Trên đỉnh núi cao, mây gió cuộn trào, dị tượng kinh thiên, hào quang năm màu nhuộm rực nửa bầu trời.
Thái Diệu Bảo Liên từ từ bung nở nụ hoa trắng tinh không tì vết, từng luồng đạo vận độc đáo lan truyền giữa đất trời, hương thơm ngào ngạt khiến lòng người thư thái.
Dương Khai khoanh chân ngồi cách đó không xa, tâm thần tĩnh lặng, nhắm mắt dưỡng thần, tựa như một người hộ vệ canh giữ không rời nửa bước.
Cách nơi này hơn ba trăm dặm, mấy người vừa dõi mắt về phía ngọn núi cao vừa nhanh chóng tiếp cận. Dị tượng kinh thiên động địa ấy đập vào mắt khiến ai nấy đều vô cùng kinh ngạc, không biết bên kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thế nhưng, mấy người này đều thuộc các thế lực khác nhau, giờ phút này lại bị dị tượng kia hấp dẫn mà tụ về một chỗ.
Thực lực của mọi người cũng không đồng đều, từ Đạo Nguyên nhất tầng cảnh cho đến tam tầng cảnh đều có đủ.
Trong lúc phi hành, một người bỗng quay đầu hỏi người bên cạnh:
- Kinh huynh, có nhìn ra phía trước rốt cuộc là tình huống gì không?
Người được hỏi bất ngờ chính là Kinh Lực xuất thân từ Nhân Vũ Tông, kẻ mà Dương Khai đã từng gặp ở Tuế Nguyệt Thần Điện. Người này tu vi tuy là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng lúc đối mặt với Vô Thường lại tỏ ra khúm núm, còn giờ phút này, hắn nghiễm nhiên đã khôi phục lại vẻ tự tin vốn có.
Nghe vậy, hắn trầm tư một lát rồi nói:
- Dị tượng kinh thiên bậc này, hoặc là dị bảo xuất thế, hoặc là linh dược trưởng thành… Dựa vào mùi hương truyền đến, ta đoán tám chín phần là vế sau.
- Ồ? - Người hỏi mắt sáng rực lên, vui vẻ nói: - Kinh huynh cũng nghĩ như vậy sao?
Ngụ ý của hắn là mình cũng có suy đoán tương tự, chỉ muốn tìm người chứng thực mà thôi. Hắn nói tiếp:
- Không biết Kinh huynh có thể nhìn ra đây rốt cuộc là loại linh dược gì không?
- Ta làm sao biết được. - Kinh Lực liếc mắt. - Linh dược trời sinh nhiều không đếm xuể, nhưng có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy, bất kể là thứ gì cũng đều có giá trị phi phàm.
- Hắc hắc hắc… - Một người bên cạnh thấp giọng cười, liếm môi nói: - Có lẽ, cơ duyên của chúng ta sắp tới rồi.
Lời vừa dứt, lòng mọi người đều chấn động.
Kinh Lực trầm giọng nói:
- Cơ duyên đến chỉ có thể dựa vào vận may. Đến lúc đó, nếu cơ duyên này bị Kinh mỗ đoạt được, chư vị nhất thiết không nên ganh tị nhé, ha ha ha!
Hắn cất tiếng cười dài, dáng vẻ như thể cơ duyên đã nằm chắc trong tay.
- Xùy, chỉ bằng ngươi cũng xứng với cơ duyên này? - Trong đám người truyền đến một tiếng khinh bỉ.
- Chu Hoài huynh dường như có ý kiến với tại hạ lắm nhỉ? - Kinh Lực lạnh lùng liếc sang người vừa nói, vẻ mặt đầy khiêu khích. Hắn lúc đối mặt với Vô Thường quả thật không dám thở mạnh, dù sao Vô Thường hung danh vang lừng, nhưng hắn dầu gì cũng là cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, sao có thể không có chút kiêu ngạo.
- Bất cứ ai có được cơ duyên này ta đều không có ý kiến, duy chỉ có ngươi là không được. - Chu Hoài không cam lòng yếu thế. Giữa hai người này dường như có ân oán gì đó nên có chút nhìn nhau không vừa mắt.
Sắc mặt Kinh Lực trầm xuống, đang định nói thêm thì bỗng có người khẽ quát:
- Mau nhìn, có người đã đến trước một bước!
Lời vừa dứt, lòng mọi người đều chùng xuống, đưa mắt nhìn lại, quả nhiên thấy trên đỉnh núi cao kia có một bóng người đang lẳng lặng ngồi xếp bằng. Phía sau lưng hắn không xa là một nụ hoa trắng muốt đang tỏa ra hào quang rực rỡ, hòa cùng đạo vận kỳ lạ, mang một vẻ thần kỳ ảo diệu.
Vút vút vút…
Mọi người không dám chần chừ, rối rít tăng tốc, trong nháy mắt đã đến trước Thái Diệu Bảo Liên không xa, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào nó.
Kinh Lực tranh thủ liếc nhìn Dương Khai, thầm cảm thấy người này có chút quen mắt, dường như đã gặp ở đâu đó. Nhưng khi nhận ra tu vi của đối phương, hắn không khỏi bĩu môi:
- Một tên rác rưởi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh… Ta lại tưởng là ai chứ.
Nói xong, hắn liền không thèm để ý đến Dương Khai nữa.
Những người khác cũng vậy.
Phát hiện có người đến nơi có linh dược trước, bọn họ vốn còn có chút bối rối, nhưng vừa thấy tu vi của Dương Khai thấp như vậy liền lập tức yên tâm.
Sau khi đến nơi, ánh mắt của mấy người đều lướt qua Dương Khai, rồi dán chặt vào Thái Diệu Bảo Liên với vẻ kinh ngạc, ai nấy đều lộ vẻ phấn chấn.
Tuy rằng không thể nhận ra đây rốt cuộc là linh dược gì, nhưng còn chưa trưởng thành đã sinh ra dị tượng kinh thiên bậc này, có thể tưởng tượng được mức độ trân quý của nó.
- Bàng Hải huynh, nếu Kinh mỗ nhớ không lầm thì huynh còn là một vị Luyện Đan Sư phải không? - Kinh Lực bỗng quay đầu nhìn một gã mập mạp trong đám người.
Gã mập nghe vậy, mỉm cười nói:
- Bàng mỗ quả thật có nghiên cứu chút ít về luyện đan, nhưng đan thuật thấp kém, chỉ mới Hư Vương cấp mà thôi, không đáng nhắc tới.
Hắn tuy nói vậy nhưng vẻ mặt lại đầy kiêu ngạo, dường như đang nói đây không phải chuyện không đáng nhắc tới mà là chuyện vô cùng đáng tự hào.
Hắn cũng có vốn liếng để mà kiêu ngạo.
Luyện Đan Sư vốn đã thưa thớt, Luyện Đan Sư đẳng cấp cao lại càng hiếm hoi, thân phận địa vị tôn quý. Hắn là một võ giả, có thể vừa tu luyện võ đạo vừa nâng thuật luyện đan của bản thân lên tới Hư Vương cấp, cũng coi như là một nhân tài.
Luyện Đan Sư bình thường đều lấy luyện đan làm chính, tu luyện là phụ. Việc tăng lên đan thuật thường làm mất đi thời gian tu luyện, cho nên tu vi của Luyện Đan Sư thường không cao.
Không có gì bất ngờ, Luyện Đan Sư đạt tới Hư Vương cấp thì tu vi võ đạo đại đa số chỉ ở Phản Hư Cảnh, hiếm thấy ai đạt tới Hư Vương Cảnh.
Nhưng Bàng Hải này lại là một cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh.
Hắn đối với cả võ đạo lẫn đan đạo đều có thành tựu, thậm chí còn lợi hại hơn đại đa số võ giả và Luyện Đan Sư, nên tự nhiên sẽ rất kiêu ngạo.
- Hư Vương cấp… - Kinh Lực cũng là người có hiểu biết, nghe vậy không khỏi kinh hô một tiếng, trên mặt nổi lên vẻ khâm phục từ đáy lòng: - Bàng Hải huynh quả nhiên lợi hại, Kinh mỗ bội phục.
Những người khác tuy không nói gì nhưng cũng đều toát ra ánh mắt kinh sợ.
Bàng Hải hiển nhiên rất thỏa mãn với chuyện này, gò má mập mạp không giấu được ý cười, giả lả khoát tay nói:
- Đâu có đâu có, Kinh huynh quá lời rồi. Thật ra nếu không vì đan đạo làm trễ nải tu luyện, Bàng mỗ đã sớm tấn thăng Đạo Nguyên tam tầng cảnh rồi.
Trong lời nói của hắn ngụ ý rằng tư chất võ đạo của hắn không hề kém cạnh ai, chỉ vì phân tâm luyện đan, nếu không hắn thậm chí còn tự tin có thể cùng đám người Hạ Sanh, Vô Thường phân cao thấp.
- Bàng Hải huynh, huynh là Luyện Đan Sư Hư Vương cấp, chắc hẳn nhận ra linh dược này là gì chứ? - Kinh Lực đổi chủ đề, lên tiếng hỏi.
Những người khác cũng đều hướng mắt về phía Bàng Hải, chờ hắn giải đáp.
Bàng Hải nghe vậy, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Thái Diệu Bảo Liên, trầm ngâm hồi lâu mới mở miệng:
- Nếu Bàng mỗ không nhìn lầm, đây chính là trong truyền thuyết…
Hắn cố ý dừng lại một chút để khơi gợi sự tò mò của mọi người.
Dương Khai cũng tò mò mở mắt, muốn nghe xem cao kiến của người này.
Chỉ thấy Bàng Hải thần sắc khẳng định:
- Huyền Sương Thánh Liên!
- Phụt! - Dương Khai nhất thời không nhịn được, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Bàng Hải lập tức hung tợn trừng mắt nhìn hắn.
Ngược lại, đám người Kinh Lực nghe thấy vậy thì mắt sáng rực lên, khẽ nói:
- Lại là Huyền Sương Thánh Liên! Thứ đó nghe đồn có thể thanh tẩy thức hải, gột rửa hồn niệm, trên diện rộng tăng cường lực lượng thần thức.
Kinh Lực hiển nhiên đã từng nghe qua đại danh của Huyền Sương Thánh Liên, giờ phút này hai tròng mắt thần quang rạng rỡ.
Những người khác cũng có phản ứng tương tự, chỉ thiếu điều khắc hai chữ "tham lam" lên trán.
- Không sai. - Bàng Hải liên tục gật đầu. - Đây tuyệt đối chính là Huyền Sương Thánh Liên không thể nghi ngờ.
- Ta tin Bàng Hải huynh. - Kinh Lực nuốt nước miếng.
- Ta không phải không tin Bàng Hải huynh, chỉ là nhìn thần thái của tiểu tử này dường như biết chút gì đó. - Chu Hoài như có điều suy nghĩ, nhìn về phía Dương Khai. - Hơn nữa hắn còn là người đầu tiên tới đây, không ngại hỏi hắn xem.
Hắn tuy nói vậy nhưng cũng không có ý định trưng cầu ý kiến của những người khác, mà trực tiếp quát về phía Dương Khai:
- Tiểu tử kia, Chu mỗ hỏi ngươi chuyện này, nếu biết thì ngoan ngoãn trả lời, nếu không… hừ!
Gương mặt hắn lộ vẻ uy hiếp, ác ý tràn ngập.
- Ừm, ngươi hỏi đi. - Dương Khai gật đầu.
- Ngươi ở đây bao lâu rồi? - Chu Hoài hỏi.
- Ước chừng một canh giờ. - Dương Khai đáp.
- Nói như vậy, dị tượng kinh thiên này đã có từ một canh giờ trước? - Chu Hoài biến sắc, cảnh giác đánh giá bốn phía, nghi ngờ lẩm bẩm: - Tại sao không có ai khác tới đây?
Hắn tuy cảm thấy có điều kỳ lạ nhưng lại không tiếp tục nghiên cứu sâu, chỉ nghĩ rằng những người khác cách nơi này quá xa, không phát hiện ra dị tượng hoặc là đang trên đường chạy tới. Hắn hỏi tiếp:
- Vừa rồi Bàng Hải huynh nói đây là Huyền Sương Thánh Liên, ngươi lại có vẻ không cho là đúng, chẳng lẽ… ngươi biết đây là linh dược gì?
- Ta không biết. - Dương Khai lắc đầu.
- Không biết còn ra vẻ, thật buồn cười. - Bàng Hải hừ lạnh một tiếng, châm chọc.
Dương Khai lắc đầu nói:
- Tuy rằng ta không biết đây là gì, nhưng ta biết nó tuyệt đối không phải Huyền Sương Thánh Liên.
Nói đến đây, biểu tình của Dương Khai bỗng trở nên nghiêm túc, trịnh trọng nói:
- Huyền Sương Thánh Liên sinh trưởng ở nơi cực hàn, hoa nở bảy cánh, rễ dài hơn thân, mùi hương mê người, tất cả đều không giống với linh dược trước mắt này. Quan trọng nhất là… - Ngữ khí của hắn bỗng nhiên trầm xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà dị: - Khi Huyền Sương Thánh Liên nở rộ, trong phạm vi trăm dặm không ai có thể tới gần. Mùi hương kia đủ để ảnh hưởng đến thần niệm của cường giả Đế Tôn Cảnh, làm nảy sinh ảo giác khiến người ta không thể tự kiềm chế, sẽ vĩnh viễn trầm luân trong đó. Nếu không có người giải cứu, chỉ sợ sẽ hao hết tinh lực mà bỏ mạng.
Hắn buông tay nói:
- Chư vị lúc này căn bản không bị ảnh hưởng, cũng không sinh ra ảo giác gì, đây sao có thể là Huyền Sương Thánh Liên được?
Một phen nói ra, mọi người đều trợn mắt há mồm, Bàng Hải thì mặt đỏ tới tận mang tai.
Hắn thật ra cũng không biết đây rốt cuộc là linh dược gì, chỉ là cảm thấy những người khác cũng không biết nên thuận miệng nói ra bốn chữ "Huyền Sương Thánh Liên" mà thôi. Dù sao cũng không ai có thể xác nhận, ngược lại còn có thể chiếm tiên cơ cho mình.
Bởi vì làm như vậy, hắn liền có thể tìm vài lời lẽ có lợi cho mình, dễ dàng hành động kế tiếp.
Nhưng không ngờ chớp mắt một cái đã bị Dương Khai vạch trần, hơn nữa đối phương nói năng chuẩn xác khiến hắn không thể phản biện, trong lúc nhất thời không khỏi thẹn quá hóa giận.
- Vị bằng hữu này… nói rất phải. - Chu Hoài mắt sáng ngời, quay đầu nhìn Bàng Hải nói: - Bàng Hải huynh, huynh nhìn kiểu gì vậy?
Ta xem mười tám đời tổ tông nhà ngươi ấy… Bàng Hải trong lòng tức giận mắng thầm.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang