Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2178: CHƯƠNG 2178: VÔ SONG LINH TÊ QUYẾT

Kể từ khi bước vào Tứ Quý Chi Địa, Dương Khai đã không chỉ một lần bị người khác gọi là rác rưởi...

Điều này cũng khó trách, hắn ăn mặc vô cùng bình thường, trên người cũng không có dấu hiệu độc hữu của đại tông môn nào, tu vi lại chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh thấp kém, những đệ tử tinh anh xuất thân từ các đại tông môn và gia tộc đương nhiên có phần xem thường hắn!

Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, trong Tứ Quý Chi Địa này, vốn là tầng lớp tồn tại thấp nhất! Ngoại trừ người có xuất thân như Lam Huân, nếu không chẳng ai thèm nhìn ngươi bằng nửa con mắt.

Bao Bằng đương nhiên cũng chẳng hề để Dương Khai vào mắt.

Đối mặt với câu hỏi của hắn, Dương Khai nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi nói:

- Vận khí của ta… tốt chăng?

- Đây không phải là vấn đề vận may, ngươi đúng là muốn tìm chết! – Bao Bằng cười gằn, thần sắc cực kỳ bất thiện. Chuyện tốt bị Dương Khai phá đám, lúc này hắn đương nhiên căm hận ngút trời, chỉ muốn băm vằm Dương Khai thành vạn mảnh để giải mối hận trong lòng.

- Chuyện của các ngươi, tự mình xử lý đi, linh dược này… Thành mỗ lấy trước! – Đúng lúc này, Thành Thái bỗng nhiên quát lớn, hai chân vận lực, lao thẳng về phía Thái Diệu Bảo Liên.

Hai người của Lưu Ảnh Kiếm Tông nghe vậy cả kinh, lúc muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa, chỉ có thể cắn răng đuổi theo.

Mà Bao Bằng lúc này hiển nhiên cũng không có ý định tiếp tục dây dưa với Dương Khai, thân hình cũng nhoáng lên, phóng tới Thái Diệu Bảo Liên.

Tất cả mọi người đều chỉ muốn giành được linh dược này càng sớm càng tốt.

Một luồng sáng lóe lên, thân hình Dương Khai bỗng nhiên quỷ dị xuất hiện ngay trước Thái Diệu Bảo Liên, chắn đường bốn người đang lao tới. Hắn vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn mọi người, miệng nói:

- Chư vị, linh dược này chưa trưởng thành, cũng không phải thời cơ tốt nhất để hái. Lúc này tùy tiện động vào nó, có lẽ sẽ uổng phí mất một kỳ vật, không bằng mọi người ngồi xuống cùng trò chuyện, đợi linh dược này trưởng thành rồi tính, thế nào?

- Hừ, nói nhảm gì đó, mau tránh ra! – Thành Thái không hề bị lay động, trầm giọng quát.

- Mời chư vị phối hợp một chút! – Dương Khai thành khẩn nhìn hắn.

- Ta nếu nói không thì sao…

Chỉ vài câu nói, Thành Thái đã vọt tới trước mặt Dương Khai. Một quyền tung ra, khí tức cuồng bạo bao phủ, hướng Dương Khai đánh tới, nhìn tư thế kia, không hề có chút lưu tình, chỉ muốn một kích lấy mạng hắn.

Trong miệng gã cười gằn châm chọc:

- Không biết điều, chết rồi đừng oán người khác!

- Thật là hết cách a… – Dương Khai cúi đầu lẩm bẩm một tiếng. Theo lời nói, sắc mặt vốn bình hòa của hắn đột nhiên trở nên dữ tợn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tà ác, trông vô cùng đáng sợ. Hắn lạnh lùng nói:

- Nói năng tử tế các ngươi đã không nghe, vậy thì dùng cách mà các ngươi có thể hiểu vậy.

Vừa dứt lời, trong lòng bàn tay hắn bỗng loé lên quầng sáng, một món Đế bảo hiện ra.

Đế uy tràn ngập, Dương Khai vung kiếm quét ngang, chém về phía trước, miệng hô lớn:

- Nhất Kiếm Bách Vạn, Nhất Phu Đương Quan!

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…

Kiếm khí tung hoành tứ phía, lấy vị trí của Dương Khai làm trung tâm, vô số kiếm khí kinh hoàng ngưng tụ thành hình quạt, ào ạt bắn ra ngoài. Uy áp khiến người ta kinh hồn bạt vía bỗng nhiên ập xuống, tử khí phả thẳng vào mặt.

- Cái gì! – Thành Thái sắc mặt đại biến, một khắc trước vẻ mặt hắn còn đầy khinh thường châm chọc, nhưng ngay chớp mắt sau đó, hắn như thể thấy ma giữa ban ngày, trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn chằm chằm phía trước.

- Đế uy… đây là Đế uy… là Đế Bảo! – Bao Bằng cũng thất thanh kinh hô, hai tay vội vàng bấm một cái pháp quyết, lần nữa thi triển ra bí thuật bất truyền của Ngũ Uẩn Tông – Kim Thiền Thoát Xác. Tại chỗ xuất hiện một tàn ảnh y như thật, còn bản thân thì trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã tránh thoát.

Hai sư huynh muội họ Hà của Lưu Ảnh Kiếm Tông cũng không thể tin vào mắt mình. Khoảnh khắc Đế Bảo Bách Vạn Kiếm xuất hiện, bí bảo trường kiếm cấp Đạo Nguyên trên tay hai người liền không thể khống chế mà phát ra tiếng rên rĩ, boong boong không ngừng, dường như đang truyền ra một loại khí tức sợ hãi hoảng loạn.

Sau khi nghe Bao Bằng hô lên một tiếng, sắc mặt hai người lập tức trở nên trắng bệch…

Nhưng hai người dù sao cũng là sư xuất đồng môn, chung sống với nhau nhiều năm, tâm ý tương thông, trong nháy mắt liền một tay bấm niệm pháp quyết, tay kia nắm chắc trường kiếm, vung ra từng đạo kiếm quang. Sau khi thoáng ngăn cản được đôi chút, cả hai liều mạng lao sang bên cạnh, hiểm lại càng hiểm mà tránh được một kích kinh hoàng này.

Vù vù vù vù…

Kiếm khí ngang dọc, năng lượng cuộn trào.

Sau khi ánh sáng tan đi, bốn người vốn đang xông về phía Thái Diệu Bảo Liên đã chia ra ba vị trí khác nhau. Ai nấy đều sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Bao Bằng không có dấu vết bị thương, nhưng thần sắc khiếp sợ trên mặt lại cho thấy sự chấn động sâu trong nội tâm của hắn.

Hai người của Lưu Ảnh Kiếm Tông cũng không có gì đáng ngại, chỉ có điều tay cầm kiếm lại đang run lên nhè nhẹ.

Mà Thành Thái thì không có vận may như vậy. Gã đứng mũi chịu sào, mặc dù đã liều mạng ngăn cản, nhưng vẫn không thể hoàn toàn hóa giải được một kích kinh khủng của Đế Bảo. Lúc này trên người gã xuất hiện bảy, tám vết thương, máu chảy ròng ròng, trông cực kỳ thê thảm.

- Hiện tại… chúng ta có thể nói chuyện tử tế một chút được chưa? – Dương Khai vung một đường kiếm hoa, nhếch miệng cười nhìn bốn người phía trước.

Đám người Thành Thái mặt trầm như nước, ánh mắt đầy kiêng kỵ nhìn hắn.

Vốn tưởng rằng chỉ là một tên rác rưởi, lại đột nhiên lấy ra một món Đế Bảo khiến thế nhân phải mơ ước, lại còn thi triển ra một chiêu kiếm kỹ kinh khủng, khiến người có tu vi cao nhất ở đây bị thương nặng. Chuyện này, chỉ sợ không ai có thể tin nổi.

- Các hạ… rốt cuộc là ai! – Thành Thái cố nén cơn đau trên người, nhìn Dương Khai trầm giọng hỏi.

Đến lúc này, gã sao lại không biết Dương Khai là người có bối cảnh lớn? Nếu không, một Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nhỏ nhoi làm sao có được Đế Bảo? Ý niệm này vừa nổi lên, khiến gã không khỏi kiêng kỵ vạn phần…

Không nói đến việc mình bây giờ có còn năng lực chiến thắng Dương Khai hay không, cho dù có thắng được đối phương, chỉ sợ cũng phải đối mặt với sự trả thù từ thế lực sau lưng hắn. Khúc Thiên Môn của gã cũng không phải đại tông môn gì, chỉ tương đương với Phi Thánh Cung mà thôi, nào dám trêu chọc thế lực cường đại?

- Bằng hữu, vừa rồi chẳng qua là hiểu lầm, mong rằng bằng hữu… không nên quá tính toán! – Bao Bằng lúc này bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt lấy lòng, nặn ra một nụ cười.

- Đã là hiểu lầm, vậy cũng không cần thiết phải giải thích. – Dương Khai thản nhiên liếc hắn một cái, cười như không cười nói.

Bao Bằng như được đại xá, liền ôm quyền nói:

- Đa tạ bằng hữu, Bao mỗ còn có chuyện quan trọng, không quấy rầy nữa, cáo từ!

Nói xong, hắn quay người, trực tiếp rời khỏi nơi đây, tốc độ nhanh vô cùng.

Nhìn bóng lưng của hắn, Dương Khai lộ ra vẻ suy tư, âm thầm cảm thấy người này nếu không chết yểu, ngày sau nhất định sẽ làm nên đại sự. Chỉ bằng sự quyết đoán này của hắn là có thể nhìn ra, hắn có một loại bản năng phán đoán tình thế.

Hắn cảm thấy mình ở lại cũng không có được bất kỳ chỗ tốt nào, ngược lại còn có khả năng rước lấy nguy hiểm, cho nên đã quyết đoán rời đi.

So với Bao Bằng, Thành Thái và hai người của Lưu Ảnh Kiếm Tông có vẻ có chút do dự.

Bởi vì sau khi thấy được thủ đoạn của Dương Khai, ba người này vẫn chưa có ý định rời đi, dường như trong lòng vẫn còn ôm một tia hy vọng, hy vọng vận may của mình nghịch thiên, có thể đoạt được Thái Diệu Bảo Liên.

Thành Thái thì không nói, người đã bị thương nặng, lại nghĩ sau lưng Dương Khai có lẽ có thế lực vô cùng đáng sợ, nên lộ ra tư thế muốn đi nhưng lại không nỡ.

Mà Hà sư huynh của Lưu Ảnh Kiếm Tông kia lại là lòng tham che mờ lý trí.

Chỉ có điều… lúc này ánh mắt hắn lại đang dừng ở một nơi, đó chính là Bách Vạn Kiếm trên tay Dương Khai.

Dù sao so với Thái Diệu Bảo Liên không rõ công dụng, Bách Vạn Kiếm này lại là một món Đế Bảo thực thụ, một món Đế Bảo hình kiếm!

Lưu Ảnh Kiếm Tông vốn là tông môn nổi danh về kiếm, môn hạ đệ tử đều tu luyện kiếm kỹ, nếu có thể sở hữu Bách Vạn Kiếm, thực lực bản thân sẽ tăng lên một bậc.

Điều này làm cho hắn không khỏi nảy sinh nhiều ý niệm trong lòng…

- Mấy vị… còn không đi sao? – Dương Khai cười như không cười nhìn mấy người.

Thành Thái mấp máy đôi môi khô khốc, đứng tại chỗ không nhúc nhích, nhưng cũng không biểu hiện ra địch ý, chỉ là yên lặng thúc giục nguyên lực, ngăn chặn thương thế của mình chuyển biến xấu.

Ngược lại, Hà sư huynh sau khi nghe vậy, bỗng nhiên quay đầu liếc nhìn thiếu phụ kia, hai người ánh mắt giao nhau, tất cả đều không cần nói cũng hiểu.

Bất chợt, một cỗ khí thế cực mạnh từ bên trong cơ thể hai người tràn ra, giao hòa hội tụ với nhau, khiến khí thế của hai người vốn chỉ là tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh đột nhiên tăng vọt.

Tóc đen, áo bào không gió tự bay, phấp phới, chiến ý dâng cao, tràn ngập đất trời.

Hà sư huynh đưa một tay ra, thiếu phụ kia như có thần giao cách cảm, cũng đặt tay mình lên tay Hà sư huynh.

Trong nháy mắt cơ thể hai người giao hội, khí thế vốn đã cường đại lại càng dâng cao hơn nữa, một vầng sáng năng lượng mắt thường có thể thấy được phóng thẳng lên trời, như một cột chống trời.

Trong khoảnh khắc này, hai người dường như đã hoàn toàn hợp làm một thể, tuy hai mà một!

- Vô Song Linh Tê Quyết! – Thấy cảnh này, Thành Thái bỗng khẽ hô lên, sắc mặt ngưng trọng vô cùng.

Nghe thấy lời hắn, Dương Khai lập tức sáng tỏ. Vô Song Linh Tê Quyết này hẳn là một loại bí thuật song tu của Lưu Ảnh Kiếm Tông, sau khi thi triển sẽ giống như cảnh tượng trước mắt, có thể làm cho khí tức của một nam một nữ nối liền với nhau, từ đó trong khoảng thời gian ngắn khiến thực lực tăng lên cực mạnh!

Sau khi thi triển bí thuật này, khí chất của Hà sư huynh đã thay đổi cực lớn, dường như trở nên vô cùng tự tin, khoa trương.

Hắn một tay cầm kiếm, từ từ vẽ một vòng tròn trước mặt mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai, nói:

- Giao Đế Bảo trên tay ngươi ra đây, tha cho ngươi khỏi chết!

Lúc hắn nói chuyện, thiếu phụ kia cũng làm một động tác y hệt.

Mũi kiếm của hai người lưu chuyển, mang theo một tầng kiếm quang mắt thường có thể thấy được. Dứt lời, hai nửa vòng tròn bỗng nhiên dung hợp lại một chỗ, ngưng thành một kiếm ấn hình tròn. Kiếm ấn kia boong boong vang dội, như tích chứa uy năng cực lớn.

- Các ngươi xác định muốn làm như vậy? – Dương Khai không hề bị lay động, chỉ đứng tại chỗ, bình tĩnh như thường nhìn hai người, ánh mắt rét lạnh.

- Bớt sàm ngôn đi! – Hà sư huynh không kiên nhẫn quát lên.

- Ta nếu không muốn thì sao?

- Vậy ngươi có thể chết! – Hà sư huynh quát lạnh một tiếng, trường kiếm thản nhiên điểm về phía trước, động tác thoải mái tiêu sái.

Nhưng một kiếm này điểm ra, lại dẫn động linh khí thiên địa cuồng bạo, kiếm ấn hình tròn kia vù vù một tiếng, chợt bắn nhanh về phía trước.

Giữa đường, kiếm ấn kia một chia thành hai, hai chia làm bốn, bốn chia làm tám…

Chỉ trong nháy mắt, đầy trời khắp nơi đều là kiếm ấn hình tròn này, bao phủ cả một vùng trời đất rộng lớn, khiến người khác vô cớ sinh ra một loại ảo giác không thể nào tránh né.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!