Lạnh giọng quát La Nguyên một tiếng, Dương Khai mới quay sang nữ nhân mặt tròn, nghiêm mặt hỏi:
- Thái Diệu đan có tác dụng gì, ngươi biết chứ?
Nữ tử gật đầu lia lịa:
- Biết.
- Vậy sự trân quý của nó, chắc hẳn ngươi cũng hiểu.
Nữ tử lại gật đầu.
Dương Khai cười nói:
- Vậy ngươi cảm thấy, một khối Hỏa Linh Thạch nhỏ nhoi có thể đổi được Thái Diệu đan sao?
Nét mặt nữ tử thoáng vẻ bối rối, nàng mím môi, lí nhí thừa nhận:
- Không thể…
- Thế thì đúng rồi, giá trị của hai thứ hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Tuy ta có chút hứng thú với Hỏa Linh Thạch này của ngươi, nhưng đây là một cuộc mua bán lỗ vốn rành rành… Dương Khai thao thao bất tuyệt, cuối cùng chốt lại một câu:
- Kẻ ngốc cũng không làm!
- Vậy ngươi còn cần gì khác không? Ta có thể đưa ngươi đồ khác. Nữ nhân mặt tròn vội nói, nàng cũng không ngốc, tự nhiên nghe ra ẩn ý trong lời Dương Khai. Hắn chỉ nói trao đổi như vậy sẽ lỗ lớn, chứ không nói là không thể trao đổi. Nàng lập tức hiểu rằng Dương Khai muốn thêm đồ, bèn cắn răng nói:
- Những thứ này ta đều có thể cho ngươi.
- Ồ? Dương Khai nhướng mày, ra vẻ trầm ngâm, tựa như đang cân nhắc.
Công bằng mà nói, những món đồ mà nữ tử mặt tròn lấy ra giá trị cũng không nhỏ, nhưng để đổi lấy Thái Diệu đan thì vẫn có chút khiên cưỡng. Chỉ có điều… một vật trong đó đã khiến Dương Khai chú ý, nếu quả thực đúng như hắn đoán thì chỉ riêng món đồ đó thôi đã đủ để đổi lấy Thái Diệu đan.
- Như vậy vẫn không được sao? Nữ tử dường như rất khao khát có được Thái Diệu đan, thấy Dương Khai ra vẻ đắn đo, lòng nàng liền thấp thỏm không yên.
- Cô nương nếu có thể bù thêm một chút Nguyên Tinh, cuộc giao dịch này chưa hẳn…
Dương Khai còn chưa dứt lời, nữ tử mặt tròn đã đưa tay sờ lên nhẫn không gian của mình. Ngay sau đó, một đống Nguyên Tinh ào ào xuất hiện trước mặt Dương Khai, chất thành một ngọn núi nhỏ, sơ sơ cũng phải mấy chục vạn.
- Đây là tất cả Nguyên Tinh ta có rồi, một khối cũng không sót lại. Nữ tử nói.
- Được rồi!
Thấy cảnh này, Dương Khai lập tức mỉm cười:
- Cô nương đã có thành ý như vậy, ta sẽ đổi một viên Thái Diệu đan cho cô nương.
- Thật sao? Giọng nữ tử run rẩy, suýt nữa mừng phát khóc, gương mặt tràn đầy vẻ cảm kích và vui mừng nhìn Dương Khai, như không dám tin hạnh phúc lại đến quá bất ngờ.
Dù sao trước nàng đã có biết bao người thất bại, vậy mà khi đến lượt mình lại có thể giao dịch thành công. Hơn nữa, trước đó nàng cũng chẳng ôm chút hy vọng nào. Cảm giác này hệt như kẻ ăn mày vớ được của báu, niềm vui bất ngờ ập đến khiến nàng không sao kìm nén được, bất giác đưa tay lên che miệng.
Dương Khai đã đưa tay vào lò luyện đan, lấy ra một viên Thái Diệu đan, đưa tới trước mặt nữ tử:
- Ta nói đổi thì chắc chắn sẽ đổi, lẽ nào lại lừa ngươi!
Lúc này, nữ tử mới run rẩy đưa bàn tay nhỏ bé ra, nhận lấy viên linh đan trắng nõn tròn trịa, nâng niu trong lòng bàn tay như sợ nó tan mất, cẩn thận ngắm nghía.
Dương Khai thì bắt đầu thu dọn đống đồ đạc và Nguyên Tinh mà nữ tử lấy ra, cất hết vào nhẫn không gian. Khi cầm viên châu màu vàng đất lên, hắn thầm rót Nguyên Lực và Thần Niệm vào trong dò xét, quả nhiên không thấy có chút phản ứng nào…
Trong lòng Dương Khai mừng thầm, không để lộ dấu vết mà thu viên châu lại.
Cùng lúc đó, đám võ giả vây xem xung quanh bỗng ồ lên.
Hầu hết ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào bóng lưng của nữ tử mặt tròn.
Bọn họ tuy không nhìn rõ nữ tử đã lấy ra thứ gì để giao dịch với Dương Khai, nhưng cảnh nàng nhận được Thái Diệu đan thì ai nấy đều thấy.
Thái Diệu đan trong tay Dương Khai, bọn họ không có cách nào, cũng không dám dòm ngó. Nhưng nữ tử này chỉ có tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, tự nhiên trở thành mục tiêu của những kẻ có ý đồ xấu.
Lúc này, Dương Khai cũng đã thu dọn xong xuôi.
Hắn liếc nhìn đám võ giả vây quanh, lại nhìn nữ tử mặt tròn một cái rồi thở dài:
- Cô nương!
- Ưm, vị đại ca này còn điều gì dặn dò sao? Nữ tử mặt tròn dường như vừa thoát ra khỏi niềm vui sướng, nghe vậy liền kinh ngạc hỏi.
- Ta chỉ muốn nói với ngươi một câu thôi! Dương Khai mỉm cười.
- Là gì vậy?
- Thất phu vô tội, hoài bích có tội! Dương Khai nghiêm mặt nói.
Nữ tử hơi ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã hiểu rõ, cảm kích nhìn Dương Khai:
- Cảm ơn đã nhắc nhở.
Dương Khai gật đầu:
- Nếu đã biết, ta khuyên ngươi hãy uống Thái Diệu đan ngay bây giờ. Giống như ta đã nói trước đây, không nhất thiết phải đợi đến thời điểm mấu chốt khi tấn thăng mới dùng, ngược lại, uống càng sớm hiệu quả càng tốt. Ngươi bây giờ chỉ là Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, chính là thời cơ tốt nhất để dùng nó. Nếu cô nương yên tâm, Dương mỗ có thể hộ pháp cho ngươi một lát, dù sao cũng không tốn bao nhiêu thời gian.
- Không cần, không cần đâu! Nữ tử mặt tròn vội vàng xua tay, lí nhí nói:
- Viên Thái Diệu đan này… ta dùng vào việc khác!
Trong mắt Dương Khai lóe lên một tia khác lạ, hắn khẽ gật đầu:
- Vậy cô nương cứ tự nhiên!
- Cảm ơn ngươi đã đồng ý đổi cho ta viên linh đan này, ngươi là người tốt! Nữ tử mặt tròn nở nụ cười ngọt ngào với Dương Khai, rồi xoay người đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng nàng, Dương Khai lộ vẻ bất đắc dĩ.
Lời nên nói hắn đã nói, nhưng đối phương không nghe, lại cố chấp mang Thái Diệu đan đi, đây rõ ràng là tự rước lấy phiền phức. Kỳ thực… phương pháp tốt nhất chính là nhận được Thái Diệu đan rồi lập tức sử dụng, như vậy mới chặt đứt được ý đồ cướp đoạt của người khác.
Hoặc giả, phải có bản lĩnh như Vô Thường hay Tiêu Thần, mạnh đến mức không ai dám dòm ngó.
Dương Khai dường như có thể dự cảm được con đường phía trước đầy trắc trở của nữ tử mặt tròn này…
Sự thật đúng như hắn đoán, nữ tử còn chưa đi ra khỏi mảnh không gian vỡ nát do hắn tạo ra, ở hướng nàng tiến tới đã có vài võ giả mang ý đồ xấu, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm.
Tuy nói trước mặt bao người mà làm chuyện cậy mạnh hiếp yếu, cậy đông bắt nạt ít thì không được quang minh chính đại cho lắm, nhưng việc này liên quan đến Thái Diệu đan và hy vọng tấn thăng Đế Tôn cảnh sau này, những thiên chi kiêu tử của các đại tông môn và thế gia này cũng có thể tạm gác lại thể diện và thân phận, chỉ đợi nữ tử bước ra là lập tức động thủ.
Nữ tử mặt tròn dường như cũng ý thức được điều gì đó. Thân hình nhỏ nhắn của nàng bỗng toát ra khí thế quyết tử, cổ tay khẽ rung, một dải lụa bí bảo uốn lượn quanh cánh tay. Nàng vừa tiến về phía trước vừa cất cao giọng:
- Các vị sư huynh sư tỷ, tiểu muội không muốn động thủ với các vị, nếu được xin nhường cho một con đường, đa tạ!
Lời lẽ thành khẩn, thần thái nghiêm nghị.
Quả thực có mấy người mềm lòng, lộ vẻ không nỡ, nhưng cũng có kẻ thờ ơ, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn nàng.
Trong lúc nói mấy câu này, nàng đã bước ra khỏi phạm vi không gian pháp tắc của Dương Khai.
Chỉ trong thoáng chốc, tiếng quát tháo vang lên.
- Giao Thái Diệu đan ra đây!
- Giao Thái Diệu đan, tha cho ngươi khỏi chết!
- Tiểu cô nương, ngoan ngoãn hợp tác đi, có thể bớt phải chịu khổ, nếu không đừng trách bọn ta hạ thủ vô tình!
Cùng với những tiếng quát đó, trong nháy mắt có ít nhất mấy chục võ giả lao về phía nàng, đồng loạt tế ra bí bảo và bí thuật, tấn công từ bốn phương tám hướng hòng chặn đường nàng, còn bản thân thì dùng tốc độ cực nhanh để tiếp cận.
Trên gương mặt xinh đẹp của nữ tử mặt tròn lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng vào thời khắc mấu chốt, nàng vẫn mạnh mẽ thúc giục Nguyên Lực. Dải lụa trên tay chợt chấn động, ngưng tụ thành vầng sáng ngũ sắc bao phủ cơ thể, hóa thành một luồng lưu quang bay vút ra ngoài vòng vây.
Nàng hiển nhiên không có ý định giao đấu với đám người này, chỉ muốn mau chóng rời đi.
Đây cũng là cách làm đúng đắn nhất.
... Nhưng nàng đã nghĩ quá ngây thơ, nhiều người ra tay đối phó như vậy, nàng sao có thể chống đỡ nổi?
Rầm rầm rầm…
Sau một trận âm vang trầm đục, thân ảnh của nữ tử mặt tròn hiện ra, kèm theo một tiếng rên ngắn ngủi, thân thể nhỏ nhắn của nàng như một tảng thiên thạch rơi xuống mặt đất.
Ngay sau đó, mấy chục đạo lưu quang như đã hẹn trước cùng truy đuổi về phía đó, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ tham lam và hưng phấn.
Nữ tử mặt tròn lập tức lộ ra nét tuyệt vọng.
Một lát sau, nàng rơi xuống đất, tuy không bị trọng thương nhưng hiển nhiên cũng không khá hơn là bao. Nàng loạng choạng mấy cái, dù đã đứng dậy được, nhưng cũng đã muộn…
Mấy kẻ hành động nhanh nhất đã bất ngờ áp sát trước mặt nàng. Một tên trong đó tốc độ nhanh nhất, tay cầm kiếm sắc, hung hăng chém một nhát về phía tay phải của nàng.
Kẻ này ra tay vô cùng tàn nhẫn, không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào, dường như muốn chém đứt cánh tay đang cầm linh đan của nàng...
Trong lúc nguy cấp, nữ tử kinh hãi hét lên một tiếng, sắc mặt tái nhợt không còn một giọt máu.
Với tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh của nàng, căn bản không thể nào tránh khỏi sát chiêu này, mất đi một cánh tay đã là chuyện không thể tránh khỏi.
Mà kẻ ra tay, trên mặt lại nở một nụ cười hung tợn, tựa như đã thấy cảnh Thái Diệu đan rơi vào tay mình!
Chỉ cần có được Thái Diệu đan, hắn sẽ lập tức uống vào, chặt đứt hy vọng cướp đoạt của kẻ khác.
Dương Khai sắc mặt âm trầm, lặng lẽ thúc giục Không Gian Lực, chuẩn bị ra tay cứu giúp nữ tử kia vào thời khắc mấu chốt!
Nhưng chính vào lúc này, một bóng người quỷ mị bỗng xuất hiện trước mặt nàng. Thân ảnh ấy vô cùng cao lớn, tựa như một ngọn núi sừng sững, chặn lại tất cả mưa rền gió dữ đang ập tới. Nấp sau lưng người đó, nữ tử mặt tròn cảm nhận được một sự an toàn và bình yên chưa từng có, tựa như con thuyền nhỏ tìm được bến đỗ vững chãi để chở che...
- Ồ? Dương Khai nhướng mày, nhìn bóng người kia, lộ vẻ vô cùng bất ngờ.
Hắn không ngờ rằng, vào thời khắc mấu chốt, người này lại ra tay! Lẽ nào… hắn cũng nhắm vào Thái Diệu đan?
Ngay khi ý nghĩ đó lướt qua trong đầu hắn, người kia bỗng chậm rãi đưa một bàn tay ra…
Động tác của hắn không hề nhanh, nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác quỷ dị. Võ giả cầm kiếm chém về phía nữ tử mặt tròn kia, thần sắc đại biến, vô cớ cảm thấy một ảo giác như bị tử thần bao trùm…
Hắn muốn tránh khỏi bàn tay to lớn kia, nhưng bất luận hắn cố gắng thế nào cũng không thể thành công.
Người ngoài nhìn vào, lại thấy giống như hắn đang tự mình lao vào bàn tay của đối phương vậy.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay