- Ồ? Tiểu Thiến Thiến cũng có chuyện không hiểu sao? Ta còn tưởng ngươi người nhỏ quỷ lớn, chuyện gì cũng tỏ tường chứ. – Ôn Tử Sam cười như không cười nói.
Trần Thiến hờn dỗi liếc hắn một cái, nói:
- Điện chủ, Cao tỷ tỷ là do một tay ngài nuôi lớn, ngài dùng giọng điệu này nói chuyện với tỷ ấy thì không sao, nhưng ta thì khác... Ngài còn cậy già lên mặt nữa, cẩn thận sau này cô độc cả đời đó!
Ôn Tử Sam trán liền toát mồ hôi lạnh, sắc mặt có chút mất tự nhiên:
- À, chúng ta đổi chủ đề đi, vừa rồi ngươi muốn hỏi gì?
- Năm đó... vì sao ngài không giết... Vưu bà bà? – Trần Thiến nghiêm mặt lại, trầm giọng hỏi.
Sắc mặt Ôn Tử Sam cũng trở nên nghiêm túc, trầm ngâm một hồi rồi đáp:
- Không phải không giết, mà là không thể giết!
Trần Thiến khó hiểu:
- Thuộc hạ không rõ.
Ôn Tử Sam nói:
- Năm đó ta mới đến dãy núi Thanh Dương, cũng vì phát hiện ra Thần Du Kính nên mới quyết định định cư ở đây. Mà khi đó, bà ta đã sớm ở cạnh bảo vệ Thần Du Kính, đã ở nơi này từ hai nghìn năm trước. Ta lần đầu gặp được dị bảo như vậy, tự nhiên lòng đầy yêu thích, muốn xem xét cho kỹ, nhưng tính tình của lão bà kia ngươi còn không biết sao, nói thế nào cũng không chịu, cuối cùng bất đắc dĩ, bổn tọa đành phải đại chiến một trận với bà ta...
- Kết quả là ngài thắng, Vưu bà bà thua?
- Phải. – Ôn Tử Sam gật đầu.
- Tuy thần thức hai bên không chênh lệch bao nhiêu, nhưng dù sao bà ta cũng chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh, tổng hợp thực lực lại thì vẫn là bổn tọa mạnh hơn một bậc. Khi đó ta liền phát hiện bà ta cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, tâm tính tàn bạo, thủ đoạn hung ác, nếu có thể diệt trừ, ta hà cớ gì phải nương tay. Nhưng bà ta dù sao cũng ở cùng Thần Du Kính lâu như vậy, đã nắm giữ được một tia ảo diệu của nó. Bà ta không thể dùng Thần Du Kính để chiến đấu, nhưng lại có thể dùng pháp môn đặc biệt để đóng Thần Du Kính lại! Nếu ép bà ta quá đáng, bà ta liền đóng dị bảo này lại, dù ta có lấy được cũng vô dụng!
Nghe vậy, Trần Thiến mới hiểu ra, gật gù nói:
- Thì ra là điện chủ có điều cố kỵ...
- Không sai! – Ôn Tử Sam nói:
- Cho nên ta đã ước định với bà ta, ta không lấy mạng bà ta, cũng không động vào Thần Du Kính, nhưng lúc ta cần sử dụng, bà ta phải phối hợp.
Trần Thiến chợt hiểu ra:
- Khó trách... năm đó ta vào Thần Du Kính lịch lãm, Vưu bà bà có vẻ rất bất đắc dĩ nhưng vẫn phải mở ra, thì ra là có nguyên nhân này.
- Nào chỉ có ngươi... – Ôn Tử Sam cười khẽ:
- Mỗi lần mở Thần Du Kính, bà ta nào mà không như vậy? Bà ta luôn coi Thần Du Kính là của riêng mình, đâu cho phép người khác chạm đến!
Nói đến đây, Ôn Tử Sam lại hừ lạnh:
- Mấy năm nay, tuy rằng bà ta xem như phối hợp, nhưng giở trò lén lút không biết bao nhiêu lần, chôn vùi bao nhiêu sinh mạng của tinh nhuệ Thần Điện ta!
Nghe vậy, sắc mặt Trần Thiến biến đổi, kinh hãi nhìn Ôn Tử Sam:
- Ý của điện chủ là...
Ôn Tử Sam cười lạnh không thôi:
- Bà ta cho rằng mình làm thần không biết quỷ không hay, kỳ thật bổn tọa đều nắm rõ trong lòng. Nhưng mà... bà ta làm không quá đáng, bổn tọa cũng lười vạch trần mà thôi.
- Nhưng các đệ tử đó đã chết... – Trần Thiến đau lòng.
Ôn Tử Sam thở dài:
- Đó cũng coi như một thử thách, vượt qua được tự nhiên sẽ càng mạnh hơn. Không vượt qua được, chỉ có thể ngã xuống, đành phải xem tạo hóa và vận mệnh của mỗi người thôi!
Trần Thiến vẫn còn sợ hãi, vỗ ngực nói:
- May mắn năm đó ta đã vượt qua được. – Nàng ngừng một lát, lại hỏi:
- Điện chủ, vì sao lần này ngài lại cho một người ngoài vào Thần Du Kính? Đây là bí mật lớn nhất của Thần Điện ta, ngay cả phần lớn đệ tử trong điện cũng không hề hay biết.
- Không có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ là muốn xem thử năng lực của hắn mà thôi! – Ôn Tử Sam cười khẽ.
Trần Thiến nói:
- Là vì Hồng Trần Đại Đế? Tiểu tử kia cầm tín vật của Hồng Trần Đại Đế đến đây, nghe nói điện chủ ngài là do một tay Hồng Trần Đại Đế dẫn dắt...
- Tuyệt đối không có chuyện đó! – Ôn Tử Sam liền trừng mắt, nói:
- Bổn tọa ăn cơm trăm nhà mà lớn, không có một chút quan hệ nào với lão già Hồng Trần kia...
- À? Giấu đầu hở đuôi rồi... – Trần Thiến mỉm cười.
- Ăn nói lung tung!
- Lạy ông tôi ở bụi này...
- Tiểu Thiến Thiến... – Ôn Tử Sam bỗng nhiên hạ giọng, gọi một tiếng đầy tình cảm nồng nàn.
Trần Thiến đột nhiên biến sắc, vội nói:
- Điện chủ, thuộc hạ nhớ ra còn có việc, phải đi trước!
Nói rồi, thân hình nàng lóe lên liên tục, như chạy trốn khỏi tầm mắt của Ôn Tử Sam.
Kinh nghiệm cho nàng biết, mỗi khi Ôn Tử Sam muốn đánh lạc hướng chủ đề, đồng thời dùng giọng điệu này nói chuyện với nàng, tốt nhất là phải lập tức bỏ chạy, bằng không... nhất định sẽ bị hành hạ sống không bằng chết!
- Hừ! Bé con còn non lắm, dám đấu với lão phu, đúng là không biết lượng sức mình! Oa ha ha ha! – Ôn Tử Sam đắc ý, toát ra thần thái thiên hạ vô địch, một mình cô đơn, tịch mịch buồn bã, đồng thời phát ra tiếng cười nghe đến rợn gáy.
...
Trong một không gian quỷ dị, sáu bóng người lần lượt hiện ra.
Sáu bóng người này xuất hiện từ hư không, dần dần chuyển thành thực thể rồi cô đọng lại, toàn bộ quá trình vô cùng quái dị. Sáu người sau khi ngưng tụ xong, ai nấy đều khẽ rên lên một tiếng đau đớn, vẻ mặt rất khó chịu.
Tuy nhiên, mọi người nhanh chóng vực lại tinh thần.
Họ quay đầu lại, quan sát lẫn nhau.
- Đây là thế giới trong Thần Du Kính sao? – Hạ Sanh kinh ngạc hỏi.
- Thân thể này, cảm giác có chút không giống! – Mộ Dung Hiểu Hiểu khẽ nhíu mày.
- Hẳn là vì chúng ta đang ở trong trạng thái linh thể thần hồn. – Tiêu Bạch Y nói tiếp.
- Thật không quen chút nào! – Thẩm Mục Kỳ cũng oán giận.
Dương Khai không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm chặt tay, cảm nhận sự khác thường của thân thể này.
Nhìn bề ngoài, những người khác đều không có gì thay đổi, bất kể là ngoại hình hay trang phục, đều giống hệt như trước. Nhưng nếu tra xét kỹ càng, có thể phát hiện ra mọi người ở đây đều không có thực thể. Nói cách khác, hiện tại tất cả đều được ngưng tụ từ năng lượng đơn thuần, dù đã cô đọng đến mức hóa thành hình dáng thực chất, nhưng không có thực thể thì vẫn là không có thực thể!
- Như ta đã nói với các ngươi. – Cao Tuyết Đình lại nhanh chóng thích ứng, có lẽ vì nàng đã từng đến đây, cũng có thể vì thực lực của nàng mạnh hơn:
- Hiện tại chúng ta tiến vào Thần Du Kính, chỉ là linh thể thần hồn mà thôi, nhục thân vẫn còn đang ở trong hang động bên ngoài. Thế giới trong Thần Du Kính hoàn toàn do năng lượng tạo thành, cho nên ở nơi này có thể giúp chúng ta tăng cường độ thần hồn một cách nhanh chóng. Một võ giả nếu thần thức mạnh lên, tốc độ tìm hiểu công pháp, tu luyện bí thuật cũng sẽ tăng mạnh, lợi ích nhiều vô kể. Ngoài nhục thân ra, thần thức chính là nền tảng căn bản của võ giả. Cho nên chuyến đi này là một trải nghiệm cực kỳ hiếm có đối với các ngươi, nếu có thể tăng cường thần niệm ở đây, ngày sau các ngươi tấn thăng Đế Tôn Cảnh cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều.
- Đệ tử đã hiểu. – Đám người Tiêu Bạch Y chắp tay đáp.
- Năng lượng trong thế giới Thần Du Kính rất khác bên ngoài. Chúng ta vận công tu luyện ở bên ngoài, hấp thu linh khí thiên địa sẽ chuyển hóa thành nguyên lực, tăng cường tu vi. Nhưng ở trong này, nếu tu luyện thì năng lượng hấp thu được sẽ dùng để tăng cường thần thức. Ta nghĩ, hiện giờ các ngươi đã cảm nhận được điều này. – Cao Tuyết Đình tiếp tục nói.
Mọi người đều gật đầu.
Dương Khai quả thật cảm thấy, năng lượng trong thế giới quỷ dị này hoàn toàn khác biệt với bên ngoài.
Năng lượng trôi nổi xung quanh bị hắn hút vào cơ thể, có thể tăng cường độ của linh thể thần hồn, khiến cho thần hồn trở nên cứng cỏi và mạnh mẽ hơn.
- Muốn làm cho thần thức mạnh lên, ở đây ngoài việc tu luyện, còn có thể thông qua việc chém giết các sinh linh khác!
- Nơi này còn có sinh linh khác sao? – Tiêu Bạch Y khẽ biến sắc.
Cao Tuyết Đình liếc hắn một cái, nói:
- Đây là một thế giới kỳ lạ, vì sao lại không có sinh linh khác?
Tiêu Bạch Y bị hỏi đến cứng họng.
Cao Tuyết Đình tiếp tục nói:
- Theo lời điện chủ, Thần Du Kính chính là dị bảo sinh ra từ thời thiên địa sơ khai, bên trong nó tự hình thành một phương thế giới. Tuy rằng không rộng lớn bằng Tinh Giới, thậm chí cũng không lớn bằng Nam Vực, nhưng nếu nó đã là một phương thế giới thì tự nhiên có sức sống riêng. Ở trong này có người, có yêu thú... Những gì Tinh Giới có, trong này đều có hết! Có điều, bọn họ đều là những sinh linh do thần hồn ngưng tụ mà thành, hơn nữa... dường như bọn họ không biết điều này. Họ nghĩ rằng thế giới vốn dĩ là như thế, họ chưa từng trải nghiệm cảm giác có được nhục thân. Ở đây, ta phải nhắc nhở các ngươi một câu, cố gắng tránh tiếp xúc với người bản địa. Bên trong Thần Du Kính có không ít tồn tại hùng mạnh, đó không phải là những kẻ mà các ngươi có thể chọc vào.
- Tuy nhiên, nếu các ngươi có thể chém giết những sinh linh mang ác ý, sẽ hấp thu được năng lượng của chúng. Năng lượng này rất tinh thuần, có thể được linh thể thần hồn của chúng ta hấp thu, giúp tăng cường thần hồn!
Nghe vậy, ánh mắt mọi người đều sáng lên.
- Giải thích như vậy, các ngươi có thể vẫn chưa rõ ràng, vậy cứ thử một lần là sẽ hiểu. – Nói rồi, Cao Tuyết Đình nhắm mắt lại, thần niệm mạnh mẽ của Đế Tôn nhất tầng cảnh trào ra, khuếch tán ra xung quanh.
Một lát sau, nàng mở mắt ra, nói:
- Đi theo ta.
Nói rồi liền dẫn đầu bay đi, mọi người vội vàng theo sau.
Đây là một vùng bình nguyên, cỏ mọc xanh tươi, hoa thơm chim hót, có điều bầu trời không có mặt trời, ánh sáng lại tràn ngập khắp nơi, không biết phát ra từ đâu.
Mọi người đi theo Cao Tuyết Đình chừng mười mấy dặm, phía trước bỗng xuất hiện một con yêu thú.
Mọi người nhìn tới, phát hiện con yêu thú này là một chủng loại chưa từng thấy, trông giống dã thú nhưng hình thể to lớn, cao bằng một tầng lầu, hai chiếc răng nanh mọc ngược lên trời, trông cực kỳ dữ tợn.
Mấy đạo thần niệm Đạo Nguyên Cảnh bao phủ qua tra xét, phát hiện yêu thú này có tu vi khoảng bậc mười đỉnh phong. Nói cách khác, nó tương đương với một yêu thú Hư Vương Cảnh đỉnh phong.
Yêu thú như vậy, mọi người tự nhiên không để vào mắt, vừa hay có thể dùng nó để thử nghiệm, thuận tiện cho Cao Tuyết Đình giải thích.
Xem ra, đây là mục tiêu mà Cao Tuyết Đình đã cố ý lựa chọn.