Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2201: CHƯƠNG 2201: KHÔNG GÂY SẼ KHÔNG CHẾT

Nghe vậy, Dương Khai thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Vũ Dương nghiêm mặt nói:

- Nói cho ngươi biết, bổn tọa chờ ở đây không phải là muốn cướp đoạt linh đan của ngươi! Chỉ là... dân thường vô tội, mang ngọc có tội, với tu vi hiện nay của ngươi, nếu mang theo Thái Diệu Đan bên người, sau này e rằng tai họa khôn lường!

Dương Khai gật đầu lia lịa:

- Tiểu tử hiểu rồi, đã để Tiêu đại nhân phải lo lắng!

Hắn biết Tiêu Vũ Dương ngoài miệng nói nghe xuôi tai, nhưng mục đích thực sự là muốn chiếm lấy Thái Diệu Đan của mình. Dĩ nhiên, dùng từ "cướp đoạt" để hình dung cũng không hoàn toàn chuẩn xác, vì chắc chắn lão sẽ đưa ra một mức bồi thường nào đó.

Bất quá... Tiêu Vũ Dương nói cũng không sai, nếu Dương Khai thật sự có Thái Diệu Đan dư thừa trong người, thì sau này cũng đừng mong sống yên ổn... Võ giả Đạo Nguyên Cảnh hắn không sợ, nhưng các cường giả Đế Tôn Cảnh kia thì sao?

Cường giả Đế Tôn Cảnh quả thật không cần Thái Diệu Đan, nhưng Đế Tôn Cảnh nào mà không có vài đệ tử con cháu? Thái Diệu Đan này đối với bọn họ cũng có sức hấp dẫn cực lớn.

Đến lúc đó, tất sẽ có vô số Đế Tôn Cảnh nghe tin kéo đến, truy lùng ráo riết hòng cướp đoạt của hắn...

Nhưng qua chuyện hôm nay, việc Dương Khai đã tiêu hao hết dược liệu để luyện chế Thái Diệu Đan đã được chứng thực, hơn nữa còn là do Tiêu Vũ Dương cùng năm vị cường giả Đế Tôn Cảnh khác cùng nhau xác nhận.

Tin rằng sau này sẽ không còn ai tìm đến gây phiền phức cho Dương Khai, với ý đồ tìm kiếm Thái Diệu Đan trên người hắn.

Từ một lập trường nào đó mà nói, Dương Khai quả thật phải cảm kích Tiêu Vũ Dương mới đúng.

Nói đến đây, nhẫn không gian của Dương Khai đã truyền đến tay Cao Tuyết Đình, năm người kia đều đã dò xét xong, cũng không phát hiện được gì, Cao Tuyết Đình cũng chẳng phí công, liền trả lại nhẫn không gian cho Dương Khai.

Dương Khai đeo lại nhẫn, lúc này mới nhìn Tiêu Vũ Dương nói:

- Tiêu đại nhân, nếu không có chuyện gì khác... tiểu tử xin phép cáo lui!

- Ừm! - Tiêu Vũ Dương khẽ gật đầu, đoạn lại nhìn hắn nói: - Bổn tọa có một đề nghị, không biết ngươi có muốn nghe không?

- Tiêu đại nhân có gì chỉ dạy, tiểu tử vô cùng vinh hạnh! - Dương Khai vội vàng nghiêm mặt nói.

Thấy hắn như thế, sắc mặt Tiêu Vũ Dương hòa hoãn hơn rất nhiều, trầm giọng nói:

- Tham thì thâm!

Dương Khai nhướng mày, ra vẻ đăm chiêu, ôm quyền nói:

- Đa tạ đại nhân chỉ điểm, tiểu tử khắc cốt ghi tâm!

- Vậy thì tốt! Ngươi lui ra đi! - Tiêu Vũ Dương phất tay áo.

Lúc này Dương Khai mới cất bước, đi tới nơi các đệ tử Thanh Dương Thần Điện đang tập trung, tìm một vị trí ngồi xuống.

Thời khắc này, tại sơn cốc vô danh, rất nhiều võ giả đã tụ tập thành từng nhóm, lấy tông môn và gia tộc làm đơn vị, nghỉ ngơi chờ đợi.

Bất quá nhìn số lượng, so với ba mươi ba ngày trước đã ít đi ít nhất một phần ba. Những võ giả không thể xuất hiện ở đây, hiển nhiên đã gặp phải bất trắc trong Tứ Quý Chi Địa.

Trong trời đất này, bất kỳ một bí cảnh nào, bất kỳ một nơi rèn luyện nào, đều ẩn chứa vô vàn cơ duyên đi kèm với nguy hiểm tương ứng, mà con đường võ giả từ xưa đến nay đều là bước đi trên lằn ranh sinh tử...

Đây là vận mệnh mà mỗi một võ giả đều phải đối mặt, là vận mệnh không thể trốn tránh!

Võ giả tu luyện, giống như đãi cát tìm vàng, tầng tầng lớp lớp bị đào thải, kẻ ở lại đến cuối cùng mới là kẻ mạnh nhất.

Lúc Dương Khai đang nghỉ ngơi, Biện Vũ Tình và Khấu Vũ đến từ biệt hắn.

Lần này Bích Vũ Tông chỉ có hai người bọn họ tiến vào Tứ Quý Chi Địa rèn luyện, vận may cũng xem như không tệ, tuy không có được cơ duyên và thu hoạch quá lớn, nhưng cả hai cuối cùng đều bình an trở về.

Bây giờ Tứ Quý Chi Địa sắp đóng lại, hai người họ tự nhiên cũng phải quay về Bích Vũ Tông.

Dương Khai hàn huyên với hai người một hồi, rồi nhìn theo bóng họ rời đi.

Hắn cũng không phí tâm dặn dò Biện Vũ Tình đừng nói cho Ô Mông Xuyên biết chuyện gặp mình, bởi vì hắn biết, sau khi Biện Vũ Tình trở về chắc chắn sẽ phải báo cáo tất cả những gì trải qua trong chuyến đi này cho Ô Mông Xuyên, đến lúc đó tin tức của mình nhất định sẽ lọt vào tai lão.

Đối với người này, Dương Khai có chút kiêng kỵ!

Chỉ có thể thầm hạ quyết tâm: trước khi mình đủ mạnh, tuyệt đối không nên gặp mặt lão già này, để khỏi bị lão ta hãm hại.

Lại qua một canh giờ, theo một tiếng nổ vang vọng khắp đất trời, quang môn tại sơn cốc vô danh đột ngột biến mất. Đến đây, Tứ Quý Chi Địa đã hoàn toàn đóng lại, lần mở ra tiếp theo cũng không biết phải chờ đến bao giờ.

Lúc này, chuyến đi Tứ Quý Chi Địa xem như kết thúc viên mãn, các võ giả của những tông môn gia tộc cũng lục tục rời đi. Bên kia, Cao Tuyết Đình cũng chào Tiêu Vũ Dương một tiếng, rồi tế ra lâu thuyền, chở các đệ tử Thanh Dương Thần Điện lên đường trở về.

Thanh Dương Thần Điện lần này tổn thất không lớn, trừ Dương Khai là người ngoài, lúc đi bọn họ có mười chín đệ tử, lúc về chỉ thiếu bốn người mà thôi.

Tổn thất này ít hơn nhiều so với các tông môn khác, và vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được của Cao Tuyết Đình.

Bất quá, vì có người bỏ mạng, trên đường trở về, tâm trạng của các đệ tử cũng không cao, chỉ lặng lẽ ngồi nghỉ ngơi, củng cố thu hoạch của bản thân trong Tứ Quý Chi Địa.

Bỗng dưng, bên tai Dương Khai truyền đến tiếng gọi của Cao Tuyết Đình, hắn vội vàng mở mắt, nhìn sang, chỉ thấy vị Cao trưởng lão của Thanh Dương Thần Điện này đang đứng trên boong thuyền, quay lưng về phía mình, tóc dài bay trong gió, tay áo phất phơ, dường như đang ngắm nhìn phong cảnh xa xăm. Bóng lưng yêu kiều ấy như một nét chấm phá tuyệt đẹp giữa đất trời.

Dương Khai không dám chậm trễ, vội vàng đứng dậy bước tới gần nàng.

Đi đến sau lưng Cao Tuyết Đình không xa, Dương Khai ôm quyền nói:

- Cao trưởng lão có gì phân phó?

Cao Tuyết Đình không trả lời, chỉ bình thản nói:

- Lời Tiêu đại nhân nói với ngươi lúc nãy, ngươi hiểu rõ không?

Dương Khai trầm ngâm một lát, nói:

- Ý của Tiêu đại nhân có lẽ là muốn ta phải lựa chọn một trong hai con đường, võ đạo hoặc đan đạo!

- Không sai! - Cao Tuyết Đình khẽ gật đầu, lúc này mới quay gương mặt xinh đẹp lại, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Dương Khai, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói: - Tư chất của ngươi trên cả võ đạo và đan đạo đều rất bất phàm, nếu có đủ thời gian, nhất định có thể đạt thành tựu lớn trong một trong hai lĩnh vực này, thậm chí có thể đạt đến một tầm cao mà ngay cả ta cũng không thể sánh kịp... Thế nhưng... tinh lực của con người là có hạn, ngươi chọn võ đạo thì phải từ bỏ đan đạo, ngược lại cũng vậy. Ngươi không thể nào dồn hết tinh lực cho cả hai lĩnh vực cùng một lúc... Đây cũng là một phen khổ tâm của Tiêu đại nhân!

- Tiểu tử hiểu rồi! - Dương Khai nghiêm túc gật đầu.

- Ngươi hiểu là tốt... Ta không có chuyện gì khác!

- Vậy tiểu tử xin cáo lui!

Dương Khai hơi khom người nói.

Hắn khá bất ngờ khi Cao Tuyết Đình gọi hắn đến chỉ để nói những lời này.

Tuy nhiên, cũng chính vì vậy mà hắn có chút cảm động: mình không phải là đệ tử Thanh Dương Thần Điện, nhưng Cao Tuyết Đình vẫn có phần quan tâm đến mình, nếu không, nàng vốn không cần thiết phải nói với mình những điều này.

Dương Khai vừa mới xoay người, chợt nghe sau lưng truyền đến một câu:

- Thái Diệu Đan... thật sự không còn sao?

Dương Khai vội vàng quay đầu lại, nhưng đập vào mắt chỉ là tấm lưng của Cao Tuyết Đình, không hề nhúc nhích, phảng phất như câu nói kia không phải do nàng thốt ra.

Hắn đứng tại chỗ cau mày suy nghĩ một hồi, cũng không dám tùy tiện lên tiếng, chỉ quay về vị trí của mình, tiếp tục khoanh chân ngồi xuống.

"Nữ nhân này không phải đã nhìn thấu điều gì rồi chứ? Trực giác của phụ nữ quả nhiên đáng sợ..." Dương Khai thầm lẩm bẩm trong lòng.

Thời gian mấy ngày trôi qua...

Một ngày nọ, trên dãy núi Thanh Dương, một chiếc lâu thuyền tinh xảo lướt nhanh qua. Đám người Đạo Nguyên Cảnh đứng trên lâu thuyền lúc này đều đã thoát khỏi nỗi bi thương vì mất đi đồng bạn, tất cả đều đứng dậy, ngắm nhìn cảnh sắc quen thuộc phía dưới.

- Ha ha ha ha... Hạ Sanh ta về rồi đây! - Hạ Sanh hai tay chống nạnh, dường như sợ người khác không biết, cất tiếng cười to, âm thanh theo lâu thuyền vang vọng khắp dãy núi.

Các đệ tử Thanh Dương Thần Điện đang sinh hoạt bên dưới vội vàng ngẩng đầu nhìn lên.

- Huynh trưởng thành một chút đi! - Tiêu Bạch Y lạnh lùng liếc hắn, vẻ mặt đầy khinh miệt.

- Tiểu Bạch, về đến nhà rồi thì phải vui lên chứ... Nào, cùng hô với sư huynh... - Hạ Sanh vừa nói vừa đi tới khoác vai Tiêu Bạch Y.

- Ai thèm hô cùng huynh...

Tiêu Bạch Y trán nổi gân xanh.

- Thật là mất mặt! - Mộ Dung Hiểu Hiểu mặt đỏ bừng nói.

- Hừ! - Tiêu Bạch Y hừ lạnh một tiếng, liếc xéo Hạ Sanh: - Huynh đó... nhìn đại sư huynh của tông môn người ta xem, nhìn Vô Thường và La Nguyên bọn họ xem, ai nấy đều lạnh lùng, khiến cho các sư đệ sư muội bên dưới cảm thấy an toàn, có thể dựa dẫm. Còn huynh, cả ngày không chút đứng đắn, như vậy sao làm đại sư huynh được?

- Thì ra ngươi muốn sư huynh lạnh lùng sao? - Giờ khắc này, Hạ Sanh bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, ánh mắt lóe lên hàn quang, vẻ cợt nhả trong khoảnh khắc biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là một khí thế ngạo nghễ, trời đất bao la duy ngã độc tôn.

Trong chớp mắt, khí chất của Hạ Sanh đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

- Sư huynh nhà người ta làm được, bổn sư huynh... dĩ nhiên cũng có thể! - Hắn trầm giọng, vẻ mặt trang nghiêm.

Mộ Dung Hiểu Hiểu nhìn đến ngây người, cái miệng nhỏ nhắn há thành hình tròn, bàn tay nhỏ bé che miệng, đôi mắt đẹp chớp chớp.

- Có cảm thấy rất đáng tin, rất an toàn... phải không? - Hạ Sanh chăm chú nhìn nàng, dùng giọng trầm thấp hùng hồn hỏi: - Có muốn phấn đấu quên mình, vứt bỏ hết thảy để lao vào vòng tay vững chãi, lồng ngực rộng lớn này của sư huynh không?

Mộ Dung Hiểu Hiểu mím đôi môi đỏ mọng, nói:

- Sát khí của sư huynh... rò rỉ ra ngoài rồi...

- Đừng làm loạn! - Cao Tuyết Đình liếc nhìn Hạ Sanh một cái, thản nhiên nói: - Thượng bất chính, hạ tắc loạn! Bớt học theo điện chủ của chúng ta đi, cẩn thận sau này không tìm được nữ nhân!

- Vậy sao? - Hạ Sanh lập tức như bị sét đánh, cả người như bị đả kích nặng nề, nghiêm túc suy nghĩ một chút, trán toát mồ hôi lạnh, thấp giọng thì thầm: - Đúng vậy... Tông chủ, điện chủ nhà người ta đều tam thê tứ thiếp, trái ôm phải ấp, hưởng hết phúc của nhân gian... thế mà điện chủ chúng ta lại là một lão độc thân...

Hắn mặt mày trắng bệch, dường như nhìn thấy một cảnh tượng gì đó cực kỳ đáng sợ, vừa lẩm bẩm vừa ngẩng đầu lên, nhìn Cao Tuyết Đình nói:

- Cao trưởng lão, điện chủ đáng thương như vậy, ngài có nghĩ tới... A... Lại nữa rồi?

Hắn nói còn chưa dứt lời, bỗng nhiên Cao Tuyết Đình phất ống tay áo một cái, trực tiếp ném hắn bay khỏi lâu thuyền. Tiếng kêu thảm thiết kéo dài, hắn bị bỏ lại phía sau thật xa.

- Không gây, sẽ không chết! - Tiêu Bạch Y không có chút ý đồng tình nào, ngược lại hừ một tiếng lạnh như băng.

Mộ Dung Hiểu Hiểu thì lo lắng quay đầu nhìn lại, vốn còn muốn cầu xin tha cho Hạ Sanh, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Cao Tuyết Đình, lại sợ đến mức nuốt ngược lời đã đến bên miệng...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!