- Có thể trở thành thức ăn cho bản đại gia, là vinh hạnh của các ngươi. Kẻ nào tới trước? – Cùng Kỳ ánh mắt hung ác ngạo nghễ nhìn xuống, trầm giọng quát.
Không một ai dám đáp lời, sắc mặt mỗi Đế Tôn Cảnh đều trắng bệch, thân thể khẽ run, áp lực trong lòng nặng như núi đè.
- Không nói phải không... – Cùng Kỳ châm chọc: - Nếu đã không nói thì bản đại gia sẽ tùy tiện chọn một tên. Sớm muộn gì cũng tới lượt, chẳng ai thoát được đâu, không cần phải sợ...
- Tiêu đại nhân! – Phó hội trưởng Lâu Sất của Tử Nguyên Thương Hội không nhịn được khẽ gọi, gương mặt tha thiết nhìn Tiêu Vũ Dương, dường như ký thác toàn bộ hy vọng lên người lão.
Tiêu Vũ Dương sắc mặt trầm xuống, ý thức được không thể trì hoãn thêm nữa, bèn tế ra một vật sáng vàng rực rỡ tựa như tấm gương. Vật kia vừa xuất hiện liền đột ngột nổ tung.
Ngay khoảnh khắc vật thể hình gương kia vỡ nát, một luồng uy áp vừa ôn hòa sâu lắng lại vừa mênh mông như biển rộng từ trên trời giáng xuống. Giữa không gian vỡ vụn, một bóng người cao lớn từ từ hiện ra.
Mọi người quay đầu nhìn lại, sắc mặt không khỏi nghiêm nghị, đều lộ vẻ cung kính sùng bái hướng về bóng người kia.
Chỉ thấy người này ngọc đái kim quan, thân hình cao ngất như núi, khí thế trầm lắng như vực sâu, một thân khí tức cao thâm khôn lường.
Lúc vừa xuất hiện, thân hình đó còn hư ảo mờ mịt, hiển nhiên không phải thực thể, nhưng chỉ trong chốc lát, hai ánh mắt như thực chất đã xuyên thủng hư không, trực tiếp khóa chặt lấy Cùng Kỳ.
Mạnh mẽ như Cùng Kỳ cũng không khỏi thu liễm khí tức, hừ lạnh một tiếng: - Đại Đế hồn giáng ư?
Nó cảm nhận được khí tức chỉ có Đại Đế mới sở hữu từ hư ảnh này, tự nhiên hiểu rõ bóng người trước mắt rốt cuộc là gì.
Đây rõ ràng là một tia thần hồn của Minh Nguyệt Đại Đế, bá chủ của phiến thiên địa này!
Tựa như hai luồng hào quang chói lòa trong đêm tối, ngay lúc Cùng Kỳ dồn hết sự chú ý lên người vị Đại Đế, vị Đại Đế cũng đang nhìn chằm chằm vào nó.
- Bản tọa cũng không biết, trong thiên địa này vẫn còn có Cùng Kỳ! – Minh Nguyệt đột nhiên lên tiếng.
- Hừ! – Cùng Kỳ không hề yếu thế, lạnh lùng đáp: - Lúc bản đại gia tung hoành tiêu dao, ngươi còn chưa biết đã ra đời hay chưa, lên mặt cái gì trước mặt bản đại gia? – Nó tỏ vẻ khinh thường, chẳng hề coi Minh Nguyệt ra gì: - Sao nào, tưởng rằng một tia thần hồn cỏn con giáng lâm là bản đại gia sợ chắc?
Một người một thú, lời nói va chạm mà tóe ra năng lượng như thực chất. Hư không sụp đổ, uy áp ngập trời, từng vết nứt không gian lan ra khắp nơi. Chỉ trong thoáng chốc, thiên địa tối sầm, cát bay đá chạy, sơn cốc vô danh như sắp sụp đổ tan tành.
Đám người Tiêu Vũ Dương ngay cả thở mạnh cũng không dám, ai nấy đều vô cùng ngưng trọng đứng tại chỗ, âm thầm thúc giục nguyên lực chống lại uy áp kinh khủng từ bốn phương tám hướng ập tới.
- Cùng Kỳ đại nhân nói đùa rồi!
Minh Nguyệt thân là một trong những cường giả đỉnh cao nhất thiên hạ này, nhưng lại không hề để tâm đến thái độ ngông cuồng của Cùng Kỳ, ngược lại còn khẽ mỉm cười: - Minh Nguyệt chỉ muốn chúc mừng đại nhân cuối cùng cũng được tự do, thoát khỏi vòng vây!
Cùng Kỳ ánh mắt trầm xuống, gằn giọng: - Ngươi biết những gì?
Minh Nguyệt nói: - Lúc còn trẻ, ta từng nghe Tuế Nguyệt Đại Đế có một người bạn đồng hành, chính là Thánh Linh Cùng Kỳ. Đáng tiếc sau khi Tuế Nguyệt Đại Đế qua đời, vị bạn đồng hành này cũng bặt vô âm tín. Mấy vạn năm tuế nguyệt trôi qua, không biết đại nhân có còn nhớ khoảng thời gian vui vẻ năm xưa?
- Tuế nguyệt sao... – Cùng Kỳ dường như bị lời nói của Minh Nguyệt đánh thức ký ức đã ngủ yên vô số năm, khí tức hung hăng và tàn bạo kia cũng dần tan biến, trong đôi mắt thú rực lửa lại ánh lên vẻ hoài niệm.
Minh Nguyệt lẳng lặng đứng đó, không hề có ý quấy rầy nó; đám người Tiêu Vũ Dương thì đến nhúc nhích cũng không dám.
Hồi lâu sau, Minh Nguyệt mới nói: - Không biết Cùng Kỳ đại nhân có bằng lòng đến Tinh Thần Cung của ta một chuyến không? Nơi đó của bản tọa có một di vật của Tuế Nguyệt Đại Đế, có lẽ có thể giao lại cho đại nhân!
- Hừ, lấy lòng ta cũng vô dụng! – Cùng Kỳ lắc đầu hừ một tiếng, đoạn nói: - Bản đại gia đói rồi!
Minh Nguyệt cười nói: - Sẽ chuẩn bị thỏa đáng cho đại nhân!
- Thế thì được! – Cùng Kỳ cao giọng: - Nếu ngươi đã thành tâm thành ý mời bản đại gia như vậy, bản đại gia sẽ nể mặt ngươi, đi một chuyến cũng chẳng sao!
- Minh Nguyệt sẽ chờ tin đại nhân, đây là vị trí Tinh Thần Cung của ta! – Minh Nguyệt nói xong, đưa tay chỉ về phía trước, một luồng sáng trắng lấp lánh từ đầu ngón tay từ từ bay ra, lơ lửng trước mặt Cùng Kỳ.
Cùng Kỳ một ngụm nuốt vào, đứng tại chỗ trầm tư một lát rồi hóa thành một vệt lửa, đổi hướng bay đi, biến mất không thấy.
Đợi Cùng Kỳ rời đi, đám người Tiêu Vũ Dương mới thở phào một hơi, gió mát thổi qua, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Minh Nguyệt xoay người nhìn mọi người, không nói thêm gì, thân hình nhoáng lên một cái liền hóa thành vô số điểm sáng trắng, tiêu tán giữa thiên địa.
- Cung tiễn đại nhân! – Tất cả Đế Tôn Cảnh đều khom người hành lễ.
Hồi lâu sau, sáu vị Đế Tôn Cảnh mới từ từ thẳng người dậy, hai mặt nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ kinh hãi trong mắt đối phương. Bọn họ đều là cường giả đỉnh cao trong thiên hạ này, nhưng kể từ khi tấn thăng Đế Tôn Cảnh, chưa bao giờ có một ngày nào lại gần cái chết đến thế!
- May mà có Tiêu đại nhân, nếu không chuyện hôm nay... – Tăng Nguyên nói mà mặt vẫn còn tái mét vì sợ hãi.
- Đúng vậy, nếu không có Tiêu đại nhân, e rằng hôm nay chúng ta thật sự phải bỏ mạng nơi này! – Lâu Sất cũng gật đầu phụ họa.
Khóe miệng Tiêu Vũ Dương giật giật, cười khổ nói: - Là Đại Đế đã cứu chúng ta... không phải công của Tiêu mỗ. Có điều... Cùng Kỳ hiện thế, e rằng Nam Vực này lại sắp có tai họa liên miên!
Mọi người nghe lão nói vậy, lòng không khỏi trĩu nặng.
Cùng Kỳ là hung thú, bản thân nó chính là đại diện cho tai họa, chiến loạn... Nó hiện thế, chắc chắn sẽ dấy lên một cơn sóng dữ khôn lường... Mọi người thầm quyết định, đợi khi về tới tông môn nhất định phải bẩm báo chuyện này với tông chủ để sớm có sự phòng bị.
- - - - - - - - - - -
Trong Tứ Quý Chi Địa, Dương Khai một mình tiến bước, bay qua Lưỡng Quý Sơn, thẳng tiến về phía miền đất mùa đông.
Cách đây không lâu, lúc hắn cùng Mộ Dung Hiểu Hiểu đứng trên Lưỡng Quý Sơn chờ đợi, Mộ Dung Hiểu Hiểu đã dùng la bàn truyền tin liên lạc với Tiêu Bạch Y ở cách đó không xa. Sau khi gặp mặt, Tiêu Bạch Y tự nhiên chẳng ưa gì Dương Khai.
Dù sao lúc đó trên Luận Đạo Đài, Dương Khai tuy quang minh chính đại chiến thắng Tiêu Bạch Y, nhưng cũng xem như đã cắt đứt con đường tiếp tục thăm dò và thu hoạch cơ duyên của y!
Nếu không, vào thời điểm cuối cùng tranh đoạt mấy món bảo vật trong cung điện kia, ít nhất Tiêu Bạch Y cũng chiếm được một suất, nói không chừng đã có thể thu được bảo vật gì đó.
Dương Khai biết Tiêu Bạch Y trong lòng có khúc mắc, nên cũng không ở lại lâu, chào hai người một tiếng rồi một mình đi tới miền đất mùa đông.
Trên đường đi, hắn lấy ra hạt châu màu đỏ rực kia quan sát cẩn thận, nhưng làm thế nào cũng không biết nó rốt cuộc có công dụng gì. Bất kể hắn dùng thần niệm dò xét hay thúc giục nguyên lực rót vào, hạt châu đều không có chút phản ứng nào.
Hết cách, Dương Khai đành tạm thời cất nó vào nhẫn không gian.
Lúc này Lưỡng Quý Sơn hoàn toàn yên tĩnh.
Cũng không biết là vì Tuế Nguyệt Thần Điện xuất hiện cách đây không lâu, hay vì Cùng Kỳ hiện thân, mà Dương Khai đi suốt một đường, ngay cả một con yêu thú cũng không gặp phải.
Hai ngày sau, hắn thuận lợi bay qua Lưỡng Quý Sơn.
Phía trước đã là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Đập vào mắt là một màu trắng xóa, một thế giới tuyết trắng mênh mông, tuyết bay lả tả, mặt đất phủ một lớp tuyết dày đến hơn mười mấy thước.
Vừa bước chân vào nơi này, cái lạnh thấu xương đã bao trùm lấy thân thể, len lỏi qua từng lỗ chân lông, khiến máu huyết như đông lại, thần hồn như ngưng kết.
Dương Khai đội gió tuyết, bắt đầu hành trình thăm dò trong thế giới trắng xóa trước mắt.
Trong Tứ Quý Chi Địa, môi trường mỗi một khu vực đương nhiên hoàn toàn khác nhau. Ở miền đất mùa hạ, trời nắng như thiêu, nhiệt độ cực cao... nhưng đến miền đất mùa đông này lại là một thế giới hoàn toàn trái ngược.
Môi trường sinh trưởng của Kiếp Ách Nan Quả chính là nơi cực kỳ lạnh giá, miền đất mùa đông này quả thật là môi trường lý tưởng để sinh ra loại linh quả này.
Dương Khai ôm một tia hy vọng trong lòng, nên việc thăm dò trong giá lạnh này cũng không cảm thấy gian khổ bao nhiêu.
Hắn đi thẳng một đường, trèo non lội suối trong miền đất mùa đông, tuy thỉnh thoảng có chút thu hoạch nhưng đều chỉ là những linh hoa dị thảo không thường gặp, chứ không hề thấy bóng dáng của Kiếp Ách Nan Quả.
Cái lạnh bao trùm khắp nơi khiến tốc độ tiêu hao nguyên lực trong cơ thể hắn nhanh hơn bình thường ít nhất hai thành.
Hết cách, hắn đành phải gọi Lưu Viêm ra đồng hành cùng mình.
Lưu Viêm thân là khí linh hỏa hệ, từng cắn nuốt các loại thiên địa dị hỏa, nên đương nhiên không sợ chút giá lạnh cỏn con này. Không chỉ vậy, có nàng bên cạnh, Dương Khai cũng không cảm thấy lạnh lẽo bao nhiêu.
Lưu Viêm cũng rất thân thiết, luôn đi sát bên cạnh Dương Khai, dùng thân thể rực lửa của mình xua tan cái lạnh xung quanh hắn.
Khác với các khu vực khác, miền đất mùa đông này dường như cũng hiếm có bóng người. Cho dù có võ giả lúc mới vào bị truyền tống tới đây, có lẽ cũng sẽ tìm cách rời khỏi nơi quỷ quái này trong thời gian ngắn nhất.
Trừ phi có mục đích đặc biệt như Dương Khai, không thể không tới miền đất mùa đông, nếu không e rằng chẳng ai thích ở lâu trong môi trường lạnh giá như vậy.
Vì thế Dương Khai ở đây mấy ngày, ngay cả một bóng người cũng không thấy, khắp miền đất mùa đông dường như chỉ có một mình hắn.
Ba ngày sau, tại một nơi nào đó trong miền đất mùa đông, Dương Khai đưa mắt nhìn bốn phía, mặt đầy vẻ mờ mịt.
Hắn đã hoàn toàn lạc lối trong thế giới tuyết trắng này, giờ đây ngay cả phương hướng cũng không phân biệt được.
Với cường giả như hắn hiện tại, tình huống này gần như không thể xảy ra, nhưng môi trường của miền đất mùa đông quả thật quá khắc nghiệt và đặc thù, ngay cả Dương Khai cũng không thể đi lại tự nhiên và ghi nhớ đường đi.
Lúc hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dấu chân vừa mới để lại đã bị tuyết rơi phủ kín.
- Sao vậy? – Lưu Viêm ân cần hỏi.
- Ừm! Hình như lạc đường rồi! – Dương Khai bình tĩnh đáp.
Lưu Viêm hé miệng cười: - Còn có chuyện như vậy sao...
- Không sao, cùng lắm thì cứ bay theo một hướng, thế nào cũng ra khỏi nơi này. – Nói đến đây, Dương Khai không khỏi thở dài: - Nhưng cứ tìm kiếm không mục đích như vậy, e rằng rất khó có thu hoạch!
- Đáng tiếc... ta cũng không giúp được gì cho chủ nhân! – Lưu Viêm buồn bã nói.
Dương Khai nhếch miệng cười: - Đi bên cạnh ta đã là sự giúp đỡ lớn nhất rồi!
Lưu Viêm khẽ nhếch khóe miệng, nở một nụ cười, ngay sau đó, nàng đột nhiên kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Dương Khai phát hiện có điều bất thường, vội vàng nhìn nàng.
Lưu Viêm đứng tại chỗ, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn về một hướng, sắc mặt không ngừng biến đổi. Một lúc lâu sau nàng mới nói: - Chủ nhân, hình như ta phát hiện một thứ rất thú vị!
- Thứ gì? – Dương Khai vội hỏi.
- Chủ nhân chờ ta một chút, ta đi một lát sẽ về! – Nói xong, Lưu Viêm hóa thành một luồng hỏa quang, bắn nhanh về phía trước. Chẳng mấy chốc, nàng đã đáp xuống một đỉnh núi tuyết rồi biến mất không thấy bóng dáng...
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa