Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2200: CHƯƠNG 2200: CÒN CÓ VƯƠNG PHÁP HAY KHÔNG

Sơn cốc vô danh, cảnh sắc vẫn như cũ rất tiêu điều, linh khí khô kiệt, cánh cửa ánh sáng hình tròn kia đứng sừng sững giữa không trung, thỉnh thoảng lại có võ giả từ trong đi ra, hoặc mặt mày hớn hở, nhìn qua là biết ở trong Tứ Quý Chi Địa rất có thu hoạch; hoặc ủ rũ cúi đầu, dường như rất không vừa ý với thu hoạch của mình.

Không có gì khác, bởi vì thời khắc này, tổng cộng sáu vị cường giả Đế Tôn Cảnh bày hình chữ "nhất", từng người mắt lom lom nhìn chằm chằm chỗ cửa kia, mỗi khi có người từ trong đi ra, sáu luồng thần niệm thuộc cấp bậc Đế Tôn Cảnh đồng loạt bao phủ người đó.

Ai có thể chịu đựng dưới áp lực như vậy?

Cũng may sáu vị Đế Tôn Cảnh cũng không có ý đả thương người, mà chỉ là đơn thuần dò xét cho nên áp lực kia đến nhanh đi cũng nhanh, trong nháy mắt liền biến mất không thấy.

Rất nhiều người không biết sáu vị cường giả này rốt cuộc đang làm gì, sau khi rời khỏi từ trong cửa ra lập tức vội vàng lướt sang một bên. Thế nhưng những người tinh ý, cũng đã đoán được vì cái gì bọn họ bày ra khí thế, trấn giữ nơi cửa ra như vậy.

Cứ như thế, sáu vị Đế Tôn Cảnh nhìn chằm chằm cửa ra, ánh mắt không chớp lấy một cái, ước chừng nhìn chằm chằm hơn nửa ngày.

Mỗi một khắc, từ trong cửa sáng yên lặng đã lâu kia chợt lướt ra một bóng người.

Sáu vị Đế Tôn Cảnh lập tức quay đầu đưa mắt nhìn sang.

Bóng người kia quả nhiên có chút không kịp trở tay, bất quá phản ứng lại cũng rất nhanh, ngay khoảnh khắc liền thúc giục toàn bộ nguyên lực và thần thức, ngăn cản áp lực khổng lồ kia, bất quá ngay sau đó, hắn liền nhíu mày, lộ vẻ khó hiểu, bởi vì hắn phát hiện áp lực đến từ phía trước dĩ nhiên là các trưởng bối của các đại tông môn...

- Tốt tốt tốt! Phong Minh của Vô Hoa Điện nhìn Vô Thường từ trong Tứ Quý Chi Địa đi ra, không ngừng lẩm bẩm một chữ tốt, mặt đầy ý tươi cười, nói:

- Vô Thường ngươi hãy qua một bên đi!

Vô Thường nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia suy tư, đi sang một bên đứng chờ.

Theo sát phía sau Vô Thường là ba bóng người, chính là ba người Hạ Sanh của Thanh Dương Thần Điện.

Vừa xuất hiện, Hạ Sanh liền đầy mặt mồ hôi nhỏ giọt nói:

- Chư vị đại nhân... đang làm gì vậy, chẳng lẽ... là nghênh đón chúng ta? Tiểu tử nào dám...

- Ngươi còn lải nhải, bổn tọa sẽ ném ngươi trở vào đấy! Tiêu Vũ Dương hừ lạnh một tiếng.

Hạ Sanh lập tức rụt cổ lại, không dám lên tiếng, vội vàng cùng với Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu chạy ào về phía bên cạnh.

Đợi sau khi ba người này đi ra, ước chừng qua mười nhịp thở, bóng dáng Dương Khai mới lộ ra ngay cửa.

Cao Tuyết Đình không tự chủ khẽ hô một tiếng, thấp giọng thì thầm:

- Cuối cùng cũng đi ra rồi!

- Chính là tên tiểu tử này? Tiêu Vũ Dương quay đầu hỏi Cao Tuyết Đình.

Cao Tuyết Đình nhẹ gật đầu.

- Rất tốt!

Tiêu Vũ Dương cười lớn một tiếng:

- Dám khiến bổn tọa đợi lâu như vậy, ta thật muốn nhìn xem tên tiểu tử này có ba đầu sáu tay ra sao!

Vừa dứt lời, lão phất tay một cái, trực tiếp bao phủ lấy Dương Khai.

Dương Khai còn chưa đứng vững gót chân, liền cảm giác một áp lực trói buộc to lớn giáng xuống đỉnh đầu, lực lượng kia cường đại khiến hắn hoàn toàn không thể nảy sinh ý niệm phản kháng nổi, ngay khoảnh khắc bị giam cầm tại chỗ, tiếp sau đó, liền bị kéo đến trước mặt Tiêu Vũ Dương.

- Chuyện gì thế này? Dương Khai hô to một tiếng, mặt đầy vẻ hoảng sợ.

Hắn còn tưởng là mình bị người nào đánh lén!

Khi ngước mắt nhìn lại: trước mặt sáu vị cường giả Đế Tôn Cảnh, đều dùng ánh mắt sáng quắc chăm chú nhìn mình. Ánh mắt kia, tựa như sáu tên sắc lang đang nhìn chằm chằm một thiếu nữ trần truồng.

Ngay cả Cao Tuyết Đình cũng không ngoại lệ.

Sáu người này, Dương Khai bất ngờ nhận ra tất cả bọn họ, Cao Tuyết Đình cùng Tiêu Vũ Dương thì không cần nói, bốn người kia cũng đều thấy qua trong Phong Lâm Thành.

Dương Khai chỉ hơi suy nghĩ một chút liền hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với thế cục trước mắt này.

Tuy rằng trong lòng sớm có chuẩn bị, nhưng thật đến khoảnh khắc này, hắn vẫn không khỏi cảm thấy có chút bất lực, không kịp ứng phó...

- Làm gì vậy, làm gì vậy chứ? Dương Khai hô to gọi nhỏ.

- Đừng sợ, sẽ không đả thương ngươi đâu! Cao Tuyết Đình an ủi nói.

- Có lời gì cứ từ từ nói nha! Quân tử động khẩu không động thủ, oan gia nên giải không nên kết, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây... các vị chẳng lẽ lại ức hiếp thiếu niên nghèo sao! Dương Khai nói một tràng!

- Tiểu tử bớt ồn ào! Tiêu Vũ Dương hừ lạnh một tiếng, chụp lấy Dương Khai.

Dương Khai còn chưa kịp có phản ứng, nhẫn không gian trên tay hắn đã bị lão chụp lấy.

- Cướp đồ? Dương Khai lập tức hoảng sợ, trừng mắt nhìn Tiêu Vũ Dương, nói:

- Ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ, còn có vương pháp hay không đây?

- Hử? Tiêu Vũ Dương dùng thần niệm xuyên qua nhẫn không gian của Dương Khai dò xét bên trong, nhưng không ảnh hưởng lão vận chuyển suy nghĩ, lão chỉ dùng giọng mũi phát ra một âm điệu khinh thường, khí thế làm cho Dương Khai như lùn đi một đoạn, lão cười lạnh nói:

- Vương pháp? Ở chỗ này, bổn tọa chính là vương pháp, ngươi có ý kiến gì sao?

- Nếu đại nhân đã nghĩ như vậy... Dương Khai nhún vai một cái, bất đắc dĩ nói:

- Vậy thì tiểu tử cũng chẳng còn cách nào!

- Rất tốt! Tiêu Vũ Dương nói xong, không để ý tới Dương Khai nữa, mà chuyên tâm dò xét.

Một lát sau, lão nhướn mày, ném chiếc nhẫn trên tay cho Phong Minh đang đứng bên cạnh.

Phong Minh nhận lấy, cũng theo cách đó dò xét bên trong nhẫn...

Lúc này, Tiêu Vũ Dương lần nữa đưa mắt nhìn Dương Khai, ánh mắt sâu không lường được, tựa như ma quỷ chốn vực sâu, khiến mọi người nhìn thấy không rét mà run, hoàn toàn không có dũng khí nhìn thẳng vào mắt lão. Dường như lão muốn nhìn thấu nội tâm Dương Khai, muốn khai quật bí mật hắn giấu tận đáy lòng.

Dương Khai bị lão nhìn đến toàn thân không được tự nhiên, trong cơ thể tựa như có vô số kiến bò, vô cùng ngứa ngáy...

Bất quá cũng may hắn đã từng kiến thức qua khí thế của cường giả Đế Tôn Tam Tầng Cảnh, cũng từng chiến đấu với ba vị cường giả Đế Tôn Nhất Tầng Cảnh, cho nên Tiêu Vũ Dương muốn dựa vào ánh mắt chèn ép ý chí của hắn, thật ra là có chút tự phụ.

Dĩ nhiên, điều này cũng không trách lão, bình thường Đạo Nguyên Nhất Tầng Cảnh bị lão nhìn chằm chằm như vậy, đâu còn có thể suy nghĩ riêng gì? Mà đã sớm ý thức hỗn loạn, hỏi gì đáp nấy... Thế nhưng Dương Khai cố tình đã từng trải qua sóng to gió lớn.

- Tiểu tử, bổn tọa thấy ngươi là một người thông minh, hẳn biết sở dĩ chúng ta ở đây là vì chuyện gì chứ? Tiêu Vũ Dương cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi thẳng.

- Có suy đoán một chút... Chuyện đã đến nước này, Dương Khai cũng không thể giả vờ ngây ngốc, chỉ có thể nói vậy, sau khi nói xong, hắn như sợ hãi nhìn Tiêu Vũ Dương, nói:

- Vì Thái Diệu Đan phải không?

- Biết thì tốt! Tiêu Vũ Dương khẽ đáp một tiếng.

Bọn họ đợi ở đây, dĩ nhiên là vì Thái Diệu Đan.

Trước đó, các võ giả từ trong Tứ Quý Chi Địa đi ra đã truyền tin rằng Thái Diệu Bảo Liên xuất hiện trong Tứ Quý Chi Địa, lại được Dương Khai luyện chế thành đan.

Mấy người Tiêu Vũ Dương biết được tin tức này, tự nhiên vô cùng chấn động.

Thái Diệu Đan, đây chính là linh đan nghịch thiên, nếu dùng tốt, một viên Thái Diệu Đan đủ để tạo ra một cường giả Đế Tôn Cảnh.

Sự tình trọng đại như vậy, bọn họ sao có thể không để ý? Nếu không phải vì sợ tùy tiện đi vào Tứ Quý Chi Địa sẽ phá hư cánh cửa ánh sáng kia, bọn họ sớm đã xông vào, đâu còn thời gian cho Dương Khai làm giao dịch?

Một mực chờ ở đây, rốt cuộc gặp được chính chủ Dương Khai này, dĩ nhiên bọn họ muốn hỏi cho rõ ràng.

- Thái Diệu Đan còn dư lại đâu? Giao ra đây! Tiêu Vũ Dương trực tiếp đưa ra một bàn tay hỏi Dương Khai.

- Đâu có dư thừa? Hết sạch rồi! Dương Khai đáp với vẻ mặt vô tội.

- Hử? Tiêu Vũ Dương một lần nữa bày ra khí thế uy nghiêm, lạnh lùng nói:

- Ngươi hẳn biết thực lực mình thấp kém, nếu ngươi nói dối, bổn tọa có thể nhìn ra đấy!?

- Ta nói thật, không tin, ngài hỏi Vô Thường huynh và Hạ huynh bọn họ xem! Dương Khai chỉ tay nói.

Vô Thường và Hạ Sanh không khỏi giật giật khóe miệng.

Tuy rằng bọn họ là nhân tài mới nổi của Đạo Nguyên Cảnh, nếu có thời gian nhất định có thể tấn thăng Đế Vị, nhưng so sánh với cường giả Đế Tôn Cảnh lão làng như Tiêu Vũ Dương thì vẫn còn có chênh lệch rất lớn. Thời khắc này, Dương Khai giá họa cho người, tự nhiên khiến hai người áp lực như núi.

- Vậy tốt! Tiêu Vũ Dương trầm giọng nói:

- Bổn tọa hỏi ngươi, ngươi thành thật trả lời, nếu dám có nửa câu nói dối, ta sẽ ném ngươi vào Tứ Quý Chi Địa, cho ngươi đợi ở bên trong cả đời!

Vừa dứt lời, ngón tay lão chỉ vào cánh cửa ánh sáng còn chưa đóng kia.

Bỗng nhiên lão lại chuyển đề tài, lộ ra vẻ mặt ôn hòa, mỉm cười nói:

- Dĩ nhiên, nếu ngươi thành thật hợp tác, vinh hoa phú quý... sẽ cực lớn!

Dương Khai lau mồ hôi lạnh trên trán, nói:

- Đây chính là đánh một gậy rồi cho một miếng mứt táo sao... A a... Tiêu đại nhân có gì cứ hỏi đi, tiểu tử biết gì sẽ nói hết, không dám giấu giếm!

- Ừm! Tiêu Vũ Dương lộ vẻ mặt hài lòng, nói:

- Thái Diệu Đan kia... quả thật là do ngươi luyện chế thành?

- Mọi người đều nhìn thấy, sao có thể giở trò?

Dương Khai ngạo nghễ nói:

- Không tin, ngài có thể hỏi Công chúa điện hạ, nàng có thể làm chứng cho ta!

- Đã hỏi rồi, nhưng bổn tọa vẫn không dám tin... ngươi mà lại là một Luyện Đan Sư cấp Đạo Nguyên... Tiêu Vũ Dương nói có chút khó tin, dừng một chút, lão nói tiếp:

- Được rồi, vấn đề này tạm thời không cần suy tính, Thái Diệu Đan tổng cộng thành đan mấy viên?

- Bốn viên!

- Phân phối đi đâu rồi?

- Lam Huân Công chúa ăn một viên, một nữ đệ tử Bát Phương Môn ăn một viên, chính ta ăn một viên... cuối cùng cho Vô Thường!

- Hử? Nghe tới đây, Phong Minh của Vô Hoa Điện nhướn mày, lộ vẻ bất ngờ, quay đầu nhìn về phía Vô Thường.

Vô Thường nhìn lão khẽ gật đầu.

Phong Minh lập tức cười đến mắt híp lại, nói:

- Tiêu đại nhân, Vô Thường được một viên Thái Diệu Đan, coi như là cơ duyên của hắn, còn xin Tiêu đại nhân giơ cao đánh khẽ a... ha ha ha...

Tiêu Vũ Dương liếc nhìn lão một cái, không để ý tới lão, mà nhìn vào Dương Khai nói:

- Dựa theo lời ngươi nói, vậy Thái Diệu Đan một viên cũng không còn sao?

Dương Khai trên mặt toát mồ hôi nói:

- Tiêu đại nhân! Luyện chế một lò Thái Diệu Đan kia ta đúng là mất rất nhiều khí lực, thiếu chút nữa không luyện chế thành công... cuối cùng có thể thành đan bốn viên đã là may mắn lắm rồi... Ngài còn muốn thế nào nữa chứ? Trầm ngâm một chút, hắn nói tiếp:

- Sau khi luyện chế thành, linh đan đều ở trong lò luyện đan, chuyện giao dịch cũng tiến hành trước mắt mọi người, tất cả linh đan quả thật đều đã tiêu hao hết sạch... Tiêu đại nhân đã kiểm tra nhẫn không gian của ta, có lẽ cũng không dò xét được thứ gì phải không!?

Tiêu Vũ Dương khẽ gật đầu, nói:

- Không sai, có thể thành đan bốn viên, với thực lực của ngươi coi như là tận lực rồi. Thái Diệu Đan vật này, dù là do Luyện Đan Sư cấp Đế ra tay, cũng không nhất định có thể luyện chế được nhiều hơn... Chuyện linh đan nếu đã điều tra rõ, thì... không có chuyện gì nữa rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!