Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2199: CHƯƠNG 2199: ĐẾ TUYỆT ĐAN

Nghe vậy, Hạ Sanh cười nói:

- Mấy người chúng ta... thì không cần!

Dương Khai ngạc nhiên hỏi:

- Ý gì?

Hạ Sanh nói:

- Dương huynh muốn tìm linh quả kia phải không?

Thứ hắn nói đến, dĩ nhiên là Kiếp Ách Nan Quả. Dương Khai vì tìm Kiếp Ách Nan Quả mới đi vào Tứ Quý Chi Địa, chuyện này trong Thanh Dương Thần Điện cũng không phải là bí mật. Bởi vì trước khi lên đường, Cao Tuyết Đình đã dặn dò mọi người, nếu có ai lấy được Kiếp Ách Nan Quả thì nhớ giữ lại, Dương Khai đang cần tìm, đến lúc đó có thể trao đổi với hắn.

Có lời dặn của Cao Tuyết Đình, lại thêm việc Dương Khai nhấn mạnh trong giao dịch trước đó là bảo mọi người lấy ra thu hoạch trong Tứ Quý Chi Địa... Hạ Sanh đương nhiên hiểu rõ hắn đang tìm thứ gì.

Đáng tiếc, xem ra tình hình trước mắt, Dương Khai đã không được như ý nguyện.

- Không sai! - Dương Khai không phủ nhận, khẽ gật đầu.

- Trên tay mấy người chúng ta không có, cũng không cần tham gia náo nhiệt nữa! - Hạ Sanh mỉm cười nói:

- Hơn nữa, nếu chúng ta thật sự trao đổi với huynh, e rằng huynh cũng không tiện từ chối, đến lúc đó giao dịch này sẽ biến chất mất... À, Dương huynh thử hỏi Vô Thường xem hắn có không?

Những người còn lại ở đây, ngoài nhóm Hạ Sanh ra thì chỉ còn mỗi Vô Thường.

Nghe vậy, Vô Thường cũng chủ động bước ra, nhìn Dương Khai nói:

- Ngươi muốn tìm linh quả gì?

Dương Khai trầm ngâm một chút, quyết định nói thật:

- Kiếp Ách Nan Quả!

Vô Thường nhíu mày, nói:

- Chưa từng thấy!

- Ngay cả huynh cũng không có sao... - Dương Khai không khỏi lộ vẻ thất vọng. Chuyện cho tới bây giờ, hắn cũng không biết quả Kiếp Ách Nan Quả ở khu vực mùa đông kia rốt cuộc đã bị ai hái được, mang đi đâu mất rồi, xem ra mục đích chính của chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này không có cách nào thực hiện được!

Dương Khai vô cùng buồn bực.

- Mặc dù không có thứ ngươi muốn, nhưng ta vẫn muốn giao dịch với ngươi! - Vô Thường trầm giọng nói:

- Chẳng lẽ ngươi định mang viên Thái Diệu đan kia ra ngoài sao?

- Đương nhiên là không! - Dương Khai thu lại tâm thần, tươi cười nói:

- Vô Thường huynh muốn giao dịch, ngược lại cũng không phải không thể, chỉ là... không biết huynh có thể lấy ra thứ gì?

- Cái này! - Vô Thường vừa nói, vừa ném một cái bình ngọc cho Dương Khai.

Hắn dường như không hề lo lắng Dương Khai cầm đồ của mình rồi bỏ chạy, mà tỏ ra rất tin tưởng Dương Khai, nên đã đưa vật của mình ra trước.

Dương Khai thấy vậy cũng hơi sững sờ, vội vàng tán đi Không Gian Pháp Tắc vẫn luôn quanh quẩn bên người, bắt lấy bình ngọc, ánh mắt nghi hoặc nhìn Vô Thường.

- Ngươi mở ra xem là biết! - Vô Thường thản nhiên nói.

Dương Khai mở nắp bình ngọc, nhìn vào trong, lập tức hơi biến sắc, kinh ngạc thốt lên:

- Vô Thường huynh thật hào phóng!

Vô Thường cười lạnh nói:

- Ta sớm muộn cũng sẽ tấn thăng Đế Tôn Cảnh, thứ này đối với ta công dụng không lớn, nhưng ngươi thì khác... bây giờ mới là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, khoảng cách đến đế vị còn xa lắm... vật này đối với ngươi tác dụng không nhỏ, thời khắc mấu chốt có thể giữ lại cho ngươi một mạng!

- Vô Thường huynh nói không sai! - Dương Khai vừa nói vừa đậy nắp bình ngọc lại.

Đám người Hạ Sanh nhìn mà đầu óc mơ hồ, không biết rốt cuộc Vô Thường đã dùng thứ gì để giao dịch với Dương Khai mà lại khiến hắn biến sắc như vậy.

Ngược lại, Mộ Dung Hiểu Hiểu bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, khẽ hô:

- Chẳng lẽ là thứ đó...

- Là thứ gì? - Hạ Sanh nghe mà lòng nóng như lửa đốt, thấp giọng hỏi Mộ Dung Hiểu Hiểu.

Tiêu Bạch Y cũng tỏ ra hứng thú, nghiêng tai lắng nghe.

Mộ Dung Hiểu Hiểu thì thầm:

- Là Đế Tuyệt Đan!

- Hả... - Hạ Sanh hít một hơi khí lạnh:

- Tên Vô Thường này lại có thứ đó sao? - Vừa nói, vẻ mặt hắn vừa lộ rõ vẻ hoảng sợ khi nhớ lại, trên trán rịn ra mồ hôi lạnh: "Nếu trước đây tên này tế ra Đế Tuyệt Đan, chẳng phải ta toi mạng rồi sao..."

Bên trong Đế Tuyệt Đan phong ấn một kích toàn lực của Đế Tôn Cảnh, Hạ Sanh tuy tự phụ thực lực cao siêu, nhưng cũng không tự tin có thể đỡ được một kích như vậy... đến lúc đó không chết cũng trọng thương.

Nói xong, hắn lại tỏ vẻ khó hiểu:

- Không đúng, sao Hiểu Hiểu lại biết trên tay Vô Thường có Đế Tuyệt Đan!

Mộ Dung Hiểu Hiểu còn chưa lên tiếng, Tiêu Bạch Y đã nói:

- Bởi vì lúc Vô Thường đoạt được Đế Tuyệt Đan, Hiểu Hiểu có mặt ở đó!

Hạ Sanh nghe vậy, sắc mặt hơi đổi, khẽ kêu:

- Chẳng lẽ... Đế Tuyệt Đan này là Vô Thường đoạt được trong Tứ Quý Chi Địa?

- Ừm... - Mộ Dung Hiểu Hiểu gật đầu nói:

- Trước đó ta không phải đã nói, ta và Tiêu sư huynh đã vào Tuế Nguyệt Thần Điện sao? Chính là ở trong đó, lúc cuối cùng, Vô Thường đã lấy được Đế Tuyệt Đan...

- Còn có bảo bối gì khác không? - Hạ Sanh hỏi với vẻ mặt đầy hứng khởi:

- Hiểu Hiểu lấy được thứ gì?

- Ta được một giọt Thái Nhất Thần Thủy... - Mộ Dung Hiểu Hiểu mím môi cười:

- Cũng may là nhờ có Dương sư đệ đấy, nếu không, ta cũng không có cách nào toàn thân trở ra. Về phần những thứ khác... Lam Huân công chúa lấy đi một kiện ngụy Đế Bảo, Cung Văn Sơn lấy được một phần Đế Vận!

- Trời cao đố kỵ anh tài mà! - Hạ Sanh ngửa mặt lên trời kêu gào đầy bi phẫn:

- Vì sao ta lại không gặp được cơ duyên như thế!

Tiêu Bạch Y liếc hắn một cái, nói:

- Hừ... Là chính huynh chủ động muốn đi khu vực mùa xuân thăm dò, còn nói ở nơi đó trời trong nắng ấm, hoa cỏ xanh um, hương hoa thơm ngát, chim muông líu lo...

- Ta sai rồi, được chưa! - Hạ Sanh cúi gằm đầu, ủ rũ chán nản, nhưng rồi lại lập tức hăng hái trở lại, mở miệng nói:

- Không đúng, Hiểu Hiểu nói Dương Khai đã giúp nàng ấy lấy được Thái Nhất Thần Thủy, vậy còn chính hắn thì sao... chẳng lẽ không lấy được gì à?

- Dương sư đệ... hình như được một hạt châu màu đỏ! - Mộ Dung Hiểu Hiểu trả lời:

- Nhưng chúng ta cũng không biết hạt châu kia rốt cuộc dùng để làm gì, ngay cả Lam Huân công chúa cũng không nhìn ra lai lịch!

- Hạt châu màu đỏ! - Hạ Sanh nghe vậy, nhướng mày.

Trong lúc mấy người họ nói chuyện với nhau, bên kia Vô Thường đã không kiên nhẫn thúc giục:

- Thứ này ngươi hài lòng không?

Dương Khai nắm bình ngọc chứa Đế Tuyệt Đan trong tay, tươi cười nói:

- Quả thật vật này là đòn sát thủ bảo mệnh, vô cùng trân quý hiếm có, khiến ta rất động lòng!

Dù sao cũng là Đế Tuyệt Đan, Dương Khai tuy thực lực hiện tại không tầm thường, lại tinh thông Không Gian Pháp Tắc, nhưng tu vi vẫn còn thấp. Trong Tinh Giới, cao thủ nhiều như mây, nguy cơ tứ phía, nói không chừng lúc nào đó sẽ gặp phải đối thủ khó lòng địch nổi, đến lúc đó Đế Tuyệt Đan sẽ trở thành một lá bùa hộ mệnh... Dương Khai sao có thể không động lòng?

Vật này có lẽ là một trong những vật phẩm quý giá nhất trong Tứ Quý Chi Địa, cho dù phần Đế Vận mà Cung Văn Sơn đoạt được cũng không thể so sánh. Đế Vận chẳng qua là dùng để tế luyện Đế Bảo, mà Đế Bảo trên tay Dương Khai có mấy kiện... nên Đế Vận đối với hắn gần như không có tác dụng.

- Còn có điều kiện khác ư? - Vô Thường nhướng mày, nghe ra ý tứ trong lời của Dương Khai:

- Nói nghe xem, nếu không quá đáng, ta có thể chấp nhận!

- Vô Thường huynh thật sảng khoái! - Dương Khai cười lớn một tiếng. Thật ra những người như Vô Thường, La Nguyên, ngoài tâm tính và tính khí của họ ra, thì hợp tác cùng nhau lại rất nhanh gọn, bởi vì nói chuyện trao đổi với họ không quá mệt mỏi, họ đều biết nhìn mặt đoán ý, phỏng đoán tâm tư người khác.

Dương Khai nói:

- Vật này cố nhiên trân quý, nhưng Vô Thường huynh cũng biết, nó chỉ là một vật phẩm tiêu hao, dùng một lần là hết...

- Bớt dài dòng đi, ta dĩ nhiên biết ưu nhược điểm của nó. Cứ nói thẳng điều kiện của ngươi là được! - Vô Thường không đợi Dương Khai nói xong đã cắt ngang.

Dương Khai ngượng ngùng sờ mũi...

- Dương huynh, không ngại thì Hạ mỗ có một đề nghị! - Lúc này, Hạ Sanh bỗng nhiên cười hì hì chen vào.

- Ngươi lại muốn giở trò gì? - Vô Thường không vui nhìn hắn.

Hạ Sanh ra vẻ vô tội nói:

- Ta chỉ đưa ra đề nghị với Dương huynh thôi, nghe hay không là chuyện của hắn, sao lại trách ta?

Dương Khai mỉm cười, nói:

- Hạ huynh có lời gì cứ nói đừng ngại!

- Ừm... - Hạ Sanh gật đầu, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Vô Thường, nói:

- Vô Thường huynh lần này trong Tứ Quý Chi Địa dường như thu được không ít Tinh Ấn... Dương huynh có thể...

Nói đến đây, Dương Khai lộ vẻ bừng tỉnh, lập tức hiểu rõ ý của Hạ Sanh.

Vô Thường lại nhíu mày không hiểu.

Hạ Sanh nói tiếp:

- Trước khi tới đây, Cao trưởng lão đã từng nói, tất cả đệ tử đoạt được Tinh Ấn dư thừa, nộp lên trên đều có thể nhận được ban thưởng của tông môn! Nộp càng nhiều, ban thưởng càng lớn! Dương huynh tuy không phải đệ tử của Thần Điện ta, nhưng cũng có thể áp dụng quy tắc này, nếu huynh có được nhiều Tinh Ấn, không hẳn là không thể đưa ra yêu cầu của mình với Thần Điện, nhờ điện chủ cùng các vị trưởng lão tìm Kiếp Ách Nan Quả giúp huynh!

Nghe đến đây, hai mắt Dương Khai sáng ngời, thầm cảm thấy đây là một chủ ý không tồi!

Chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này, xem như hắn không thể hoàn thành nhiệm vụ mong muốn, nhưng lại không thể cứ thế trở về Phong Lâm Thành báo cáo thất bại với Tần Triêu Dương. Nếu có thể nhờ cậy được tầng lớp cao tầng của Thanh Dương Thần Điện, thì không hẳn là không có hy vọng tìm được Kiếp Ách Nan Quả.

Một câu nói đã khiến Dương Khai động lòng.

- Hừ! - Vô Thường lại hừ lạnh một tiếng:

- Sao thế? Muốn dùng cách này để cắt giảm suất vào Toái Tinh Hải của Vô Hoa Điện chúng ta ư? Hạ huynh lại không có tự tin vào tông môn nhà mình như vậy sao?

- Không phải vậy! - Hạ Sanh mỉm cười nói:

- Ta chỉ suy nghĩ thay cho Dương huynh thôi, không phải như huynh nói đâu!

- Không sao! Những người khác của Vô Hoa Điện có thể vào Toái Tinh Hải hay không, ta không quan tâm, chỉ cần mình ta vào được là được!

- Ồ? - Hạ Sanh nhướng mày nói:

- Ý của Vô Thường huynh là, chỉ cần để lại một quả Tinh Ấn cho huynh là được ư?

- Vậy phải xem ý của hắn! - Vô Thường đưa mắt nhìn Dương Khai.

Dương Khai nói:

- Ta hỏi trước một câu, Vô Thường huynh lần này thu được mấy cái Tinh Ấn?

- Năm cái!

- Không ít nha! - Dương Khai tán thưởng một tiếng, nói tiếp:

- Được rồi, nếu Vô Thường huynh đã có thành ý như vậy, Dương mỗ sẽ giao dịch với huynh, nhưng ta còn một thắc mắc!

- Nói! - Vô Thường lời ít mà ý nhiều.

- Huynh định giao Tinh Ấn của mình cho ta thế nào?

- Dùng bí thuật chuyển đi không được sao! - Vô Thường đáp như thể đó là chuyện đương nhiên.

Dương Khai mặt đầy mồ hôi lạnh, nói:

- Vậy sao lúc trước ở ngoài Tuế Nguyệt Thần Điện, khi huynh nhìn thấy ta lại định chém cánh tay của ta?

- Ngươi biết bí thuật này sao? - Vô Thường khinh thường hỏi.

- Không biết! - Dương Khai thành thật đáp.

- Vậy thì phải chém rồi! - Vô Thường hừ lạnh một tiếng.

- Thật có lý, ta đúng là không lời nào chống đỡ! - Dương Khai đầy mặt mồ hôi lạnh.

- Bớt nói nhảm đi, hoàn thành giao dịch trước đã!

Trong lúc nói chuyện, thân hình hắn nhoáng một cái đã đến trước mặt Dương Khai, hai tay bấm linh quyết, nguyên lực toàn thân cuồn cuộn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!