Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2181: CHƯƠNG 2181: NGƯỜI KẾ TIẾP

Việc đã đến nước này, Bàng Hải nào dám thừa nhận lời Dương Khai nói. Nếu không, chẳng khác nào tự vả vào mặt mình, trước mặt bao nhiêu người thế này, sao hắn có thể lùi bước được? Vì vậy, hắn chỉ có thể hung tợn nói:

- Tiểu tử, nói năng bậy bạ cũng phải có chừng mực, ngươi thì biết cái gì? Bàng mỗ là Luyện Đan Sư cấp Hư Vương, ta nói đây là Huyền Sương Thánh Liên thì nó chính là Huyền Sương Thánh Liên!

Lời này vừa thốt ra, những người khác cũng lấy lại được chút lòng tin với Bàng Hải. Dù sao bọn họ cũng không quen biết Dương Khai, làm sao biết lời hắn nói là thật hay giả.

Dương Khai hắc hắc cười:

- Ta còn là Luyện Đan Sư cấp Đạo Nguyên cơ...

Lời hắn nói là sự thật, nhưng đáng tiếc chẳng một ai tin.

- Các vị thấy chưa, tên tiểu tử này nói năng xằng bậy, căn bản không đáng tin. – Bàng Hải chớp thời cơ bỏ đá xuống giếng.

Mọi người khẽ gật đầu.

- Được rồi! – Dương Khai bỗng đứng bật dậy, lắc lắc cổ, hai tay đan vào nhau rồi bẻ ngược ra sau, tiếng xương khớp kêu răng rắc vang dội...

Mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn, không biết hắn bày ra tư thế này là định làm gì.

- Tán gẫu đến đây là hết! – Dương Khai vừa nói vừa đảo mắt nhìn đám người xung quanh. Bất cứ võ giả nào bị ánh mắt hắn lướt qua, trong lòng đều không khỏi rét run, tựa như bị một sinh vật đáng sợ nào đó khóa chặt. - Các vị đã đến rồi thì giúp ta một việc... – Hắn nhếch miệng cười, trầm giọng nói: - Giao nhẫn không gian ra đây!

- Hả?

Tất cả đều ngẩn người, dường như không thể tin vào tai mình.

Nhưng rất nhanh, có mấy người đã giận tím mặt.

- Khốn kiếp, ngươi muốn làm gì?

- Ngươi muốn nghịch thiên sao, bằng hữu? Chỉ là một Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh mà lại dám cướp của bọn ta? Ha ha, thật nực cười chết đi được...

- Tên tiểu tử này điên thật rồi!

- Ngươi đã nói vậy thì giao nhẫn không gian của ngươi ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!

Mấy người kẻ nói ra người nói vào, kẻ thì phẫn nộ, người lại châm biếm, có kẻ còn chuẩn bị cướp ngược… tóm lại, không một ai để tâm đến lời Dương Khai, cũng không cho rằng hắn có bản lĩnh đó, chỉ cảm thấy người này bị điên, hoàn toàn không thể nói lý.

Dương Khai vẫn cười híp mắt, không hề tức giận, nhìn sang Chu Hoài nói:

- Vừa rồi vị bằng hữu này hỏi, tại sao thiên địa dị tượng xuất hiện lâu như vậy mà không có ai đến dò xét. Bây giờ ta sẽ cho các ngươi biết đáp án, không phải không có người đến, mà là những kẻ đến đều bị ta đuổi đi rồi.

- Chỉ bằng ngươi? – Chu Hoài không nhịn được mà bật cười khinh bỉ. - Ngươi đang đùa đấy à?

Dương Khai lắc đầu, nói:

- Cũng có kẻ không biết tự lượng sức mình, muốn động thủ với ta, nhưng kết cục chính là như thế kia…

Vừa nói, hắn vừa đưa tay chỉ xuống phía dưới. Mọi người nhìn theo hướng tay hắn, chỉ thấy giữa đống đá lởm chởm lưng chừng núi có một thi thể không đầu nằm đó, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Bên cạnh còn có một nữ tử dường như rơi từ trên cao xuống, tan xương nát thịt.

- Hai người này… là người của Lưu Ảnh Kiếm Tông! – Kinh Lực vừa nhìn đã kinh hãi thốt lên.

- Đúng vậy, bọn họ tự xưng là người của Lưu Ảnh Kiếm Tông. – Dương Khai gật đầu.

- Ngươi vậy mà lại giết họ!

Kinh Lực mặt mày thất sắc nhìn Dương Khai.

- Chả trách cứ ngửi thấy mùi máu tanh, thì ra là vậy… – Chu Hoài cũng nhíu chặt mày. - Mùi máu tanh bị hương thơm kỳ lạ che lấp, đáng ghét, vậy mà lại không để ý!

- Cho dù hai người đó thật sự là do ngươi giết thì đã sao? – Bàng Hải ánh mắt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Dương Khai, ngữ khí rét buốt: - Hai tên của Lưu Ảnh Kiếm Tông này thực lực không cao, người cũng không đông, lẽ nào ngươi còn muốn động thủ với năm người chúng ta?

Lời vừa nói ra, trong lòng mọi người đều thầm tán thành. Đúng vậy, đối phương chỉ có một mình, cho dù thủ đoạn có chút quỷ dị, thì song quyền cũng khó địch tứ thủ.

- Haiz… – Dương Khai thở dài một tiếng. - Nếu có thể, ta cũng không muốn động thủ với các ngươi, ta chỉ muốn tìm vài vị dược liệu mà thôi! Nhưng nếu các ngươi không hợp tác, vậy thì…

Nói đến đây, thân hình hắn bỗng nhoáng lên một cái, biến mất ngay tại chỗ.

Trong khoảnh khắc, sắc mặt năm người đại biến, vội vàng phóng thần niệm ra dò xét tung tích của Dương Khai.

Nhưng nơi thần niệm bao phủ lại không hề có bất cứ phát hiện nào. Cả người Dương Khai cứ như đã hòa vào không gian.

Tình huống quỷ dị này khiến sắc mặt năm người tái xanh, một cảm giác bất an dâng lên từ sâu trong lòng.

Bất chợt, một bàn tay vỗ lên vai Kinh Lực. Cùng lúc đó, thân ảnh của Dương Khai quỷ dị xuất hiện sau lưng hắn, giọng nói âm u như quỷ mị vang lên từ phía sau:

- Để ta tự mình ra tay cũng được, nhưng các vị tốt nhất đừng phản kháng, nếu không ta có thể sơ ý lỡ tay giết người đấy...

Kinh Lực toàn thân như bị sét đánh, sau lưng toát ra một mảng mồ hôi lạnh, cả người cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Hắn có thể cảm nhận được bàn tay đặt trên vai mình ẩn chứa một luồng sức mạnh hùng hồn, tựa như đại dương có thể nuốt chửng hắn bất cứ lúc nào. Luồng sức mạnh kinh khủng đó khiến hắn không thể nảy sinh bất kỳ ý niệm phản kháng nào.

Vút vút vút…

Bốn người còn lại thân hình gần như đồng thời lay động, cuống cuồng tản ra bốn phía, tránh xa Kinh Lực. Ai nấy đều vận chuyển nguyên lực, cảnh giác và nặng nề nhìn về phía Dương Khai.

Trước khi Dương Khai lên tiếng, bọn họ căn bản không biết hắn đã đến sau lưng Kinh Lực bằng cách nào. Ai cũng tự hỏi, nếu hắn ra tay với mình, liệu mình có tránh được không?

Đáp án dĩ nhiên là không thể!

Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh của ai nấy đều túa ra như tắm…

- Bằng hữu… – Kinh Lực nuốt nước bọt, mồ hôi từ trên trán chảy xuống, khổ sở nói: - Giữa ta và ngươi không thù không oán, Kinh mỗ cũng chưa từng…

- Được rồi, được rồi. – Dương Khai không đợi hắn nói hết đã cắt ngang: - Ta không muốn lấy mạng ngươi, dù việc đó đối với ta dễ như trở bàn tay. Nhưng chúng ta không có ân oán, ta cũng không có lý do gì để giết ngươi, đúng không?

- Đúng, đúng đúng! – Kinh Lực không ngừng gật đầu, cố nặn ra một nụ cười nói: - Bằng hữu hiểu là tốt rồi!

- Ta đã nói rồi, ta chỉ muốn tìm vài vị thuốc thôi! – Dương Khai vừa nói vừa đưa tay chộp lấy nhẫn không gian của Kinh Lực.

Hắn dễ dàng lấy được nhẫn không gian của đối phương. Thần niệm quét qua một lượt, hắn khẽ nhíu mày rồi ném trả lại.

- Ngươi có thể đi rồi! – Dương Khai cười híp mắt, vỗ vỗ vai Kinh Lực.

Kinh Lực cả người mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ, nhưng may là tâm tính không tồi, cố nén sợ hãi, phóng thần niệm vào nhẫn không gian của mình, sau đó kinh ngạc kêu lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn Dương Khai đầy quái lạ.

Dương Khai nhíu mày nói:

- Trong nhẫn không gian của ngươi không có thứ ta cần.

- Thì ra là vậy! – Kinh Lực như bừng tỉnh, mừng rỡ như điên ôm quyền nói: - Đa tạ!

Nói xong, hắn vội vàng thi triển thân pháp, độn tẩu về phương xa.

Tuy vô cớ bị dọa cho một phen khiếp vía, nhưng người không sao, đồ vật cũng không thiếu, đây đã là kết quả tốt nhất mà hắn có thể mong đợi. Kinh Lực nào dám bất mãn, tự nhiên biết chạy trước là thượng sách.

- Người kế tiếp! – Dương Khai nhìn bốn người còn lại, nhếch miệng cười: - Chủ động một chút đi, đừng để ta phải ra tay. Các ngươi cứ yên tâm, nếu không có thứ ta cần, ta sẽ không lấy bất cứ thứ gì... còn nếu có, vậy chỉ có thể trách các ngươi xui xẻo thôi.

Bốn người nhìn nhau, sắc mặt tái xanh, nhưng lại không dám tự tiện rời đi.

Với thân pháp mà Dương Khai vừa thi triển, bọn họ căn bản không có lòng tin có thể chạy thoát, chỉ sợ vừa có động tĩnh khác thường là đã bị đối phương tóm lại rồi.

- Vị bằng hữu này, ngươi muốn tìm thứ gì? Nếu không ngại thì cứ nói ra, nếu Chu mỗ có, tuyệt không giấu giếm! – Chu Hoài suy nghĩ một lát rồi lên tiếng.

Những người khác cũng vội gật đầu:

- Đúng vậy, nếu chúng ta có, nhất định sẽ giao cho ngươi!

Tuy từ phản ứng của Kinh Lực ban nãy cho thấy Dương Khai không hề lấy đi bất cứ thứ gì trong nhẫn không gian của hắn, nhưng ai cũng có bí mật riêng, mà những bí mật này thường được cất giấu trong nhẫn không gian…

Không ai muốn giao nhẫn không gian của mình cho người khác kiểm tra!

- Không cần phiền phức như thế, ta tự tìm!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng.

- Ta đếm đến ba, ai không giao nhẫn không gian ra, hậu quả tự gánh.

Trên mặt hắn tràn ngập sát khí, không giống như đang nói đùa, hơn nữa còn trực tiếp bắt đầu đếm.

- Haiz… – Chu Hoài thấy vậy, chỉ có thể thở dài một tiếng, cũng không muốn thử thách vô vị, dứt khoát tháo nhẫn không gian trên tay ném cho Dương Khai, cười khổ nói: - Hy vọng ngươi có thể giữ lời.

Dương Khai không nói một lời, nhận lấy nhẫn không gian rồi kiểm tra bên trong, một lát sau, không lấy một vật nào, ném trả lại.

Chu Hoài vui vẻ nhận lấy, lời khách sáo cũng chẳng buồn nói, trực tiếp chuồn thẳng.

Trong năm người, hai người có thực lực mạnh nhất đều đã có kết cục như vậy, ba người còn lại làm gì có dũng khí phản kháng? Sau khi nhìn nhau, họ đành tháo nhẫn không gian của mình xuống, giao cho Dương Khai.

Sau một hồi kiểm tra, Dương Khai nhíu mày không thôi.

Bởi vì thứ hắn tìm kiếm, một món cũng không có.

Bất luận là ba loại dược liệu dùng để luyện chế Thái Diệu Đan hay Kiếp Ách Nan Quả mà hắn cần…

Nếu không thể gom đủ dược liệu, thì căn bản không thể luyện chế Thái Diệu Đan! Nếu thật sự như vậy, hắn chỉ còn cách chờ Thái Diệu Bảo Liên trưởng thành rồi trực tiếp sử dụng.

Nhưng như vậy sẽ lãng phí rất nhiều dược hiệu của linh dược này, không đến bước đường cùng, Dương Khai cũng không muốn làm thế.

Sau khi đuổi ba người kia đi, Dương Khai tiếp tục ngồi xếp bằng, yên tĩnh chờ đợi người mắc câu.

Hắn cũng đã âm thầm tính toán, trước khi những cường giả thực sự đến đây, hắn phải tận dụng mọi khả năng để gom đủ thứ mình cần, nếu không đợi những người đó tới, e rằng khó tránh khỏi một trận ác chiến!

Hai ngày tiếp theo, Dương Khai vẫn luôn ngồi canh giữ bên cạnh Thái Diệu Bảo Liên, một bước không rời.

Rất nhiều võ giả bị thiên địa dị tượng hấp dẫn tới, cũng không biết là may mắn hay tất nhiên, trong số những người đến không có mấy kẻ khiến Dương Khai phải kiêng dè, đều là một số võ giả không mạnh lắm.

Kết cục của những người này dĩ nhiên là giống như đám người Kinh Lực, hừng hực khí thế mà đến, ủ rũ cúi đầu mà đi!

Kẻ thức thời thì ngoan ngoãn dâng nhẫn không gian của mình lên, để Dương Khai kiểm tra xong rồi bình an rời đi. Kẻ không thức thời thì Dương Khai dĩ nhiên phải ra tay khống chế, cướp nhẫn không gian để tự mình kiểm tra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!