai ngưng thần nhìn lại, không khỏi giật giật mi mắt.

Chỉ thấy trên bầu trời kia, đột nhiên xuất hiện một con dị thú. Con thú này toàn thân rực cháy trong lửa dữ, vô cùng cao lớn, hình dáng như hổ như trâu, dường như được đúc thành từ ngọn lửa, một cái sừng đỏ thẫm, lưng mọc hai cánh, thân phủ lân giáp, uy phong lẫm lẫm.

Trong lỗ mũi nó phun ra hơi thở như lửa, hòa tan cả hư không, bốn chân đạp lên không trung cũng cháy bùng ngọn lửa, khiến không gian vặn vẹo.

- Cùng Kỳ!

Dương Khai hoảng sợ kêu lên.

Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng không khỏi dùng bàn tay nhỏ nhắn che lại đôi môi đỏ mọng, đôi mắt đẹp run rẩy dữ dội.

Xuất thân từ Thanh Dương Thần Điện, là đệ tử tinh anh trong tông môn, dĩ nhiên nàng đã từng nghe nói qua cái tên Cùng Kỳ này.

Hai chữ đơn giản này, đại biểu cho cùng hung cực ác, đại biểu cho giết chóc vô tận, đại biểu cho tuyệt vọng vĩnh hằng!

Mặc dù là ở thời thượng cổ, thánh linh Cùng Kỳ cũng là đại hung thú khét tiếng, vô số anh kiệt đã chết trong ngọn lửa của nó, hiếm có cường giả nào dám nảy sinh lòng phản kháng trước mặt nó.

Thời khắc này, nó chỉ lẳng lặng đứng giữa hư không, nhưng khí tức hung tàn bạo ngược của nó lại tựa như độc khí trí mạng, khiến sinh linh trong phạm vi trăm dặm không thể hít thở, toàn thân run rẩy.

Trong phạm vi trăm dặm, phàm là võ giả cảm nhận được cỗ uy áp hung ác điên cuồng này, thân mình đều chùng xuống, giống như có một tòa núi cao vạn trượng đè trên vai, trong lòng bỗng dưng sinh ra cảm giác tử vong sắp đến...

"Gàooo...".

Một tiếng rống giận truyền ra, Cùng Kỳ ngửa mặt lên trời gầm thét, trong thanh âm chứa đựng tâm tình vô cùng phức tạp, dường như vui sướng, dường như kích động, lại dường như sầu não mờ mịt.

Ngay sau đó, nó bễ nghễ đưa mắt nhìn quanh bốn phía, hai tròng mắt rực cháy như lửa dừng lại ở một nơi nào đó trong hư không, nó thò một trảo xé rách không gian, rồi chui vào trong đó, biến mất không thấy.

Ở ngoài Tứ Quý Chi Địa, tại một sơn cốc vô danh.

Nơi này đã không còn linh khí, vô cùng tiêu điều, chỉ có một quang môn to lớn hình trứng lơ lửng giữa không trung, vẫn duy trì tồn tại.

Mà vốn có rất nhiều võ giả tụ tập ở đây, cũng đã từ vài ngày trước ồ ạt tiến vào Tứ Quý Chi Địa, lúc này chỉ còn lại số ít mấy vị cường giả Đế Tôn Cảnh dẫn đội chờ đợi.

Ngân tinh sứ Tiêu Vũ Dương của Tinh Thần Cung, Cao Tuyết Đình của Thanh Dương Thần Điện, Trần Văn Hạo của Thiên Vũ Thánh Địa, Phong Minh của Vô Hoa Điện, Tăng Nguyên của Thất Diệu Thương Hội, Lâu Sất của Tử Nguyên Thương Hội...

Những cường giả này lưu lại đây, một mặt là quan sát biến hóa của cửa vào Tứ Quý Chi Địa, để tránh xảy ra sự cố bất ngờ; mặt khác cũng là chờ đợi đệ tử tinh nhuệ nhà mình quay trở về.

Từ sau khi các cường giả Đạo Nguyên Cảnh kia tiến vào Tứ Quý Chi Địa, những Đế Tôn Cảnh này mỗi người tự tìm một vị trí, ngồi xuống nghỉ ngơi.

Đối với cường giả như bọn họ mà nói, chờ đợi ba mươi ba ngày cũng không là gì, có lẽ chỉ cần tìm hiểu một chút công pháp huyền bí, hoặc tế luyện một chút Đế Bảo... là ba mươi ba ngày sẽ trôi qua, cho nên căn bản không có ai cảm thấy tẻ nhạt.

Bỗng nhiên, Tiêu Vũ Dương dường như cảm giác được gì đó liền mở mắt, trong đôi mắt lộ ra vẻ mờ mịt, rất nhanh, tia mờ mịt này liền biến thành kinh hãi tột độ.

Ngay sau đó, tất cả Đế Tôn Cảnh đều đồng loạt đứng dậy, mở to hai mắt cùng nhìn về một hướng.

Nơi đó, hư không bỗng nhiên nứt ra một khe hở, khe hở vừa xuất hiện liền trực tiếp vỡ ra thành một cái lỗ hổng lớn, từ trong lỗ hổng đó tràn ra một cỗ uy áp kinh khủng khiến tất cả mọi người ở đây đều kinh hồn táng đởm.

Rồi ngay trước mắt bao người, một con dị thú màu đỏ như lửa, toàn thân rực cháy từ trong đó từ từ bước ra.

- Ha ha ha ha... Bổn đại gia, rốt cuộc cũng tự do rồi!

Con dị thú kia vừa xuất hiện, miệng bỗng nhiên nói tiếng người, ngông cuồng cười ha hả, giống như một tù phạm bị giam cầm vô số năm vừa mới vượt ngục.

- Thánh linh... Cùng Kỳ!

Tiêu Vũ Dương quan sát dị thú kia một lát, không nhịn được la lên thất thanh, vội vàng thúc giục một thân nguyên lực.

Các Đế Tôn Cảnh khác cũng đều sắc mặt trầm xuống, không nói một lời, toàn bộ áp sát lại gần Tiêu Vũ Dương.

Cường giả Đế Tôn Cảnh so với bất kỳ ai đều hiểu rõ sự kinh khủng của Cùng Kỳ, bọn họ hoàn toàn không ngờ tới, ở trong sơn cốc vô danh này, bỗng nhiên lại xuất hiện một con thánh linh, hơn nữa còn là Cùng Kỳ hung danh lừng lẫy...

Tăng Nguyên, phó hội trưởng của Thất Diệu Thương Hội, bắp chân run lên cầm cập, sắc mặt vô cùng tái nhợt.

- Ồ...

Cùng Kỳ quét đôi mắt thú xuống phía dưới, trầm giọng kéo dài:

- Vừa ra ngoài đã gặp được một bữa tiệc thịnh soạn thế này à...

Lúc nó nói, bên khóe miệng lại chảy ra một chuỗi nước miếng sáng bóng, tựa như đã đói khát từ rất lâu.

"Ực..."

Một tiếng nuốt nước miếng vang lên, nhưng không phải từ Cùng Kỳ, mà là từ chỗ các Đế Tôn Cảnh tụ tập.

Gần như mỗi người đều bị lời nói của Cùng Kỳ dọa cho hoảng sợ. Thánh linh nói như vậy, cũng không phải là không biết tự lượng sức mình. Bất kỳ một con thánh linh trưởng thành nào, thực lực cũng không yếu hơn một vị Đại Đế. Nếu nó thật sự muốn xem các Đế Tôn Cảnh ở đây là thức ăn, chỉ sợ không có mấy người có thể thoát khỏi kiếp nạn này.

Thời khắc mấu chốt, vẫn là Tiêu Vũ Dương dẫn đầu lấy lại tinh thần, lão vội vàng ôm quyền, trầm giọng nói:

- Ngân tinh sứ Tiêu Vũ Dương của Tinh Thần Cung, bái kiến Cùng Kỳ đại nhân! Không biết đại nhân... vì cớ gì... lại xuất hiện tại nơi này!

- Tinh Thần Cung?

Cùng Kỳ nghe vậy, trong đôi mắt thú lóe lên một tia khinh thường:

- Là cái thứ gì?

Nó ngay cả tông môn bá chủ Nam Vực cũng chưa từng nghe nói qua.

Trong lòng Tiêu Vũ Dương không khỏi chìm xuống, ý thức được không ổn, có khả năng đây là một con thánh linh đã ngủ say vô số năm tháng, cho nên mới không biết đến Tinh Thần Cung... Cứ như vậy, kế hoạch lão định dùng danh tiếng của Minh Nguyệt Đại Đế để uy hiếp đối phương cũng không thể thực hiện được...

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!