Đối diện với lời khuyên của Dương Khai, Trang Bất Phàm làm ngơ. Trên gương mặt vốn luôn bình tĩnh giờ đây lại lóe lên vẻ điên cuồng. Hắn khẽ quát:
– Trong thế giới của Trang mỗ, không có chữ lùi bước!
– Tốt! Dương Khai chợt quát lớn, kim quang càng thêm chói lòa, toàn thân chấn động. Đồng thời, hắn dốc toàn bộ Nguyên lực trong cơ thể, điên cuồng áp chế xuống:
– Nếu đã như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi!
*Ầm ầm...*
Kèm theo tiếng nổ vang vọng, kim quang hoàn toàn áp chế bạch quang, từng bước nuốt chửng. Nơi Trang Bất Phàm đứng, hiển nhiên đã xuất hiện một hố sâu khổng lồ. Trên ngọn núi cao, chỉ trong thoáng chốc đã cát bay đá chạy, gió mây đổi sắc.
Bỗng nhiên, một bóng người từ trong luồng sáng chói mắt bắn ra, đứng lơ lửng giữa hư không, há miệng thở dốc, toàn thân đẫm máu.
Các đệ tử Vô Hoa Điện phóng mắt nhìn, tâm thần chấn động mạnh mẽ.
Tuy không thấy rõ người đứng giữa hư không kia là ai, nhưng dựa vào thế so đấu Nguyên lực vừa rồi, người này chắc chắn là Dương Khai.
Bọn họ lại dời ánh mắt nhìn vào cái hố sâu kia, chỉ thấy Trang Bất Phàm quỳ một chân trên đất, một thân quần áo tả tơi, tóc tai rối bời, đồng dạng toàn thân máu tươi dầm dề, thoạt nhìn cực kỳ thê thảm.
– Trang sư huynh! Mấy người hô to.
Trang Bất Phàm dường như đã hoàn toàn kiệt sức, không thể đáp lại. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó, thân thể không ngừng run rẩy. Mãi lâu sau, hắn mới chống tay đứng dậy, thân hình lảo đảo, ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Dương Khai.
– Đa tạ! Dương Khai ôm quyền, trầm giọng nói.
Trang Bất Phàm không trả lời, mà lập tức khoanh chân ngồi xuống đất, từ trong Nhẫn Không Gian lấy ra Linh Đan Diệu Dược dùng để trị thương và khôi phục nhét vào miệng, bắt đầu điều tức.
Các đệ tử Vô Hoa Điện thấy vậy, lập tức đều ánh mắt phun lửa nhìn Dương Khai. Bất quá, trong ánh mắt của bọn họ, ngoài sự tức giận còn có sự kiêng kỵ và khiếp sợ nồng đậm!
Bởi vì vừa rồi, ngay trước mắt của bọn họ, Dương Khai này chỉ là một võ giả Đạo Nguyên Cảnh tầng thứ nhất, lại dùng phương thức so đấu Nguyên lực để thắng Trang Bất Phàm một bậc. Mặc dù kết cục cuối cùng thoạt nhìn như lưỡng bại câu thương, nhưng thắng chính là thắng!
Người này lại thật sự đạt tới trình độ này sao? Trên lĩnh vực Nguyên lực, Trang sư huynh lại bại dưới tay hắn? Ngay cả Hạ Sanh hay Vô Thường tới đây, cũng chưa chắc đã làm được!
Trong lòng những người này nhanh chóng lóe lên đủ loại ý nghĩ phức tạp, không dám khinh thường Dương Khai dù chỉ một chút. Trong mắt họ, Dương Khai bất ngờ đã là một tồn tại có thể sánh ngang với Trang Bất Phàm! Thậm chí còn đáng sợ hơn cả đại sư huynh của mình, bởi vì hiện tại... hắn mới chỉ là Đạo Nguyên Cảnh tầng thứ nhất! Nếu để hắn tu luyện tới tầng thứ ba, trong thiên hạ, còn có võ giả Đạo Nguyên Cảnh nào là đối thủ của hắn?
Người này... Có lẽ chính là một ngôi sao mới rực rỡ trong Tinh Giới, một ngày nào đó trong tương lai, nhất định sẽ tỏa ra hào quang vô cùng chói mắt, chiếu sáng cả bầu trời Tinh Giới!
Phía bên kia, Dương Khai cũng từ từ hạ xuống, khoanh chân ngồi, lấy ra một nắm Linh Đan Diệu Dược từ Nhẫn Không Gian, liên tục nhét vào miệng.
Tình huống của hắn tuy rằng thoạt nhìn tốt hơn Trang Bất Phàm rất nhiều, hơn nữa khả năng tự khôi phục cũng cực kỳ cường đại. Nhưng dù sao sau đại chiến, thực lực đã không còn ở đỉnh phong. Hắn cần trong thời gian ngắn nhất khôi phục lại, để ứng phó với các loại phiền toái có thể sẽ xuất hiện kế tiếp.
Về phần Trang Bất Phàm, Dương Khai đoán chừng hắn sẽ không trở lại tranh đoạt gì nữa. Người này hành sự rất quang minh lỗi lạc, nếu đã bị đánh bại dưới tay mình, khẳng định sẽ không còn mơ ước Thái Diệu Bảo Liên kia. Đối với điểm này, Dương Khai còn là rất yên tâm.
*A...* Bỗng nhiên, một tiếng kêu lớn từ nơi nào đó vang lên, một bóng người đột ngột xuất hiện cách đó không xa phía sau. Người tới tùy ý liếc nhìn bốn phía, cười nhạt nói:
– Ta cứ tưởng là ai gây ra động tĩnh lớn như vậy ở đây, hóa ra là hai vị!
– À? Nghe vậy, Dương Khai lập tức mở mắt lần nữa, mỉm cười, chậm rãi nói:
– Người thứ hai đến chỗ này chính là huynh sao... Hạ huynh!
Hắn không cần quay đầu lại cũng biết người đến chắc chắn là Hạ Sanh.
Trong khoảnh khắc, hắn không khỏi cảm thấy thảnh thơi hơn không ít.
Hắn thật sự sợ Vô Thường bất chợt vào lúc này chạy tới đây. Dù sao thời khắc này hắn cần có thời gian khôi phục, nếu Vô Thường tới thật là có chút phiền toái. Hạ Sanh thì khác, dù gì cũng quen biết với Dương Khai, sẽ không làm loạn.
– Cũng không chỉ có ta! Hạ Sanh mỉm cười, nói:
– Mắt thấy cửa vào sắp đóng lại, Hạ mỗ vốn định đi bên kia chờ các sư đệ sư muội, cùng nhau trở về. Nhưng không ngờ lại thấy bên này có Dị Tượng Thiên Địa, lại còn có động tĩnh giao chiến, nên tới tham gia náo nhiệt...
Hắn vừa nói chuyện, ánh mắt hơi nheo lại, trầm giọng nói:
– Xem ra, hai vị vừa rồi chiến đấu rất kịch liệt nha...
Trong giọng nói của hắn không khỏi có chút khiếp sợ.
Bởi vì hắn hoàn toàn không ngờ rằng Dương Khai lại có thực lực sánh ngang với Trang Bất Phàm. Trước đây, tuy hắn cảm thấy Dương Khai không tầm thường, nhưng vẫn cho rằng người này còn kém xa những nhân vật như mình. Những người có thể sánh vai với hắn chỉ có số ít, trong đó có Trang Bất Phàm.
Nhưng bây giờ, Dương Khai có thể cùng Trang Bất Phàm đánh lưỡng bại câu thương, đã nói rõ vấn đề rất lớn.
Tuy rằng hắn cũng không biết trận chiến vừa rồi ấy rốt cuộc người nào chiếm thượng phong, nhưng quan sát hết thảy trước mắt, cũng đủ để hắn suy đoán ra thực lực của Dương Khai... Rõ ràng trước đây mình đã coi thường hắn!
Khi nói chuyện, ánh mắt của hắn lại chuyển đến Thái Diệu Bảo Liên bên kia, trong mắt sáng ngời, kêu lên:
– Oái... Đây thật là bảo vật tốt nha! Tiểu Bạch, ngươi có nhận ra đây là thứ gì không?
Câu sau, hắn quay sang hỏi Tiêu Bạch Y đang theo sát phía sau.
Hai người này cũng không biết hội hợp một chỗ khi nào, mà cùng đi đến đây còn có Mộ Dung Hiểu Hiểu.
– Không nhận ra, chưa từng thấy! Tiêu Bạch Y đứng ở bên cạnh Hạ Sanh, trả lời ít mà ý nhiều.
– Ta cũng không nhận ra! Không đợi Hạ Sanh hỏi mình, Mộ Dung Hiểu Hiểu liền chủ động đáp.
Hạ Sanh bất đắc dĩ nhún vai một cái, ánh mắt lại chuyển tới trên người Dương Khai và Trang Bất Phàm, bỗng nhiên bật cười hề hề, nói:
– Nếu đều không nhận ra, vậy cứ một ngụm nuốt vào là được. À... Không biết bảo vật này là do vị nào trong hai vị phát hiện trước vậy?
Dương Khai không có trả lời. Lúc này Trang Bất Phàm khôi phục một chút khí lực, mở miệng nói:
– Lúc Trang mỗ tới đây, Dương huynh đã ở nơi này, còn đuổi đi không ít người!
– Dương huynh phát hiện trước à? Hạ Sanh nhướn mày, nhỏ giọng lầm bầm:
– Cái này cũng khó làm rồi! Nếu là Trang huynh phát hiện trước, cùng lắm thì đoạt lấy là được... nhưng nếu là Dương huynh phát hiện trước... Ôi... Tuy Dương huynh không phải đệ tử Thanh Dương Thần Điện ta, nhưng dù sao cũng cùng đi chung với ta vào đây... nếu ra tay đoạt lấy... chẳng phải là làm chuyện bất nhân bất nghĩa sao...
Mặt Dương Khai tối sầm lại, nói:
– Hạ huynh, lời huynh nói ta nghe được toàn bộ đấy!
Hạ Sanh sửng sốt, cười hắc hắc nói:
– Không quan hệ không quan hệ! Dù sao cũng không nghe được cái gì không đáng nghe. Dương huynh này, thương lượng với huynh một chút. Thiên tài địa bảo, chi bằng... gặp mặt chia đôi, không quá đáng chứ?
– Rất quá đáng! Dương Khai nghiêm trang đáp.
– Vậy ta thật phải ra tay đoạt lấy a! Hạ Sanh nghiêm nghị nói.
Dương Khai nhìn hắn một cái, mặt không chút đổi sắc nói:
– Hạ huynh cứ tự nhiên!
– Ngươi người này! Hạ Sanh nhìn hắn gương mặt bất đắc dĩ, cười khổ nói:
– Đoan chắc ta sẽ không làm như vậy đúng không?
Dương Khai cười ha hả, đang lúc muốn nói gì đó, bỗng nhiên nhướn mày, giương mắt nhìn ra bốn phía, nói:
– Sao bỗng nhiên lại tới nhiều người như vậy?
Trong cảm nhận của hắn, bốn phương tám hướng lại có vô số võ giả liên tục bay tới, hiển nhiên đều bị Dị Tượng Thiên Địa nơi này hấp dẫn.
Hắn nói vẻ mặt cổ quái:
– Cách ngày cửa ra vào đóng lại không phải còn có hai ngày sao... chưa tới thời gian mà, vì sao toàn bộ đã trở lại rồi!
– Vậy là huynh có chỗ không biết! Hạ Sanh gật gù đắc ý, giải thích một phen:
– Đây là một quy củ bất thành văn: sau mỗi lần Tứ Quý Chi Địa mở ra, các đệ tử tông môn gia tộc sẽ quay trở lại lối ra vào trước hai ngày. Sau đó mọi người sẽ tụ họp, lấy ra bảo vật mình không cần để trao đổi với vật mình cần. Coi như ngày này cũng không chênh lệch thời gian bao nhiêu, nên mọi người đều quay về trước!
– Có chuyện này ư? Dương Khai kinh ngạc hỏi.
– Bằng không huynh nghĩ tại sao chúng ta sớm như vậy đã về tới nơi này? Tiêu Bạch Y lạnh nhạt liếc nhìn Dương Khai một cái, nói:
– Cái này huynh phiền toái lớn rồi!
Dương Khai một mặt tối đen, gật gật đầu nói:
– Quả thật!
Hắn vốn tưởng rằng còn hai ngày nữa cửa ra vào mới đóng, nên dù nơi này có Dị Tượng Thiên Địa hiển lộ, cũng không hấp dẫn quá nhiều người tới. Chờ đến ngày mai Thái Diệu Bảo Liên trưởng thành, Dị Tượng tự nhiên sẽ biến mất... Nào ngờ kế hoạch lại thay đổi.
Hiện tại nhiều người chạy đến như vậy, một khi có biến cố xung đột gì, thì thế cục không thể vãn hồi. Cho dù Dương Khai rất có tự tin với thực lực của mình, nhưng dù sao hai quyền khó địch bốn tay...
Trong lúc mấy người nói chuyện, kèm theo hàng loạt tiếng xé gió, ở bốn phía lộ ra bóng dáng một võ giả tiếp một võ giả. Mỗi người đều ngạc nhiên nhìn về hướng Thái Diệu Bảo Liên, trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên và tham lam.
Bất quá, lúc này có Trang Bất Phàm và Hạ Sanh trấn giữ, ngược lại không ai dám tùy tiện ra tay tranh đoạt. Chỉ là trong lòng mỗi người đều đang tính toán mưu ma chước quỷ gì đó, ánh mắt trao đổi lộ ra ý tứ phức tạp.
Tiêu Bạch Y thấy vậy, cười lạnh không ngừng.
Đột nhiên, Hạ Sanh đưa tay che trên trán, làm ra tư thế nhìn xa, sắc mặt lập tức ngưng trọng, trầm giọng nói:
– Dương huynh, tốt nhất chuẩn bị tâm lý thật tốt, bên kia tới một tên ngoan...
Hắn còn chưa dứt lời, phía chân trời xa xăm đã truyền đến một tiếng rống giận, Dương Khai nghe thấy vô cùng quen thuộc.
– Đừng để ta bắt được ngươi, nếu không nhất định sẽ bắt ngươi nếm khốc hình nhân gian!
Trong thanh âm kia chứa đầy phẫn nộ và sát khí ngút trời, khiến không ít người nghe mà rợn tóc gáy, toàn thân rét run.
– Vô Thường! Có người kêu nhỏ một tiếng. Tiếng này vừa nói ra, nghe được chủ nhân của thanh âm rốt cuộc là người nào, có không ít võ giả trên mặt đầy vẻ sợ hãi, thần sắc lo sợ bất an.
Qua đó có thể thấy, Thiên Kiêu Chi Tử của Nam Vực này đã để lại nỗi sợ hãi khó phai mờ trong lòng vô số người.
Chỉ là mọi người không hiểu câu nói của Vô Thường kia, cũng không biết rốt cuộc hắn đang đuổi theo người nào, mà lại lửa giận ngút trời như thế? Hơn nữa nghe ý trong lời nói của hắn, dường như là đuổi theo rất lâu mà không đuổi kịp đối phương...