Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2183: CHƯƠNG 2183: SO ĐẤU NGUYÊN LỰC

“Trang huynh hiểu được là tốt!” Dương Khai thấy hắn dễ nói chuyện như vậy, cười lớn ha hả.

“Những thứ khác không cần nói nhiều, Dương huynh hãy cùng ta giao thủ một trận đi!” Trang Bất Phàm bỗng nghiêm mặt, mở miệng nói.

“A?” Dương Khai sửng sốt, lập tức hô lớn: “Ta ban nãy phí lời giải thích hồi lâu… Trang huynh lẽ nào nghe không hiểu sao?”

Trang Bất Phàm lắc đầu nói: “Đầu đuôi ngọn ngành, ta đã hiểu rõ, trận chiến này không phải để trút giận cho sư đệ sư muội, cũng không phải có ân oán, chỉ vì gốc linh dược thiên địa kia thôi!”

Trong khi nói, hắn đã vận chuyển nguyên lực, một thân áo quần không gió mà động, mái tóc đen tung bay, cả người khí thế không ngừng tăng lên.

Hắn tiếp tục nói: “Tuy gốc linh dược này Dương huynh phát hiện trước, cũng một mực canh chừng bên cạnh, nhưng chưa hái tức là vật vô chủ. Bảo vật trân quý bậc này, Trang mỗ cũng không muốn bỏ qua, cho nên… chỉ duy nhất có con đường chiến mà thôi!”

Dương Khai kinh ngạc nhìn hắn, thật lâu sau mới cười khổ một tiếng nói: “Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Trang huynh quả thực là một người quang minh lỗi lạc, hào phóng nói ra ý đồ của mình, dù sao cũng còn tốt hơn rất nhiều so với đám người đạo mạo giả nhân giả nghĩa, trong bụng lại chứa đầy ý đồ xấu xa. Điểm này thực khiến người ta khâm phục. Nhưng ta vẫn muốn hỏi một chút, không đánh không được sao? Không có cách giải quyết nào khác hả?”

“Dương huynh nếu cảm thấy không thể đánh lại, liền có thể rời đi! Trang mỗ kỳ thực cũng không muốn cậy mạnh hiếp yếu.” Trang Bất Phàm nhíu mày trả lời.

“Được thôi!” Dương Khai bất đắc dĩ than thở. “Đã là như vậy, ta cũng chẳng còn gì để nói!”

Lời nói tới đây, Dương Khai thân thể chợt chấn động, nguyên lực cuồn cuộn như biển cả bỗng chốc tăng lên, khí thế cuộn trào như cuồng phong bão táp, tỏa ra bốn phương.

Trang Bất Phàm ánh mắt co rụt, giọng trầm thấp nói: “Dương huynh quả nhiên không giống như người thường, hai đứa sư đệ sư muội của ta bại trong tay ngươi cũng không hề oan uổng!”

“Ha ha, Trang huynh cẩn thận, đừng để bị lật thuyền ngay tại đây.” Trong lúc cười lớn, Dương Khai đã tung quyền, nắm đấm bao phủ năng lượng chói mắt, như muốn xé rách thiên địa này, trực tiếp ập tới đỉnh đầu của Trang Bất Phàm, thế đánh như Thái sơn áp đỉnh.

“Các ngươi đều lui hết về sau, ai cũng không được nhúng tay vào!” Trang Bất Phàm khẽ quát một tiếng, đồng thời, xoay nắm đấm hướng lên trên, nơi lòng bàn tay phong vân cuồn cuộn, hóa thành năng lượng tựa sóng trào, phản kích về phía Dương Khai, trong miệng đồng thời khẽ niệm: “Phi Vân Chưởng, Ngự Tứ Cực!”

Đạo năng lượng hữu hình kia bất chợt từ lòng bàn tay phát ra, hóa thành một con giao long, lắc đầu vẫy đuôi, khí thế ngút trời, xông lên tận mây xanh, trực tiếp nuốt chửng Dương Khai.

“Hả?” Trang Bất Phàm lại không hề cảm thấy vui vẻ chút nào sau khi đắc thủ, mà ngược lại sắc mặt lại vô cùng cổ quái.

Vì hắn phát hiện, một chiêu này của mình, Dương Khai lại không né tránh, trái lại cứng rắn chịu đựng đòn công kích này, thậm chí còn gia tăng tốc độ lao xuống phía hắn.

“Trang huynh!” Tiếng quát của Dương Khai truyền tới, trong sự hỗn loạn của năng lượng cuồng bạo, xem ra có chút mơ hồ. “Dương mỗ muốn tốc chiến tốc quyết. Dù sao kẻ địch của ngươi chỉ có mình ta. Kẻ địch của ta lại có rất nhiều. Dương mỗ không có thời gian cũng không có tâm sức dây dưa lâu với ngươi!”

Dứt lời, hắn xông tới trước mặt Trang Bất Phàm, hóa quyền thành chưởng, trực tiếp ấn thẳng vào lòng bàn tay của Trang Bất Phàm.

Ầm…

Tại khoảnh khắc khi hai chưởng tiếp xúc với nhau, nguyên lực cường đại bỗng chốc bạo phát, mắt thường cũng có thể nhìn thấy quang mang chói mắt bùng nổ tứ phía.

Trang Bất Phàm cả thân hình như bị sét đánh, bị ép mạnh xuống dưới, nơi hắn đặt chân, trực tiếp xuất hiện một cái hố cực lớn, mặt đất trong hố nứt toác vô số khe rãnh.

“So đấu nguyên lực?” Trang Bất Phàm sắc mặt đại biến, lập tức minh bạch ý đồ của Dương Khai.

Đối thủ chỉ là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, lại từ bỏ tất cả cơ hội sử dụng bí thuật và bí bảo, vừa xông lên liền trực tiếp lựa chọn phương thức quyết đấu hung hãn như thế này, để ép mình cùng hắn đọ sức nguyên lực, phân định cường nhược.

Không thể phủ nhận, phương thức chiến đấu này trong một thời gian rất ngắn sẽ phân định được thắng thua, bởi vì không ai có thể né tránh, không ai có thể rút lui, kẻ sở hữu nguyên lực hùng hậu sẽ giành chiến thắng trong khoảng thời gian ngắn nhất!

Hắn tự tin như vậy sao? Chỉ với tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh nhỏ bé, lại đi so đấu nguyên lực với mình?

Trang Bất Phàm trong lòng chợt lóe lên tạp niệm, trong lòng cũng nổi lên một tia tức giận vì bị coi thường, khi lòng bàn tay cùng tiếp xúc với chưởng của Dương Khai, hắn thân hình chợt chuyển động, một chưởng khác cũng đánh lên trên, miệng quát lớn: “Điên Đảo Càn Khôn!”

Trang Bất Phàm tuy là người đứng đầu Đạo Nguyên cảnh tại Vô Hoa Điện, nhưng hắn không giống như Hạ Sanh và Vô Thường, khác biệt ở chỗ không được trời cao ưu ái.

Tuy chưa từng được chứng thực, nhưng đệ tử cao tầng của những tông môn kia đều biết, Hạ Sanh chín phần mười là có tư chất đặc thù, chỉ là thể chất đó là gì, trừ cao tầng của Thanh Dương Thần Điện ra, không ai biết.

Mà Vô Thường cũng không cần phải nói, thể chất quỷ dị Âm Dương Song Sinh Thể, khiến hắn từ khi sinh ra đã mạnh mẽ hơn cường giả đồng cấp không ít.

Nhưng cùng là trụ cột trong Đạo Nguyên cảnh tại các tông môn, Trang Bất Phàm lại không có được điều kiện như vậy!

Thể chất của hắn cực kỳ bình thường, chỉ là thiên tư không tệ mà thôi. Vậy mà hắn vẫn có thể đứng sánh ngang với Hạ Sanh và Vô Thường, thậm chí vài lần giao thủ với Vô Thường, không hề rơi vào thế hạ phong.

Thứ ủng hộ hắn làm được điểm này chính là nền tảng vững chắc và nguyên lực hùng hậu.

Hắn là một người tu luyện vô cùng khắc khổ, chịu đựng áp lực, những nỗ lực mà hắn bỏ ra cũng có thể bù đắp được sự thua kém bẩm sinh giữa hắn và đám Vô Thường Hạ Sanh.

Điện chủ Vô Hoa Điện Lôi Cổ từng nói, nếu Trang Bất Phàm có thể có được thể chất như Vô Thường hoặc Hạ Sanh, thì thành tựu của hắn tuyệt đối không chỉ dừng lại ở mức hiện tại.

Lời của một vị Đế Tôn tam tầng cảnh, độ tin cậy cực cao, cũng từ đó mà thấy được mức độ khắc khổ trong tu luyện của Trang Bất Phàm.

Điều khiến hắn kiêu ngạo nhất chính là nguyên lực thuần khiết và hùng hậu của mình! Nguyên lực của hắn, cũng giống như cả con người hắn vậy, sâu thẳm như vực sâu, vững chãi như núi.

Hắn cảm thấy, đây mới là tư bản lớn nhất của hắn, cũng là cơ sở để hắn có thể sánh ngang cùng với đám người Vô Thường Hạ Sanh.

Mà bây giờ, lại có người muốn cùng so đấu sở trường của mình với hắn, hơn nữa người đó chỉ là một Đạo Nguyên nhất tầng cảnh mà thôi.

Cho dù Trang Bất Phàm tâm tính có vững vàng đến mấy đi chăng nữa, giờ khắc này cũng nổi trận lôi đình, hắn trực tiếp dùng công pháp mạnh nhất của mình – Điên Đảo Càn Khôn Huyền U Quyết!

Nếu ngươi đã muốn đọ, vậy ta sẽ cho ngươi toại nguyện! Hơn nữa còn đọ với trạng thái mạnh nhất.

Trong tích tắc khi bàn tay thứ hai xuất hiện, ánh mắt Dương Khai chợt co rụt.

Bởi vì thứ hắn nhìn thấy được không phải là một bàn tay mà là biển cả mênh mông, sâu thẳm không thấy đáy… ập tới chính diện, như muốn nuốt chửng bản thân, xé nát mọi thứ!

Hắn chợt quát một tiếng, cả thân hình bỗng chốc như bành trướng thêm một vòng, trong cơ thể truyền tới âm thanh răng rắc…

Theo tiếng vang đó, Kim Huyết thuần khiết bị hắn ẩn giấu trong cơ thể kia, bỗng chốc vỡ ra thành từng giọt, lần lượt hóa thành nguyên lực thuần khiết, tràn ngập khắp tứ chi, bên ngoài toàn thân cũng bùng lên kim quang chói mắt.

Ù ù…

Tiếng cuồng phong gào thét như đao kiếm cắt chém truyền tới.

Đám võ giả Vô Hoa Điện đi theo Trang Bất Phàm tới đây đều ngây người nhìn…

Đập vào mắt họ, Dương Khai và Trang Bất Phàm song chưởng áp vào nhau, một người lơ lửng, một người đứng vững, đôi bên chăm chú nhìn nhau, giữa hai ánh mắt, tựa hồ có tia lửa bắn ra.

Mà chỗ hai người đang đứng, cũng đã trở thành tâm điểm của cơn thủy triều năng lượng, kim quang và bạch quang từ bên đó phóng ra, đan xen vào nhau, không ngừng va chạm, giao tranh.

Thời gian như ngưng đọng tại khoảnh khắc này…

“Hắn vậy mà có thể cùng Trang sư huynh so đấu nguyên lực?”

“Người này quả thực là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh ư? Sẽ không phải là tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh nào đó giả dạng yếu ớt chứ?”

“Chỉ là nhất thời phô trương mà thôi, Trang sư huynh rất mau sẽ hạ gục hắn!”

Mấy người của Vô Hoa Điện trong lúc nhìn tới hoa mắt thần sắc thất thường, vẫn không quên lẩm bẩm mấy câu.

Nhưng sự việc lại không phát triển theo hướng bọn họ nghĩ, Trang Bất Phàm cũng không có đánh lui Dương Khai trong thời gian cực ngắn, hai người một mực duy trì tư thế như vậy, vận chuyển nguyên lực trong cơ thể, điên cuồng trấn áp đối phương.

Theo thời gian trôi đi, vẻ mặt của Trang Bất Phàm ngày càng ngưng trọng, ánh mắt của Dương Khai cũng ngày càng điên cuồng và hung tợn.

Cho tới lúc này, Trang Bất Phàm mới đột nhiên ý thức được rằng, trước đó Dương Khai giải thích với mình nhiều như vậy, không phải là vì sợ bản thân mà là không muốn đấu với mình.

Chính như lời hắn nói, kẻ địch của mình chỉ có một mình hắn, nhưng kẻ địch của hắn lại có rất nhiều, chỉ cần hắn còn muốn canh chừng cây linh dược này trưởng thành, hắn sẽ đối đầu với các cường giả kéo đến, những cường giả này bao gồm Vô Thường, bao gồm Tiêu Thần và Lam Huân…

Cũng chính vì lý do này, khiến Dương Khai lựa chọn phương thức so đấu nguyên lực để mau chóng phân định thắng bại!

Phương thức này không có nửa phần gian xảo, mưu mẹo, tất cả bí thuật đã từng tu luyện, tất cả bí bảo đã từng tế luyện đều không có chỗ để dùng, thứ duy nhất có thể dựa vào, chỉ có lực lượng tới từ niềm tin và sự tu luyện của bản thân.

Nhìn vào ánh mắt điên cuồng gần trong gang tấc của Dương Khai, Trang Bất Phàm biết, về mặt ý nghĩa nào đó, bản thân đã thua rồi!

Vì người đang so đấu nguyên lực với mình, tu vi thấp hơn mình đến hai cảnh giới nhỏ.

Nếu dùng lực lượng của bản thân áp chế người có cùng đẳng cấp tu vi với mình, trận đấu này căn bản không cần đấu, cũng đã phân định thắng thua rồi!

Trong thiên hạ này, lại có một tên quái vật như vậy… Trang Bất Phàm tâm thần chấn động mạnh.

Một khắc nào đó, thế cân bằng bị phá vỡ, hai luồng kim quang và bạch quang tràn ngập khắp đất trời bỗng phân định mạnh yếu. Dưới sự quan sát của mấy người Vô Hoa Điện, kim quang kia vậy mà không ngừng trấn áp xuống.

“Sao có thể như vậy?”

“Trang sư huynh bị trấn áp ư?”

“Tên tiểu tử này rốt cuộc là từ đâu chui ra thế?”

“Không đâu, nhất định là Trang sư huynh hạ thủ lưu tình, sư huynh trước giờ nhân nghĩa, phải, nhất định là vậy.”

Cho dù tận mắt nhìn thấy, mấy người cũng không dám tin rằng Trang Bất Phàm vậy mà lại rơi vào thế hạ phong khi so đấu nguyên lực, một màn này đập vào mắt, khiến cho lòng mọi người đều không khỏi dậy sóng, mãi lâu sau cũng không thể hoàn hồn.

Bất quá cho dù là vậy, bọn họ cũng không có ý tiến tới giúp đỡ, chỉ là đứng nhìn từ xa.

Thứ nhất, trận so đấu như thế này, người ngoài căn bản không giúp được gì, tùy tiện nhúng tay vào, chỉ khiến hai người lưỡng bại câu thương, thứ hai Trang Bất Phàm trước đó đã nói, bọn họ lui sang một bên, ai cũng không được nhúng tay vào.

Lời của đại sư huynh, xưa nay đều uy nghiêm, không ai dám không nghe.

“Trang huynh, thu tay lại đi!” Thanh âm của Dương Khai bỗng truyền tới, kèm theo câu nói của hắn, kim quang chói mắt lại càng mạnh thêm một phần, trấn áp bạch quang của Trang Bất Phàm thêm một chút. Hắn trầm giọng nhắc nhở: “Nếu không thu tay, ngươi sẽ bị thương đấy!”

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!