Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2197: CHƯƠNG 2197: HOA RƠI HỮU Ý

Trong chốc lát, bàn tay to lớn kia đã siết chặt lấy cổ họng của tên võ giả cầm kiếm. Giữa ánh mắt kinh hoàng và ngỡ ngàng của hắn, chủ nhân bàn tay nhe răng cười dữ tợn, ngón tay hung hăng dùng lực, Nguyên Lực cuồn cuộn tuôn ra như thủy triều, mang theo khí tức tử vong chết chóc.

Rắc…

Một tiếng giòn tan vang lên, cổ của tên võ giả cầm kiếm đã bị bóp nát, đầu hắn mềm oặt gục xuống.

Xoạt…

Từng tiếng hít khí lạnh vang lên. Tất cả võ giả đang lao về phía nữ tử mặt tròn đều đột ngột khựng lại, kinh hãi nhìn chủ nhân của bàn tay to lớn kia, gương mặt ai nấy đều tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Đều là võ giả cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh, nhưng chủ nhân của bàn tay này lại chỉ cần một chiêu đã lấy đi một mạng người. Thủ đoạn giết người cuồng bạo và hung tàn này, thực lực mang tính áp đảo tuyệt đối này, tự nhiên khiến lòng người chấn động.

- La Nguyên! Có người kinh hô.

Nếu nói La Nguyên của Bát Phương Môn trước đây không mấy nổi danh, thì sau chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này, danh vọng và uy danh của hắn đã đủ để sánh ngang với đám thiên chi kiêu tử của các tông môn hàng đầu khác.

Mà hắn cũng đích thực có thực lực và tư cách đó.

Ở một mức độ nào đó, La Nguyên và Vô Thường được xem là cùng một loại người, đều hung tàn thô bạo, là đối tượng không ai muốn chọc vào.

Lần này vừa gặp đã thấy hắn chắn trước mặt nữ tử mặt tròn, lại còn giết gà dọa khỉ, thẳng tay hạ sát kẻ xông lên đầu tiên. Đám võ giả còn lại nào dám vọng động, Thái Diệu Đan tuy trân quý, nhưng cũng phải có mạng để hưởng mới được.

- La Nguyên, ngươi cũng muốn cướp Thái Diệu Đan ư?

Câu hỏi này dường như là nghi vấn trong lòng tất cả mọi người. Nếu quả thực là vậy, La Nguyên chắc chắn là kẻ địch lớn nhất của bọn họ, không giải quyết được La Nguyên thì đừng mong cướp được Thái Diệu Đan.

Đây cũng là chuyện rất có khả năng, Thái Diệu Đan là thứ trân quý như vậy, e rằng ai cũng sẽ nảy sinh lòng tham, La Nguyên ra tay tranh đoạt cũng là điều hợp tình hợp lý.

Tiêu Thần, Vô Thường, Hạ Sanh không ra tay, một là vì giữ gìn thể diện của bản thân và tông môn, hai là cũng khinh thường hành động như vậy. Nhưng La Nguyên thì khác, Bát Phương Môn nơi hắn xuất thân không được coi là đại tông môn, không có những điều cố kỵ này, bản thân hắn trước đây cũng chẳng có thanh danh gì, có thể nói, hắn muốn làm gì thì làm, hoàn toàn không có gì phải bận tâm.

Nhất thời, sắc mặt của đám đông đều trầm xuống, thầm kêu không ổn.

Bỗng nhiên…

Sự việc phát triển theo một hướng khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

- La… La sư huynh… Một âm thanh yếu ớt vang lên từ sau lưng La Nguyên, chính là của nữ tử mặt tròn vẫn chưa hoàn hồn kia.

- Sư huynh?

- Lẽ nào là…

- Không phải chứ!

Giờ khắc này, đám võ giả vừa ra tay với nữ tử mặt tròn, ai nấy đều mồ hôi đầm đìa, sắc mặt trắng bệch, vài kẻ nhát gan cả người đã run lên bần bật.

Từ cách xưng hô của nữ tử mặt tròn với La Nguyên, mọi người đã mơ hồ nhận ra, hai người họ dường như là đồng môn, cũng có thể nói… nữ tử mặt tròn kia cũng là đệ tử của Bát Phương Môn.

Ở trước mặt La Nguyên, bắt nạt sư muội của hắn, chuyện này… sao có thể dễ dàng bỏ qua?

Sự việc đã đến nước này, mọi người bỗng nhiên hiểu ra vì sao La Nguyên lại ra tay vào thời điểm then chốt, không những ra tay mà còn hạ thủ tàn độc, trực tiếp giết chết một người…

Nhất thời, sắc mặt của hơn mười võ giả kia đều trở nên khó coi, nhìn nhau không nói, trong lòng nơm nớp bất an.

- La huynh, mới rồi tại hạ không biết vị cô nương này là đồng môn của ngài, có nhiều chỗ đắc tội, xin được tha thứ! Một người gượng cười, ôm quyền nói với La Nguyên.

- La huynh, hiểu lầm thôi, đây là một sự hiểu lầm vô cùng lớn…

- Phải đấy, phải đấy, nếu sớm biết vị cô nương này có quan hệ với La huynh, tại hạ bất luận thế nào cũng không dám ra tay.

Một đám người nhao nhao lên tiếng, chỉ sợ La Nguyên nổi giận tính sổ với mình.

La Nguyên lạnh lùng quét mắt qua đám người, miệng chợt quát một tiếng:

- Cút! Một đám rác rưởi!

Lời này tuy khó nghe, nhưng đám người lại như được đại xá, vội vàng tiu nghỉu chuồn thẳng.

- La sư huynh… Nữ tử mặt tròn ngược lại không hề vui mừng sau khi được cứu, mà thấp thỏm nhìn bóng lưng của La Nguyên, nhẹ giọng gọi.

- Ta đã từng nói rồi nhỉ? La Nguyên xoay người, lạnh lùng nhìn nàng, nói:

- Vào trong Tứ Quý Chi Địa, ta là ta, các ngươi là các ngươi, đừng gây thêm phiền phức cho ta, ngươi quên rồi sao?

- Không… không có! Nữ tử mặt tròn vội vàng xua tay, tựa như muốn giải thích điều gì đó, nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt không chút tình cảm của La Nguyên, lại không khỏi cúi gằm đầu, cắn môi nói:

- Xin lỗi!

- Nếu có lần sau, ngươi tự cầu đa phúc đi! La Nguyên hừ lạnh.

- Ta biết rồi. Nữ tử mặt tròn vẫn cúi đầu, tay nhỏ vân vê góc áo, trông như một đứa trẻ làm sai chuyện.

- Hừ, ngươi tự lo cho mình đi! La Nguyên hừ lạnh một tiếng, quay người định rời đi.

- Đợi đã! Nữ tử mặt tròn vội đưa tay ra, níu lấy y phục của La Nguyên.

- Còn muốn làm gì nữa? La Nguyên nhíu chặt mày, mất kiên nhẫn quát khẽ.

- Cái này… cho huynh! Nữ tử mặt tròn ngẩng đầu lên, gương mặt nở một nụ cười, đem viên Thái Diệu Đan đổi được từ chỗ Dương Khai đưa tới trước mặt La Nguyên.

Vẻ mặt La Nguyên bỗng chốc sững sờ, ngây người nhìn nữ tử mặt tròn.

Gió nhẹ thổi qua, trên đỉnh Cao Sơn, quần hùng dõi mắt, yên lặng như tờ.

- Thì ra là để tặng người ta à… Dương Khai thấy một màn này, thầm nghĩ trong lòng.

- Hơn nữa còn là tặng La Nguyên…

Trước đây, khi nữ tử này trao đổi Thái Diệu Đan với hắn, nàng nói linh đan này có công dụng khác, Dương Khai lúc đó còn không biết nàng muốn làm gì, nhưng giờ xem ra, mọi chuyện đã rõ ràng.

Nàng đổi Thái Diệu Đan không phải vì bản thân, mà là vì La Nguyên.

Hơn nữa từ đầu đến cuối, nàng cũng không hề biểu lộ ý này, thậm chí khi bị nhiều người vây công cũng không cầu cứu La Nguyên, nhưng sau khi an toàn rồi, lại cam tâm tình nguyện dâng linh đan mà tất cả Đạo Nguyên Cảnh đều thèm khát lên trước mặt La Nguyên, không chút luyến tiếc.

Ánh mắt nàng nhìn La Nguyên vô cùng dịu dàng, trong đôi mắt đẹp tràn đầy sự sùng bái và tình yêu say đắm nồng nàn. Vẻ mặt của nàng nói cho tất cả mọi người biết rằng, vì La Nguyên, nàng nguyện ý làm tất cả mọi thứ… chỉ một viên Thái Diệu Đan thì có là gì?

Thời khắc này, nữ tử mặt tròn như tỏa ra một vầng hào quang, vầng hào quang đó khiến La Nguyên có chút không mở nổi mắt, khóe mắt giật giật, không cách nào nhìn thẳng.

- Ha… lại một nữ nhân sa vào lưới tình không thể thoát ra, ai có thể cứu vớt nàng đây… Hạ Sanh không khỏi cảm khái thì thầm một câu.

Mộ Dung Hiểu Hiểu đứng bên cạnh cũng đã bị cảm động, đôi mắt xinh đẹp long lanh ngấn lệ, không biết đang nghĩ gì.

- Hừ, thiên hạ vốn vô sự, kẻ tầm thường tự chuốc lấy phiền phức! Tiêu Bạch Y lạnh lùng thầm thì.

- Sư huynh! Mộ Dung Hiểu Hiểu trừng mắt nhìn hắn.

- Ha ha… Bên kia, Lam Huân dường như cũng có cảm xúc, hé miệng cười nói:

- Thật không ngờ… người như La Nguyên cũng có người sùng bái như vậy.

- Chắc chắn là đã giở trò gì không quang minh chính đại!

Tiêu Thần ở bên cạnh lập tức tiếp lời, tiếc rẻ nhìn nữ tử mặt tròn nói:

- Thật đáng tiếc, nhìn trúng loại người như La Nguyên, nữ nhân này cũng thật là mắt mù.

- Sao thế? Lam Huân quay đầu liếc hắn một cái:

- Theo lời ngươi nói thì nhìn trúng ngươi mới là tốt à?

- Ta không có ý đó, công chúa điện hạ người vẫn không hiểu sao? Tiêu Thần vội nghiêm mặt, dịu dàng chân thành nhìn Lam Huân, nghiêm túc nói:

- Nếu ta có thể có được Thái Diệu Đan, cũng nhất định sẽ…

- Ta đã từng dùng một viên rồi.

Lam Huân không đợi hắn nói hết những lời hoa mỹ đã cắt ngang.

Tiêu Thần ngượng ngùng nói:

- Ta chỉ muốn biểu đạt ý đó thôi…

- Ý… ngươi là gì? Trước mặt bao người, trầm mặc hồi lâu, La Nguyên lúc này mới lạnh lùng quát khẽ.

- Không… không có ý gì hết. Nữ tử mặt tròn cũng không biết vì sao La Nguyên lại có vẻ tức giận, không khỏi có chút hoảng hốt, giải thích:

- Ta chỉ là muốn đưa viên Thái Diệu Đan này…

- Cho ta? La Nguyên cười lạnh một tiếng.

Nữ tử mặt tròn mạnh mẽ gật đầu.

- Nực cười! La Nguyên căn bản không có ý nhận lấy, trái lại còn cười lớn một tiếng.

- Sao hả? Cho rằng ở nơi này cho ta một viên Thái Diệu Đan là có thể trói buộc được ta? Nói đến đây, vẻ mặt hắn trở nên hung tợn, quát lớn:

- Ngươi nhớ cho kỹ, La Nguyên ta sẽ không vì bất cứ chuyện gì, bất cứ ai mà bị ràng buộc, ngươi không thể, Bát Phương Môn cũng không thể, ai cũng không thể! La Nguyên ta, điểm cuối là đứng trên đỉnh của thế giới này, quân lâm thiên hạ, ngạo thị quần hùng!

- Ta không có nghĩ như vậy. Nữ tử mặt tròn khẩn trương, hốc mắt bất chợt ứa lệ, vành mắt đỏ hoe, vội vàng nói:

- Ta chỉ là…

- Không cần giải thích gì cả, viên Thái Diệu Đan này ta không cần, cho dù không có viên linh đan này, dựa vào tư chất của ta, cũng đủ để tấn thăng lên Đế Tôn Cảnh! La Nguyên hừ lạnh một tiếng.

- Ngươi tốt nhất cũng đừng có suy nghĩ vẩn vơ, nếu không đừng trách ta không niệm tình đồng môn!

Nghe đến đây, nữ tử mặt tròn cuối cùng cũng bật khóc, tuy không thành tiếng nhưng hai hàng nước mắt lại chảy dài trên má, giống như những hạt châu đứt dây, trong đôi mắt đẹp ngập tràn vẻ vô tội và đau lòng.

- Khốn khiếp! Hạ Sanh trông thấy vậy, không nhịn được mắng một tiếng.

Hành động của nữ tử mặt tròn quả thực khiến người ta xúc động. Thân là một võ giả Đạo Nguyên Cảnh, Thái Diệu Đan đối với nàng cũng có tác dụng vô cùng lớn, nếu nàng dùng ngay tại đây, hy vọng ngày sau tấn thăng lên Đế Tôn Cảnh chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều, đây hiển nhiên là đại sự liên quan đến tương lai cả đời của nàng.

Nhưng nàng lại không nghĩ đến việc giữ lại cho mình, mà sau khi đổi được Thái Diệu Đan, liền trực tiếp giao cho La Nguyên!

Thậm chí trước đó, vì để không gây phiền phức cho La Nguyên, cho dù bản thân lâm vào hiểm cảnh cũng không lên tiếng cầu cứu…

Đặt mình vào hoàn cảnh của đối phương mà suy nghĩ như vậy, tình yêu say đắm mà nữ tử này dành cho La Nguyên đã quá rõ ràng.

Đổi lại là một người đàn ông bình thường, giờ phút này chỉ e đã bị cảm động đến không biết trời trăng mây gió gì nữa… cho dù là một kẻ đầu gỗ cũng phải nảy sinh chút dịu dàng.

Nhưng La Nguyên chỉ có thái độ hung hăng và ác liệt, hiển nhiên khiến một người như Hạ Sanh vô cùng bất mãn.

Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, cho dù La Nguyên không muốn viên Thái Diệu Đan đó, thì cũng không cần thiết phải nói những lời tuyệt tình như vậy…

- Cặn bã! Mộ Dung Hiểu Hiểu không chút e dè ném cho La Nguyên một ánh mắt khinh bỉ.

- Diễn biến này quả thực là… đặc sắc nha! Tiêu Thần mỉm cười, cũng không biết đang hả hê điều gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!