Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 221: CHƯƠNG 221: BỌ NGỰA BẮT VE, CHIM SẺ ĐẰNG SAU

Quả thực là cuộc chiến đấu với hai con Huyễn Điện Lang muôn trùng gian nan, hiểm nguy rình rập khắp nơi. Chỉ dựa vào tu vi Ly Hợp cảnh tam tầng, lại không dám phát huy toàn bộ thủ đoạn, trong trận chiến, Dương Khai nhiều lần lâm vào thế nguy hiểm, nhưng hết lần này tới lần khác biến nguy thành an một cách thần kỳ. Cứ như đi trên dây thép vạn trượng giữa không trung, chỉ cần sơ sẩy một ly sẽ bị hai con yêu thú này xé thành trăm mảnh.

Từng chút một, hắn mài mòn khí thế của hai con yêu thú, lần lượt gây thương tích cho chúng. Phải mất gần một canh giờ, Dương Khai mới lần lượt giết chết được chúng.

Thân thể hắn đẫm máu tanh, có máu của Huyễn Điện Lang, cũng có máu của chính mình. Trên người ít nhất có tới bảy tám vết thương, đều do hai con yêu thú vồ cắn mà ra. Có một vết thương thậm chí bị rách toác da thịt, đau thấu tận tâm can, bộ dạng thê thảm.

Những vết thương kia không hề giả tạo, mà là thật sự tồn tại. Yêu thú tứ giai cũng tương đương với võ giả Ly Hợp cảnh. Dương Khai lấy một chọi hai, có thể áp chế thủ đoạn đến mức đó cũng đủ để tự hào rồi.

Nhưng kẻ ẩn nấp lại khá kiên nhẫn. Lúc Dương Khai chiến đấu với Huyễn Điện Lang, trước sau vẫn không hề lộ diện, cho đến tận bây giờ cũng vậy.

Dương Khai thở hổn hển, khẽ liếc mắt nhìn quanh. Sau đó ngồi bệt xuống đất, bắt đầu vận công, chờ đợi hai viên huyết châu của Huyễn Điện Lang ngưng tụ.

Có lẽ Dương Khai diễn kịch quá chân thực, sau khi kẻ ẩn nấp xác định xung quanh không có nguy hiểm gì, cuối cùng cũng đã bắt đầu hành động.

Tiếng bước chân soàn soạt truyền tới, không còn ẩn nấp thêm nữa.

Dương Khai bỗng mở mắt, trong ánh mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.

Ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy phía trước không xa có ba thân ảnh đang nghênh ngang tiến về phía hắn. Cả ba đều là nam tử, mặc một bộ trường bào màu đỏ sậm, trông cực kỳ kiêu căng ngạo mạn.

Nam tử đi đầu cười phá lên không kiêng nể gì. Tiếng cười vang lên chói tai, ánh mắt nhìn Dương Khai mang theo vẻ nghiền ngẫm.

Dương Khai lộ ra vẻ kinh hoàng đúng lúc, trong mắt hiện lên một vẻ căm hận và ảo não, chậm rãi đứng dậy, thận trọng đề phòng.

Ba người đó trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó vòng qua, bao vây lấy Dương Khai.

- Các vị, đây là ý gì?

Dương Khai liếm đôi môi khô khốc, trầm giọng hỏi. Động tác vô thức này càng làm lộ rõ vẻ hoảng sợ trong lòng hắn.

- Hỏi hay lắm!

Tên nam tử ở phía trước cười lớn, nhìn Dương Khai với vẻ khinh miệt.

- Bọn ta có ý gì chẳng lẽ ngươi nhìn không ra sao?

Dương Khai chau mày, mở miệng nói:

- Hai viên huyết châu. Các vị bằng hữu cứ việc lấy đi, đừng làm khó ta là được.

Nam tử kia cười lạnh lùng:

- Hai viên huyết châu thì đáng là gì. Chẳng lẽ ngươi không biết sau khi võ giả chết, chất lượng và cấp bậc huyết châu ngưng tụ thành còn cao hơn của yêu thú rất nhiều sao? Huyết châu, bọn ta cần. Mạng của ngươi, bọn ta cũng cần!

Dương Khai sầm mặt:

- Các vị bằng hữu có phần khinh người quá đáng rồi. Tại hạ là đệ tử Lăng Tiêu Các, các vị giết ta, Sư trưởng của tông môn ta chắc chắn sẽ không bỏ qua!

- Ha ha ha!

Nam tử kia nghe những lời này thì không nhịn được cười lớn:

- Nếu là ngoài kia, e rằng bọn ta còn có chút kiêng dè. Nhưng nơi đây là đâu. Ngươi chết ở đây, không ai biết là do bọn ta hạ thủ!

Người này vừa nói xong, vẻ hoảng sợ trên khuôn mặt Dương Khai đột nhiên biến mất, thay vào đó là sự cay nghiệt vô tình, sát khí đằng đằng. Nguyên khí hùng hậu cuồn cuộn tuôn ra, xoay mạnh người, trên tay phải một lưỡi đao mỏng như cánh ve xuất hiện, đâm thẳng ra phía sau hắn, vạch một nhát vào cổ tên võ giả chưa kịp hạ thủ.

Ba người này cũng là những kẻ cẩn trọng. Vừa nãy sau khi bao vây lấy Dương Khai cũng không lập tức hạ thủ, dù sao thì thực lực của chúng cũng không quá cao, đều chưa đến Chân Nguyên cảnh, mà là một kẻ mở miệng thu hút sự chú ý của Dương Khai, còn hai kẻ kia thì âm thầm tính kế.

Nhưng không ngờ Dương Khai đã sớm nhìn thấu hành động của bọn chúng, chỉ là giả vờ không biết, tương kế tựu kế mà thôi.

Đợi cho tên võ giả phía sau tiến lại đủ gần, lúc này mới đột nhiên hạ sát thủ.

Sự bạo khởi bất ngờ khiến cả ba tên đều biến sắc. Tên đứng sau Dương Khai lại không hề có phản ứng. Lưỡi đao đỏ tươi lướt qua, tên này chỉ cảm thấy chỗ cổ nóng bỏng, ngay lập tức một dòng máu ấm nóng không ngừng tuôn ra.

Tốc độ của Dương Khai như gió. Sau khi sượt qua cổ tên này, hai chân khẽ động, triển khai bộ pháp tự sáng tạo, lưỡi đao do Dương dịch ngưng tụ thành đã như mãnh hổ vồ mồi, vồ tới trước mặt tên thứ hai.

Tên này vội vàng phản kích một chiêu. Tiếng kim thiết vang lên trong nắm đấm, cả nắm đấm đã biến thành kim quang lập lòe, thế lớn lực mạnh.

Dương Khai phóng lưỡi đao do Dương dịch ngưng tụ thành, đánh vào nắm đấm của tên này.

Một tiếng kêu thảm thiết, lưỡi đao đâm trúng, máu tươi chảy ra từ nắm đấm. Nhân lúc tên này đang kêu gào, Dương Khai đã nhún mình, hung hăng giáng một quyền vào bụng y.

Nguyên khí rót vào như thủy triều. Sắc mặt tên này tái đi, cùng với ba tiếng 'binh binh binh' vang lên, miệng phun máu tươi, lảo đảo lùi lại.

Dương Khai như linh yến, hoạt bát, uyển chuyển, nhún mình, bay lướt qua vai y, hai chân quắp lấy đầu y, thân mình hung hãn xoay nửa vòng.

Rắc! Cổ tên võ giả thứ hai bị bẻ gãy.

Trận chiến diễn ra trong nháy mắt, ba người đã mất mạng hai. Tên còn lại kia ngơ ngác tại chỗ, mãi cho đến khi Dương Khai từ từ hạ xuống từ không trung, y mới hồi phục lại tinh thần.

- Ngươi…

Tên võ giả này lộ vẻ kinh ngạc. Biến cố đột ngột xảy ra khiến y kinh hãi. Sự tấn công tàn nhẫn và hung bạo của Dương Khai khiến y kinh hồn bạt vía.

Cười lớn một tiếng, Dương Khai nói:

- Bằng hữu, lần sau trước khi mạnh miệng thì tự lượng sức mình xem có đủ không, tránh gió lớn lướt qua đầu lưỡi.

Nhìn thân thể đẫm máu tanh của Dương Khai, cảm nhận được nguyên khí dao động tàn bạo, hung mãnh trên người hắn, sắc mặt tên này trở nên thê thảm. Đến lúc này, làm sao y còn chưa nhận ra lúc trước Dương Khai chiến đấu với hai con Huyễn Điện Lang căn bản là chưa dùng hết toàn lực. Với cơ thể của hắn và nguyên khí dồi dào này, muốn thật sự giết hai con yêu thú kia, căn bản không cần đến thời gian một nén nhang. Nhưng hắn lại đánh đến gần một canh giờ, rõ ràng là muốn diễn kịch cho ba kẻ bọn y xem.

- Thì ra ngươi sớm đã biết bọn ta ẩn nấp bên cạnh!

Sắc mặt tên này sầm xuống. Hai sư đệ của mình cơ hồ đã mất mạng trong nháy mắt. Tuy sợ hãi nhưng cũng không khơi dậy sát cơ và phẫn nộ của y.

- Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình rập. Các ngươi tính toán hay ho vậy, không cho ta lợi dụng một chút sao?

Dương Khai cười lạnh lùng.

- Ngươi đáng chết!

Người này rống giận liên hồi, hung hăng thôi động nguyên khí. Một khối đại ấn kim quang lập lòe đột nhiên xuất hiện trước mặt y, hẳn là một loại võ kỹ nào đó, hơn nữa đẳng cấp của võ kỹ này tuyệt đối không thấp.

Thần sắc Dương Khai lạnh lùng, cũng không còn giữ lại gì. Bất Khuất Chi Ngạo gia thân, nguyên khí vốn cuồng bạo lại càng thêm hung mãnh. Khí tức quỷ dị không ngừng biến hóa, tà khí đầy người, sát ý vô hạn.

Thực lực Ly Hợp cảnh đỉnh phong!

Bất Khuất Chi Ngạo vẫn luôn là đòn sát thủ của Dương Khai. Bình thường không thể dùng thì sẽ không dùng, tránh bị người ta dò được manh mối, để lộ át chủ bài của mình. Nhưng ở đây, đối mặt với loại địch nhân này, Dương Khai cũng không muốn giấu giếm.

Chỉ cần diệt cỏ tận gốc, sẽ không phải lo lắng gì về sau. Cho nên hắn có thể yên tâm phát huy thực lực hùng mạnh nhất của mình.

Đối mặt với kẻ địch, thần sắc tên này lại một lần nữa hoảng sợ. Thực lực của Dương Khai đột nhiên tăng lên khiến y có chút không kịp trở tay. Nhưng y đã không còn đường để quay lại. Một tay giơ khối đại ấn kim quang lập lòe kia, nổi giận gầm lên một tiếng rồi tiến về phía Dương Khai.

Dương Khai vui vẻ không hề sợ hãi. Đơn thủ thành trảo, một trảo chộp lấy khối đại ấn đó.

Thân hình hắn khẽ động, dù sao đây cũng là một chiêu võ kỹ, chứ không phải thứ có thể dễ dàng chống đỡ. Khóe miệng đối phương nở một nụ cười độc ác, nguyên khí thôi động càng trở nên lợi hại.

Chân Dương nguyên khí trong cơ thể Dương Khai cũng đột nhiên tuôn ra. Nguyên khí nóng bức rót vào khối đại ấn đó, chỉ một lát sau đã truyền đến tiếng răng rắc.

Khối đại ấn đã bị thiêu nứt ra thành từng đường.

Độ tinh thuần và hùng hậu của Chân Dương nguyên khí trong Dương Khai không kém gì những võ giả Chân Nguyên cảnh bình thường. Đối thủ này mới chỉ có thực lực Ly Hợp cảnh bát tầng, nguyên khí trong cơ thể vẫn chưa chuyển hóa thành chân nguyên. Lấy đá chọi đá với Dương Khai như thế này thì làm sao là đối thủ?

Tiếng răng rắc liên tục không ngừng.

Sắc mặt đối phương trắng bệch, phát hiện không ổn, vội vàng nói:

- Bằng hữu thủ hạ lưu tình. Ta là đệ tử của Kim Quang Điện. Trước kia có mắt không tròng nên đã đắc tội. Bằng hữu đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân.

Dương Khai cười lạnh một tiếng, vẻ điên cuồng và sát khí tanh máu trong mắt càng đậm:

- Ta biết ngươi là đệ tử của Kim Quang Điện!

Chính vì biết cho nên Dương Khai mới diễn kịch không chút sợ hãi, lôi kéo ba kẻ bọn chúng ra. Nếu không phải bọn chúng mặc y phục đỏ để lộ thân phận, chắc chắn Dương Khai sẽ không mạo hiểm như vậy.

Kim Quang Điện chỉ là thế lực cấp tam. Lần này chỉ có ba đệ tử môn hạ đến, đều chỉ ở cảnh giới Ly Hợp cảnh. Điều này, lúc ở bên hồ, Lăng Thái Hư đã từng nói với Dương Khai.

Rào rào! Kim quang chói lòa đầy trời. Khối đại ấn của tên đệ tử Kim Quang Điện này nổ tung.

Trong khoảnh khắc đó, y đột nhiên làm loạn. Một lưỡi đoản đao sắc bén bung ra từ trong miệng, như linh xà xuất động, nhằm thẳng vào yết hầu Dương Khai.

Cầu xin tha thứ lúc nãy cũng chỉ là giả vờ giả vịt. Hai vị sư đệ bị giết, mối thù giữa y và Dương Khai đã không thể hóa giải.

Nhưng lưỡi đoản đao sắc bén này không thể đả thương Dương Khai. Lao ra được nửa chừng, động tác của y liền khựng lại, cúi đầu nhìn xuống ngực mình, chỉ thấy một bàn tay của Dương Khai đã đâm xuyên qua tim.

Tim đập mạnh một cái rồi lập tức không còn động tĩnh gì.

Dương Khai rút tay ra, mang theo một dòng máu nóng, thần sắc lạnh lùng.

Một chọi ba, đều là võ giả Ly Hợp cảnh thất tầng, bát tầng, lại còn không chút áp lực! Lấy mạnh thắng yếu, lấy ít thắng nhiều. Dương Khai đã có một nhận thức mới về thực lực thật sự của mình.

Đứng im lặng tại chỗ. Một lát sau, tinh hoa nguyên khí và huyết nhục của ba võ giả Kim Quang Điện đều ngưng tụ thành huyết châu.

Dương Khai bước tới thu lấy. Không khỏi kinh ngạc phát hiện ba viên huyết châu này to hơn rất nhiều so với những viên huyết châu mà hắn có được trước kia.

To cỡ bằng móng tay cái.

Huyết châu của yêu thú tứ giai sau khi chết cũng chỉ to bằng hạt đậu. Nhưng huyết châu của võ giả Ly Hợp cảnh sau khi chết sao lại to hơn gấp nhiều lần như vậy?

Không có thời gian tìm hiểu kỹ càng, Dương Khai thu huyết châu của hai con Huyễn Điện Lang, rồi lại lục soát sạch sẽ những vật phẩm giá trị trên người ba tên này, vội vàng rời khỏi nơi đây.

Sau một nén nhang, không ít yêu thú đã tập trung lại nơi đây. Mùi máu tanh ngập tràn trong không khí chính là ngọn đèn dẫn dắt chúng đến đây.

Còn lúc này, Dương Khai đã ở cách đó hơn mười dặm.

Mấy ngày này thu hoạch được không ít huyết châu. Dương Khai muốn tìm một nơi an toàn để luyện hóa hấp thu chúng. Chỉ có như vậy, thực lực của hắn mới có thể tăng lên, mới có thể ứng phó được với kẻ địch và yêu thú mạnh hơn!

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!