Ngày đêm bất phân, âm dương hỗn loạn, thiên địa ngổn ngang. Đây là đặc trưng rõ ràng nhất của vùng đất này.
– Vào rồi!
Thư Tiểu Ngữ vui mừng thốt lên. Trần Học Thư và Dương Khai lại vội vàng cảnh giác, xem xét tứ phía. Đợi đến lúc chắc chắn xung quanh không có hiểm nguy mới không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Nơi dị địa này có diện tích vô cùng rộng lớn, hơn nữa những người tiến vào căn bản không thể xuất hiện cùng một chỗ. Trước đó Dương Khai cũng đã biết được thông tin này. Bây giờ nhìn lại, quả nhiên đúng là như thế.
Dương Khai lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với hai người Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ. Tuy không quá rõ ràng nhưng cũng khiến Trần Học Thư nhận ra.
Trần Học Thư cũng không để tâm, vẻ mặt mỉm cười, nhìn Dương Khai nói:
– Dương sư đệ, có muốn hành động cùng bọn ta không? Mọi người đi cùng nhau cũng tốt, có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Dương Khai khẽ lắc đầu, ôm quyền nói:
– Ý tốt xin nhận, ta muốn một mình thử xem sao.
Trần Học Thư khẽ gật đầu, không hề níu kéo:
– Vậy Dương sư đệ đi đường cẩn thận!
– Sau này còn gặp lại!
Nói xong, Dương Khai xoay người, triển khai thân pháp, nhanh chóng rời đi.
– Chạy nhanh như vậy làm gì? Đâu có làm hại hắn đâu!
Thư Tiểu Ngữ bĩu đôi môi đỏ thắm, có phần không hài lòng với sự cảnh giác của Dương Khai.
Trần Học Thư cười ha hả, vỗ đầu Thư Tiểu Ngữ nói:
– Cái hắn sợ chính là cái này!
– Nhưng chúng ta cũng đâu có định gây bất lợi cho hắn đâu!
Thư Tiểu Ngữ vẫn còn hơi tức giận,
– Thực lực của người này yếu kém như vậy, ta thấy hắn nhất định sẽ chết nhanh thôi!
Sắc mặt của Trần Học Thư nghiêm túc, lắc đầu:
– Không chắc, người này rất thận trọng, rất dè dặt. Thường thì loại người này đều sống rất lâu! Còn nữa, ta luôn có cảm giác hắn có chút cổ quái.
– Cổ quái chỗ nào?
Thư Tiểu Ngữ nghi hoặc, chớp đôi mắt to tròn.
– Trình độ chỉ ở Ly Hợp cảnh tam tầng cũng dám chạy tới đây. Không phải là chán sống thì cũng là có chỗ dựa.
– Ý ngươi là….
– Người này e là có thủ đoạn cao siêu nào đó, nếu không Sư trưởng của hắn không thể yên tâm để hắn đến nơi này tôi luyện đâu. Haiz, người có thể vào đây nào ai không có chút thủ đoạn? Chúng ta cũng phải cẩn thận mới được, cố gắng đừng gây xung đột với người khác.
Sau khi Dương Khai tách khỏi hai người của Ánh Nguyệt Môn liền toàn lực thi triển bộ pháp, chạy thẳng một mạch mười mấy dặm, lúc này mới đột nhiên nhảy vọt lên một cây đại thụ, cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh.
Cũng không phải hắn lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, thực ra là cẩn tắc vô áy náy.
Hơn nữa đây cũng là một lần dò xét, thăm dò xem hai người Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ là thật lòng hay giả dối.
Yên lặng chờ đợi trên cây đại thụ một lúc lâu, Dương Khai cũng không phát hiện dấu hiệu có người truy đuổi, lập tức khẳng định hai người kia thực sự không có ác ý với mình.
Họ đều có thực lực của Chân Nguyên cảnh, ở Ánh Nguyệt Môn chắc chắn là nhân vật thiên tài. Nếu thực sự có ý ra tay với mình thì hẳn là không đến nỗi phải giấu diếm đến tận bây giờ.
Trước kia Lăng Thái Hư cũng từng nói, nếu gặp được người có thể tin tưởng được thì đừng ngại mà hợp tác với nhau. Và bây giờ, Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ đã nằm trong danh sách tín nhiệm của Dương Khai.
Nếu lần sau có duyên tương ngộ, Dương Khai sẽ không ngại hợp tác cùng nhau.
Ẩn mình trên ngọn cây, Dương Khai thử lại hai món bí bảo công kích của mình trước. Sau một hồi cố gắng, chán nản phát hiện ra ở đây quả nhiên không thể triệu tập được bí bảo, dường như thật sự đã bị phong ấn trong cơ thể.
– Địa Ma!
Dương Khai hô gọi.
– Có lão nô.
Địa Ma vội vàng đáp.
– Phá Hồn Chùy có dùng được không?
– Để thiếu chủ thất vọng rồi, không thể dùng….
Dương Khai thầm mắng một tiếng, nơi quỷ quái này, ngay cả món bí bảo không phải của mình như Phá Hồn Chùy mà cũng bị cấm chế. Không có Phá Hồn Chùy, Địa Ma cũng không thể phát huy chiến lực. Lần này xem ra chỉ có thể dựa vào lực lượng của một mình mình rồi.
May mắn thay trước kia Lăng Thái Hư đã cho mình một chiếc túi càn khôn, bên trong chứa không ít thứ.
Trước kia không có thời gian xem. Cuối cùng thì giờ cũng đã rảnh rỗi.
Lôi một túi gấm nhỏ từ trong ngực áo ra, mở miệng túi, thò tay vào trong lục lọi một phen, lập tức lôi ra vô số vật phẩm.
Cũng khoảng hơn mười lọ đan dược, đa phần là dùng để trị thương. Còn có mấy lọ đan dược toàn là thuộc tính dương. Điều này khiến Dương Khai không khỏi vui mừng khôn xiết, thầm nói Sư công thật sự ưu ái mình. Có được những lọ đan dược này, không còn phải lo Dương dịch không còn thiếu thốn nữa rồi.
Ngoài đan dược ra, Dương Khai còn phát hiện ra bên trong có mười bộ y phục thay thế, ngoài ra còn có một thanh trường kiếm.
Thanh trường kiếm này không phải là bí bảo, chỉ là vũ khí rèn từ tinh thép mà thôi, cho nên có thể dùng được ở nơi này. Nhưng Dương Khai không hề học qua kiếm pháp võ kỹ nào cả, lấy ra chém giết còn không bằng dùng tay không chiến đấu với người ta. Thực lực đến mức độ này rồi, một thanh trường kiếm không quen tay cũng không thể nào gia tăng chiến lực cho Dương Khai.
Cất giữ cẩn thận mọi vật phẩm, Dương Khai xoay người nhảy xuống cây đại thụ, xoa tay, hăm hở chờ mong hành trình tôi luyện.
Sau nửa canh giờ, Dương Khai gặp phải một con yêu thú tứ giai, dùng chút thủ đoạn để giết chết nó rồi đứng lặng yên tại chỗ chờ đợi.
Quả nhiên đúng như lời đồn. Sau khi con yêu thú này chết, Dương Khai rõ ràng cảm nhận được tinh hoa năng lượng cùng huyết nhục trong cơ thể nó hội tụ về một điểm giữa không trung.
Dường như mắt thường cũng có thể thấy rõ, thi thể của con yêu thú này dần dần khô héo, xẹp xuống. Ngược lại, năng lượng màu đỏ tuôn ra từ nội thể nó lại càng lúc càng nhiều, hồng quang lập lòe. Đợi thêm một lúc thì ngưng tụ thành một viên huyết châu đỏ thẫm, chỉ lớn bằng hạt đậu.
Nhanh tay lẹ mắt, Dương Khai tóm lấy nó ngay khi vừa thành hình. Dùng tâm cảm nhận một lát, phát hiện trong viên huyết châu này ẩn chứa một loại năng lượng vô cùng kỳ lạ. Năng lượng không quá dồi dào, dù sao cũng chỉ là một con yêu thú tứ giai, nhưng cũng không đến mức khiến người ta thất vọng.
Nơi đây không biết ẩn chứa pháp tắc thiên địa nào, mà sau khi sinh vật chết đi lại xảy ra dị tượng này.
Thu hồi huyết châu, cúi đầu nhìn xác yêu thú, chỉ thấy xác của con yêu thú này hoàn toàn hóa thành một đống bột mịn. Tinh hoa tiêu tán, chỉ còn lại cặn bã vô dụng.
Không biết một viên huyết châu có thể giúp mình tăng tiến được bao nhiêu. Dương Khai mơ hồ dâng lên chút kỳ vọng, nhưng bây giờ rõ ràng không phải thời cơ thích hợp để hấp thu luyện hóa.
Có được thu hoạch, ý chí chiến đấu của Dương Khai sục sôi mãnh liệt, bước chân càng thêm nhanh nhẹn.
Thiên địa nơi này quả không hổ là nơi tuyệt vời để võ giả Ly Hợp cảnh, Chân Nguyên cảnh tôi luyện. Trong một ngày đặt chân đến đây, Dương Khai đã hạ sát năm sáu con yêu thú lạc đàn, đều là yêu thú tam giai, tứ giai, tiêu hao không đáng kể nguyên khí. Nhưng thu hoạch lại không mấy khả quan, huyết châu của yêu thú tam giai nhỏ hơn rất nhiều so với của yêu thú tứ giai, rõ ràng năng lượng không đủ đầy.
Cũng từng chạm trán một con yêu thú ngũ giai. Dương Khai suy nghĩ đắn đo rất lâu mới nhẫn nhịn không ra tay. Yêu thú ngũ giai đã tương đương với võ giả Chân Nguyên cảnh. Tuy Dương Khai may mắn có thể hạ sát nó, nhưng chắc chắn phải vận dụng toàn bộ thực lực, hơn nữa phải chuẩn bị tâm lý bị thương nặng.
Cho nên không phải là vạn bất đắc dĩ, Dương Khai tuyệt đối không muốn giao chiến với yêu thú ngũ giai.
Ba ngày liên tiếp, Dương Khai đều vô tư săn giết yêu thú, mệt mỏi thì tìm nơi tương đối an toàn nghỉ ngơi chốc lát, khôi phục thể lực, sau đó tiếp tục săn giết.
Ba ngày nay lại không gặp bất kỳ ai.
Chẳng trách nhiều võ giả Ly Hợp cảnh đều dám tiến vào nơi đây. Nếu cứ yên bình như thế này, ngay cả võ giả Khí Động cảnh tiến vào cũng không cần quá lo lắng, trừ phi phải cẩn thận tránh né yêu thú.
Ba ngày sau, Dương Khai ẩn mình trong một khu rừng rậm, lén lút đánh giá tình hình phía trước.
Phía trước có hai con yêu thú tứ giai, Huyễn Điện Lang.
Yêu thú tứ giai tương đương với võ giả Ly Hợp cảnh, bằng cảnh giới của Dương Khai bây giờ. Hai con hợp lực, Dương Khai ứng phó có lẽ sẽ gặp chút phiền phức.
Nhưng suy nghĩ kỹ càng một hồi lâu, Dương Khai vẫn quyết định ra tay.
Yêu thú mà mình có thể đối phó, cao nhất cũng chỉ là tứ giai, bỗng nhiên gặp phải hai con tại đây, tuyệt không có lý do gì để bỏ qua.
Quyết định đã định, Dương Khai chui ra khỏi nơi ẩn thân, nhanh chóng tiếp cận hai con Huyễn Điện Lang. Vốn dĩ tâm trí Dương Khai chỉ tập trung vào hai con yêu thú kia, nào ngờ mới chạy được nửa đường, khóe mắt đột nhiên liếc thấy một bóng người lướt qua ở phía không xa.
Trong lòng trầm xuống, Dương Khai vội vàng đảo mắt qua, quả nhiên nhìn thấy cách đó chưa tới trăm trượng, có một người mặc áo dài đỏ sậm đang vội vàng ẩn nấp.
Nhanh chóng thay đổi suy nghĩ, Dương Khai đã hiểu rõ mọi chuyện.
Đối phương rõ ràng cũng giống mình, âm thầm quan sát hai con Huyễn Điện Lang này, nhưng cả hai đều không hề phát hiện ra dấu vết của đối phương. Nhưng thật trùng hợp, mình và người kia lại chọn ra tay cùng một lúc.
Có lẽ tốc độ của mình tương đối nhanh, nên sau khi mình lao ra, đối phương mới vừa hiện thân.
Và lúc này, đối phương cũng đã phát hiện ra mình, vội vàng ẩn mình.
Thế nhưng y phục của người kia lại quá nổi bật, để lộ một vài sơ hở.
Giờ đây lui lại đã không còn kịp nữa, hai con Huyễn Điện Lang kia cũng đã nhắm vào Dương Khai, nhe nanh trợn mắt, lao tới không chút do dự.
Dương Khai thầm kêu khổ sở. Vừa suy nghĩ nên ứng phó với cục diện “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau” này ra sao, vừa suy đoán về thân phận của đối phương.
Một lát sau, Dương Khai hạ quyết tâm, bước chân nhanh hơn, giả bộ như không biết gì, nghênh đón công kích của hai con Huyễn Điện Lang kia.
Tốc độ của hai con yêu thú tứ giai này nhanh như gió, trên thân còn nhấp nháy hồ quang điện. Trong lúc lao tới, chúng tạo thành thế bao vây một trái một phải, trong chớp mắt đã vọt đến trước mặt Dương Khai.
Rõ ràng kinh nghiệm săn bắt của hai con yêu thú này vô cùng phong phú. Trái phải giáp công, luân phiên công kích, khả năng thành công đạt tới đỉnh điểm.
Dương Khai vội vàng lách mình, tránh được nanh vuốt của một con Huyễn Điện Lang, nhưng lại bị con khác cắn vào bả vai.
Một dòng điện truyền khắp cơ thể, Dương Khai không khỏi run rẩy mấy cái, vội vàng vận chuyển nguyên khí hóa giải. Cơ bắp căng cứng, một chưởng quét vào mặt con Huyễn Điện Lang này, nhân lúc nó chưa kịp cấu xé huyết nhục của mình, đánh bay nó ra xa.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Huyễn Điện Lang lăn lộn trên mặt đất.
Đòn này của Dương Khai không hề dùng hết toàn lực, nên cũng không làm nó bị thương nặng. Sau khi rơi xuống đất, hai con Huyễn Điện Lang lại một lần nữa liên thủ, một con ở trên, một con ở dưới, gào rú liên tục, vồ tới cắn xé.
Dương Khai một cước đá trúng bụng con Huyễn Điện Lang kia, đạp nó bay ra xa. Song chưởng toàn lực đẩy con Huyễn Điện Lang còn lại, chống đỡ sự vồ cắn của nó.
Nhân lúc hai con yêu thú chưa kịp hoàn hồn, Dương Khai dũng mãnh lao tới, chiến đấu với hai con Huyễn Điện Lang vô cùng kịch liệt.
Thực ra, nếu dốc hết bản lĩnh, Dương Khai sẽ không phải chiến đấu vất vả như vậy. Nhưng đã biết có người đang rình rập, thì không thể không diễn kịch phòng bị.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo