Tại Thanh Dương Thần Điện, trên ngọn chủ phong Vạn Thánh Phong, một chiếc lâu thuyền từ từ hạ xuống, kéo theo một trận cuồng phong.
Bên dưới, Điện chủ Ôn Tử Sam đã nhận được tin, cùng Phó điện chủ Cừu Nhiễm, trưởng lão Trần Thiến... tất cả mọi người đều đứng chờ với vẻ mặt ngưng trọng.
Lâu thuyền còn chưa đáp xuống, mấy đạo thần niệm của Đế Tôn Cảnh đã quét qua, các cường giả lập tức hiểu rõ tình hình thương vong của các đệ tử trong chuyến đi lần này.
Tuy có tổn thất vài đệ tử tinh nhuệ, nhưng may mắn là những người được đặt nhiều kỳ vọng đều bình an trở về, cho nên mọi người đều bất giác thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt ngưng trọng cũng giãn ra đôi chút.
Một lát sau, lâu thuyền đáp xuống mặt đất.
Các đệ tử lần lượt nhảy xuống, Cao Tuyết Đình bấm pháp quyết thu hồi lâu thuyền.
- Ha ha ha! Tiểu Tuyết Đình, nhiều ngày không gặp, nhớ chết ta rồi, tới đây, cho thúc thúc ôm một cái nào! Ôn Tử Sam vừa cất tiếng cười ha hả, vừa dang rộng vòng tay lao về phía Cao Tuyết Đình.
Ong...
Kiếm khí ngâm vang, sát ý trào dâng.
Ôn Tử Sam toàn thân toát mồ hôi lạnh, khựng lại ở vị trí chỉ cách Cao Tuyết Đình một thước, lúc này một thanh bảo kiếm đã kề sát yết hầu của hắn. Cao Tuyết Đình mặt lạnh như sương, tay cầm kiếm sắc, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn:
- Dám tiến thêm một bước, giết ngươi!
Ôn Tử Sam không dám nhúc nhích...
- Ôi! Cừu Nhiễm đưa tay lên trán, thở dài bất đắc dĩ:
- Điện chủ, xin ngài hãy tự trọng!
- Đùa một chút thôi mà... Ôn Tử Sam cười gượng, thân hình khẽ nhoáng lên, quay về chỗ cũ, thần sắc lập tức thay đổi, nghiêm nghị nói:
- Vậy thì... Bổn điện chủ xin chúc mừng các ngươi đã bình an trở về, các ngươi đều là trụ cột tương lai của Thần Điện. Chuyến lịch lãm này, mọi người đã vất vả rồi.
Các đệ tử không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, Cao Tuyết Đình cũng thu kiếm về.
- Công lao của các ngươi, bổn điện chủ sẽ ghi nhớ trong lòng, các đồng môn đã hy sinh cũng sẽ không chết vô ích. Bây giờ... trong các ngươi ai có Tinh Ấn dư thừa thì đi theo bổn điện chủ, những người khác có thể giải tán nghỉ ngơi.
- Rõ! Nghe vậy, mọi người đồng thanh hô vang.
Trong thoáng chốc, hơn mười người chỉ còn lại bốn năm người đứng tại chỗ.
Dương Khai quay đầu nhìn sang, phát hiện những người ở lại ngoài mình ra còn có Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu, và một thanh niên Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh không quen biết.
Tuy võ giả này cũng là đệ tử của Thanh Dương Thần Điện, cũng đã vào Tứ Quý Chi Địa, nhưng trên đường đi Dương Khai chưa từng nói chuyện với hắn, bởi vậy không hề quen biết.
Nhưng nhìn khí chất và thần thái của người này, hẳn không phải hạng tầm thường.
- Tiểu tử Hạ Sanh đâu rồi?
Một lát sau, Ôn Tử Sam không thấy bóng dáng Hạ Sanh đâu, bèn khó hiểu nhìn Cao Tuyết Đình. Hắn thoáng biến sắc, còn tưởng Hạ Sanh đã gặp chuyện bất trắc trong Tứ Quý Chi Địa.
Ngay cả Cừu Nhiễm cũng nghĩ vậy, sắc mặt trắng bệch:
- Cao trưởng lão, lẽ nào Hạ Sanh nó...
Cao Tuyết Đình nhàn nhạt nói:
- Không có, không phải đã tới rồi sao!
Vừa dứt lời, một bóng người từ xa bay tới, vừa bay vừa gào lên:
- Chờ ta với...
Một lúc sau, Hạ Sanh đáp xuống trước mặt mọi người, vẻ mặt đầy ai oán nhìn Cao Tuyết Đình, ra chiều đáng thương nói:
- Cao trưởng lão, lần sau có ra tay thì cũng thông báo cho đệ tử một tiếng chứ... Đệ tử không có chút chuẩn bị tâm lý nào cả.
- Tiểu tử nhà ngươi đã làm gì! Ôn Tử Sam vung tay, cách không gõ vào đầu Hạ Sanh một cái, khiến hắn phải rụt cổ lại.
- Điện chủ, ngài làm gì vậy!
Hạ Sanh ôm đầu, ủy khuất muốn chết.
Ôn Tử Sam hừ lạnh:
- Nhìn bộ dạng này của ngươi là biết đã chọc giận Cao trưởng lão rồi, bổn điện chủ không thể dạy dỗ ngươi sao?
Hạ Sanh chớp mắt, vẻ mặt cạn lời...
- Hừ! Đã đến đủ rồi thì mấy người các ngươi theo bổn điện chủ. Nói xong, Ôn Tử Sam liếc nhìn Dương Khai:
- Ngươi cũng đi theo!
Một lúc sau, trong đại điện Vạn Thánh Phong, các cao tầng của Thanh Dương Thần Điện đã yên vị, các đệ tử cùng Dương Khai thì đứng ở giữa.
Trên cao, Ôn Tử Sam híp mắt cười nhìn xuống dưới, cất tiếng:
- Cao trưởng lão, chuyến đi Tứ Quý Chi Địa lần này do ngài dẫn đội, hẳn là ngài biết rõ chi tiết nhất. Vậy mời ngài báo cáo, những người này đã thu được bao nhiêu Tinh Ấn?
Cao Tuyết Đình nghe vậy, thản nhiên nói:
- Tuy chưa so sánh với các tông môn khác, nhưng nếu tính số lượng Tinh Ấn mà các đệ tử thu được, thu hoạch lần này xem như rất tốt.
Nói rồi, nàng quay sang:
- Hạ Sanh đoạt được bốn cái Tinh Ấn, Tiêu Bạch Y hai cái, Mộ Dung Hiểu Hiểu hai cái, Thẩm Mục Cơ hai cái...
Nghe nàng nói, Dương Khai mới biết thanh niên Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh kia tên là Thẩm Mục Cơ.
Dừng một chút, nàng nói tiếp:
- Ngoài ra còn có ba đệ tử khác mỗi người được một cái, nên không có mặt ở đây.
Ôn Tử Sam gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Bởi vì trước khi lên đường, Thanh Dương Thần Điện đã tuyên bố, phàm là đệ tử vào Tứ Quý Chi Địa thu được Tinh Ấn, đều sẽ có tư cách tiến vào Toái Tinh Hải. Vì vậy, ba người kia chỉ lấy được một Tinh Ấn, tự nhiên sẽ giữ lại cho mình, không cần phải nộp lên.
Còn những người đến đây, đều là những người có được Tinh Ấn dư thừa.
- Còn tiểu tử này thì sao! Ôn Tử Sam nhìn về phía Dương Khai.
- Hắn... Thần sắc Cao Tuyết Đình trở nên phức tạp, trầm ngâm một hồi mới mở đôi môi đỏ mọng, nói:
- Bảy cái!
- Cái gì?
- Ta không nghe lầm chứ?
- Nhiều đến vậy sao?
Ngay cả những người ở đây đều là cường giả Đế Tôn Cảnh, tâm tính bất phàm, nhưng khi nghe tin một mình Dương Khai lấy được bảy cái Tinh Ấn, vẫn không khỏi kinh ngạc. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về phía hắn, nhìn hắn từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ đánh giá lại.
Dù sao thì Hạ Sanh, đại đệ tử của Thần Điện cũng chỉ mới có bốn cái, hơn nữa còn là cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh. Trong khi đó, Dương Khai chỉ là nhất tầng cảnh, làm sao có thể lấy được tới bảy cái?
Vận khí của tiểu tử này cũng quá tốt rồi đi? Mọi người đều nghĩ vậy, thầm cho rằng chuyến đi này Dương Khai đã gặp may mắn nghịch thiên, bằng không làm sao có thể thu hoạch được nhiều Tinh Ấn đến thế.
Trước ánh mắt của mọi người, Dương Khai vẫn thản nhiên như thường.
Bảy cái Tinh Ấn này quả thật là toàn bộ thu hoạch của hắn trong Tứ Quý Chi Địa.
Cái đầu tiên là Lăng Hình Tinh Ấn lấy được ở Lưỡng Quý Sơn, lúc đó một con yêu thú bị đám người Vô Thường truy đuổi, hoảng hốt chạy bừa đến trước mặt Dương Khai, bị hắn một chiêu đập chết, nhặt được của hời.
Sau đó, Dương Khai vẫn không có cơ hội lấy thêm Tinh Ấn nào.
Mãi cho đến khi bảo vệ Thái Diệu Bảo Liên, hắn đánh chết hai tên võ giả, từ đó thu được thêm hai cái.
Cuối cùng, hắn lại đạt được giao dịch với Vô Thường, thu được bốn cái từ tay gã.
Có thể lấy được nhiều như vậy, đương nhiên có một phần là do vận khí, nhưng thực lực mới là sự bảo đảm chắc chắn nhất.
Nhìn từ một góc độ khác, Tinh Ấn thật ra cũng không dễ lấy, bởi vì số lượng có hạn. Nếu không phải Dương Khai giết hai võ giả kia, nếu không phải giao dịch với Vô Thường, hắn sẽ không thể có được thu hoạch như vậy. Có lẽ cho đến khi cửa ra Tứ Quý Chi Địa đóng lại, hắn cũng chỉ có được một cái duy nhất ban đầu.
- Trong đó có chút nguyên do, để sau ta sẽ giải thích với các vị, nhưng quả thật một mình hắn đã độc chiếm bảy cái Tinh Ấn! Cao Tuyết Đình nói. Nguyên do mà nàng nhắc tới, tự nhiên là chuyện về Thái Diệu Đan.
Ôn Tử Sam gật đầu một tiếng, sắc mặt vui vẻ:
- Tốt, tốt, tốt! Như vậy, đợi đến khi Toái Tinh Hải mở ra, Thần Điện ta đã có mười chín người có thể đi vào, thật là sảng khoái lòng người mà!
Nếu như nói lịch lãm trong Tứ Quý Chi Địa chỉ là màn dạo đầu, vậy thì Toái Tinh Hải mới là nơi để các võ giả chứng thực võ đạo của mình. Ở nơi đó, không phải ai cũng có thể tùy tiện đi vào.
Đầu tiên phải có Tinh Ấn làm bằng chứng, tiếp theo phải có thực lực để đi qua cửa vào Toái Tinh Hải, thiếu một trong hai đều không được.
Nói cách khác, dù có Tinh Ấn, người không đủ thực lực vẫn không thể tiến vào bên trong.
Thanh Dương Thần Điện có được mười chín suất, không biết cuối cùng có thể vào được bao nhiêu người.
Tuy nhiên, số lượng này quả thật đã vượt xa rất nhiều thế lực tông môn khác.
Ôn Tử Sam tự nhiên mừng rỡ không thôi.
- Đây chính là điềm báo Thần Điện sắp hưng thịnh! Cừu Nhiễm vuốt chòm râu bạc, gật gù nói.
- Chuyện này không thể chậm trễ, Tiểu Thiến, con hãy thu lại những Tinh Ấn dư thừa của chúng. Ôn Tử Sam vừa nói, vừa ra hiệu bằng mắt cho Trần Thiến.
Trần Thiến hiểu ý, duyên dáng đứng dậy, vung tay lên, một món bí bảo hình lư hương xuất hiện. Không biết nó dùng để làm gì, nhưng cấp bậc có vẻ không thấp, những phù văn huyền ảo ẩn hiện trên bề mặt lư hương, vô cùng thần kỳ.
Nàng chậm rãi bước tới trước mặt mọi người, dừng lại trước đệ tử Thẩm Mục Cơ, ôn nhu nói:
- Thả lỏng là được rồi!
- Rõ! Thẩm Mục Cơ đáp, hít sâu một hơi, toàn thân thả lỏng.
Trần Thiến thấy hắn đã chuẩn bị xong, liền một tay cầm lư hương, tay kia bấm ấn quyết, điểm mấy cái lên người Thẩm Mục Cơ.
Hừ nặng một tiếng, Thẩm Mục Cơ lùi lại mấy bước, sắc mặt có hơi tái nhợt, dường như bị tổn thương nguyên khí.
Nhưng cùng lúc đó, một đoàn hào quang bắn ra khỏi người hắn.
Trần Thiến tay mắt lanh lẹ, điểm một ngón tay về phía đạo hào quang kia, một lực lượng vô hình lập tức trói buộc, kéo nó vào trong lư hương.
Dương Khai nhìn mà kinh ngạc không thôi.
Lúc ở trong Tứ Quý Chi Địa, hắn giao dịch với Vô Thường, là Vô Thường đã sử dụng bí thuật để đẩy Tinh Ấn dư thừa ra ngoài, để cho Dương Khai thu lấy. Nhưng giờ xem ra, ngoài cách đó ra, còn có thể dùng ngoại lực cưỡng chế tước đoạt.
Nghĩ vậy, Dương Khai cảm thấy sau này hành tẩu trong Tinh Giới phải cẩn thận hơn, bằng không nếu đụng phải những kẻ có ý xấu, khó mà nói trước sẽ không có kẻ dòm ngó Tinh Ấn của mình, đến lúc đó sẽ gây ra vô số phiền phức.
Tiếp đó, Trần Thiến lần lượt tách Tinh Ấn dư thừa ra khỏi người Hạ Sanh, Mộ Dung Hiểu Hiểu và Tiêu Bạch Y.
Dương Khai thấy rõ, những người này bất kể thực lực cao thấp, một khi bị tước đoạt Tinh Ấn dường như đều bị tổn thương ít nhiều, ngay cả Hạ Sanh cũng không khỏi lảo đảo, sắc mặt hơi trắng.
Xem ra, phương pháp cưỡng chế tách rời này quả thực có chút di chứng.
Không lâu sau, Trần Thiến đã đến trước mặt Dương Khai.
Vị Trần trưởng lão này vóc người không cao, dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn, đứng trước mặt Dương Khai còn thấp hơn hắn cả một cái đầu.
Nàng ngẩng đầu nhìn Dương Khai, nhàn nhạt nói:
- Ngươi chuẩn bị xong chưa, ta phải ra tay đây.