Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2185: CHƯƠNG 2185: KHÔNG CHẠM VÀO ĐƯỢC

- Ha ha ha! Đồ ngu xuẩn, ngươi cứ việc hít khói phía sau lão tử đi! Chỉ bằng chút bản lĩnh rác rưởi này của ngươi, cả đời cũng đừng hòng đuổi kịp ta!

Lại một giọng nói khác vọng tới, cực kỳ phách lối, thái độ khinh thường Vô Thường ra mặt. Không chỉ vậy, hắn còn tự xưng là "lão tử", không ngừng cười nhạo, châm chọc Vô Thường.

Một đám người đều hoảng sợ, trợn mắt há hốc mồm quay đầu nhìn về hướng đó, chỉ thấy phía chân trời hai bóng người một trước một sau đuổi theo tới đây, thoáng chốc đã tới gần.

- Cung Văn Sơn!

Dương Khai liếc mắt một cái liền nhìn ra tên chạy trốn phía trước, chính là Cung Văn Sơn đại sư trận pháp.

Trong nháy mắt, trong lòng liền đại khái phỏng đoán được tình hình trước mắt.

Trong Tuế Nguyệt Thần Điện trước đây, Cung Văn Sơn đã kết oán với Vô Thường...

Bởi vì sau khi Cung Văn Sơn phá giải cấm chế cửa vào kia, lại khống chế cấm chế ngăn cản không cho Vô Thường tiến vào, phá hỏng cơ duyên của y.

Mà lúc đó Vô Thường cũng rất là quyết đoán, tự biết không thể tiến vào Tuế Nguyệt Thần Điện, liền dứt khoát rời đi.

Chỉ là... không biết y một mực ẩn mình trong Lưỡng Quý Sơn chờ đợi Cung Văn Sơn đi ra, hay là sau đó trong lúc vô tình đụng phải. Dù sao, xét theo sự việc trước đây, Vô Thường đương nhiên sẽ không bỏ qua Cung Văn Sơn, hiển nhiên hai người đã kết thâm cừu đại oán.

Nhưng không biết tại sao, mạnh mẽ như Vô Thường lại không cách nào bắt giữ Cung Văn Sơn, mà cứ thế truy đuổi y đến tận nơi đây.

Ngay lúc trong lòng Dương Khai miên man suy nghĩ, thì Cung Văn Sơn đã vượt qua đỉnh đầu của mọi người, hạ xuống. Ngay lập tức, y lộ vẻ mặt nghiêm trọng, từ Nhẫn Không Gian lấy ra mấy tấm ngọc bài, miệng lẩm bẩm chú ngữ, đồng thời thúc dục nguyên lực. Những ngọc bài kia tức thì hóa thành từng luồng sáng, bắn nhanh ra bốn phương, rồi biến mất không dấu vết.

Cùng lúc đó, vị trí Cung Văn Sơn đứng dường như thoáng chốc trở nên bất thường, mỗi người đều cảm nhận được một luồng khí tức uy hiếp từ đó.

- Trận bài!

Trong đám người, có người kêu lên.

Tuy rằng không biết Cung Văn Sơn vừa rồi đến tột cùng là dùng trận pháp trận bài gì, nhưng y mí mắt không hề chớp lấy một cái, liền trực tiếp tế ra ba bốn cái, hiển nhiên là vốn liếng cực kỳ dồi dào. Quả không hổ là đệ tử xuất thân từ thế gia trận pháp, người ngoài muốn một kiện đã khó, trên tay y lại nhiều đến mức dùng không hết.

Sau khi phóng ra trận bài, Cung Văn Sơn liền không có động tĩnh, chỉ đứng tại chỗ thở hổn hển, đồng thời từ Nhẫn Không Gian lấy ra mấy viên đan dược nuốt vào.

Nhìn bộ dáng y, có lẽ đã bị Vô Thường truy đuổi không ít ngày, tiêu hao cực lớn. Y tính toán ở đây dùng trận bài phòng hộ, tranh thủ khôi phục một chút...

"Ầm..."

Vô Thường theo sát phía sau, hạ xuống cách Cung Văn Sơn mười mấy trượng. Ánh mắt y như phun lửa nhìn về phía trước, toàn thân nguyên lực như sắp bùng nổ, tràn ngập khí tức thô bạo, khiến người ta không dám lại gần.

Những võ giả tu vi thấp hơn, khi cảm nhận được luồng khí tức cuồng bạo này, đều kinh hồn táng đởm, sắc mặt trắng bệch.

- Ngươi ra đây!

Vô Thường tuy rằng vô cùng phẫn nộ, nhưng cũng không phải người ngu. Đối phương đã bày ra trước mặt y nhiều trận bài như vậy, lại còn bình tĩnh đứng tại chỗ, hiển nhiên là có lòng tin mười phần vào trận bài kia. Bởi vậy, y cũng không dám tùy tiện xông tới, chỉ đành đứng ngoài một khoảng cách mà kêu gọi.

- Ngươi vào đây!

Cung Văn Sơn lại một bộ dáng hờ hững, khi nói chuyện còn vẫy vẫy tay về phía Vô Thường, thái độ giống hệt một mụ tú bà đang chào mời khách.

- Có gan ngươi đi ra cho ta! Vô Thường hét lớn.

- Có gan ngươi vào đây! Cung Văn Sơn đáp.

- Ngươi ra đây!

- Ngươi vào đây!

Mọi người:...

- Oa A A A...

Vô Thường gần như phát điên, không nhịn được rống lớn.

Kẻ thù đang ở ngay trước mắt, y lại cố tình không cách nào bắt giữ, hơn nữa còn ở trước mặt bao nhiêu người như vậy... Cường thế như y, sao có thể chịu đựng khuất nhục đến nhường này?

Kèm theo tiếng rống, bỗng nhiên từ trong thân thể y phóng lên cao hai luồng sáng một đỏ một trắng, tựa như hai con giao long quấn quanh nhau, phá vỡ mây trời, ngay sau đó lại xoay tròn, tựa vẫn thạch giáng xuống, đập thẳng vào chỗ Cung Văn Sơn.

Y hiển nhiên đã hết kiên nhẫn cãi vã với Cung Văn Sơn, nhất thời xúc động phẫn nộ mà ra tay.

Cung Văn Sơn thấy vậy, ngược lại mặt không đổi sắc, chỉ lộ ra một nụ cười quỷ dị, một tay bấm quyết. Ngoài ba trượng quanh người y, thoáng chốc xuất hiện một quầng sáng cực kỳ dày đặc và ngưng thực.

"Ầm ầm..."

Năng lượng hai màu đỏ trắng kia giáng xuống ngay chính giữa quầng sáng, chỉ thấy quầng sáng lõm vào một chút, nhưng rất nhanh lại bật ngược trở ra; không chỉ vậy, nó còn khiến công kích cuồng bạo của Vô Thường bắn ngược ra ngoài, trong nháy mắt, năng lượng hung mãnh bắn tung tóe khắp bốn phía.

- Cung Văn Sơn tên khốn này!

- Ta làm nhục nương ngươi!

- Ngươi có bệnh kín sao!

Một đám võ giả vây xem rối rít kêu la, mắt thấy năng lượng hung hãn kia ập tới chỗ mình, đều vừa tức giận mắng to vừa vội vàng né tránh. Bọn họ không dám mắng Vô Thường, nhưng lại không chút khách khí nào mà mắng Cung Văn Sơn như giội máu chó lên đầu.

Cùng lúc đó, Dương Khai cũng sắc mặt lạnh lùng, không thể tiếp tục trị thương, đột nhiên đứng dậy đưa tay chụp tới phía trước.

Trong nháy mắt, hư không phía trước xuất hiện một hắc động đen như mực, hư vô hỗn độn, tựa như mãnh thú há to miệng nuốt chửng năng lượng đang tràn tới, hầu như không còn sót lại gì.

- Cung huynh, chú ý một chút chứ!

Dương Khai mặt lạnh nhìn về phía Cung Văn Sơn, nói.

Vừa rồi nếu y không ra tay, những năng lượng bị bắn ngược lại kia ắt sẽ đánh trúng cây Thái Diệu Bảo Liên, đến lúc đó khẳng định gốc thiên tài địa bảo này sẽ bị hủy diệt.

Y không biết Cung Văn Sơn rốt cuộc là vô tình hay cố ý, nhưng việc làm này hiển nhiên khiến Dương Khai rất không vui.

- Các ngươi dám cản ta!

Bỗng nhiên, Vô Thường chợt quát một tiếng, quay đầu ánh mắt lạnh lẽo quét nhìn bốn phía, cuối cùng dừng lại trên người Dương Khai, dáng vẻ đằng đằng sát khí.

Dương Khai nhướng mày, nói:

- Vô Thường huynh phát điên cái gì? Chuyện vừa rồi huynh không nhìn thấy ư?

Y cũng không biết đây là Vô Thường bỗng nhiên muốn gây sự kiểu gì, có thể vì không cách nào bắt giữ Cung Văn Sơn, nên mượn cơ hội làm khó dễ người khác, muốn tìm lại chút thể diện, hay chỉ thuần túy là muốn phát tiết bực tức gì đó...

Dù sao, sau khi mọi người rối rít chặn lại công kích năng lượng bị bắn ngược, Vô Thường liền tỏ vẻ mặt bất thường.

- Ta không cần biết, kẻ nào dám ngăn cản, ta lấy mạng kẻ đó! Vô Thường trả lời bá đạo:

- Không muốn bị thương, thì cút xa một chút!

Lời vừa nói ra, quả nhiên không ít người trong lòng run sợ lui về phía sau một khoảng cách.

- Hà hà... Vô Thường!

Hạ Sanh bỗng nhiên toét miệng cười, nhìn y châm chọc:

- Nếu ngươi muốn linh dược này, cứ nói thẳng ra là được, cần gì phải diễn trò như vậy! Ngươi tưởng nói như vậy, những người khác liền rời đi, để ngươi 'gần nước ban lộc' ư?

Nghe nói lời ấy, Dương Khai sắc mặt sa sầm xuống, cẩn thận quan sát Vô Thường một chút, bất ngờ phát hiện trên mặt tên này tuy tràn đầy phẫn nộ, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh...

Nói không chừng thật đúng như lời Hạ Sanh nói, sở dĩ y bỗng nhiên ngang ngược vô lý như vậy, chỉ là "lạt mềm buộc chặt", đánh chủ ý tới Thái Diệu Bảo Liên kia!

Tên này, tâm cơ thật sự thâm sâu!

Chỉ sợ ngay lúc y chạy tới đây, đã chú ý tới Thái Diệu Bảo Liên rồi! Dù sao báo thù tùy thời đều có thể, nhưng trước mắt có một gốc linh dược nhìn như vô cùng quý báu như thế, bất cứ người nào cũng không muốn bỏ lỡ.

Sự phẫn nộ của Vô Thường trong nháy mắt liền lắng xuống, y lạnh nhạt liếc nhìn Hạ Sanh một cái, nói:

- Ngươi cho là mình rất thông minh à?

Hạ Sanh phì cười một tiếng:

- Dù sao vẫn tốt hơn kẻ giả điên giả khùng!

- Hừ! Nếu đã bị ngươi vạch trần, thì ta cũng không cần phí sức nữa. Linh dược này, ta muốn!

Khi nói chuyện, thân hình Vô Thường nhoáng lên một cái, định phóng tới hướng Thái Diệu Bảo Liên.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên vang lên một thanh âm trong trẻo dễ nghe:

- Vô Thường huynh chậm đã, linh dược kia không chạm vào được!

Vừa nghe thanh âm này, không ngờ Vô Thường lại dừng ngay tại chỗ, không tiếp tục có dị động nào. Mà Dương Khai đang cấp bách vận chuyển nguyên lực, cũng thầm nhẹ thở phào. Y đã chuẩn bị đại chiến với Vô Thường một phen, chỉ có điều đó là biện pháp bất đắc dĩ. Bây giờ có người đến nói một câu để Vô Thường tạm thời ổn định lại... quả thật là điều y vui mừng nhìn thấy.

Vô Thường người này kiệt ngạo bất tuân, trên cơ bản không có người nào có thể khiến y ngoan ngoãn nghe lời. Trong Tứ Quý Chi Địa lúc này, nếu nói y còn cần nể mặt ai, thì duy nhất chỉ có một người là Lam Huân công chúa, hòn ngọc quý trên tay Minh Nguyệt Đại Đế!

Cho nên Lam Huân vừa nói ra, Vô Thường liền án binh bất động, quay đầu nhìn về hướng nơi phát ra thanh âm, trầm giọng nói:

- Công chúa điện hạ tốt nhất có thể cho ta một lời giải thích hợp tình hợp lý!

Ngụ ý rõ ràng, nếu lời giải thích không làm y hài lòng, ngay cả công chúa y cũng không nể mặt!

- Hừ... Dám nói chuyện với công chúa như vậy, ngươi muốn chết sao!

Lam Huân xuất hiện, nhất định có Tiêu Thần theo sát như hình với bóng, lần này tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Kèm theo tiếng quát khẽ, một nam một nữ từ trên trời hạ xuống, nữ nhân mắt ngọc mày ngài, dung nhan tuyệt sắc; nam nhân khí vũ hiên ngang, nghi biểu bất phàm... không phải là hai người của Tinh Thần Cung thì là ai khác?

Lam Huân rực rỡ như trăng rằm, không nói đến địa vị thân phận của bản thân nàng, riêng dung mạo của nàng cũng đủ khiến nam nhân trở nên điên cuồng... bởi vậy, nơi nàng đứng đều là tiêu điểm chú mục của đám người.

Thời khắc này cũng vậy, vô số ánh mắt võ giả nhìn lại, lóe lên ý tán thưởng cho vẻ diễm lệ kia.

Lam Huân tựa hồ sớm đã quen với những ánh mắt ngưỡng mộ như thế, nàng cũng không hề có chút câu thúc nào. Ngược lại, Tiêu Thần thì trừng mắt quét nhìn chung quanh, dùng khí thế đầy áp lực khiến các võ giả kia rối rít thu lại ánh mắt...

- Vô Thường huynh muốn giải thích, điều đó dĩ nhiên có thể!

Lam Huân đầu tiên nhìn Thái Diệu Bảo Liên một chút, rồi quay đầu nhìn về phía Vô Thường.

- Nói! Vô Thường lạnh mặt nói.

Lam Huân lơ đễnh, hé miệng cười, nói:

- Chư vị ở đây, có cao nhân nào nhận ra linh dược này không?

Hạ Sanh nhún vai, nói:

- Không nhận biết!

Đa số mọi người đều rối rít lắc đầu, ý chừng là nể mặt Lam Huân.

Trang Bất Phàm đang điều tức trị thương bỗng nhiên mở miệng:

- Trang mỗ trong lòng có suy đoán, nhưng không dám khẳng định! Bất quá nếu công chúa điện hạ đã nói vậy, thì tất nhiên là có hiểu biết về linh dược này. Trang mỗ sẽ không "múa rìu qua mắt thợ", mong rằng công chúa điện hạ có thể giải đáp đôi điều!

- Đúng vậy, đúng vậy! Nếu công chúa điện hạ biết thì xin hãy nói cho chúng ta biết đi!

- Công chúa điện hạ học thức uyên bác, thật khiến người ta bội phục!

- Khó có được điện hạ dung mạo như hoa, tâm tính ôn hòa, tính nết không kiêu không nóng nảy, thật là phúc của Nam Vực ta vậy!

Lam Huân còn chưa nói ra đáp án, liền đã có tiếng nịnh bợ liên tục vang lên...

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!