Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2198: CHƯƠNG 2198: CHỈ CÒN LẠI MỘT VIÊN

La Nguyên lại nói:

- Để tránh cô nương lại tìm ta gây phiền toái, linh đan này... cô nương ăn trước đi!

Dứt lời, thân hình hắn nhoáng lên một cái, đã đến trước mặt nữ nhân mặt tròn kia, một tay bóp cằm nàng, tay kia lấy ra Thái Diệu đan, ném thẳng vào miệng nàng.

- Khụ khụ khụ...

Nữ nhân mặt tròn nuốt linh đan vào bụng, bất giác lùi lại mấy bước, không ngừng ho khan, tay đấm thùm thụp vào ngực, dường như muốn nôn linh đan ra.

Nhưng bây giờ đâu còn kịp, linh đan vừa vào miệng đã hóa thành một dòng dịch ngọt ngào, chảy xuống bụng.

Nàng nỗ lực một hồi lâu cũng không thành công, lập tức ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy tuyệt vọng.

Trước mặt nàng, đâu còn bóng dáng La Nguyên nữa!

- Hắn đi rồi! – Lam Huân nhìn nữ nhân mặt tròn, khẽ thở dài. – Hướng về phía cửa ra!

Nữ nhân mặt tròn nghe vậy, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một luồng sáng đang cấp tốc bay về phía cửa ra.

Không ngờ La Nguyên ngay cả giao dịch với Dương Khai cũng không làm, dường như để chứng minh câu nói trước đó của hắn: "Với tư chất của hắn, cho dù không có Thái Diệu đan, cũng đủ để tấn thăng Đế Tôn Cảnh!"

- La sư huynh! – Nữ nhân mặt tròn kêu to một tiếng, cắn răng, dậm chân rồi cũng đuổi theo sau La Nguyên.

Lần này lại không có ai gây khó dễ cho nàng. Một là, dẫu sao nàng cũng là đệ tử Bát Phương Môn, có quan hệ sư huynh muội với La Nguyên, mà tên kia chết thảm dưới tay hắn chính là vết xe đổ. Hai là... Thái Diệu đan đã bị uống rồi, gây khó dễ cho nữ nhân này thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ còn ép nàng nôn linh đan ra sao?

Một khúc nhạc đệm nho nhỏ cứ thế hạ màn.

"Rốt cuộc là như hắn nói, không muốn bị ân huệ của người khác trói buộc... cũng không muốn đoạt cơ duyên vốn thuộc về người khác..." Dương Khai ngồi tại chỗ, sờ cằm trầm ngâm...

Ở đây có lẽ ai cũng chỉ nhìn thấy một La Nguyên vô tình và hung ác, nhưng Dương Khai lại thấy được một khía cạnh khác.

Lúc trước, khi hắn đang giao dịch với nữ nhân mặt tròn kia, trước khi giao dịch hoàn tất, La Nguyên đã từng hét lớn với hắn từ xa, bảo hắn phải có chừng có mực!

Lúc đó Dương Khai vẫn không hiểu tại sao La Nguyên lại làm vậy, nhưng bây giờ nghĩ lại, hiển nhiên hắn đứng trên lập trường đồng môn muốn giúp nữ nhân mặt tròn.

Nếu La Nguyên thật sự là kẻ tuyệt tình bạc nghĩa, hắn hoàn toàn không cần thiết phải nói câu đó, cứ mặc kệ nữ nhân mặt tròn giao dịch với Dương Khai, chỉ cần khoanh tay đứng nhìn là được...

Một người có tu vi siêu tuyệt và tâm tính cao ngạo như La Nguyên, sao có thể chấp nhận tặng vật từ người khác? Nhất là khi người này còn là đồng môn sư muội, một sư muội yêu say đắm và sùng bái mình...

Dương Khai cảm thấy nếu mình ở vào hoàn cảnh của La Nguyên, thì bất kể thế nào cũng không thể nhận viên Thái Diệu đan kia.

Nam nhân chân chính, nên như thế!

Ngoại trừ thái độ ác liệt của La Nguyên với sư muội mình, Dương Khai lại rất tán thưởng sự quyết đoán này của hắn.

Suy nghĩ một hồi, Dương Khai lắc đầu, thầm lẩm bẩm trong bụng: "Chuyện của người ta, mình bận tâm làm gì?"

Nghĩ đến đây, hắn cao giọng nói:

- Người kế tiếp!

Có lẽ do chuyện nữ nhân mặt tròn giao dịch thành công trước đó đã khiến các võ giả còn lại thấy được hy vọng, nên Dương Khai vừa dứt lời, đám võ giả kia liền ùa lên, ai cũng muốn là người đầu tiên vọt tới trước mặt hắn.

Nhưng dưới ảnh hưởng của pháp tắc không gian, chỉ có một người đạt thành mong muốn.

Đáng tiếc, kết quả cuối cùng lại khiến người này thất vọng tột độ. Dương Khai kiểm tra những thứ hắn lấy ra, sau đó liền phất tay bảo hắn cút đi.

Hơn mười người kế tiếp đều như thế!

Dương Khai cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn một vòng, phát hiện người còn lại không nhiều lắm.

Điều này khiến hắn không khỏi thầm lo lắng, bởi vì Kiếp Ách Nan Quả mà hắn muốn đến giờ vẫn chưa thấy đâu, cũng không biết là do người khác có việc cần dùng nên không lấy ra, hay là người lấy được Kiếp Ách Nan Quả không có ở đây.

Nếu chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này không có được Kiếp Ách Nan Quả, hắn thật không biết phải ăn nói thế nào với Tần Triêu Dương. Tần Ngọc bên kia đang chờ Kiếp Ách Nan Quả cứu mạng. Nếu không có linh quả này, tiểu cô nương kia nhiều nhất chỉ có thể sống thêm mấy tháng.

Có nên trực tiếp đưa ra yêu cầu dùng Kiếp Ách Nan Quả đổi lấy một viên Thái Diệu đan không?

Dương Khai do dự trong lòng, nếu thật sự đưa ra yêu cầu như vậy, mà người có được Kiếp Ách Nan Quả đang ở đây, chắc chắn sẽ không từ chối. Nhưng nếu mọi người đều không có, một khi tin tức này truyền ra, sẽ bất lợi cho mình. Đến lúc đó, nhất định sẽ có kẻ dựa vào đó để bắt chẹt hay giở trò gì đó với mình.

Suy nghĩ một hồi, Dương Khai vẫn kìm nén ý niệm này, mặt không đổi sắc tiếp tục giao dịch với người khác.

Một lúc lâu sau, sắc mặt Dương Khai âm trầm xuống.

Bởi vì tất cả võ giả đến đây đều đã giao dịch với hắn, nhưng đến giờ hắn vẫn không thấy bóng dáng Kiếp Ách Nan Quả đâu...

Dự cảm bất tường quả nhiên đã thành sự thật!

Những người chưa giao dịch với hắn chỉ còn lại mấy người của Thanh Dương Thần Điện, cùng với vài cường giả đã thành danh từ lâu. Bọn họ vẫn luôn quan sát chứ không tranh đoạt với người khác.

Đến lúc này, Dương Khai cũng không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, liền lên tiếng:

- Mấy vị, ai tới trước? Ta cũng không giấu gì các vị, Thái Diệu đan tổng cộng chỉ luyện thành bốn viên! Nói cách khác... bây giờ trên tay Dương mỗ chỉ còn lại một viên cuối cùng!

Trong đó một viên hắn tự uống, một viên đưa cho Lam Huân, còn một viên giao dịch cho nữ nhân mặt tròn, nếu thật sự chỉ luyện thành bốn viên, vậy đúng là chỉ còn lại một viên.

Nói rồi, Dương Khai cầm Mặc Ngọc Đỉnh lên, khẽ lắc một cái.

Lập tức, từ trong Mặc Ngọc Đỉnh truyền ra tiếng vang lanh lảnh.

Nghe thanh âm này, có thể đoán chắc bên trong chỉ có một viên đan!

Sau khi luyện thành đan, mọi hành động của Dương Khai đều diễn ra trước mắt mọi người, hắn vốn không có cơ hội cũng không có thời gian để giấu linh đan, cho nên đối với lời nói của hắn, tất cả mọi người đều rất tin tưởng.

- Nếu chỉ còn lại một viên, vậy Tiêu mỗ không khách sáo!

Tiêu Thần đã nhịn nửa ngày, lúc này rốt cuộc cũng đến lượt mình, liền không thể chờ đợi thêm mà nhảy ra, sải bước tiến về phía Dương Khai. Vừa đi, hắn vừa nở nụ cười tự tin, dáng vẻ như thể viên linh đan cuối cùng kia đã là vật trong túi.

Không bao lâu, hắn đã đến trước mặt Dương Khai.

Dương Khai mỉm cười nhìn hắn, nói:

- Tiêu huynh, mời!

Tiêu Thần cười lạnh một tiếng, một mặt lấy ra vài thứ từ trong không gian giới của mình, một mặt thấp giọng nói:

- Tiểu tử, ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn tùy tiện chọn một món, rồi giao Thái Diệu đan cho Tiêu mỗ, như vậy đôi bên cùng có lợi!

Dương Khai nghe vậy, ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Tiêu Thần cười như không cười, tiếp tục nói:

- Những thứ Tiêu mỗ lấy ra đây đều không phải ai cũng có thể thấy được, chắc hẳn sẽ có thứ ngươi muốn!

Hắn có tư cách nói lời này, dù sao hắn không chỉ xuất thân từ Tinh Thần Cung – tông môn bá chủ Nam Vực, mà còn là đệ tử tinh anh, hơn nữa là con trai của Ngân tinh sứ Tiêu Vũ Dương, trong tay sao có thể không có vài thứ tốt?

Những vật hắn lấy ra quả thật đều là bảo vật khó gặp, bất luận là bí bảo hay linh đan diệu dược, đều là trân phẩm hiếm có, thậm chí còn có cả bí điển công pháp...

Rực rỡ muôn màu, không hề ít.

Dương Khai lại chẳng thèm nhìn những thứ đó, chỉ nhìn hắn hỏi:

- Tiêu huynh lần này vào Tứ Quý Chi Địa, có đi qua khu vực mùa đông không?

Tiêu Thần nghe vậy thì không hiểu, cũng không biết Dương Khai hỏi chuyện này làm gì, bèn mất kiên nhẫn trả lời:

- Không có, Tiêu mỗ vẫn luôn đi theo công chúa điện hạ, công chúa nói khu vực mùa đông bên kia hoàn cảnh khắc nghiệt...

- Nếu không có, huynh có thể thu đồ lại rồi! – Dương Khai không đợi hắn nói xong, liền phất tay.

- Ngươi nói cái gì? – Sắc mặt Tiêu Thần lập tức âm trầm, hung tợn trừng mắt nhìn Dương Khai, ý vị uy hiếp không cần nói cũng biết.

- Không nghe rõ sao? – Dương Khai nhếch miệng cười, sau đó nhoài người tới trước mặt Tiêu Thần, hô lớn: – Tiêu huynh có thể cút!

Nói xong, hắn lại rụt người về, mỉm cười nói:

- Nếu huynh vẫn không nghe rõ, vậy ta cũng hết cách!

Sắc mặt Tiêu Thần lập tức biến đổi liên tục, lúc đỏ lúc trắng, quát khẽ:

- Tiểu tử, ngươi nhớ kỹ cho ta!

Trước mắt bao người bị Dương Khai chế giễu như vậy, hắn tự nhiên mất hết mặt mũi. Mấu chốt nhất là, người khác cũng đều biết hắn không có thứ Dương Khai muốn, nếu cứ tiếp tục dây dưa, chỉ sợ mọi người sẽ biết hắn muốn ỷ thế hiếp người...

Ấy vậy mà Dương Khai lại hoàn toàn không nể mặt hắn.

- Cút đi!

Dương Khai không chút khách khí bĩu môi quát, rồi thúc giục pháp tắc không gian, ép về phía Tiêu Thần, như muốn tống hắn ra khỏi mảnh thiên địa vỡ nát này.

Quả không hổ là Tiêu Thần. Trước đây, Dương Khai dùng chiêu này đã trực tiếp tống một võ giả Đạo Nguyên Cảnh ra ngoài, nhưng khi đối mặt với Tiêu Thần lại bị cản trở. Một luồng pháp tắc lực kỳ bí quanh quẩn bên người Tiêu Thần, va chạm với pháp tắc không gian khiến nó sụp đổ, làm cho thân ảnh của hắn cũng trở nên lập lòe, biến ảo khôn lường.

Tình huống này kéo dài chừng mười hơi thở, Tiêu Thần mới không thể không chủ động lui ra ngoài.

Nếu tiếp tục ở lại, hắn thật sự phải đánh nhau với Dương Khai, mà ở trong mảnh thiên địa quỷ dị này, Tiêu Thần cũng cảm nhận được một loại uy hiếp trí mạng, hắn không dám tiếp tục ở lại.

Vọt ra ngoài ba mươi trượng, Tiêu Thần mặt mày hung hiểm nhìn Dương Khai, nghiến răng nghiến lợi một hồi.

- Ôi! – Lam Huân thấy cảnh này, chỉ cảm thấy mặt mũi tối sầm, than một tiếng rồi xoay người đi về phía cửa ra.

Tiêu Thần thấy vậy, sắc mặt biến đổi, quay đầu nhìn Dương Khai phẫn nộ quát:

- Tiểu tử, ta nhớ kỹ ngươi, tốt nhất ngươi cầu nguyện đừng rơi vào tay ta!

Để lại một câu ngoan độc, hắn vội vàng đuổi theo Lam Huân.

Dương Khai làm như không thấy, cười híp mắt nhìn đám người Hạ Sanh, nói:

- Hạ huynh, linh đan thật sự chỉ còn lại một viên cuối cùng, huynh không muốn đến xem thử sao?

Có thể nói, hắn thật ra muốn giao dịch viên linh đan này cho Hạ Sanh.

Dù sao bất kể thế nào hắn cũng không thể mang ra ngoài, nếu mang ra ngoài, kết quả duy nhất là bị mấy vị Đế Tôn Cảnh kia đoạt đi, rồi tùy tiện bồi thường cho một chút gì đó.

Về phần tặng không...

Dương Khai lại chưa từng nghĩ tới. Thứ nhất, hắn và Hạ Sanh cũng không thân quen cho lắm, giao tình chẳng có bao nhiêu. Thứ hai, Thái Diệu đan trân quý như vậy, cho dù hắn tặng, Hạ Sanh cũng không muốn, mà cũng chẳng dám nhận.

Nếu Hạ Sanh thật sự nhận lấy Thái Diệu đan, vậy coi như nợ hắn một món nhân tình lớn.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!