Thần niệm của mọi người lướt qua, con yêu thú tựa heo rừng kia rõ ràng cảm nhận được, lập tức xoay mình, đôi mắt đỏ rực trừng về phía đám người. Kế đó, nó giẫm mạnh bốn vó, thân hình đồ sộ lao tới như bão táp, sát khí ngập trời.
– Hạ Sanh, con Xích Nhãn Tà Trư này giao cho ngươi đối phó. Cao Tuyết Đình hờ hững cất lời.
– Vậy thì... đệ tử xin ra tay!
Hạ Sanh nghe vậy, lập tức nghiêm mặt, dậm chân một cái, lao vút về phía Xích Nhãn Tà Trư. Hiển nhiên hắn biết Cao Tuyết Đình cố ý để hắn giao chiến với con yêu thú này, nhằm giúp nàng giải thích rõ ràng hơn, nên không hề từ chối.
Trong chớp mắt, một người một thú đã cách nhau mười trượng. Hạ Sanh chợt khựng lại, trầm eo hạ mã, uy vũ đứng thẳng, một tay đặt ngang ngực, tay kia từ từ đẩy ra, quát lớn:
– Đại Hỗn Nguyên Chưởng!
Bởi vì chưa rõ chiến lực của yêu thú trong thế giới này có tương đồng với bên ngoài hay không, Hạ Sanh vừa ra tay đã thi triển một chiêu bí thuật, không hề xem thường dù Xích Nhãn Tà Trư này chỉ ở Thập giai đỉnh phong.
– À, bởi vì chúng ta là linh thể thần hồn tiến vào thế giới này, cho nên các bí thuật công pháp thông thường, phần lớn đều không thể phát huy tác dụng tại đây! Lời của Cao Tuyết Đình vang lên bên tai mọi người.
Mọi người đều chợt hiểu ra, khẽ gật đầu.
Ở bên kia, Hạ Sanh lại biến sắc, bởi vì hắn thi triển bí thuật, nhưng lại không thể phát ra bất cứ uy lực nào, chỉ làm ra tư thế mà thôi. Sau khi nghe lời Cao Tuyết Đình, hắn lập tức hiểu được mình đã phạm phải sai lầm lớn, trong nháy mắt, Xích Nhãn Tà Trư đã áp sát cách hắn ba trượng.
Hắn cũng gặp nguy không loạn, vung tay nắm lấy hư không, muốn lấy ra bí bảo, khí thế hùng hồn hét lớn:
– Nghiệt súc chớ có ngông cuồng, nộp mạng ra đây!
Cao Tuyết Đình lại tiếp lời:
– Bí bảo cũng không thể vận dụng, bởi vì việc vận chuyển bí bảo thường cần phối hợp với nguyên lực và thân thể mới có thể phát huy hiệu quả.
Nàng vừa dứt lời, Hạ Sanh liền hét ầm lên:
– Trời ạ...
Vừa dứt lời, hắn lập tức quay đầu chạy về phía Cao Tuyết Đình, hoảng hốt gào thét:
– Cao trưởng lão cứu mạng!
Cao Tuyết Đình lạnh lùng liếc hắn, cười lạnh:
– Diễn kịch quá lố rồi, tuy bổn cung biết ngươi làm vậy là muốn cho bọn họ càng hiểu rõ thế giới kỳ lạ này, nhưng... rốt cuộc ngươi đang xem thường trí tuệ của ngươi, hay là xem thường trí tuệ của các sư đệ sư muội ngươi? Mau mau giải quyết nó đi!
– Tuân lệnh! Hạ Sanh vừa nghe, lập tức xoay người, vung tay lên, một thanh bí bảo trường đao xuất hiện, tỏa ra dao động thần hồn mạnh mẽ, rõ ràng là một món bí bảo chuyên về thần hồn!
Hạ Sanh điều động thần niệm truyền vào, vung đao chém xuống Xích Nhãn Tà Trư. Không có chiêu thức hoa lệ, không có thân pháp tinh xảo, chỉ là vận chuyển lực lượng, tung ra một chiêu đơn giản.
Ánh đao lóe lên, tiếng gào vang dội. Năng lượng cuồng bạo lan tỏa khắp bốn phía.
Xích Nhãn Tà Trư bị một đao trực tiếp chém làm đôi, bởi vì quán tính, thân hình đồ sộ vẫn lao đi một đoạn khá xa mới đổ sụp. Hạ Sanh thu đao đứng đó, sắc mặt tiêu sái lãnh khốc.
Không có máu tươi, không có nội tạng tanh hôi, Xích Nhãn Tà Trư bị chém chết nằm đó, trước mắt mọi người, thân hình của nó dần nhạt đi, hóa thành năng lượng tiêu tán trong thiên địa. Khi một nửa thân thể biến mất, nó để lại một đoàn sáng vàng kích cỡ hạt đậu.
Mọi người đều kinh ngạc nhìn sang, thần niệm quét qua, mấy người Dương Khai không khỏi đổi sắc. Bởi vì bọn họ phát hiện, đoàn ánh sáng vàng kích cỡ hạt đậu này lại chứa đựng năng lượng thần hồn vô cùng tinh thuần, không hề vương chút tạp chất nào, tinh khiết đến mức khó tưởng.
– Đây là căn nguyên thần hồn! Cao Tuyết Đình giải thích:
– Trong thế giới này, bất kỳ sinh linh nào cũng đều có căn nguyên thần hồn riêng. Chỉ cần bị giết, chúng sẽ để lại căn nguyên thần hồn, có thể cho chúng ta dễ dàng hấp thu, lớn mạnh thần hồn.
Trong lúc nàng giải thích, Hạ Sanh đã hồng hộc chạy tới chỗ căn nguyên thần hồn kia, đưa tay cầm lấy. Cũng thật kỳ lạ, khi hắn nắm lấy, đoàn căn nguyên thần hồn kia lại trực tiếp dung hợp vào tay, hòa vào người hắn. Hạ Sanh liền nhắm mắt lại, toát ra vẻ sảng khoái vô cùng. Hồi lâu sau, hắn mới mở mắt ra, hét lớn một tiếng:
– Thật sảng khoái!
Cao Tuyết Đình thản nhiên nói:
– Một đoàn căn nguyên thần hồn như vậy, ước chừng tương đương với bảy tám ngày khổ tu của các ngươi.
Mấy người Dương Khai nghe vậy, ánh mắt sáng lên! Một con yêu thú Thập giai đỉnh phong chết đi để lại căn nguyên thần hồn đã mang lại lợi ích lớn đến vậy, nếu là Thập nhất giai... vậy ít ra cũng phải một hai tháng khổ tu chứ? Một con đã như thế, mười con là một năm, một ngàn con là cả trăm năm tu luyện! Bế quan khổ tu trăm năm để tăng cường thần niệm, nhưng chỉ cần ngàn căn nguyên thần hồn yêu thú Thập nhất giai là có thể đạt được, quả thật là chuyện không thể tưởng tượng.
– Các ngươi đừng hưng phấn quá sớm! Vào lúc này Cao Tuyết Đình lại xối nước lạnh lên đầu mọi người:
– Dù rằng những sinh linh này chết đi để lại căn nguyên thần hồn đều rất tinh khiết, cho chúng ta hấp thu dễ dàng, nhưng nói thế nào cũng là ngoại lực, không phải tự mình tu luyện mà có. Cho nên nếu các ngươi cảm thấy bất an trong tâm thần, nhất định phải ngừng hấp thu, bằng không có thể khiến thần trí thác loạn, hậu quả không thể lường!
Mọi người biến sắc, thế mới biết việc hấp thu kiểu này không phải không có hạn chế, chỉ là chưa được nói rõ mà thôi.
– Đương nhiên, nếu các ngươi có thể tìm được Hồn Ngọc, vậy thì khác. Cao Tuyết Đình lại nói tiếp.
– Hồn Ngọc? Dương Khai khó hiểu nhìn nàng, những người khác cũng mơ hồ.
– Là sản vật đặc biệt của thế giới này, là năng lượng thần hồn tinh khiết ngưng tụ thành, ở trong thế giới này có hình thái như ngọc thạch, có thể hấp thu thoải mái mà không cần lo lắng gì! Thứ này, mặc kệ hấp thu bao nhiêu cũng không có vấn đề gì! Cao Tuyết Đình giải thích:
– Bổn cung trước sau đi vào chỗ này bốn lần, nhưng đến giờ cũng chỉ lấy được một khối Hồn Ngọc trung phẩm mà thôi. Dù là ở thế giới này, Hồn Ngọc cũng là vật cực kỳ khó kiếm.
Nghe đến đây, mọi người liền hiểu, Hồn Ngọc chỉ là vật phẩm may mắn mới có thể tìm thấy.
– Mặt khác, trong này còn có một loại Hồn Tinh, dù nó khác một chữ với Hồn Ngọc, nhưng là hai thứ hoàn toàn khác. Cao Tuyết Đình cố gắng giảng giải toàn diện hơn, cho những người mới vào đây có cái nhìn trực quan về thế giới này:
– Các ngươi có thể hiểu Hồn Tinh như nguyên tinh bên chúng ta... nó là đồng tiền giao dịch trong thế giới này, dù rằng cũng có thể dùng tu luyện, nhưng hiệu quả không quá tốt!
– Đệ tử đã hiểu!
Đám người Hạ Sanh nghiêm nghị gật đầu.
– Thế giới kỳ lạ này có rất nhiều sản vật kỳ lạ, đa số đều có ích cho thần hồn, nếu các ngươi gặp được cơ duyên, tự nhiên sẽ biết. Cao Tuyết Đình nhìn xung quanh, bình thản nói:
– Mặt khác, thông qua trận đánh của Hạ Sanh, các ngươi cũng nhìn ra ở trong này chỉ có thể vận dụng được bí bảo thần hồn, bí thuật thần hồn mà thôi! Khi thông qua Thần Du Kính, phần lớn vật phẩm trên người chúng ta đều không thể mang vào, nhưng những thứ có liên quan tới thần hồn thì có thể mang vào. Mỗi người hãy tự kiểm tra, xem bản thân có thể sử dụng được gì, miễn cho gặp kẻ địch lại không kịp trở tay!
Nàng vừa dứt lời, mọi người lập tức bắt đầu kiểm tra.
Dương Khai quét thần niệm qua người, lập tức tìm được Tử Dương Huyền Quang Tráo mà Cao Tuyết Đình đưa cho. Đây là bí bảo thần hồn, đương nhiên có thể mang vào thế giới Thần Du Kính. Dương Khai vận chuyển lực lượng, trên người hiện ra quầng sáng tím, trông vô cùng kiên cố.
Nhưng ngoài món bí bảo thần hồn đương nhiên được mang vào, Dương Khai còn phát hiện mấy thứ mà hắn vốn không ngờ tới.
– Ôn Thần Liên... Dương Khai im lặng nhìn một đóa hoa sen hào quang bảy màu ở trong người, thầm nghĩ:
– Tuy rằng Ôn Thần Liên không tính là bí bảo, nhưng có liên quan tới thần hồn, hơn nữa vẫn luôn đặt trong thức hải, bị mang vào cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng mà...
– Sao đám này cũng vào theo?
Đám mà hắn nói tới, chính là Phệ Hồn Trùng mà hắn thu được ở Thông Huyền Đại Lục. Hắn thu được Phệ Hồn Trùng đã vô số năm, bởi vì thuộc tính đặc thù của thần thức hỏa, cho nên không e ngại đám khắc tinh thần hồn này, mà còn mượn hiệu quả của Ôn Thần Liên, có thể sử dụng chúng chiến đấu giúp mình. Hơn nữa, những năm qua Phệ Hồn Trùng luôn được nuôi dưỡng trong bảo đảo bảy màu do Ôn Thần Liên hóa thành, được nó tẩm bổ, trở nên ngày càng mạnh hơn.
Mấu chốt là ở Phong Lâm Thành lần trước, khi Dương Khai nhập ma, Phệ Hồn Trùng đã từng bạo động một lần. Khi đó chúng điên cuồng cắn nuốt ma nguyên thượng cổ Cự Ma trong thức hải, hình thái cũng biến đổi mạnh, trở nên đen kịt, mỗi con tràn đầy hung bạo, vừa nhìn đã biết không thể trêu chọc.
Lúc này, vô số Phệ Hồn Trùng cũng theo Ôn Thần Liên đến đây, bám trên Ôn Thần Liên, ấp ủ trong linh thể thần hồn của Dương Khai. Lúc phát hiện đám Phệ Hồn Trùng, sắc mặt Dương Khai không khỏi tối sầm.
Không ổn rồi...
Nếu đám này bại lộ, Cao Tuyết Đình sẽ nhanh chóng liên tưởng đến thượng cổ Cự Ma, bởi vì ở ngoài Phong Lâm Thành, Dương Khai dùng ma thân đại chiến với Cao Tuyết Đình, Đế Tôn Cảnh như Cao Tuyết Đình làm sao không nhớ lực lượng đặc biệt này? Nếu không cẩn thận, có thể Cao Tuyết Đình sẽ nhận ra Dương Khai là ma vật ngày đó! Nếu thật như thế, Dương Khai cũng hết đường chối cãi...
Nghĩ vậy, Dương Khai thầm quyết định, mặc kệ thế nào cũng không thể cho Phệ Hồn Trùng xuất hiện trước mặt Cao Tuyết Đình, bằng không hậu quả sẽ rất tồi tệ!
Kiểm tra xong Ôn Thần Liên và Phệ Hồn Trùng, Dương Khai lại thấy được một vật khác trong linh thể thần hồn – một thứ mà hắn chưa từng nghĩ tới.
– Cái thứ này... cũng tính là bí bảo thần hồn? Sao ta chưa từng biết!