Bốn người này hiển nhiên cũng đang hoạt động gần đây, bị dị tượng Thái Diệu Bảo Liên xuất thế hấp dẫn mà tới.
Một người trong số đó thân hình khôi ngô, thần sắc không giận mà uy, tu vi bất ngờ đạt tới Đạo Nguyên Tam Tầng Cảnh. Người còn lại là thanh niên tóc húi cua, đôi mắt gian tà hí nhỏ, dường như lúc nào cũng đang tính toán mưu ma chước quỷ, tu vi không cao không thấp, chỉ là Đạo Nguyên Nhị Tầng Cảnh. Hai người cuối cùng là một nam một nữ thoạt nhìn là đồng bạn, nữ tử thân hình xinh xắn lanh lợi, nam nhân phong lưu phóng khoáng. Cả hai thần thái vô cùng thân thiết, vừa thấy đã biết là đồng môn sư huynh muội, quan hệ cực kỳ tốt, tu vi của họ đều là Đạo Nguyên Nhị Tầng Cảnh.
Giờ phút này, ánh mắt bốn người đều lộ ra thần quang kinh ngạc, nhìn chằm chằm Thái Diệu Bảo Liên không rời, vẻ tham lam trong đôi mắt lưu chuyển không ngừng.
Thấy tình hình như vậy, Dương Khai không khỏi thở dài một tiếng.
Hắn tuy rằng sớm đã chuẩn bị tâm lý, biết rằng Thái Diệu Bảo Liên xuất thế dẫn phát dị tượng thiên địa khẳng định sẽ hấp dẫn không ít Võ Giả tìm đến, nhưng lại không ngờ nhanh như vậy đã có người tới.
Hơn nữa vừa tới lại là bốn người…
Xem ra ở nơi bình nguyên này, số lượng Võ Giả hoạt động vẫn là khá đông, nếu không không đến mức thần tốc chạy đến như vậy.
– Hà sư huynh… đây là Linh Dược gì?
Quan sát một lát, nữ tử kia ôn nhu hỏi nam tử bên cạnh mình, bởi vì nàng căn bản không nhận ra đây là loại Linh Dược gì, chỉ biết đây là một gốc kỳ vật hiếm có.
Hà sư huynh kia nghe vậy, chậm rãi lắc đầu, nói: – Ta cũng không biết.
Trong lúc nói chuyện, hắn còn liếm liếm đôi môi khô khốc, vẻ mặt rục rịch khó nén, nhưng ánh mắt mơ hồ lộ rõ sự kiêng kỵ đối với nam tử khôi ngô kia. Dù sao, tu vi của đối phương là cao nhất ở đây, nếu muốn cướp đoạt Linh Dược, đối phương chính là địch nhân lớn nhất.
– Thành Thái huynh, huynh có nhận ra Linh Dược này rốt cuộc là thứ gì không? Đúng lúc này, thanh niên tóc húi cua kia bỗng nhiên cất tiếng hỏi nam tử khôi ngô. Dường như hai người đã sớm quen biết.
– Không biết. Nam nhân được gọi là Thành Thái giọng trầm đục đáp một tiếng, liếc thanh niên tóc húi cua kia một cái, nói: – Bao huynh cũng không nhận ra sao?
Bao Bằng cười, nói: – Ngay cả Thành Thái huynh còn không nhận ra đó là cái gì, Bao mỗ sao có thể nhận ra được? Ngươi quá đề cao ta rồi.
– Hừ. Thành Thái hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía một nam một nữ kia, cao giọng hỏi: – Hai vị Lưu Ảnh Kiếm Tông, có nhận ra được không?
Hà sư huynh nghe vậy, nhướng mày, chậm rãi lắc đầu, nữ tử kia cũng làm tương tự.
Thành Thái lúc này mới đưa mắt nhìn sang Dương Khai, quát lên một tiếng: – Tiểu tử kia, ngươi hình như là đến nơi này trước? Linh Dược này rốt cuộc có manh mối gì? Mau nói cho ta biết một chút.
– Ta… ta không biết a. Dương Khai tỏ vẻ tay chân luống cuống, ngập ngừng nói: – Ta chỉ là bị dị tượng này hấp dẫn mà đến.
– Thật là một đám phế vật! Thành Thái không đợi Dương Khai nói hết lời, liền không nhịn được mắng một tiếng. – Ngay cả một gốc Linh Dược cũng không nhận ra được, lại cũng vội vàng chạy tới!
Câu nói này của hắn mắng luôn tất cả mọi người có mặt.
Hà sư huynh và nữ tử Lưu Ảnh Kiếm Tông nghe vậy, đều nhướng mày tỏ vẻ không vui, còn Bao Bằng dường như biết rõ tính khí Thành Thái nên tỏ ra lơ đễnh.
Lúc này, Thành Thái lại nói: – Bất kể Linh Dược này rốt cuộc là cái gì, Thành mỗ muốn. Bọn ngươi nếu còn muốn sống, hãy mau mau cút ngay. Nếu không đừng trách Thành mỗ ra tay không lưu tình!
Bao Bằng nghe vậy, mày giương lên, cười như không cười nói: – Thành huynh, vậy… không tốt đâu?
– Ngươi có ý kiến? Thành Thái sắc mặt lạnh lùng nhìn thanh niên tóc húi cua, hừ lạnh nói: – Có ý kiến thì cứ to gan nói ra, tự gánh lấy hậu quả.
Người kia vội vàng giơ tay, lui về phía sau mấy bước, liên tục nói: – Thành Thái huynh hiểu lầm, huynh muốn thứ này, Bao mỗ nào dám có ý kiến gì? Chỉ là hai vị Lưu Ảnh Kiếm Tông này, sợ là sẽ không dễ dàng đáp ứng đi? Dù sao Linh Dược trời sinh, ai có duyên thì được a…
Nghe hắn nói như vậy, Hà sư huynh kia nghiêm nghị gật đầu: – Không sai, linh vật thiên địa, ai có duyên thì được. Bằng hữu muốn, vậy còn phải xem ngươi có bản lĩnh này hay không!
Tuy rằng Thành Thái là cường giả Đạo Nguyên Tam Tầng Cảnh, nhưng hắn và sư muội mình là hai người! Cho nên cũng không cần e ngại đối phương. Huống chi, kỳ vật bậc này đang ở trước mặt, hắn nói thế nào cũng sẽ không dễ dàng nhượng bộ.
– Nhị vị đây là muốn thử một chút bản lĩnh của Thành mỗ? Thành Thái nghe vậy, nhếch miệng cười, nụ cười kia tràn đầy sát khí, hắc hắc nói: – Nghe nói Lưu Ảnh Kiếm Quyết của Lưu Ảnh Kiếm Tông xuất quỷ nhập thần, cũng không biết là thật hay giả… Hôm nay vừa lúc có cơ hội này, khiến cho Thành mỗ được lĩnh giáo cao chiêu của hai vị.
Trong lúc đang nói chuyện, Nguyên Lực quanh thân Thành Thái bắt đầu vận chuyển, thân thể vốn khôi ngô đột nhiên bành trướng thêm một vòng, một cỗ uy áp kinh người bỗng nhiên tràn ngập ra.
Hắn tiếp tục lời vừa nói: – Hai vị cũng đừng khiến cho Thành mỗ thất vọng đấy!
Nói đến đây, hai chân hắn đứng tại chỗ đạp một cái, hư không như bị xé rách, cả người giống như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, mang theo kình khí kinh khủng, hướng Lưu Ảnh Kiếm Tông hai người đánh tới.
Hắn cuối cùng đã trực tiếp động thủ!
– Cẩn thận! Hà sư huynh khẽ quát một tiếng, thân mình xoay tròn một cái, để lại tầng tầng ảo ảnh tại chỗ, đã cùng nữ tử kia bay ra xa mười mấy trượng.
Loảng xoảng…
Hai tiếng vang nhỏ, mang theo hai đạo hàn quang.
Trường kiếm ra khỏi vỏ, nổi lên sát khí lạnh lẽo.
Hà sư huynh và nữ tử kia một tay cầm kiếm, một tay bấm tay niệm thần chú, bày ra tạo hình cổ quái, kiếm khí lạnh thấu xương bỗng nhiên hướng về phía tứ cực lan tỏa.
– Coi thường người khác cũng nên có hạn độ! Hà sư huynh gầm lên một tiếng. Đối phương chỉ nói vài ba câu liền ra tay với mình, điều này khiến Hà sư huynh trong cơn giận dữ, trong mắt tràn ngập sát cơ, nói với sư muội: – Sư muội, ra tay không cần lưu tình!
– Yên tâm, sư muội sẽ để hắn từ từ cảm nhận uy lực Lưu Ảnh Kiếm Quyết. Nữ tử cười nhẹ một tiếng, trường kiếm đột nhiên múa ra một luồng sáng, hướng Thành Thái chém tới.
Cùng lúc đó, Hà sư huynh cũng thi triển toàn bộ sở học, cùng sư muội mình liên thủ, từng chiêu đoạt mệnh.
Thành Thái dù gì cũng là cường giả Đạo Nguyên Tam Tầng Cảnh, gặp nguy không loạn, hai tay đại khai đại hợp, cuốn lên năng lượng triều dâng. Mặc dù lấy một địch hai, hắn không hề rơi vào thế hạ phong.
Chỉ một thoáng, ba người chiến đấu kịch liệt, trên ngọn núi cao đánh túi bụi, kiếm khí bay nhanh, năng lượng bạo loạn, trong chiến trường một mảnh cát bay đá chạy, vô cùng náo nhiệt.
Mà kẻ đầu sỏ của tất cả chuyện xấu này – Bao Bằng – lại lẳng lặng đứng tại chỗ quan sát, không mảy may có ý nhúng tay vào. Thỉnh thoảng, hắn lại toát ra thần tình như có điều suy nghĩ, làm như xem trong cuộc chiến có thu hoạch.
– Ai… Đột nhiên, Dương Khai thở dài một tiếng, quay đầu nhìn về một vị trí, nói: – Linh Dược này thoạt nhìn chưa có trưởng thành, tùy tiện đào đi… không tốt lắm đâu, vạn nhất hủy đi dược tính thì sao…
Nơi ánh mắt hắn hướng tới, không có một bóng người.
Ba người đang say sưa chiến đấu nghe vậy, đều kinh hãi, vội vàng dừng tay, từng người rút lui ra khỏi vòng chiến, kinh nghi bất định nhìn Dương Khai.
Còn Thành Thái, lại cau mày liếc Bao Bằng đang đứng cách đó không xa một cái.
– Ta đã nói rồi, không thể tùy tiện đào được… Bằng hữu đây là nghe không hiểu tiếng người sao? Dương Khai lại quát một tiếng, vung quyền hướng vị trí nào đó đánh tới.
Lúc năng lượng đi nhanh, nơi hư không vô hình kia, lại có một bóng người quỷ mị nổi lên, lộ ra ánh mắt khiếp sợ. Chỗ hắn đứng, cách Thái Diệu Bảo Liên không tới mười trượng, nhìn tư thế lén lút đến gần Linh Dược của hắn, rõ ràng là muốn thừa dịp người bên cạnh không chú ý mà len lén hái đi Linh Dược này.
– Bao Bằng! Sau khi thấy rõ diện mạo người này, Thành Thái nhịn không được nổi giận quát một tiếng.
Mà đúng lúc này, Bao Bằng khác vẫn đứng tại chỗ xem cuộc chiến, lại bỗng nhiên hóa thành lưu quang, biến mất không thấy!
Đây lại là một đạo tàn ảnh giống như thật…
Bao Bằng chân chính, sớm đã không biết thi triển bí thuật gì, lén đi đến chỗ khác.
– Ngươi… Bao Bằng bị Dương Khai đánh lộ ra thân hình, không nhịn được giận tím mặt, hung tợn trừng mắt nhìn Dương Khai, nói: – Tiểu tử muốn chết!
Hắn thấy, nếu không phải Dương Khai ngang ngược quấy nhiễu, hắn lúc này đã lấy đi Linh Dược và chạy trốn, nhưng cũng bởi vì có Dương Khai, khiến kế hoạch của hắn thất bại trong gang tấc. Uất ức, hắn đương nhiên giận tím mặt!
– Ngại quá… Dương Khai bất đắc dĩ gãi gãi đầu: – Nếu có thể nói, ta cũng không muốn bóc trần ngươi, nhưng hành động này của ngươi… quả thực làm cho không ai có thể nhường nhịn, quả thật rất đáng khinh!
Hắn khinh bỉ một tiếng. Người bên cạnh nghe thấy tất nhiên là có một phen ý vị khác, nhưng Dương Khai chân chính, lại không muốn Thái Diệu Bảo Liên bị phá hủy.
Khoảng cách ngày trưởng thành của Thái Diệu Bảo Liên còn sớm, Dương Khai nào cho phép nó bị người khác tùy tiện hái? Lúc trước hắn giả vờ ngu ngốc, yếu ớt, cũng chỉ là muốn trì hoãn thời gian mà thôi. Nhưng hiện tại xem ra, kế hoạch này không thể tiếp tục thực hiện được.
– Không sai! Thành Thái quát lớn một tiếng: – Mấy năm không gặp, Bao Bằng ngươi vẫn ti tiện như thế! Mặc dù Thành mỗ đã cẩn thận hơn, nhưng không ngờ vẫn thiếu chút nữa bị ngươi lừa!
Lúc trước mặc dù hắn và hai người Lưu Ảnh Kiếm Tông chiến đấu, nhưng thật ra cũng không xuất toàn lực, mà là đặt một phần tâm thần lên người Bao Bằng. Chỉ có điều thấy "hắn" vẫn luôn đứng tại chỗ không hề dị động, cho nên mới an tâm chiến đấu. Nào ngờ, Bao Bằng đứng tại chỗ kia chẳng qua chỉ là một cái ảo ảnh mà thôi!
Hai người Lưu Ảnh Kiếm Tông lúc này sắc mặt cũng khó coi, nhưng lại tò mò, bởi vì ai cũng không phát hiện Bao Bằng động tay chân, nhưng lại bị Dương Khai phát hiện…
Nếu không phải rõ ràng cảm nhận được tu vi của Dương Khai chỉ là Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh, mọi người chỉ sợ cho rằng đây cũng là ảo giác.
– Thành huynh bớt giận… Bao Bằng lúc này vội vàng dùng ánh mắt lấy lòng Thành Thái, cười khan nói: – Ta đây không phải là không có đắc thủ đã bị người khác phát hiện dấu vết sao…
– Đó là ngươi vận may kém! Thành Thái hừ lạnh nói: – Nếu ngươi vận may đủ tốt, hiện tại chẳng phải là cầm Linh Dược chạy không thấy bóng dáng sao?
– Cũng không phải là vận may có vấn đề… Bao Bằng ánh mắt sâu xa nhìn Dương Khai, lạnh lùng nói: – Bao mỗ vừa rồi thi triển, là bí mật bất truyền – Kim Thiền Thoát Xác của Ngũ Uẩn Tông. Ngay cả cường giả cao hơn một cấp bậc cũng tuyệt đối không nhìn ra sơ hở, từ trước đến nay đây là bí thuật chạy trốn tuyệt hảo để bảo vệ tính mạng…
– Thì ra là Kim Thiền Thoát Xác! Thành Thái hô nhỏ một tiếng, hiển nhiên là cũng nghe qua đại danh bí thuật này, ánh mắt phức tạp nói: – Không nghĩ tới Tần Tông Chủ lại nguyện ý đem bí thuật bậc này truyền thụ cho ngươi!
– Cái này không quan trọng. Bao Bằng vẫn như cũ nhìn chằm chằm Dương Khai, lạnh lùng nói: – Bao mỗ chỉ là thật tò mò, ngươi chỉ là Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh rác rưởi, làm sao lại phát hiện được hành tung của ta?
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo